5 bàn thắng của Haaland: Câu chuyện cổ tích Na Uy liệu có dừng trước Brazil?

Thủ môn Bounou và áp lực trung thành khi đối đầu quê hương cũ tại World Cup 2026

Messi cảnh báo Argentina sau trận thắng hú vía trước Cape Verde

ĐT Argentina đi tiếp nghẹt thở, Messi lại là điểm nhấn lớn nhất

Mai Thủy

Làn sóng thay tướng và cuộc “chạy đà” mới ở nhóm đại gia EPL

Thay đổi dồn dập ngay sau mùa giải

Mùa 2025-26 mới khép lại chưa đầy nửa tháng, mùa 2026-27 còn hơn 80 ngày nữa mới bắt đầu, nhưng nhóm CLB lớn ở Ngoại hạng Anh đã gần như thay máu toàn bộ khu kỹ thuật. Chỉ trong hai tuần, bốn quyết định quan trọng liên tiếp xuất hiện: Chelsea bổ nhiệm Xabi Alonso, Manchester United giữ Michael Carrick lâu dài, Manchester City xác nhận Pep Guardiola rời ghế sau 10 năm, và Liverpool bất ngờ sa thải Arne Slot dù ông vừa mang về chức vô địch quốc nội ở mùa đầu tiên.

Trong bối cảnh World Cup 2026 sắp chiếm trọn sự chú ý của bóng đá thế giới, các đội bóng hàng đầu nước Anh lại chọn thời điểm này để chuẩn bị cho cuộc đua mới, thay vì chờ đến sát mùa giải. Điều đó cho thấy họ coi việc sắp xếp lại băng ghế huấn luyện là bước khởi động quan trọng nhất cho giai đoạn tiếp theo.

Arsenal đứng yên giữa cơn xoay chuyển

Giữa vòng xoáy thay đổi, Arsenal lại là đội hiếm hoi giữ nguyên thuyền trưởng. Mikel Arteta giờ đã trở thành HLV tại vị lâu nhất Ngoại hạng Anh, với quãng thời gian gắn bó sân Emirates lên tới sáu năm, dài hơn gần hai năm so với Marco Silva ở Fulham. Ông có cả danh hiệu lẫn sự ổn định, trong khi các đối thủ trực tiếp đều bước vào chu kỳ mới.

Chính sự tương phản này tạo nên bối cảnh đặc biệt: Arsenal bước vào mùa tới với nền tảng quen thuộc, còn bốn đối thủ lớn nhất đều phải làm quen với cách làm việc, triết lý và thói quen mới từ khu kỹ thuật.

Bốn lựa chọn mới quanh Arsenal

Chelsea là đội ra tay sớm nhất khi công bố Xabi Alonso chỉ chưa đầy một ngày sau thất bại ở chung kết Cúp FA trước Manchester City. Dù từng chỉ trụ lại Real Madrid vỏn vẹn nửa năm, Alonso đã gây ấn tượng mạnh tại giải Đức cùng Leverkusen và giờ tiếp quản một đội hình Chelsea giàu tiềm năng, được kỳ vọng sẽ phát triển hơn dưới một HLV được đánh giá cao về chuyên môn.

Manchester United chuyển hợp đồng tạm quyền của Michael Carrick thành dài hạn, trao cho anh bản hợp đồng hai năm. Đây đã là HLV trưởng thứ bảy kể từ khi Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, nhưng những tín hiệu tích cực gần đây khiến ban lãnh đạo tin rằng đội bóng đang dần trở lại vị thế cạnh tranh.

Tại Manchester City, việc Guardiola rời đi sau một thập kỷ và sáu chức vô địch Ngoại hạng Anh khép lại thời kỳ thống trị dài hơi. Nguồn tin cho biết Enzo Maresca, người từng làm việc ở Chelsea, sẽ tiếp quản và nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ giới chủ để tạo dấu ấn ngay lập tức.

Với Liverpool, quyết định chia tay Arne Slot sau hai năm, trong đó có một chức vô địch ngay mùa đầu, là cú sốc lớn nhất. Tuy vậy, ban lãnh đạo muốn hành động sớm để không tụt lại khi các đối thủ đều đã “cơ cấu” lại băng ghế chỉ đạo. Andoni Iraola, HLV đưa Bournemouth vào cúp châu Âu, được xem là ứng viên hàng đầu. Phong cách chơi giàu năng lượng và kinh nghiệm tại Ngoại hạng Anh của ông được kỳ vọng sẽ đưa Liverpool trở lại gần với hình ảnh thời Jürgen Klopp.

Khoảnh khắc bản lề sau thời Guardiola

Việc Guardiola rời City được ví như cú chấn động khi Sir Alex Ferguson giải nghệ năm 2013. Khi đó, United sa sút, nhưng những thay đổi ở City và Chelsea lại mang đến chức vô địch cho Manuel Pellegrini năm 2014 và Jose Mourinho năm 2015. Sự ra đi của một nhân vật thống trị thường mở ra khoảng trống để các đối thủ tranh nhau lấp vào.

Lần này, Guardiola rời ghế trong bối cảnh City không vô địch ở hai mùa cuối cùng, nhưng ông vẫn là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn nhất kể từ Ferguson. Sự trống vắng đó khiến cuộc đua mùa 2026-27 trở nên khó đoán hơn, khi không còn một “điểm tựa” quen thuộc trên đường pit.

Cuộc đua mới quanh nhà vô địch

Arsenal bước vào mùa tới với vị thế tân vương và một HLV đã chứng minh được năng lực. Tuy nhiên, bốn đội còn lại trong nhóm đại gia đều có lý do để tin vào bước tiến mới: Carrick giúp United khởi sắc, Maresca được hậu thuẫn mạnh ở City, Alonso tiếp quản dàn cầu thủ chất lượng tại Chelsea, còn Liverpool nếu chốt được Iraola sẽ sở hữu một HLV trẻ đang lên, vừa có dấu ấn chiến thuật, vừa hiểu môi trường giải đấu.

Một trong bốn đội này nhiều khả năng sẽ trở thành đối trọng lớn nhất của Arsenal, thậm chí kéo đội bóng London trở lại cuộc đua đông đúc hơn. Không có gì đảm bảo mọi canh bạc trên ghế huấn luyện đều thành công, nhất là khi United đã thay HLV nhiều lần mà vẫn chưa chạm tay vào chức vô địch quốc nội. Dù vậy, với loạt quyết định dồn dập ở nhóm đầu bảng, mùa 2026-27 được xem như vạch xuất phát cho một giai đoạn mới của Ngoại hạng Anh.

0
370 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Duy Tân

Canada và Morocco bước vào vòng 1/8 World Cup 2026 với tâm thế khác nhau, nhưng đều hiểu rằng trận đấu này cần những ngôi sao lớn tạo ra khác biệt. Canada đang có sự hưng phấn sau chiến thắng 1-0 trước Nam Phi, còn Morocco vừa vượt qua Hà Lan trên chấm luân lưu, tiếp tục cho thấy bản lĩnh của đội bóng từng vào bán kết World Cup 2022. Ở một trận knock-out căng thẳng, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá. Vì thế, cuộc đối đầu này nhiều khả năng sẽ được quyết định bởi những khoảnh khắc cá nhân, thay vì chỉ nằm ở thế trận chung.

Davies và bài toán tốc độ bên cánh trái

Alphonso Davies vẫn là cầu thủ có thể giúp Canada thay đổi tốc độ tấn công nhanh nhất. Anh chưa đạt trạng thái thể lực tốt nhất ở World Cup 2026, nhưng chỉ cần có mặt trên sân, Davies đã đủ khiến Morocco phải dè chừng ở cánh phải. Tốc độ, khả năng kéo bóng và những pha tăng tốc từ biên trái giúp Canada có phương án thoát pressing rất rõ. Tuy nhiên, đây cũng là khu vực Canada phải đặc biệt cẩn trọng, bởi người đối đầu trực tiếp với Davies là Achraf Hakimi, một trong những hậu vệ biên hay nhất thế giới. Nếu Davies kéo được Hakimi lùi sâu, Canada sẽ có thêm khoảng trống để lên bóng. Nhưng nếu Hakimi dâng cao và tạo áp lực ngược lại, Davies sẽ phải dành nhiều sức cho nhiệm vụ phòng ngự.

Jonathan David là điểm kết thúc đáng tin nhất

Dưới thời Jesse Marsch, Jonathan David vẫn là cầu thủ Canada có khả năng chuyển cơ hội thành bàn thắng rõ ràng nhất. Anh đã ghi 3 bàn tại World Cup 2026, tung 15 cú sút, trong đó có 7 lần đưa bóng trúng đích, đạt trung bình 4,09 cú sút mỗi 90 phút. Những con số ấy cho thấy David không chỉ chờ bóng trong vòng cấm, mà còn rất giỏi chọn vị trí để xuất hiện ở những khu vực nguy hiểm.

Trước một Morocco phòng ngự chặt, tranh chấp mạnh và không dễ để lộ khoảng trống, David nhiều khả năng sẽ không có nhiều cơ hội rõ ràng. Vì thế, giá trị của anh nằm ở khả năng xử lý nhanh, dứt điểm một chạm và tận dụng những pha bóng bật ra sau các tình huống cố định. Với Canada, chỉ một khoảnh khắc tỉnh táo của David cũng có thể đủ để thay đổi cục diện trận đấu.

Eustáquio giữ nhịp cho Canada

Stephen Eustáquio không bùng nổ như Davies hay David, nhưng lại giữ vai trò rất quan trọng trong cách Canada vận hành lối chơi. Bàn thắng quyết định trước Nam Phi ở phút bù giờ cho thấy anh là mẫu tiền vệ biết xuất hiện đúng lúc trong những thời điểm căng thẳng nhất.

Eustáquio giúp Canada giữ bóng chắc hơn, chuyền an toàn khi cần kéo nhịp chơi chậm lại và tạo nguy hiểm từ các tình huống bóng chết. Trước Morocco, vai trò của anh càng quan trọng hơn khi phải đối đầu với Sofyan Amrabat, tiền vệ có nhiệm vụ khóa trung lộ và cắt các đường lên bóng của đối thủ.

Hakimi và Amrabat là chìa khóa của Morocco

Nếu Canada đặt nhiều kỳ vọng vào David và Davies, Morocco lại có Hakimi như một cầu thủ có thể tạo ảnh hưởng ở cả hai đầu sân. Anh đủ tốc độ và kinh nghiệm để đối đầu với Davies, đồng thời vẫn có thể dâng cao tạo áp lực, tham gia đá phạt, phạt góc và các tình huống cố định quan trọng.

Phía sau Hakimi, Sofyan Amrabat là nhân tố giữ vai trò then chốt ở tuyến giữa. Anh sẽ quyết định Morocco có khóa được khu trung lộ và làm chậm các pha lên bóng của Canada hay không. Đội bóng Bắc Phi cũng cho thấy họ không còn chỉ biết phòng ngự phản công. Việc cầm bóng 59% trước Scotland, 69% trước Haiti và 70% trước Hà Lan cho thấy Morocco đã đủ tự tin để chủ động kiểm soát trận đấu, thay vì chỉ chờ thời cơ từ những pha phản công.

Trận Canada – Morocco vì thế là màn so tài của những ngôi sao ở hai đầu chiến tuyến. Canada cần khoảnh khắc của David, Davies hoặc Eustáquio để mở ra cánh cửa lịch sử. Morocco lại có Hakimi và Amrabat để khóa nhịp, kiểm soát biên và đưa trận đấu vào vùng an toàn. Nếu phải chọn một cái tên có thể định đoạt tất cả, Hakimi là ứng viên nổi bật nhất, bởi anh vừa có thể khóa ngòi nổ nguy hiểm nhất của Canada, vừa đủ sức tạo ra khác biệt ở phần sân đối diện.

Xem thêm
1
150 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Từ cú sốc World Cup đến khoảng trống trên ghế huấn luyện

Đội tuyển Đức vừa trải qua cú ngã World Cup khi dừng bước ngay vòng 1/16 trước Paraguay, trong bối cảnh hợp đồng của Julian Nagelsmann còn kéo dài tới Euro 2028. Đây là lần thứ hai liên tiếp tuyển Đức rời giải lớn sớm, sau khi bị Tây Ban Nha loại ở Euro 2024 khi Nagelsmann còn tại vị. Việc ông chủ động từ chức khiến Liên đoàn bóng đá Đức phải tìm người dẫn dắt mới trong giai đoạn được kỳ vọng là tái thiết.

Klopp từ kỷ nguyên Liverpool đến vai trò “ông thầy tiềm năng”

Trong mắt Liên đoàn bóng đá Đức, Jurgen Klopp là lựa chọn ưu tiên cho chiếc ghế mà Nagelsmann để lại. Tên tuổi của ông gắn với giai đoạn thành công rực rỡ tại Liverpool, nơi ông đưa đội bóng lên ngôi vô địch châu Âu và chấm dứt 30 năm chờ đợi danh hiệu vô địch quốc gia. Kể từ khi chia tay Liverpool vào tháng 5/2024, Klopp không còn dẫn dắt câu lạc bộ nào, nhưng vẫn hiện diện trong bóng đá với vai trò người đứng đầu mảng bóng đá toàn cầu của tập đoàn Red Bull.

Vướng mắc hợp đồng và những cuộc trao đổi căng thẳng

Trong thời gian làm bình luận viên truyền hình Đức tại World Cup, Klopp thừa nhận trên kênh Magenta TV rằng ông và Liên đoàn bóng đá Đức đã bắt đầu trao đổi. Ông nói mọi chuyện diễn ra rất nhanh sau khi Nagelsmann rời ghế, và phía liên đoàn đang tìm người kế nhiệm. Tuy vậy, Klopp nhắc lại ông vẫn còn ràng buộc hợp đồng với Red Bull, nên các cuộc nói chuyện được ông mô tả là sẽ “rất căng”, không chỉ xoay quanh chuyện thay thế Nagelsmann mà còn liên quan tới cam kết hiện tại của chính ông.

Những trận đấu chờ phía trước nếu Klopp nhận lời

Nếu đạt thỏa thuận, trận đầu tiên của Klopp trên cương vị huấn luyện viên trưởng tuyển Đức sẽ là chuyến làm khách trước Hà Lan vào tháng 9, mở màn vòng bảng giải đấu các đội tuyển châu Âu. Trong trường hợp Đức giành vé dự Euro 2028, khả năng Klopp trở lại sân cỏ Liverpool dưới tư cách đối thủ cũng được nhắc tới, bởi sân Hill Dickinson của Everton sẽ tổ chức bốn trận vòng bảng các bảng A, C, D, E và một trận vòng 1/8 giữa hai đội nhì bảng A và B.

Xem thêm
0
124 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Michael Olise không phải cái tên được nhắc đến nhiều nhất ở World Cup 2026. Sự chú ý của cả giải đấu lúc này vẫn đang đổ dồn vào những bàn thắng của Lionel Messi, Kylian Mbappe hay các ngôi sao lớn khác. Nhưng trong lặng lẽ, tiền vệ tuyển Pháp lại đang tiến rất gần một cột mốc lịch sử: kỷ lục kiến tạo trong một kỳ World Cup. Sau bốn trận, Olise đã có 5 đường chuyền thành bàn. Anh chỉ cần thêm 1 kiến tạo để cân bằng kỷ lục 6 kiến tạo của Pelé ở World Cup 1970, thành tích đã tồn tại suốt 56 năm. Nếu có thêm 2 kiến tạo, Olise sẽ chính thức vượt qua huyền thoại Brazil.

Phong độ kéo dài từ Bayern tới tuyển Pháp

Sự bùng nổ của Olise không phải hiện tượng nhất thời. Trước khi bước vào World Cup 2026, anh đã có một mùa giải rất hay trong màu áo Bayern Munich với 25 bàn và 28 kiến tạo sau 57 trận. Đó là con số cho thấy Olise không chỉ biết tạo cơ hội, mà còn trực tiếp ghi bàn khi cần. Khi lên tuyển Pháp, anh tiếp tục giữ được nhịp chơi ấy. Sau bốn trận, 5 kiến tạo là bằng chứng rõ nhất cho tầm ảnh hưởng của Olise trong hệ thống tấn công của HLV Didier Deschamps.

Không ồn ào nhưng cực kỳ hiệu quả

Olise không phải mẫu cầu thủ luôn khiến khán giả phải đứng dậy sau mỗi pha xử lý. Anh chơi mềm, điềm tĩnh và rất khôn ngoan. Điểm mạnh lớn nhất của Olise nằm ở khả năng chọn thời điểm chuyền bóng. Anh không vội vàng đưa bóng đi ngay, mà thường giữ thêm một nhịp để kéo hậu vệ đối phương lệch vị trí, rồi mới tung ra đường chuyền quyết định. Chính sự bình tĩnh ấy giúp các pha kiến tạo của anh trở nên rất khó đoán.

Trạm trung chuyển của tuyển Pháp

Trong trận thắng Thụy Điển 3-0, Olise cho thấy rõ vai trò của mình. Anh không chỉ kiến tạo, mà còn tham gia vào hầu hết các pha lên bóng quan trọng của Pháp. Khi đội cần giảm nhịp trận đấu, Olise giữ bóng chắc và chuyền an toàn. Khi Mbappe, Barcola hoặc Dembele bắt đầu tăng tốc, anh lập tức đưa bóng vào khoảng trống phía sau hàng thủ. Olise có thể lùi sâu nhận bóng, bó vào trung lộ, hoặc dạt sang biên để mở hướng tấn công. Cách di chuyển rộng ấy giúp Pháp có thêm nhiều phương án thay vì chỉ phụ thuộc vào tốc độ của Mbappe.

Mối liên kết nguy hiểm với Mbappe

Điểm đáng sợ nhất của Pháp lúc này là sự ăn ý giữa Olise và Mbappe. Mbappe có tốc độ, khả năng chọn vị trí và dứt điểm rất sắc. Olise lại có chân trái đủ tinh tế để đặt bóng vào đúng khoảng trống mà Mbappe cần. Một người mở khóa, một người kết thúc. Công thức ấy đang giúp hàng công Pháp trở nên rất khó lường. Với Olise, chỉ cần một khoảnh khắc chuyền bóng đúng lúc, trận đấu có thể đổi chiều ngay lập tức.

Trước vòng 1/8, Olise không còn là nhân vật phụ trong đội hình đầy sao của tuyển Pháp. Anh đang là một trong những chân chuyền hay nhất giải, đồng thời đứng trước cơ hội chạm vào kỷ lục kiến tạo đã tồn tại hơn nửa thế kỷ. Nếu tiếp tục giữ phong độ hiện tại, World Cup 2026 có thể không chỉ được nhớ đến bởi những bàn thắng của Mbappe, mà còn bởi những đường chuyền sắc như dao cắt của Michael Olise.

Xem thêm
1
8,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Từ thất bại mở màn đến tấm vé đi tiếp

Paraguay không khởi đầu thuận lợi tại World Cup 2026 khi thua Mỹ ở trận ra quân. Sau đó, họ phải thắng Thổ Nhĩ Kỳ rồi cầm hòa Australia mới có thể giành quyền đi tiếp. Trong hành trình chật vật ấy, Orlando Gill dần trở thành điểm tựa trong khung thành, để rồi tỏa sáng rực rỡ khi Paraguay gặp Đức ở vòng 32 đội.

Ở loạt sút luân lưu, thủ môn 26 tuổi có hai pha cản phá quyết định, trong đó có cú sút của Nick Woltemade, giúp Paraguay loại Đức và lần đầu trở lại vòng đấu loại trực tiếp kể từ tứ kết năm 2010.

Áp lực sinh tử ngoài sân cỏ

Trước khi được nhắc đến ở World Cup, Gill từng trải qua giai đoạn căng thẳng khi con trai anh, bé Lautaro, chào đời non tháng vào tháng 12/2022 và gặp biến chứng sức khỏe. Bạn đời của anh, Melissa Avalos, phải mổ cấp cứu, chi phí điều trị tăng vọt trong lúc Gill vẫn còn loay hoay gây dựng sự nghiệp bóng đá.

Avalos kể lại trên mạng xã hội rằng trong thời gian con trai nằm viện, Gill gần như không rời con, vừa chăm sóc gia đình vừa xoay xở tiền bạc để chi trả viện phí.

Bán kỷ vật đội tuyển để nuôi gia đình

Để có thêm tiền, Gill buộc phải bán nhiều đồ dùng cá nhân. Anh bán quần áo, giày, thậm chí cả chiếc áo đấu đội U-20 Paraguay mà anh chỉ có cơ hội khoác lên một lần. Với một cầu thủ trẻ, đó là kỷ vật hiếm hoi ghi dấu lần đầu lên tuyển, nhưng trong hoàn cảnh ấy, anh chấp nhận hy sinh.

Chiếc áo được người bạn thân Pedro Suarez mua lại với giá 200 nghìn guarani, tương đương khoảng 593 nghìn đồng. Suarez kể rằng Gill chủ động tìm đến anh xin giúp đỡ, và anh lập tức đồng ý để bạn có tiền lo cho gia đình.

Tấm áo cũ và lời hẹn trước trận gặp Pháp

Khi Gill đã trở thành người hùng trong khung thành Paraguay ở World Cup 2026, câu chuyện về chiếc áo U-20 lại được nhắc lại. Trước trận Paraguay gặp Pháp ở vòng 16 đội, Suarez gửi lời động viên cho Gill và nói sẽ trả lại chiếc áo mà không lấy tiền.

Anh bạn chỉ đùa thêm một điều kiện: Paraguay phải thắng Pháp. Từ một kỷ vật buộc phải bán đi để vượt qua khủng hoảng, chiếc áo nay trở thành biểu tượng cho chặng đường Gill đi từ những ngày lo viện phí cho con đến lúc đứng trong khung thành ở sân khấu lớn nhất thế giới.

Xem thêm
0
43 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Messi đang kéo Argentina như Maradona năm 1990

Argentina vẫn đi tiếp, nhưng trận thắng Cape Verde không tạo cảm giác của một nhà vô địch đang kiểm soát vận mệnh. Nó giống hình ảnh một đội bóng được thiên tài kéo qua từng cửa hẹp. Năm 1990, Diego Maradona từng đưa Argentina tới chung kết bằng ý chí, kinh nghiệm và vài khoảnh khắc thiên tài, trước khi gục ngã trước Tây Đức. Năm 2026, Messi đang đi trên con đường rất giống thế: ghi bàn, tạo bước ngoặt, giữ Argentina sống sót. Nhưng con đường ấy càng kéo dài, câu hỏi càng lớn: một thiên tài có thể đưa Argentina tới trận cuối cùng, nhưng liệu có đủ để giúp họ vô địch thêm lần nữa?

Cape Verde khiến Argentina lộ điểm yếu

Cape Verde xứng đáng được tôn trọng vì họ không chơi như một đội bóng nhỏ chỉ biết chống đỡ. Messi mở tỷ số ở phút 29, nhưng Cape Verde gỡ 1-1 nhờ Deroy Duarte ở phút 59. Lisandro Martínez đưa Argentina vượt lên ngay đầu hiệp phụ, Sidny Cabral lại kéo trận đấu về 2-2 ở phút 103. Phải tới phút 111, Argentina mới thoát hiểm sau pha bóng từ quả phạt góc của Messi dẫn tới bàn phản lưới của Diney Borges. Hai lần dẫn bàn, hai lần bị kéo trở lại, trước một đội bóng "tý hon" có lần đầu tiên tham dự World Cup. Đó không phải "bộ mặt thuyết phục" của một đội bóng đủ sức lên ngôi vô địch thế giới.

Kiểm soát trận đấu là vết nứt nguy hiểm nhất

Vấn đề lớn nhất của Argentina không nằm ở việc họ thủng lưới hai bàn, mà nằm ở cách họ để Cape Verde thoải mái bước vào trận đấu sau mỗi lần bị dẫn. Khi đang có lợi thế, Argentina không tiếp tục kiểm soát được trận đấu. Cape Verde vẫn có thời gian tổ chức lên bóng, vẫn tìm được khoảng trống để sút, vẫn tạo được cảm giác họ có thể gỡ hòa. Thậm chí ở bàn Cape Verde gỡ hoà 1-1, bóng đã 2 lần xâu kim hậu vệ Argentina trước khi đi vào lưới. Việc để Cape Verde chơi bóng dễ dàng như vậy, không đơn giản là do Argentina chủ động lùi sâu. Phải chăng đội hình Argentina chỉ có chất lượng như vậy ? Ngoài thiên tài Messi, thì các vệ tinh xung quanh M10 không phải là các cá nhân thực sự xuất sắc. Chiến thuật, tổ chức lối chơi cũng có vấn đề.

Nỗi lo từ sự phụ thuộc tuyệt đối vào Messi

Messi vẫn phi thường, nhưng Argentina càng dựa vào anh thì việc kiểm soát trận đấu kém càng trở thành mối nguy. Khi đội bóng không giữ được bóng, Messi phải lùi sâu hơn để nhận bóng, xa vùng quyết định hơn và dễ bị cô lập bởi những đối thủ tổ chức tốt. Trước Cape Verde, Messi vẫn ghi bàn thứ 7 tại giải và góp dấu giày vào các pha bóng quyết định. Nhưng trước Pháp, Tây Ban Nha hoặc bất kỳ đối thủ nào có tuyến giữa mạnh, Argentina không thể chờ Messi vừa làm người ghi bàn, vừa điều tiết nhịp, vừa cứu trận đấu ở tuổi 39.

Argentina có thể đi đến chung kết, nhưng ngôi vô địch là chuyện khác

Argentina có cơ sở để mơ xa vì nhánh đấu của họ tương đối dễ thở. Sau Cape Verde, họ gặp Ai Cập ở vòng 1/8. Nếu đi tiếp, họ gặp đội thắng giữa Thụy Sĩ và Colombia. Pháp và Tây Ban Nha nằm ở nửa nhánh còn lại, nên kịch bản Messi kéo Argentina tới chung kết là khả thi. Nhưng đó cũng chính là giới hạn của phép so sánh với Maradona năm 1990. Maradona đã kéo Argentina tới trận cuối cùng, rồi thất bại khi gặp đối thủ mạnh hơn, đồng đều hơn và kiểm soát trận đấu tốt hơn. Nếu Argentina không cải thiện được khả năng giữ bóng và áp đặt thế trận, thì dù Messi có thể kéo họ đến trận chung kết, nhưng để lên ngôi thêm lần nưã, thì e rằng rất khó.

Xem thêm
1
7,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật