MU còn bao nhiêu tiền: Quỷ đỏ đủ sức mua thêm 2 ngôi sao?

MU thắng đậm Rosenborg: Tuyến giữa Santos - Mount tạo khác biệt thế nào?

MLS “xuống nước” với Messi: Nghỉ AllStar không còn bị phạt

Hường Cao

MLS “xuống nước” với Messi: Nghỉ AllStar không còn bị phạt

Hai mùa liên tiếp, Lionel Messi đều không góp mặt ở trận All-Star MLS, nhưng bối cảnh đã đổi khác hoàn toàn. Nếu năm trước siêu sao Argentina bị treo giò vì bỏ sự kiện, thì lần này anh được chính giải đấu cho phép nghỉ, sau hành trình căng thẳng tại World Cup 2026.

Từ tranh cãi treo giò đến thỏa thuận mới

Mùa hè trước, Messi và Jordi Alba không tham dự All-Star tại Austin dù không chấn thương. Theo quy định MLS, bất kỳ cầu thủ nào bỏ All-Star không lý do chính đáng đều bị treo 1 trận. Án phạt dành cho bộ đôi Inter Miami khiến ông chủ Jorge Mas chỉ trích là “hà khắc”, tạo nên làn sóng tranh luận về cách giải đấu đối xử với các ngôi sao.

Năm nay, MLS chủ động thay đổi cách tiếp cận. Trước mùa 2026, ban tổ chức và công đoàn cầu thủ thống nhất: sau khi rời World Cup, mỗi cầu thủ sẽ được câu lạc bộ trao đổi riêng để xác định thời gian nghỉ ngơi, trở lại tập luyện và thi đấu. Từ thỏa thuận đó, Messi và Rodrigo De Paul được “miễn” All-Star, không còn chuyện treo giò như trước.

World Cup buộc MLS phải linh hoạt

Messi và De Paul vừa cùng Argentina đá tới trận chung kết ngày 19-7, sau đó đều vắng mặt trong chiến thắng giữa tuần của Inter Miami trước Chicago Fire và không góp mặt trong chuyến làm khách trước CF Montréal. Khối lượng thi đấu dày đặc khiến MLS buộc phải tính lại cách sử dụng các trụ cột vừa trở về từ World Cup, thay vì ép họ xuất hiện ở một trận mang tính trình diễn.

Trong bối cảnh đó, trận All-Star MLS năm nay vẫn diễn ra tại sân Bank of America của Charlotte FC, gặp đội các ngôi sao Liga MX, nhưng không còn phụ thuộc vào tên tuổi lớn nhất giải đấu. Quy định mới giúp Messi được nghỉ hợp lệ, còn MLS tránh lặp lại tranh cãi ồn ào của mùa hè trước.

0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Vui Vui

Sân vận động như “bản tuyên ngôn” của giải

Ngay bên ngoài phòng làm việc của Chủ tịch Don Garber là những chiếc mũ bảo hộ mang logo các câu lạc bộ, còn bên trong là chiếc xẻng đỏ của Chicago Fire cùng nhiều chiếc xẻng khác gắn với các lễ khởi công sân vận động trên khắp nước Mỹ. Những kỷ vật này phản ánh cách Major League Soccer phát triển suốt hơn 2 thập kỷ qua: đầu tư vào sân vận động, trung tâm huấn luyện và hạ tầng để xây dựng một nền tảng bền vững sau giai đoạn khủng hoảng tài chính đầu những năm 2000.

Dưới thời Don Garber, MLS đã phát triển từ một giải đấu từng đứng trước nguy cơ đổ vỡ thành hệ thống sở hữu 26 sân bóng chuyên dụng, với tổng vốn đầu tư vào hạ tầng vượt 11 tỉ đô la. Chính nền tảng này góp phần giúp giải đấu mở rộng nhanh chóng và trở thành một trong những động lực quan trọng của sự phát triển bóng đá tại Mỹ.

Mô hình doanh nghiệp chung và giá trị câu lạc bộ

MLS được tổ chức theo mô hình doanh nghiệp chung, trong đó các nhà đầu tư cùng sở hữu giải đấu, áp dụng trần lương và không có cơ chế lên xuống hạng. Cách vận hành này giúp các câu lạc bộ có môi trường tài chính ổn định hơn và tạo điều kiện để đầu tư dài hạn vào cơ sở vật chất.

Theo Sportico, hiện có 18 câu lạc bộ MLS nằm trong top 50 đội bóng giá trị nhất thế giới, nhiều hơn bất kỳ giải đấu nào khác. Inter Miami được định giá 1,45 tỉ đô la, cao nhất MLS. Trong khi giai đoạn 2006-2012, phí gia nhập giải thường dao động dưới 30 triệu đô la thì San Diego FC đã phải trả tới 500 triệu đô la để trở thành đội mở rộng mới nhất của MLS.

Hạ tầng đi trước, chuyên môn vẫn phải bứt phá

Song song với sự phát triển về sân vận động và trung tâm huấn luyện, chất lượng chuyên môn của MLS cũng được cải thiện. Theo Global Football Rankings, giải đấu hiện nằm trong nhóm 10 giải vô địch quốc gia mạnh nhất thế giới. Tuy nhiên, khoảng cách với các giải hàng đầu châu Âu vẫn còn khá lớn, đặc biệt về chiều sâu đội hình, chất lượng cầu thủ và sức cạnh tranh ở cấp độ quốc tế.

Điều đó cho thấy hạ tầng hiện đại mới chỉ là một phần của bài toán phát triển. Để thu hẹp khoảng cách với các giải đấu hàng đầu, MLS vẫn cần tiếp tục nâng cao chất lượng cầu thủ, đào tạo trẻ và sức hấp dẫn về chuyên môn.

San Diego FC và hướng đi từ đào tạo trẻ

San Diego FC là ví dụ tiêu biểu cho cách MLS muốn biến hạ tầng thành lợi thế chuyên môn. Câu lạc bộ đầu tư khoảng 150 triệu đô la vào hệ thống đào tạo, xây dựng học viện nội trú và kết nối với mạng lưới Right to Dream tại Đan Mạch, Ai Cập và Ghana.

Mục tiêu của mô hình này không chỉ là đào tạo cầu thủ cho đội một mà còn tạo ra những thương vụ chuyển nhượng ra nước ngoài, biến phát triển cầu thủ thành một phần quan trọng trong hoạt động kinh doanh của câu lạc bộ.

Ưu thế kinh tế và bài toán tiếp theo

MLS đang hưởng lợi từ quy mô của thị trường thể thao Mỹ, khả năng thu hút tài trợ, doanh thu ngày thi đấu và giá trị thương mại ngày càng tăng. Giá trị trung bình của mỗi câu lạc bộ hiện đạt khoảng 767 triệu đô la, tăng mạnh so với vài năm trước.

Tuy nhiên, vẫn có những ý kiến cho rằng MLS cần chứng minh khả năng chuyển lợi thế về hạ tầng và giá trị thương mại thành sức mạnh chuyên môn bền vững. Sau khi xây dựng được nền móng tài chính vững chắc, thách thức lớn nhất của giải đấu không còn là xây thêm sân vận động, mà là tạo ra một môi trường đủ sức sản sinh nhiều cầu thủ chất lượng và nâng tầm giá trị bóng đá trên sân cỏ.

Xem thêm
0
139 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lê Thúy

Khung làm việc De Zerbi muốn xây tại Tottenham

Roberto De Zerbi tiếp quản Tottenham ngày 31/3/2026 và giúp đội bóng thoát khỏi nguy cơ xuống hạng. Sau khi được bổ nhiệm, nhà cầm quân người Italy nhanh chóng đặt ra một nguyên tắc rõ ràng: các cầu thủ phải cảm thấy tự hào, hạnh phúc và có động lực khi khoác áo Tottenham. Với ông, tinh thần thi đấu có thể tạo ra khác biệt lớn, kể cả ở những sân chơi đỉnh cao như World Cup.

Thông điệp gửi tới những người đang phân vân

Trong bối cảnh tương lai của Lucas Bergvall bị đặt dấu hỏi, De Zerbi nhắc lại quan điểm rằng ông chỉ muốn làm việc với những cầu thủ thực sự muốn gắn bó với Tottenham. Những người không cảm thấy hạnh phúc hoặc tự hào khi đại diện cho câu lạc bộ cần trao đổi thẳng thắn để tìm hướng giải quyết.

De Zerbi cho biết ông chưa nói chuyện trực tiếp với Bergvall nhưng dự kiến sẽ gặp tiền vệ người Thụy Điển. Nếu cầu thủ này vẫn muốn ra đi, ban huấn luyện và bộ phận chuyển nhượng sẽ phải tìm một giải pháp phù hợp cho cả Tottenham lẫn bản thân Bergvall.

Bergvall trước cuộc cạnh tranh mới

Bergvall, tiền vệ 20 tuổi người Thụy Điển, gia nhập Tottenham từ Djurgården vào tháng 7/2024. Dưới thời De Zerbi ở cuối mùa giải trước, anh chỉ thi đấu 112 phút, đá chính 1 trong 6 trận và phần lớn xuất hiện từ ghế dự bị. Chính thời lượng thi đấu hạn chế khiến Bergvall lo ngại về cơ hội ra sân thường xuyên trong mùa 2026/27.

Tottenham đã từ chối đề nghị trị giá 38 triệu bảng của Nottingham Forest. Đội bóng này vẫn theo đuổi Bergvall, trong khi Newcastle cũng đã trao đổi với Spurs về những con số liên quan đến một thương vụ tiềm năng. Dù Tottenham khẳng định không muốn bán, Sky Sports News cho biết câu lạc bộ chưa có động thái cụ thể nhằm thuyết phục cầu thủ thay đổi quyết định.

Tình thế của Bergvall càng trở nên phức tạp khi tuyến giữa Tottenham vừa đón Sandro Tonali với mức phí kỷ lục 100 triệu bảng từ Newcastle và Mateus Fernandes với giá 85 triệu bảng từ West Ham. Sự xuất hiện của 2 tân binh đắt giá khiến mức độ cạnh tranh ở khu trung tuyến tăng mạnh. De Zerbi vẫn đánh giá cao tiềm năng của Bergvall, nhưng tương lai của tiền vệ trẻ sẽ phụ thuộc vào cuộc trao đổi trực tiếp giữa 2 bên.

Những mảnh ghép còn thiếu

Tottenham cũng đã gia cố hàng phòng ngự bằng Jan Paul van Hecke, Andy Robertson và Marcos Senesi. Van Hecke được chiêu mộ với mức phí 52 triệu bảng, còn Robertson và Senesi gia nhập theo dạng chuyển nhượng tự do.

Dù đã đầu tư mạnh, De Zerbi khẳng định hoạt động chuyển nhượng của Tottenham chưa kết thúc. Sau khi hoàn thiện phần lớn tuyến giữa và hàng phòng ngự, ưu tiên tiếp theo của đội bóng là tăng cường hàng công. Nhà cầm quân người Italy muốn có ít nhất 2 cầu thủ tấn công mới và không loại trừ khả năng bổ sung nhiều hơn nếu xuất hiện cơ hội phù hợp.

Những sự trở lại được chờ đợi

Bergvall góp mặt trong chuyến du đấu tại New Zealand, còn Mohammed Kudus và Dejan Kulusevski ở lại London để tiếp tục quá trình hồi phục. Kudus đã nghỉ thi đấu từ đầu tháng 1 vì chấn thương cơ và bỏ lỡ 23 trận cuối mùa trước trên mọi đấu trường.

De Zerbi cho biết Kudus đang rất gần ngày trở lại. Khi Tottenham trở về London, cầu thủ chạy cánh này có thể bắt đầu tập luyện cùng toàn đội. Với Kulusevski, ban huấn luyện cần thêm vài tuần để đánh giá tình trạng thể lực bởi anh đã trải qua trọn 1 mùa giải không thi đấu. De Zerbi nhấn mạnh Tottenham phải tránh mọi rủi ro, trước hết vì sức khỏe của cầu thủ và sau đó mới tính đến nhu cầu của đội bóng.

Cú sốc chấn thương của Xavi Simons

Xavi Simons đang tiếp tục hồi phục sau khi bị đứt dây chằng chéo trước đầu gối phải trong trận thắng Wolverhampton 1-0 ngày 25/4. Tiền vệ người Hà Lan phải phẫu thuật ngày 5/5 và vì thế bỏ lỡ World Cup 2026.

Chia sẻ trên trang chủ Tottenham, Simons mô tả 4 ngày đầu sau ca phẫu thuật là quãng thời gian tệ nhất cuộc đời. Anh không thể ngủ, không ăn trong 1 tuần, phải chịu những cơn đau dữ dội, nôn và chóng mặt. Tiền vệ 23 tuổi kể rằng cơ thể anh dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau khoảng 10 tuần hồi phục, Simons cho biết trạng thái thể chất và tinh thần đã tốt hơn. Anh cảm thấy hạnh phúc, nhận được sự hỗ trợ từ gia đình, đồng đội và câu lạc bộ, đồng thời đặt mục tiêu trở lại mạnh mẽ hơn. Quá trình phục hồi của Simons cũng phản ánh điều De Zerbi muốn xây dựng tại Tottenham: một tập thể có động lực, sẵn sàng vượt qua khó khăn và thực sự muốn cống hiến cho đội bóng.

Xem thêm
0
111 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Liên đoàn bóng đá Ý đã đạt thỏa thuận với Andrea Pirlo cho vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia. Thỏa thuận dự kiến kéo dài 4 năm, tới World Cup 2030, và chỉ còn chờ hoàn tất các thủ tục trước khi được công bố chính thức. Pirlo sẽ tiếp quản Azzurri trong giai đoạn đặc biệt khó khăn, sau khi đội tuyển lỡ hẹn World Cup lần thứ 3 liên tiếp.

Từ biểu tượng sân cỏ đến thử thách mới

Andrea Pirlo là một trong những biểu tượng lớn của bóng đá Ý. Ông từng giữ vai trò quan trọng trong đội hình vô địch World Cup 2006, đồng thời có sự nghiệp lẫy lừng trong màu áo Inter Milan, AC Milan và Juventus.

Sau khi giải nghệ, Pirlo lần lượt dẫn dắt Juventus, Fatih Karagumruk, Sampdoria và United FC tại Dubai. Tuy nhiên, chiếc ghế tuyển Ý sẽ là thử thách hoàn toàn khác. Đây là lần đầu tiên ông đảm nhận công việc ở cấp độ đội tuyển quốc gia, nơi áp lực thành tích và kỳ vọng từ người hâm mộ luôn ở mức rất cao.

Nhiệm vụ tái thiết Azzurri

Việc bổ nhiệm huấn luyện viên mới chỉ là bước khởi đầu trong quá trình tái thiết bóng đá Ý. Theo truyền thông nước này, Liên đoàn muốn đồng thời chấn chỉnh hệ thống đào tạo trẻ, cải thiện quá trình phát triển cầu thủ và tạo thêm cơ hội cho các tài năng bản địa.

Sự ra đi của Gennaro Gattuso sau thất bại trong chiến dịch giành vé dự World Cup cho thấy những vấn đề của Azzurri không chỉ nằm ở băng ghế huấn luyện. Pirlo sẽ phải vừa xây dựng lại lối chơi, vừa khôi phục niềm tin cho một đội tuyển từng thuộc nhóm mạnh nhất thế giới.

Guardiola từ chối, Pirlo thành lựa chọn số một

Trước khi đạt thỏa thuận với Pirlo, phía Italy từng tiếp cận Pep Guardiola. Paolo Maldini xác nhận đã có những cuộc trao đổi, nhưng cựu huấn luyện viên Man City từ chối vì muốn tạm nghỉ sau nhiều năm làm việc liên tục.

Khi phương án Guardiola không thành, Pirlo nổi lên như lựa chọn số một cho kế hoạch mới. Danh tiếng, sự am hiểu bóng đá Ý và kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao giúp ông nhận được sự ủng hộ nhất định. Dù vậy, quá khứ huy hoàng trên sân cỏ sẽ không bảo đảm thành công trên băng ghế huấn luyện. Nhiệm vụ trước mắt của Pirlo là đưa Azzurri trở lại quỹ đạo chiến thắng và khôi phục vị thế của bóng đá Ý trên đấu trường quốc tế.

Xem thêm
1
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Giữa lúc Man Utd được liên hệ với Aurelien Tchouameni, Manu Kone, Alex Scott và Tyler Adams, Mason Mount lại âm thầm ghi điểm bằng những màn thể hiện tích cực trên sân. Tiền vệ 27 tuổi đang trở thành phương án đáng tin cậy của Michael Carrick, đồng thời thể hiện rõ vai trò dìu dắt các cầu thủ trẻ trong giai đoạn chuẩn bị cho mùa giải mới.

Khoảng trống ở tuyến giữa

Casemiro rời câu lạc bộ sau khi hết hợp đồng vào cuối tháng 6, còn Manuel Ugarte phải nghỉ dài hạn vì chấn thương đầu gối. Điều đó khiến tuyến giữa Man Utd trở thành vị trí được đặc biệt quan tâm.

Đội bóng đã chi khoảng 83–85 triệu bảng để đưa về Andrey Santos và Youri Tielemans, đồng thời vẫn được truyền thông liên hệ với một số tiền vệ khác. Tuy nhiên, 2 trận giao hữu đầu tiên cũng cho thấy Michael Carrick có thể tận dụng tốt những cầu thủ sẵn có.

Santos chơi thấp hơn, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ phòng ngự và thu hồi bóng. Trong khi đó, Mount hoạt động rộng, tích cực gây sức ép và hỗ trợ kết nối các tuyến.

Dấu ấn của một đàn anh

Ở trận thắng Rosenborg 5-0 tại Trondheim, Mount được trao băng đội trưởng trong một khoảng thời gian ở hiệp 2, sau khi Harry Maguire rời sân. Tiền vệ 27 tuổi cho biết anh muốn dẫn dắt đồng đội bằng tinh thần thi đấu, sự nỗ lực và cách thể hiện trên sân.

Vai trò này không hoàn toàn xa lạ với Mount, bởi anh từng đeo băng đội trưởng tại Chelsea. Điều đáng chú ý hơn là cách tiền vệ người Anh chủ động gần gũi và hỗ trợ các cầu thủ trẻ trong chuyến du đấu.

Tại Trondheim, Mount thường xuyên trò chuyện với những gương mặt như Shea Lacey. Cầu thủ trẻ này sau đó ghi bàn mở tỷ số trước Rosenborg, qua đó tiếp tục ghi điểm trong giai đoạn chuẩn bị mùa giải.

Phương án từ lực lượng hiện có

Hợp đồng của Mount còn thời hạn tới năm 2028, giúp Man Utd có thể tiếp tục xây dựng kế hoạch lâu dài với anh. Hồi tháng 4, tiền vệ người Anh từng nhấn mạnh rằng các cầu thủ tại một câu lạc bộ lớn phải sẵn sàng cho lịch thi đấu dày đặc và áp lực chiến thắng.

Trong bối cảnh Man Utd vẫn được liên hệ với nhiều mục tiêu đắt giá, màn thể hiện của Mount mang đến cho Carrick thêm một phương án đáng tin cậy từ đội hình hiện tại. Anh có thể chưa phải thủ lĩnh lớn nhất trong phòng thay đồ, nhưng đang từng bước khẳng định vai trò của một cầu thủ giàu kinh nghiệm, sẵn sàng dẫn dắt đàn em và đóng góp nhiều hơn ở tuyến giữa.

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Thư

Một khởi đầu có biến cố nhưng không hoảng loạn

Trận giao hữu đầu tiên dưới thời Andoni Iraola khởi đầu không như mong muốn khi Joe Gomez phải rời sân ở phút thứ 8 vì chấn thương. Dù mất trung vệ giàu kinh nghiệm từ rất sớm, Liverpool không rơi vào trạng thái lúng túng mà nhanh chóng điều chỉnh đội hình, duy trì cách triển khai bóng và tiếp tục kiểm soát thế trận.

Khả năng xoay chuyển thế trận

Liverpool mở tỷ số nhờ pha phối hợp giữa Harvey Elliott và Kieran Morrison, trước khi Enzo Le Fée gỡ hòa cho Sunderland ở cuối hiệp 1. Ngay đầu hiệp 2, Timur Tuterov đưa Sunderland vượt lên dẫn 2-1.

Tuy nhiên, đội bóng của Iraola phản ứng rất nhanh. Dominik Szoboszlai gỡ hòa bằng một cú vô lê đẹp mắt từ ngoài vòng cấm, tạo bước ngoặt cho trận đấu và mở màn màn lội ngược dòng của Liverpool.

Thông điệp từ tỷ số cuối cùng

Sau bàn gỡ của Szoboszlai, Liverpool tiếp tục tạo sức ép và lần lượt có thêm các pha lập công của Federico Chiesa cùng Lewis Koumas để khép lại chiến thắng 4-2.

Kết quả này không chỉ mang về chiến thắng đầu tiên cho Andoni Iraola trên cương vị huấn luyện viên Liverpool, mà còn cho thấy đội bóng vẫn giữ được sự bình tĩnh sau biến cố đầu trận, biết cách điều chỉnh khi bị dẫn trước và tạo ra những tín hiệu tích cực về khả năng thích nghi với triết lý của nhà cầm quân người Tây Ban Nha trong ngày mở đầu giai đoạn chuẩn bị cho mùa giải mới.

Xem thêm
0
51 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật