Trọng tâm nằm ở những bản hợp đồng “kẹt cứng”
Man United bước vào mùa hè với tâm thế lạc quan hơn sau khi Michael Carrick giúp đội bóng trở lại Champions League và cán đích thứ ba. Các tân binh như Matheus Cunha, Bryan Mbeumo, Senne Lammens hay Benjamin Sesko đều đóng góp tích cực, Kobbie Mainoo được trao vai trò trung tâm và ký hợp đồng mới. Tuy vậy, phía sau bức tranh tươi sáng là một loạt hợp đồng dài hạn, lương cao, khiến câu chuyện chuyển nhượng trở nên phức tạp.
Nhóm trụ cột 2027: Giữ ai, chờ ai?
Bruno Fernandes, Lisandro Martínez, Harry Maguire, Altay Bayindir và Luke Shaw đều hết hợp đồng vào năm 2027, đa số có điều khoản gia hạn đến 2028. Quan điểm của Mark Ogden là Bruno nên được ưu tiên vì anh là cầu thủ xuất sắc nhất đội, phong độ ổn định và xứng đáng được tưởng thưởng. Ngược lại, Bayindir bị đánh giá không đủ tầm ngay cả cho vị trí dự bị. Với Maguire, Martínez và Shaw, thông điệp khá rõ: phải tiếp tục chứng minh, từ thể lực đến phong độ, rồi mới tính chuyện gia hạn.
Gabriele Marcotti lại nhìn Bruno theo hướng khác. Ông cho rằng Man United không chịu sức ép phải gia hạn gấp, bởi đội bóng vẫn nắm quyền chủ động với điều khoản kéo dài thêm một năm, còn Bruno yêu CLB và khó có bến đỗ nào cùng tầm sẵn sàng trả giá lớn cho một cầu thủ sắp 32 tuổi. Vì vậy, đây không phải hợp đồng cần xử lý ngay lập tức.
Mount, Dalot và cái giá của những quyết định vội vàng
Mason Mount và Diogo Dalot còn hợp đồng đến 2028, kèm lựa chọn gia hạn đến 2029. Dalot tiến bộ, nhưng thời hạn còn quá xa nên không cần vội. Trường hợp Mount phức tạp hơn: anh được đánh giá cao về chuyên môn và thái độ, nhưng chấn thương liên miên và lại trùng vị trí với Bruno. Về lý, Man United nên tìm cách bán, song mức lương cao và phí chuyển nhượng ban đầu lớn khiến CLB phải thu về khoảng 25 triệu bảng mới không bị lỗ trên sổ sách. Với một cầu thủ sắp 28 tuổi, đây là bài toán khó nhưng vẫn đáng thử giải.
Rashford, Onana và bài học “thuế Man United”
Marcus Rashford chơi bùng nổ tại Barcelona, nhưng đội bóng Tây Ban Nha lại chần chừ với mức 30 triệu euro đã thỏa thuận. Nếu không bán được, Man United sẽ phải đón lại một cầu thủ không muốn trở về, kèm mức lương 350 nghìn bảng mỗi tuần đến năm 2028. Cả hai tác giả đều cho rằng CLB gần như không có đòn bẩy, nên phải chấp nhận giảm giá, miễn là giải phóng được quỹ lương. Mark tin rằng phong độ của Rashford có thể thu hút các đội lớn khác, còn Gab thì không, vì mức lương và tuổi tác là rào cản lớn.
Với thủ môn Andre Onana, tranh luận xoay quanh việc nên bán đứt hay tiếp tục cho mượn. Anh còn hai năm hợp đồng, cộng lựa chọn gia hạn, và phần giá trị còn lại trên sổ sách gần 20 triệu bảng. Mark cho rằng khó có đội nào trả mức đó, nên phương án cho mượn tiếp là hợp lý. Gab sẵn sàng chấp nhận bán lỗ, chỉ cần thu về 12 đến 15 triệu bảng để vừa giảm lương, vừa xóa phần khấu hao còn lại.
Áp lực phải “mua khôn” sau những thương vụ đắt đỏ
Trong bối cảnh Napoli đã kích hoạt điều khoản mua đứt Rasmus Hojlund khoảng 44 triệu euro, Jadon Sancho rời đi tự do và khả năng thu thêm tiền từ Rashford, Onana, Bayindir, Ugarte, Man United có thể gom hơn 100 triệu euro. Tuy nhiên, quá khứ chi trả “thuế Man United” cho các thương vụ như Mbeumo hay Sesko khiến CLB mắc kẹt với nhiều cầu thủ lương cao, khó bán. Mùa hè này, họ buộc phải thay đổi cách đàm phán, bởi chỉ riêng nhu cầu tối thiểu đã gồm hai tiền vệ trung tâm, một thủ môn dự bị và một phương án dự phòng cho cánh trái hàng thủ.
Nhìn từ góc độ hợp đồng và chuyển nhượng, nhiệm vụ lớn nhất của Man United không chỉ là mua thêm, mà là tháo gỡ những ràng buộc cũ để có không gian tài chính và nhân sự cho giai đoạn mới.