West Ham: Thắng hoặc xuống hạng, Leeds ung dung phá bĩnh phút chót?

Lộ diện đối thủ bất ngờ của tân HLV Xabi Alonso cho triều đại tại Chelsea

Barca tính gán cầu thủ đổi Álvarez: Đòn hiểm hay nước cờ tuyệt vọng?

LE NGOC

Laporta "bật" Perez: Real Madrid trắng tay, đừng lôi Barça ra làm bình phong!

Giới hạn mà Laporta đặt ra

Joan Laporta, người sẽ chính thức nhậm chức chủ tịch Barcelona vào ngày 1/7, nhấn mạnh một nguyên tắc: ông tôn trọng việc Florentino Pérez phát biểu về Real Madrid, nhưng không chấp nhận việc lôi Barça vào để che đậy vấn đề nội bộ của đội bóng khác. Ông cho rằng buổi họp báo gây bão gần đây của chủ tịch Real Madrid đã sử dụng Barcelona theo cách “lố bịch”, gán cho câu lạc bộ những điều không đúng sự thật liên quan đến vụ Negreira.

Phản ứng trước cáo buộc và “chiến lược” từ Madrid

Laporta mô tả buổi họp báo đó là “kỳ quặc nhưng có chiến lược”, với mục tiêu đánh lạc hướng khỏi hai mùa giải trắng tay của Real Madrid. Theo ông, việc nói rằng bảy chức vô địch La Liga “bị đánh cắp” chỉ là cách biện minh cho điều không thể biện minh, bằng cách “bật quạt bùn” về phía Barcelona. Laporta khẳng định Barça sẽ không để yên và câu lạc bộ “chắc chắn sẽ có phản ứng”, sau khi đã công bố khả năng khởi kiện ngay trong ngày diễn ra họp báo.

Quan hệ với Real Madrid đã đứt gãy

Laporta nhắc lại rằng quan hệ với Real Madrid đã bị cắt đứt kể từ khi đội bóng thủ đô xuất hiện trong vụ Negreira. Ông đánh giá cách hành xử từ phía Madrid là “không phù hợp” và cho biết Barça chỉ lên tiếng khi bị lôi vào những câu chuyện mà theo ông là sai sự thật. Những gì diễn ra trong buổi họp báo mới nhất càng củng cố khoảng cách giữa hai câu lạc bộ.

“Barcelonitis” và lợi thế cho Barça

Dù chỉ trích gay gắt, Laporta lại xem sự ám ảnh với Barcelona từ phía Madrid là điều… có lợi cho Barça. Ông nói mình chỉ quan tâm đến việc đưa câu lạc bộ tiến lên: củng cố phục hồi tài chính, hoàn thiện sân vận động và xây dựng một đội hình cạnh tranh. Trong bối cảnh đó, việc Real Madrid bị “ám ảnh với Barça” theo ông lại là tín hiệu tích cực cho phía xứ Catalonia.

Chuyển nhượng trong khuôn khổ kỷ luật tài chính

Ở khía cạnh thể thao, Laporta đề cập đến việc Lewandowski ra đi và nhu cầu tìm một trung phong đáng tin cậy. Ông nhắc lại mùa trước Barça cần thủ môn và Deco đã mang về một lựa chọn phù hợp, coi đó là bảo chứng cho công việc hiện tại của giám đốc thể thao. Laporta khẳng định câu lạc bộ không chạy theo những bản hợp đồng “trình diễn”, vì đội đã có những thủ lĩnh đẳng cấp thế giới và thay đổi họ có thể là sai lầm. Dù hiện đã được áp dụng quy tắc tài chính 1:1, ông nhấn mạnh Barça không vì thế mà chi tiêu bừa bãi, mà cần sự bình tĩnh, chừng mực và củng cố đội hình một cách có chọn lọc.

0
255 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đăng Triệu

Sự thay đổi lớn sau 10 năm tại Man City

Enzo Maresca chưa nhận lời dẫn dắt Man City, nhưng cái tên của ông đã đủ khiến câu chuyện hậu Pep Guardiola trở nên bớt chông chênh. The Citizens sau một thập kỷ sống trong quỹ đạo của Pep sẽ phải cân nhắc cực kỳ kỹ lưỡng về người sẽ thay thế nhà cầm quân người Tây Ban Nha.

Họ cần một HLV hiểu cấu trúc CLB, quen với thứ bóng đá kiểm soát đã thành bản sắc, nhưng cũng phải có cá tính riêng để không bị nuốt chửng bởi cái bóng quá lớn của người tiền nhiệm. Maresca, vì thế, được coi là phương án hoàn hảo nhất cho vị trí này..

Người cũ của đội chủ sân Etihad

Maresca không xa lạ với Man City. Ông từng làm việc ở đội trẻ, vô địch Premier League 2 cùng Elite Development Squad, rồi trở lại làm trợ lý trong mùa giải City giành cú ăn ba năm 2023. Những năm tháng ấy giúp Maresca hiểu cách CLB vận hành từ sân tập, phòng thay đồ đến lối chơi trên sân.

Với một đội bóng đã quen kiểm soát bóng, xây dựng lối chơi từ tuyến dưới, việc chọn một HLV cùng “ngôn ngữ” giúp quá trình chuyển giao có nhiều điểm thuận lợi hơn là xây dựng lại từ đầu.

Không phải bản sao của Pep

Điểm thú vị ở HLV  Maresca là ông mang dấu ấn Pep, nhưng không hoàn toàn sao chép từ người thầy cũ của mình. Tại Leicester, ông đưa đội bóng trở lại Ngoại hạng Anh bằng lối chơi kiểm soát có tổ chức, nhưng cách triển khai đơn giản và ít màu mè hơn.

Các đội bóng của Maresca có cấu trúc giữ bóng y hệt Pep, kéo đối thủ ra khỏi vị trí và buộc phải lùi sâu, nhưng chơi nhanh và tốc độ hơn khi khoảng trống mở ra. Nếu đặt vào Man City, điều này có thể tạo nên một phiên bản mới: vẫn là đội bóng cầm nhịp, làm chủ trận đấu nhưng bớt rườm rà hơn ở những pha xử lý cuối cùng.

Man City cần sự ổn định sau thời Pep

Sau Pep, nỗi sợ lớn nhất của Man City không chỉ là mất một HLV thiên tài, mà là mất luôn trật tự đã được xây suốt nhiều năm. Maresca có lợi thế vì ông hiểu Etihad từ bên trong. Nhà cầm quân người Italia biết tiêu chuẩn tập luyện, biết áp lực chiến thắng, biết cách hệ thống này tạo ra cầu thủ và phát triển ý tưởng.

Một HLV hoàn toàn xa lạ có thể cần nhiều tháng, thậm chí cả mùa giải để thích nghi. Maresca thì khác: ông bước vào môi trường mà bản thân đã quá quen thuộc, nhưng với vị thế và trải nghiệm riêng sau các chặng đường ở Leicester, Chelsea trước đây.

Chu kỳ mới được mở ra

Nếu thương vụ xảy ra, Maresca sẽ không đến Man City để đóng vai “Pep thứ hai”. Nhiệm vụ của ông là giữ lại phần tinh túy nhất của kỷ nguyên cũ, rồi thêm vào đó sự thực tế của một HLV đã có kinh nghiệm làm việc ở Ngoại Hạng Anh.

Man City có thể vẫn kiểm soát bóng, vẫn bóp nghẹt đối thủ bằng vị trí và nhịp chuyền, nhưng họ cũng có thể trực diện hơn, nhanh hơn, giàu biến hóa hơn ở phần sân đối phương. Sau Pep, Man City không cần một cuộc cách mạng ồn ào. Họ cần một người đủ gần gũi để giữ nền móng, và đủ khác biệt để tạo ra một lối đi mới. Maresca phù hợp với tất cả những phẩm chất ấy.

Xem thêm
0
157 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Từ tài năng sân cỏ đến gương mặt được săn đón

Lamine Yamal vốn đã được xem là một trong những tài năng trẻ sáng giá nhất của Barcelona và bóng đá châu Âu. Tuy nhiên, sự xuất hiện của anh tại đêm mở màn tour châu Âu của Bad Bunny ở Barcelona cho thấy hình ảnh của Yamal đang vượt ra ngoài khuôn khổ thể thao. Việc góp mặt tại La Casita, khu vực riêng dành cho khách mời nổi tiếng, đặt anh vào nhóm những gương mặt trẻ đang được giới giải trí chú ý.

Sự xuất hiện cùng bạn gái và sức hút trên mạng xã hội

Yamal đến buổi hòa nhạc cùng bạn gái Inés García, và chính khoảnh khắc đời thường này lại tạo nên sức hút lớn. Hình ảnh hai người nhanh chóng được lan truyền trên mạng xã hội, biến họ thành một trong những cặp đôi được nhắc đến nhiều nhất trong đêm. Sự quan tâm không chỉ dừng ở màn trình diễn trên sân khấu, mà còn mở rộng sang những khoảnh khắc bên lề gắn với các nhân vật nổi tiếng.

Không gian giải trí mới của các cầu thủ Barcelona

Đêm diễn của Bad Bunny tại Estadi Olímpic thu hút nhiều cầu thủ Barcelona khác như Robert Lewandowski, Dani Olmo, Gavi và cả Pedri. Sự hiện diện của họ cho thấy các ngôi sao bóng đá ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong những sự kiện âm nhạc lớn, trở thành một phần của bức tranh giải trí chung tại Tây Ban Nha.

La Casita, nơi tập trung khách VIP, trở thành phông nền để những gương mặt thể thao và truyền hình như Marc Giró cùng xuất hiện, tạo nên một không gian giao thoa giữa bóng đá, âm nhạc và truyền thông.

Bad Bunny và bối cảnh giúp Yamal nổi bật hơn

Tour “Debí Tirar Más Fotos” của Bad Bunny tại Tây Ban Nha gồm 12 đêm diễn, với Barcelona là điểm khởi đầu. Sức nóng của một trong những sự kiện giải trí lớn nhất mùa hè khiến mọi chi tiết bên lề, từ danh sách khách mời đến hình ảnh trong khu vực riêng, đều được chú ý kỹ lưỡng.

Trong bối cảnh đó, việc Yamal xuất hiện ở vị trí nổi bật tại La Casita càng làm rõ thêm việc anh đang dần trở thành một gương mặt văn hóa trẻ, được theo dõi không chỉ bởi người hâm mộ bóng đá mà còn bởi khán giả yêu nhạc và truyền thông giải trí.

Xem thêm
0
136 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Gắn bó từ những ký ức rất nhỏ

Ở Nottingham, Grant bị “mắc” Forest từ chương trình “trẻ em vào sân 1 bảng” năm 2004, rồi thành vé năm, thành những chuyến tàu xa cùng bạn gái đi Sunderland, đi châu Âu. Phil thì đến với Forest từ bàn thắng của Archie Gemmill ở World Cup 1978 và cái bóng Brian Clough, để rồi trong một gia đình mà bố vợ là fan West Ham, vợ là fan Spurs, ông vẫn giữ Forest như phần riêng của mình.

Với Spurs, Flav lớn lên ở “đất Arsenal” nhưng tuần nào cũng lặn lội sang nửa kia Bắc London, rồi dần dần biến tình yêu đó thành các podcast về Tottenham. Adam cầm vé năm từ mùa 1994-95, ký ức của anh gắn với Klinsmann, Ginola, Bale, rồi hụt hẫng khi Son sang Mỹ, cảm giác thiếu hẳn một ngôi sao để bấu víu. Simon thì đi sân khách suốt 20 năm, gần như không bỏ Stamford Bridge lần nào.

West Ham cũng vậy. Joe đi xem từ năm 4 tuổi, từng vô tư ăn mừng… bàn thắng của Gillingham vì không biết đội đổi sân sau hiệp một. Josh gắn với chiếc vé năm, với ly bia nhanh ở khán đài Bobby Moore cùng bố và em trai. Bas thì “lấy vợ mà lấy luôn West Ham”, khi phát hiện cụ tổ nhà vợ là Arnold Hills, người sáng lập CLB, và hai cậu con trai cũng khoác lên mình màu áo búa tạ.

Trụ hạng len vào từng sinh hoạt thường ngày

Khi cuộc đua trụ hạng siết lại, đời sống của họ bị bóp méo theo lịch thi đấu. Grant tranh thủ biến chuyến đi Sunderland thành kỳ nghỉ cuối tuần, nhưng trong đầu vẫn tính toán “thắng là 90% trụ hạng, rồi dồn cho châu Âu”. Phil bị “đuổi” ra phòng khách xem một mình vì vợ không chịu nổi căng thẳng. Adam đi nghỉ ở Corfu mà vẫn canh giờ, vừa tận hưởng nắng biển vừa chờ kết quả Brentford – West Ham, Aston Villa – Spurs.

Josh đi đám cưới vẫn lén nhìn điện thoại, đeo khuy măng sét hình logo West Ham như một kiểu bùa. Joe quên vé phải quay taxi về nhà, rồi lại lao ra ga cho kịp chuyến. Có hôm tàu về từ Wolverhampton chậm, toa chật cứng fan Spurs, người thì bàn về viễn cảnh xuống hạng, người hát “Spurs fans away, Ole, Ole, Ole!” để xả bớt căng thẳng.

Ngay cả những chi tiết nhỏ cũng bị nhuộm màu mê tín: bạn Adam bình thường chỉ uống vodka, nhưng trước trận Leeds lại cố uống toàn bia “đổi vía”. Joe từng thử “tất may mắn”, đổi hết đôi này đến đôi khác rồi cũng phải chấp nhận “vấn đề không nằm ở tất, mà ở đội bóng”.

Cảm xúc bị kéo căng theo từng bàn thắng, từng quyết định

Một chiến thắng 5-0 của Forest ở Sunderland biến chuyến tàu về thành hành trình phấn khích, Grant gọi đó là “đêm sân khách hay nhất từ lâu lắm rồi”, Phil thì chỉ cần thêm “một trận thắng nữa là xong”. Ngược lại, thất bại 3-0 của West Ham trước Brentford khiến Joe “chỉ còn biết hy vọng Spurs thua”, còn Josh thì “cầu mong Villa giúp mình, nhưng linh cảm Spurs sẽ kiếm được gì đó”.

Với Spurs, mỗi bàn thắng hay pha cứu thua là một cú giật mạnh. Adam ngồi trong khách sạn, tay cầm khay đồ ăn đập vào đầu gối đến mức bị nhắc nhở “đây là chỗ làm việc”, rồi sau đó thừa nhận “chưa bao giờ mất kiểm soát như vậy”. Simon phải nạt nhóm cổ động viên trẻ đang hát “chúng ta trụ hạng rồi” sau trận thắng Wolves, vì sợ “nói trước bước không qua”.

VAR trở thành nỗi ám ảnh riêng của West Ham. Bàn gỡ muộn trước Arsenal bị hủy sau khi xem lại, Josh nói “thà thua 0-3 còn đỡ đau”, Joe thì “ghét bóng đá, ghét VAR” và không tin đó là “lỗi rõ ràng”. Khi Spurs hòa Leeds, Joe lại bấu víu vào tỉ số 1-1 để tự nhủ “chỉ cần thắng Newcastle là ở lại”.

Khi đối thủ truyền kiếp bỗng trở thành… chỗ bấu víu

Giai đoạn cuối mùa, ranh giới giữa thù ghét và cần nhau bị xóa nhòa. Spurs phải ngồi xem West Ham đá với Arsenal trong tâm thế lạ lùng: ghét Arsenal nhưng lại cần họ thắng để tự cứu mình. Flav không thể “ăn mừng” bất kỳ kết quả nào có lợi cho Arsenal, còn Adam thì lần đầu tiên trong đời nói thẳng “tôi muốn Arsenal thắng”.

Ở chiều ngược lại, West Ham phải trông chờ Chelsea, Aston Villa, rồi cả Everton “giúp” mình bằng cách cản Spurs. Bas thú nhận “ghét việc Spurs có quyền đẩy chúng ta xuống”, Joe thì lưỡng lự không biết có nên bật tivi xem Chelsea – Spurs hay chỉ dám thỉnh thoảng nhìn kết quả để đỡ căng thẳng.

Forest, sau khi chạm mốc an toàn, lại đứng ở vị trí quan sát. Grant thừa nhận “dễ chịu khi tối thứ Hai không phải lo lắng”, Phil thì nghĩ chính cảm giác “mọi thứ chống lại mình” sẽ khiến West Ham vùng lên ở hai trận cuối, dù bản thân ông đã yên tâm với 42 điểm.

Khi bóng đá chiếm hết chỗ của những nỗi lo khác

Càng gần đến những vòng cuối, cảm giác bất lực càng nặng. Flav nói “chúng ta chẳng kiểm soát được gì”, Simon nhìn vào hàng công Spurs rồi kết luận “không thể chấp nhận được nữa”. Joe ngồi sàn tàu từ Newcastle về London, chấp nhận “Hạng Nhất, hành trình mới, miễn là đám cầu thủ này đi hết”. Bas lên mạng tra giá vé đi Lincoln, chuẩn bị cho những chuyến đi mới ở giải dưới.

Adam kể về người bạn “từ tháng 1 không ăn ngủ tử tế, chỉ mong lấy lại cuộc sống bình thường”. Anh tự nhận “ước gì mình lo cho công việc hay gia đình nhiều hơn, vì ít ra những thứ đó còn nằm trong tay mình”, còn chuyện trụ hạng thì “đè lên người như tảng đá, muốn nghĩ sang chuyện khác cũng không được”.

Ở phía Forest, Grant ngồi Old Trafford trong một buổi chiều “lạ lẫm vì chẳng còn gì để lo”, nhưng lại thấy nhẹ nhõm. Còn với Spurs và West Ham, trước mắt họ vẫn là 90 phút cuối cùng, nơi một cú sút, một pha cứu thua hay một lần xem lại băng hình có thể quyết định cả mùa giải, và quyết định luôn tâm trạng của hàng vạn con người trong nhiều tháng sau đó.

Xem thêm
0
127 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Trận đấu sinh tử trên sân nhà

Tottenham bước vào trận cuối cùng của mùa giải trên sân Tottenham Hotspur trong tình thế bị đe dọa rớt hạng. Đối thủ là Everton, còn suất trụ hạng của đội chủ nhà vẫn chưa được đảm bảo. Để ở lại giải Ngoại hạng, Tottenham cần ít nhất một điểm, hoặc chờ West Ham sảy chân trên sân nhà trước Leeds.

Trong bối cảnh đó, toàn bộ sự chú ý dồn vào 90 phút thi đấu của thầy trò Roberto De Zerbi, khi kết quả trận đấu này có thể quyết định trực tiếp tương lai của câu lạc bộ ở hạng đấu cao nhất nước Anh.

Yêu cầu đặc biệt dành cho người hâm mộ

Nhóm cổ động viên Change For Tottenham đã ra thông báo kêu gọi khán giả trên sân dành trọn 90 phút để cổ vũ đội bóng. Họ nhấn mạnh rằng trong thời gian thi đấu, mọi chuyện khác phải gác sang một bên, bởi đội bóng cần điểm số và các cầu thủ cần sự ủng hộ tuyệt đối trong lần ra sân cuối cùng của mùa giải.

Thông điệp được gửi đi rất rõ: trong trận đấu, khán đài phải là điểm tựa cho đội bóng, bất kể những bức xúc đang âm ỉ với ban lãnh đạo câu lạc bộ.

Khoảnh khắc sau tiếng còi mãn cuộc

Ngay khi trận đấu kết thúc, Change For Tottenham kêu gọi người hâm mộ chuyển từ cổ vũ sang bày tỏ thái độ với ban lãnh đạo. Họ cho rằng chính cách điều hành đã đẩy đội bóng vào tình thế “nguy hiểm” hiện tại, khi suất trụ hạng phải chờ đến vòng đấu cuối cùng, sau hai mùa giải liên tiếp có thành tích giải Ngoại hạng bị đánh giá là “thảm họa”.

Các băng rôn được chuẩn bị để treo ở cả ba khán đài dành cho cổ động viên chủ nhà ngay sau tiếng còi mãn cuộc, kèm lời kêu gọi cùng nhau hô vang những khẩu hiệu phản đối hội đồng quản trị.

Thông điệp nhắm thẳng vào thượng tầng

Trong thông báo, nhóm cổ động viên kết lại bằng câu khẩu hiệu mạnh: “ENIC phải rời đi. Vinai phải rời đi. Lange phải rời đi”. Ba cái tên này lần lượt chỉ tập đoàn sở hữu ENIC, giám đốc điều hành Vinai Venkatesham và giám đốc bóng đá Johan Lange.

Trước đó, người hâm mộ Tottenham đã từng mang băng rôn “đã đến lúc thay đổi” trên sân nhà hồi tháng Một, và các cuộc phản đối cũng đã diễn ra ở mùa giải trước. Bối cảnh hiện tại, với việc đội bóng từng đứng thứ 17 mùa trước nhưng vẫn dự Cúp C1 nhờ vô địch Cúp C2, càng khiến sự bất mãn với cách điều hành câu lạc bộ được đẩy lên cao.

Xem thêm
0
43,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Danh hiệu tập thể đầu tiên của Ronaldo tại Al-Nassr

Sau bốn mùa gắn bó với Al-Nassr, Cristiano Ronaldo cuối cùng cũng chạm tay vào chiếc cúp đầu tiên cùng câu lạc bộ. Al-Nassr vô địch giải vô địch quốc gia Ả Rập Xê Út với khoảng cách hai điểm so với Al-Hilal, khép lại mùa giải bằng hiệu số bàn thắng bại ấn tượng +63. Trong bối cảnh đó, Ronaldo là biểu tượng trên sân, là người nâng cao chiếc cúp giữa vòng tay ăn mừng đầy cảm xúc của đồng đội.

Joao Felix mới là trung tâm của các giải thưởng cá nhân

Dù Ronaldo là gương mặt đại diện cho chức vô địch, danh hiệu cầu thủ hay nhất mùa giải lại thuộc về Joao Felix, người vừa là đồng đội ở câu lạc bộ, vừa là đồng đội ở đội tuyển quốc gia của anh. Felix khép lại mùa bóng với 20 bàn thắng và 13 đường kiến tạo, tổng cộng 33 lần in dấu giày vào bàn thắng, nhỉnh hơn Ronaldo ba lần. Trong khi đó, Kingsley Coman và Sadio Mane của Al-Nassr cộng lại cũng chỉ đạt 37 lần góp dấu giày.

Thành tích ghi bàn của Ronaldo trong bức tranh chung

Ronaldo vẫn có một mùa giải ghi bàn xuất sắc ở tuổi 41, nhưng anh không dẫn đầu danh sách phá lưới. Julian Quiñones ghi 33 bàn, Ivan Toney có 32 bàn, đều vượt qua Ronaldo về số lần lập công. Ở góc độ đánh giá tổng thể, một số cái tên như Felix, hai chân sút dẫn đầu giải, Ruben Neves hay Sadio Mane được chấm điểm chuyên môn nhỉnh hơn Ronaldo theo thang điểm của FotMob.

Khoảnh khắc nâng cúp và sự phân vai trong mùa giải

Hình ảnh Ronaldo nâng cao chiếc cúp vô địch trong tiếng reo hò của đồng đội cho thấy vai trò biểu tượng của anh trong hành trình của Al-Nassr. Tuy vậy, khi bước sang phần thưởng cá nhân, trọng tâm lại chuyển sang Joao Felix và nhóm cầu thủ có đóng góp toàn diện hơn về cả ghi bàn lẫn kiến tạo. Mùa giải vì thế được ghi nhận theo hai lớp: Ronaldo gắn với chiếc cúp tập thể, còn Felix là gương mặt tiêu biểu trên bảng vinh danh cá nhân.

Xem thêm
0
5,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật