Vì sao Pep Guardiola không nhận lời dẫn dắt đội tuyển Ý lúc này?

BXH AFF Cup bảng A mới nhất: Việt Nam dẫn đầu, bỏ xa Singapore về hiệu số

Điều khoản giải phóng 7 triệu USD: Cơ hội vàng cho Man United với Gill?

Thế Tuyến

Man Utd 5-0 Rosenborg: Carrick đổi “bộ não” lối chơi, không chỉ còn là đội phản công

Chiến thắng 5-0 trước Rosenborg không chỉ giúp Man Utd có trận thắng đầu tiên ở giai đoạn tiền mùa giải, mà còn hé lộ một phiên bản rất khác của “Carrick-ball”. Từ một tập thể sống nhờ phản công, đội bóng của Carrick đang được “lập trình” lại để chơi chủ động với bóng, ngay cả khi thiếu Bruno Fernandes và Matheus Cunha.

Từ đội bóng thiên về phản công đến tập thể chủ động cầm bóng.

Mùa trước, giai đoạn Carrick tạm quyền, Man Utd nằm trong nhóm giỏi phản công nhất giải: đứng thứ 3 về số pha phản công mỗi trận, đồng dẫn đầu về số bàn từ phản công mỗi 90 phút và đứng thứ 2 về chỉ số bàn kỳ vọng từ các tình huống này. Ngược lại, họ chỉ xếp thứ 13 về tỉ lệ cầm bóng và thứ 11 về thời lượng kiểm soát bóng trung bình, thường bế tắc trước các đối thủ phòng ngự thấp.

Gặp Rosenborg – đội đã chơi 13 trận ở giải quốc nội, có lợi thế thể lực và nhịp thi đấu – Man Utd lẽ ra phải tiếp tục “sống” bằng phản công. Nhưng Carrick lại cho thấy một hướng đi khác: đội bóng cầm bóng tự tin, kéo giãn đối thủ, với Joshua Zirkzee làm điểm tựa để triển khai tấn công.

Giữ vũ khí phản công, thêm lớp cầm bóng

Hai bàn thắng thứ 2 và thứ 4 vẫn mang đậm dấu ấn chuyển trạng thái, cho thấy phản công vẫn là mảng miếng quan trọng. Tuy nhiên, cách Man Utd bình tĩnh tổ chức, chuyền bóng và “xé” Rosenborg cho thấy Carrick đang xây thêm một tầng mới cho lối chơi, thay vì chỉ dựa vào tốc độ của các mũi nhọn.

Trong bối cảnh đó, việc chiêu mộ Youri Tielemans càng dễ hiểu hơn. Một tiền vệ giỏi điều tiết nhịp độ sẽ là mảnh ghép quan trọng nếu Carrick muốn Man Utd trở thành đội bóng biết kiểm soát trận đấu, chứ không chỉ chờ cơ hội phản công như giai đoạn đầu ông nắm đội.

2
2,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đình Quý

Enzo Maresca bước vào ghế nóng Man City trong bối cảnh cả châu Âu vẫn còn nói về khoảng trống mà Pep Guardiola để lại. Tuy vậy, thay vì né tránh so sánh, ông lại chọn cách khẳng định: Man City sẽ không đi vào vết xe đổ của Man United sau khi Sir Alex Ferguson rời ghế.

Không muốn lặp lại câu chuyện Old Trafford

Việc Pep khép lại 10 năm ở Etihad với 20 danh hiệu, gồm 6 chức vô địch Ngoại hạng Anh và ngôi quán quân châu Âu năm 2023, khiến nhiều người liên tưởng ngay đến năm 2013. Khi đó, Sir Alex chia tay Man United, David Moyes được chọn kế nhiệm và mở ra giai đoạn sa sút, đội bóng không còn chạm gần đến chức vô địch Ngoại hạng Anh hay Cúp C1.

Maresca thừa nhận tiếp quản sau “HLV hay nhất thế giới trong 20-25 năm qua” là thử thách lớn. Ông cũng nhắc lại thực tế nhiều nhà cầm quân từng chật vật khi kế nhiệm những người tiền nhiệm gắn bó quá lâu với một đội bóng.

Điểm tựa từ sự ổn định trên ghế huấn luyện

Dù vậy, Maresca tin Man City có nền tảng khác. Ông nhấn mạnh cấu trúc quản lý là yếu tố then chốt, khi trong 17 năm, đội chủ sân Etihad chỉ có 3 đời HLV. Theo ông, sự ổn định đó không phải chuyện thường gặp và là lý do để tin rằng tập thể hiện tại đủ sức duy trì chất lượng công việc.

Maresca cho rằng nhiệm vụ bây giờ là cùng toàn bộ câu lạc bộ tiếp tục những gì đã được xây dựng suốt 14-15 năm qua, thay vì bắt đầu lại từ con số 0 sau khi Pep rời đi.

Xem thêm
0
234 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Liverpool bước vào mùa 2026/27 với khí thế mới khi Andoni Iraola tiếp quản ghế huấn luyện, mang theo thứ bóng đá tấn công giàu năng lượng. Lực lượng hiện tại được đánh giá thuộc nhóm mạnh nhất giải, nhưng ngay giữa bức tranh tươi sáng ấy, vị trí trung vệ lại nổi lên như dấu hỏi lớn nhất.

Hệ thống pressing cao và gánh nặng cho cặp trung vệ

Iraola xây dựng đội bóng với hàng thủ dâng cao, pressing quyết liệt và nỗ lực đoạt bóng sớm. Cách chơi này giúp Liverpool tạo sức ép liên tục, nhưng đồng thời đẩy trung vệ vào trạng thái “sai 1 lần trả giá ngay”. Họ phải che khoảng trống mênh mông sau lưng, đọc tình huống nhanh, đủ tốc độ đua với tiền đạo hàng đầu và bình tĩnh khi đối thủ vượt qua lớp pressing đầu tiên.

Trong hệ thống đó, trung vệ không chỉ đứng trong vòng cấm chờ phá bóng mà phải chủ động bước lên cắt bóng ở giữa sân, chặn phản công từ sớm và đôi lúc buộc phải phạm lỗi chiến thuật đúng thời điểm. Những quyết định ấy thường chỉ có được sau nhiều năm va chạm ở đỉnh cao.

Vì sao Van Dijk vẫn cần một “đối tác lão luyện”

Ở tuổi 35, Virgil van Dijk vẫn là thủ lĩnh hàng thủ, đọc trận đấu xuất sắc, chuyền bóng chất lượng và giữ được sự điềm tĩnh. Nhưng với mục tiêu cạnh tranh mọi đấu trường, khối lượng thi đấu có thể vượt mốc 50 trận, việc trông chờ anh “gánh” hàng thủ 3-4 ngày 1 lần là điều không thực tế.

Thời đỉnh cao dưới thời Jurgen Klopp, Van Dijk luôn có bên cạnh những trung vệ đã dạn dày như Joel Matip hay Ibrahima Konaté, giúp anh tập trung đúng phần việc của mình. Còn khi đá cạnh các cầu thủ trẻ, Van Dijk phải vừa phòng ngự, vừa liên tục chỉ huy, sửa sai, điều chỉnh vị trí cho đồng đội. Trong bối cảnh hệ thống của Iraola đẩy rủi ro phòng ngự lên cao, một trung vệ giàu kinh nghiệm đứng cạnh Van Dijk không chỉ là lựa chọn hợp lý, mà gần như là điều kiện bắt buộc nếu Liverpool muốn đua danh hiệu ngay mùa đầu dưới triều đại mới.

Xem thêm
0
100 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Phong

World Cup 2026 là bệ phóng giúp nhiều cầu thủ nâng tầm vị thế, nhưng cũng trở thành phép thử khắc nghiệt với những ngôi sao không đáp ứng được kỳ vọng. Theo biến động định giá của FootballTransfers trong thời gian giải đấu diễn ra, Tijjani Reijnders, Raphinha, Bradley Barcola, Julián Álvarez và Omar Marmoush là 5 cái tên giảm giá mạnh nhất. Tổng định giá của nhóm này mất 40,7 triệu euro, từ 381,3 xuống còn 340,6 triệu euro.

1. Tijjani Reijnders – giảm 12,2 triệu euro

Reijnders là cầu thủ mất giá mạnh nhất, từ 67,9 triệu euro xuống còn 55,7 triệu euro, tương đương mức giảm 18%. Tiền vệ của Manchester City có 1 kiến tạo ở vòng bảng nhưng dần mất vị trí khi giải bước vào giai đoạn quan trọng. Anh thậm chí phải ngồi dự bị trong trận Hà Lan bị Morocco loại ở vòng 32 đội sau loạt luân lưu. Việc không tạo được dấu ấn rõ nét khiến định giá của Reijnders giảm mạnh.

2. Raphinha – giảm 8,3 triệu euro

Định giá của Raphinha giảm từ 70,9 xuống 62,6 triệu euro, tức khoảng 11,7%. Cầu thủ Barcelona chỉ thi đấu trong 2 trận đầu của Brazil trước khi chấn thương khiến anh vắng mặt ở phần còn lại của giải. Brazil sau đó dừng bước tại vòng 16 đội trước Na Uy. Trường hợp của Raphinha không hoàn toàn xuất phát từ phong độ kém, nhưng việc mất cơ hội thể hiện ở giai đoạn loại trực tiếp vẫn tác động lớn tới định giá.

3. Bradley Barcola – giảm 7,1 triệu euro

Định giá của Barcola giảm từ 70,7 xuống còn 63,6 triệu euro, tương đương khoảng 10%. Đây là trường hợp khá bất ngờ bởi cầu thủ chạy cánh của Pháp vẫn đóng góp 3 bàn và 1 kiến tạo tại giải. Tuy nhiên, Barcola thi đấu chưa thật sự ổn định và bỏ lỡ nhiều cơ hội đáng chú ý. Vì vậy, dù tuyển Pháp tiến tới bán kết, màn trình diễn của anh vẫn chưa đủ thuyết phục để giữ nguyên mức định giá trước World Cup.

4. Julián Álvarez – giảm 7 triệu euro

Álvarez có định giá cao nhất trong nhóm, nhưng vẫn giảm từ 110,7 xuống còn 103,7 triệu euro, tương đương 6,3%. Tiền đạo của Atlético Madrid chỉ ghi 1 bàn dù Argentina tiến tới chung kết. Ở giai đoạn loại trực tiếp, anh không để lại nhiều dấu ấn và phần nào bị lu mờ bởi Lionel Messi cùng Lautaro Martínez. Với mức định giá trên 100 triệu euro trước giải, đóng góp của Álvarez chưa đáp ứng được kỳ vọng.

5. Omar Marmoush – giảm 6,1 triệu euro

Marmoush giảm từ 61,1 xuống 55 triệu euro, tương đương 10%. Tiền đạo Manchester City không tạo được dấu ấn rõ rệt trong hành trình vào vòng 16 đội của Ai Cập. Bên cạnh màn trình diễn tại World Cup, sự cạnh tranh khốc liệt ở cấp câu lạc bộ và khả năng ra sân thiếu ổn định cũng ảnh hưởng tới định giá của anh.

World Cup không phải nguyên nhân duy nhất khiến định giá cầu thủ giảm. FootballTransfers còn tính đến nhiều yếu tố như tuổi tác, chấn thương, phong độ ở câu lạc bộ, thời hạn hợp đồng và vai trò trong đội hình. Dù vậy, màn trình diễn tại giải đấu lớn nhất hành tinh vẫn có sức nặng đáng kể. Chỉ vài tuần thi đấu dưới kỳ vọng cũng có thể khiến một ngôi sao mất hàng triệu euro trên thị trường.

Xem thêm
2
6,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

World Cup mùa hè vừa qua không chỉ là sân khấu của những ông lớn, mà còn là bệ phóng cho một loạt gương mặt mới. Trong số đó, thủ môn Orlando Gill của Paraguay nổi bật với chuỗi trận ấn tượng, đặc biệt là màn trình diễn trước Đức ở vòng 32 đội, nơi anh góp công lớn trong loạt sút luân lưu gây sốc.

Thủ môn nổi lên từ World Cup

Gill kết thúc giải đấu với thống kê cứu thua nhiều nhất trong số các thủ môn, trở thành một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất sau World Cup. Sự chắc chắn trong khung gỗ giúp anh nhanh chóng bước từ vị thế vô danh lên nhóm những cầu thủ “bứt phá” giống như Johan Manzambi hay Julian Quinones.

Điểm hút nằm ở điều khoản hợp đồng

Trở lại Argentina tập luyện cùng San Lorenzo, Gill lập tức trở thành tâm điểm tin đồn chuyển nhượng. Truyền thông địa phương cho biết người đại diện của anh đang chờ một đề nghị từ Manchester United. Lý do khiến liên hệ này được đánh giá là hợp lý nằm ở bản hợp đồng hiện tại: Gill được cho là có điều khoản giải phóng chỉ khoảng 7 triệu đô la Mỹ, tương đương 5,5 triệu bảng, mức giá được xem là rất thấp so với mặt bằng thủ môn đã gây ấn tượng ở World Cup.

Man United và bài toán khung gỗ giá rẻ

Khung thành Man United vẫn là điểm nóng từ sau khi David De Gea rời đi năm 2023. Altay Bayindir không tạo được niềm tin trong số ít lần ra sân, dù Senne Lammens có mùa đầu tiên khá tích cực sau khi đến từ Royal Antwerp. Trong bối cảnh đó, một thủ môn đã chứng minh được sự ổn định ở World Cup và có mức phí giải phóng “mềm” như Gill trở thành phương án đáng cân nhắc, kể cả trong vai trò dự bị. Olympiacos từng gửi đề nghị nhưng không thuyết phục được San Lorenzo lẫn bản thân Gill, khiến cánh cửa sang Ngoại hạng Anh càng được chú ý hơn.

Xem thêm
0
436 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Rodri đang tiến rất gần cửa Bernabeu ở tuổi 30, sau khi đã chinh phục Quả bóng vàng và vô địch World Cup trong màu áo Man City. Nếu thương vụ hoàn tất, Real Madrid không chỉ đưa một người con Madrid trở lại quê nhà sau 7 năm, mà còn giải một bài toán chiến thuật họ loay hoay từ ngày Toni Kroos và Luka Modric rời đi.

Khoảng trống sau Kroos – Modric

Modric chia tay năm 2025, trước đó 1 năm là Kroos giải nghệ, để lại một khoảng trống mà nội bộ Real thừa nhận là chưa lấp được. Họ từng tin Jude Bellingham, Arda Guler có thể kéo lùi để điều tiết, nhưng rốt cuộc cả 2 lại phát huy tốt hơn ở gần khung thành. Aurelien Tchouameni và Eduardo Camavinga được giao vai trò mỏ neo, song không ai duy trì được nhịp độ kiểm soát như Kroos từng làm.

Rodri – mảnh ghép còn thiếu

Ở Man City, Rodri là điểm tựa với trung bình 96,3 đường chuyền mỗi 90 phút ở mùa 2025-26, cao nhất Ngoại hạng Anh trong nhóm đá từ 900 phút trở lên. Anh là “van xả” áp lực, là người nhận bóng nhiều nhất, chuyền ngang, chuyền ngắn để bào mòn đối thủ. Dữ liệu từ SkillCorner cho thấy khả năng giữ bóng dưới áp lực của Rodri thuộc nhóm tốt nhất châu Âu trong 2 mùa 2023-24 và 2025-26.

Nền cho dàn sao tấn công

Real 2 mùa qua thiếu khả năng áp đặt lối chơi, dù sở hữu Bellingham, Vinicius Junior, Kylian Mbappe. Rodri mang tới thứ mà họ còn thiếu: nhịp điệu và sự an toàn trong khâu luân chuyển. Nếu thể trạng ổn sau ca phẫu thuật lưng được mô tả là “nhẹ”, anh có thể là người đứng sau, giữ cấu trúc, để bộ ba tấn công kia rảnh tay quyết định trận đấu.

Một bước để chấm dứt “cơn khát”

Real đã trải qua 2 năm không có danh hiệu lớn. Chỉ riêng việc kéo được một thủ lĩnh tuyến giữa như Rodri về Bernabeu, với khả năng điều tiết đã thể hiện ở World Cup trong các trận gặp Bồ Đào Nha, Bỉ, Pháp, Argentina, đã là bước tiến gần hơn tới mục tiêu chấm dứt chuỗi trắng tay ấy.

Xem thêm
0
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật