World Cup 2026 lập kỷ lục tiền thưởng, FIFA chi đậm chưa từng có

Mourinho: Đã đến lúc dừng làm “thợ chữa cháy” của bóng đá châu Âu?

Siêu phẩm rabona: Khoảnh khắc để đời, xứng đáng đề cử giải Puskas 2026

Nam Trần

Martial: Từ bàn thắng để đời trước Liverpool đến hành trình lạc lối

Tháng 9/2015, sân Old Trafford chứng kiến một khoảnh khắc khiến cả nước Anh phải nhắc tên một cậu bé người Pháp. Phút 86 trận gặp Liverpool F.C., một cầu thủ 19 tuổi nhận bóng bên cánh trái, rê qua hai hậu vệ, ngoặt bóng khiến hàng thủ đối phương lỡ nhịp rồi dứt điểm lạnh lùng vào góc xa. Đó là bàn thắng ra mắt của Anthony Martial cho Manchester United F.C. – và cũng là khoảnh khắc khiến “canh bạc 50 triệu bảng” bỗng trở nên đáng giá.

Trước ngày hôm đó, Martial là một cái tên khiến nhiều người hoài nghi. Anh được mua về từ AS Monaco FC với mức phí khổng lồ dành cho một cầu thủ tuổi teen gần như vô danh. Nhưng chỉ trong vài phút bóng lăn, cậu bé ấy đã làm điều mà mọi tiền đạo trẻ đều mơ: ghi một bàn thắng khiến cả khán đài đứng dậy.

Mùa giải đầu tiên tại Manchester, Martial ghi 17 bàn trên mọi đấu trường, trở thành chân sút hàng đầu của đội. Với tốc độ, kỹ thuật và sự lạnh lùng trong vòng cấm, anh được xem là hình mẫu tiền đạo hiện đại của bóng đá Pháp. Không ít người tin rằng Manchester United vừa tìm thấy ngôi sao tấn công cho cả thập kỷ tiếp theo.

Nhưng bóng đá hiếm khi đi theo đường thẳng.

Những mùa giải sau đó, sự nghiệp của Martial dần trở nên gập ghềnh. Chấn thương đến nhiều hơn. Vai trò trên sân thay đổi liên tục qua các đời HLV. Có lúc anh đá trung phong, có lúc dạt cánh trái, và cũng có giai đoạn phải vật lộn để tìm lại cảm giác ghi bàn.

Điều kỳ lạ là Martial chưa bao giờ đánh mất hoàn toàn phẩm chất từng khiến Old Trafford phát cuồng. Vẫn có những trận đấu anh bùng nổ, vẫn có những pha xử lý mềm mại gợi lại hình ảnh của chàng trai 19 tuổi năm nào. Nhưng sự ổn định – yếu tố quyết định một siêu sao – luôn nằm ngoài tầm với.

Câu chuyện của Anthony Martial vì thế giống một hành trình dang dở. Tài năng của anh chưa bao giờ bị nghi ngờ. Nhưng bóng đá đỉnh cao không chỉ đòi hỏi khoảnh khắc thiên tài, mà còn cần sức bền để lặp lại chúng qua từng mùa giải.

Và với Martial, hành trình tìm lại chính mình dường như vẫn chưa kết thúc.

0
3,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Hóng VAR

Phút 55 trên sân Old Trafford tối 13/4, Lisandro Martinez bật cao tranh chấp với Dominic Calvert-Lewin rồi trong lúc tiếp đất đã vô tình nắm vào phần tóc buộc của tiền đạo Everton. Trọng tài Paul Tierney ban đầu bỏ qua, nhưng sau khi VAR John Brooks can thiệp và ra xem lại màn hình, ông rút thẻ đỏ trực tiếp cho trung vệ Man Utd vì hành vi bạo lực, trong bối cảnh đội chủ nhà đang bị dẫn 0-2 sau cú đúp của Noah Okafor.

Chuyên gia Anh chia rẽ quan điểm

Trên sóng Sky Sports, Jamie Carragher cho rằng pha bóng không đủ nghiêm trọng để truất quyền thi đấu. Ông nhận định Martinez chỉ cố bám vào một điểm tựa khi tiếp đất và vô tình chạm vào tóc đối phương, và khó có cổ động viên, cầu thủ hay huấn luyện viên nào xem trực tiếp lại nghĩ đó là thẻ đỏ. Sau trận, huấn luyện viên Michael Carrick phản ứng dữ dội, gọi đây là một trong những quyết định tệ nhất ông từng thấy, nhấn mạnh học trò chỉ cố giữ thăng bằng, không có lực kéo mạnh hay hành vi hung hăng.

Luật kéo tóc và cách áp dụng

Roy Keane, vốn thường rất khắt khe với Man Utd, cũng thừa nhận quyết định này nặng tay, dù cho rằng trọng tài có thể viện dẫn luật khi xem đó là hành vi bạo lực, tương tự những thẻ đỏ trước đây. Mùa này Ngoại hạng Anh từng chứng kiến Michael Keane bị đuổi vì kéo tóc Tolu Arokodare, Everton kháng cáo bất thành. Gary Neville nhấn mạnh theo luật, kéo tóc có thể bị xem là bạo lực và thường dẫn đến thẻ đỏ, trong khi Carragher cảnh báo không nên áp dụng điều khoản một cách máy móc, bởi Martinez chỉ kéo tóc Calvert-Lewin trong khoảng nửa giây.

Hệ quả với Man Utd và Martinez

Thẻ đỏ khiến Man Utd chơi thiếu người hơn 30 phút cuối, chỉ kịp rút ngắn còn 1-2 nhờ pha đánh đầu của Casemiro sau quả tạt của Bruno Fernandes phút 69, rồi bất lực trong nỗ lực tìm bàn gỡ. Nếu không kháng cáo thành công, Martinez sẽ bị treo giò ba trận, vắng các cuộc đối đầu với Chelsea, Brentford và Liverpool, trong khi Man Utd sẽ đón Harry Maguire trở lại ở trận gặp Chelsea tối 18/4.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Những cú sút đẹp như tranh nhưng lại đi chệch khung thành trong gang tấc. Xem lại loạt pha bỏ lỡ khiến fan bóng đá chỉ biết ôm đầu.

Xem thêm
0
161 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hằng

Chiến thắng gây chấn động của Leeds United trước Manchester United không chỉ thay đổi cục diện ở Old Trafford, mà còn làm nóng hẳn cuộc chiến trụ hạng Ngoại hạng Anh. Từ thế bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm, Leeds bất ngờ tạo ra khoảng cách đáng kể với nhóm cuối bảng, đẩy áp lực sang các đối thủ trực tiếp.

Tottenham và Nottingham Forest chịu sức ép

Thắng lợi của Leeds được ví như “gáo nước lạnh” dội vào Tottenham, West Ham và Nottingham Forest. Trong khi Leeds đang hưng phấn, Tottenham vẫn chưa biết mùi chiến thắng trong năm 2026 và còn đối mặt lịch thi đấu dày đặc, nặng nề. Dự báo của Opta cho rằng Tottenham, hiện đứng thứ 18, có thể kết thúc mùa với 37 điểm, khiến cuộc đua ở nhóm cuối thêm căng thẳng.

West Ham đối mặt “chung kết ngược” với Leeds

West Ham cũng không thể yên tâm khi viễn cảnh phải quyết đấu với chính Leeds ở vòng cuối đang hiện ra. Trận đấu đó được xem như một “chung kết ngược”, nơi số phận trụ hạng của cả hai có thể được định đoạt chỉ trong 90 phút.

Leeds đổi trạng thái, Neville đánh giá cao chiến thắng

Cựu danh thủ Gary Neville nhận định trên Sky Sports rằng đây là “một đêm trọng đại của Leeds” và chiến thắng này đi một chặng đường rất dài trong việc đảm bảo suất dự Ngoại hạng Anh mùa tới. Cuối tuần này, Leeds United sẽ tiếp đón Wolves với tâm thế hoàn toàn khác. Nếu tiếp tục thắng, họ gần như chạm tay vào tấm vé ở lại giải đấu cao nhất xứ sở sương mù, khép lại một chương đầy kịch tính trong lịch sử đội bóng vùng Yorkshire.

Xem thêm
0
134 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hiếu Lê

Không khí tại sân Emirates sau trận thua Bournemouth là sự pha trộn giữa thất vọng và bất lực. Mikel Arteta kêu gọi cổ động viên mang đến bầu không khí cuồng nhiệt nhất, nhưng Arsenal đáp lại bằng màn trình diễn nhạt nhòa, chỉ số bàn thắng kỳ vọng từ bóng sống chỉ 0,17. Pháo thủ đánh mất hoàn toàn bản sắc tấn công từng giúp họ bứt lên ở Ngoại hạng Anh.

Hệ thống gãy từ tuyến dưới

Arsenal thiếu Bukayo Saka, Martin Odegaard và Eberechi Eze trong đội hình xuất phát, nhưng trách nhiệm tìm lời giải thuộc về Arteta. Bản sắc tấn công không chỉ nằm ở hàng tiền đạo mà là cả hệ thống. Khi Kai Havertz, Noni Madueke và Gabriel Martinelli lần lượt được tung vào, thế trận vẫn bế tắc. Gốc rễ nằm ở hàng thủ và tuyến giữa: David Raya xử lý mạo hiểm, Ben White quyết định sai, Myles Lewis-Skelly chưa đủ tầm. Raya, William Saliba và Gabriel Magalhaes liên tục phải phất bóng dài trong sự bế tắc, trái ngược hoàn toàn với giai đoạn Arsenal tạo khoảng cách 9 điểm trên bảng xếp hạng.

Trục dọc còn đó, cốt lõi đã mòn

Trục dọc Arsenal vẫn hiện diện, nhưng cốt lõi đang rệu rã. Martin Zubimendi chỉ còn là cái bóng của chính mình so với đầu mùa. Hình ảnh Viktor Gyokeres, cầu thủ chơi hay nhất trận, bực dọc quát Zubimendi vì sự chần chừ trong khâu chuyền bóng nói lên tất cả. Tiền vệ người Tây Ban Nha thi đấu thận trọng, thiếu chính xác, kiệt sức, trong khi ban huấn luyện không xoay tua để giảm tải.

Bài toán tuyến giữa và áp lực trước Etihad

Tuyến giữa Arsenal rơi vào thế khó. Declan Rice cần được kéo xuống đá số 6, nhưng khoảng trống Mikel Merino để lại ở vai trò số 8 lệch trái là quá lớn. Eze là phương án khả dĩ khi Lewis-Skelly chưa đáp ứng yêu cầu kỹ thuật. Vắng Jurrien Timber và Riccardo Calafiori càng làm suy giảm khả năng thoát pressing. Trước một Bournemouth sung mãn, sự mệt mỏi của Arsenal lộ rõ. Họ có thể gượng dậy trước Sporting để tranh vé bán kết, nhưng ngọn núi Manchester City tại Etihad mới là bài kiểm tra thực sự. Màn trình diễn thảm họa vừa qua vô tình kéo kỳ vọng xuống đáy, trong khi Arteta phải đối mặt với những lời mỉa mai và cái mác “yếu bóng vía” sau 90 phút bạc nhược.

Xem thêm
0
57 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Thất bại 1-2 của Manchester United trước Leeds United ngay tại Old Trafford khiến người hâm mộ choáng váng và kéo theo làn sóng chỉ trích từ Gary Neville. Trên The Gary Neville Podcast, cựu hậu vệ Quỷ đỏ cho rằng đội bóng của HLV Michael Carrick đã “mất kết nối” giữa các tuyến, chơi rời rạc và thiếu sự gắn kết trong suốt trận đấu.

Cặp đôi không thể vận hành

Trong bối cảnh Kobbie Mainoo chấn thương và Harry Maguire bị treo giò, Michael Carrick buộc phải để Manuel Ugarte đá cặp cùng Casemiro ở trung tuyến. Neville xem đây là lựa chọn sai lầm. Ông nhận định Ugarte quá hạn chế khi có bóng, còn Casemiro dù nỗ lực ghi bàn nhưng không thể quán xuyến hết khu trung tuyến. Theo Neville, đây là cặp tiền vệ “không bao giờ có thể vận hành hiệu quả cùng nhau”.

Hàng thủ “thảm họa”, Martinez nhận thẻ đỏ

Vấn đề của Manchester United không dừng ở tuyến giữa. Gary Neville chỉ ra bộ tứ hậu vệ Noussair Mazraoui, Leny Yoro, Lisandro Martinez và Luke Shaw đã có một đêm thi đấu thảm họa. Hàng thủ để bóng lọt ra sau lưng quá dễ, bị Leeds United áp đảo về thể chất và không duy trì được cự ly đội hình. Neville nhấn mạnh họ “đơn giản là không làm đúng bất cứ điều gì”. Tấm thẻ đỏ của Lisandro Martinez ở phút 56 trở thành dấu chấm hết cho hy vọng lội ngược dòng.

Hàng công khô cứng, tâm lý chủ quan

Trên hàng công, việc sử dụng Benjamin Sesko đá chính thay vì một cầu thủ linh hoạt như Bryan Mbeumo khiến lối chơi của Manchester United trở nên khô cứng và quá trực diện. Neville cho rằng sự tự mãn sau khi chứng kiến Chelsea thất bại đã khiến các cầu thủ bước vào trận với tâm thế dạo chơi. Một tập thể rời rạc đã phải trả giá đắt trước sự quyết tâm của Leeds United. Thất bại này được xem là hồi chuông cảnh tỉnh cho Michael Carrick về sự gắn kết và tính ổn định của đội hình, trước khi Manchester United hành quân đến sân Stamford Bridge của Chelsea ở trận tiếp theo.

Xem thêm
0
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật