Thương vụ gây tranh cãi: Maitland-Niles đáp trả bằng siêu phẩm phút 95

Man United mất điểm phút 96: Carrick hụt hẫng nhưng không nhận khởi đầu tệ

MU mất điểm phút chót trước Everton: Bài học đắt giá về kiểm soát trận đấu

Thế Tuyến

Khoảnh khắc Ratcliffe – Berrada “đứng hình” trước lá thăm Champions League

Hình ảnh Sir Jim Ratcliffe và CEO Omar Berrada trên khán đài lễ bốc thăm Champions League 2026/27 bất ngờ trở thành tâm điểm trên mạng xã hội. Chỉ một cái nhướn mày, một ánh nhìn trao đổi sau khi Manchester United biết đủ 8 đối thủ ở vòng phân hạng đã khiến cộng đồng mạng bàn luận không ngớt.

Biểu cảm của lãnh đạo MU gây chú ý

Ratcliffe và Berrada có mặt trực tiếp tại Monaco ngày 27/8/2026. MU sẽ tiếp Bayern Munich, Roma, Leipzig và Sabah tại Old Trafford, đồng thời làm khách trước Atletico Madrid, Sporting CP, Villarreal và Como. Máy quay ghi lại phản ứng của 2 lãnh đạo MU, trong đó Ratcliffe nhướn mày sau khi danh sách đối thủ được xác định. Khoảnh khắc này sau đó được SportBible tổng hợp cùng loạt bình luận của người hâm mộ.

CĐV bàn luận về phản ứng của Ratcliffe và Berrada

“Trông họ như đang căng thẳng” là một trong những bình luận được SportBible dẫn lại. Một tài khoản khác viết: “Khoảnh khắc bạn nhận ra đội mình chưa sẵn sàng cho Champions League”. Có người liên hệ biểu cảm của bộ đôi lãnh đạo với nhân sự: “Ratcliffe và Berrada có vẻ lo về việc xoay tua Shaws khi gặp các đội lớn”. Một CĐV khác nhắc tới Michael Olise khi đối đầu Luke Shaw, trong khi có người nhận xét Berrada trông rất lo lắng.

MU gặp nhiều đối thủ khó

MU sẽ gặp lại Bayern Munich sau gần 3 năm. Ngoài đại diện Đức, họ còn phải đối đầu Roma, Leipzig, Sabah, Atletico Madrid, Sporting CP, Villarreal và Como. Sabah là đại diện Azerbaijan lần đầu góp mặt ở vòng phân hạng Champions League.

Tính đến ngày 28/8, UEFA chưa công bố thứ tự, ngày và giờ cụ thể của 8 trận. Lịch thi đấu đầy đủ dự kiến được xác nhận chậm nhất ngày 29/8.

0
6,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Một gia đình, hai kiểu ghi bàn

Ronald Koeman từng trở thành trường hợp đặc biệt của bóng đá châu Âu khi chơi chủ yếu ở hàng phòng ngự nhưng ghi tới 239 bàn trong sự nghiệp. Riêng trên chấm phạt đền, ông thực hiện thành công 115 trong 131 lần, đạt tỷ lệ gần 88%.

Con trai ông, Ronald Koeman Jr, lại chọn vị trí hoàn toàn đối lập: đứng trong khung thành. Nhưng ở tuổi 31, thủ môn Telstar đang tạo ra một nét liên hệ rất riêng với cha bằng khả năng sút phạt đền lạnh lùng.

Từ người giữ khung thành thành số 1 trên chấm 11m

Koeman Jr không chỉ là thủ môn chính của Telstar. Anh còn được xếp đầu danh sách thực hiện phạt đền của đội.

Chi tiết ấy càng đặc biệt khi Telstar vẫn sở hữu những cầu thủ tấn công có thành tích tốt. Mùa 2025/26, Jochem Ritmeester van de Kamp và Patrick Brouwer cùng ghi 7 bàn tại Eredivisie, nhiều nhất đội. Nhưng trong thời khắc quan trọng nhất, trách nhiệm đá phạt đền vẫn được trao cho người đứng trong khung thành.

Ngày 17/5/2026, Telstar làm khách trước Volendam ở vòng cuối. Đội cần kết quả tốt để tránh vòng play-off trụ hạng. Khi tỷ số đang là 1-1 ở cuối trận, Telstar được hưởng phạt đền. Koeman Jr bước lên, sút thành công và giúp đội thắng 2-1 để ở lại Eredivisie.

Sau trận, HLV Anthony Correia gọi anh là một “huyền thoại” và nói vui rằng Koeman Jr xứng đáng được dựng tượng.

2 quả phạt đền tạo nên lịch sử Eredivisie

Chưa đầy 4 tháng sau, Koeman Jr còn tạo nên một cột mốc lớn hơn.

Ngày 6/9, Telstar tiếp Cambuur tại Eredivisie. Chủ nhà mất người từ phút 22 rồi bị dẫn 0-2 sau các bàn của Rafik El Arguioui và Nicolas Binder.

Phút 63, Telstar được hưởng phạt đền. Koeman Jr rời khỏi khung thành, bước lên chấm 11m và ghi bàn rút ngắn tỷ số còn 1-2.

Kịch tính được đẩy lên cao nhất ở phút bù giờ thứ 11. Telstar lại được hưởng phạt đền và thủ môn 31 tuổi tiếp tục nhận trách nhiệm. Anh đánh lừa Thijs Jansen, ghi bàn ấn định tỷ số 2-2.

Với cú đúp này, Koeman Jr trở thành thủ môn đầu tiên trong lịch sử Eredivisie ghi 2 bàn trong cùng một trận đấu.

Di sản Koeman theo một con đường khác

Ronald Koeman cha từng nổi tiếng với những cú sút xa, đá phạt trực tiếp và phạt đền dù chơi ở hàng phòng ngự. Ông ghi 239 bàn trong sự nghiệp, con số đặc biệt với một hậu vệ.

Koeman Jr không có nhiệm vụ săn bàn giống cha. Công việc chính của anh vẫn là cản phá trong khung thành. Nhưng Telstar đã tin tưởng giao cho anh nhiệm vụ sút phạt đền và bản thân thủ môn này cũng chứng minh đủ bản lĩnh để nhận trách nhiệm trong những khoảnh khắc áp lực nhất.

3 quả phạt đền thành công trong năm 2026 đã tạo nên câu chuyện rất khác trong gia đình Koeman. Người cha là một trong những hậu vệ ghi bàn xuất sắc nhất lịch sử, còn người con đang trở thành trường hợp hiếm có của Eredivisie: một thủ môn bước lên chấm 11 m như tiền đạo và trực tiếp mang 1 điểm về cho đội bóng.

Xem thêm
0
153 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Tuyến giữa Chelsea: Lavia, James và khoảng trống còn lại

Không có Moisés Caicedo, Chelsea bước vào trận gặp Arsenal với Roméo Lavia và Reece James ở trung tâm. Trong hiệp 1, đây lại là khu vực chơi khá ổn của đội khách. Lavia chủ động dâng lên gây sức ép, liên tục che đường chuyền vào trung lộ và có nhiều tình huống xử lý tốt trước hàng thủ.

James cũng mang lại sự bình tĩnh khi Chelsea có bóng. Việc một hậu vệ phải được Xabi Alonso kéo vào giữa sân không phải giải pháp lý tưởng về lâu dài, nhưng trong khoảng thời gian đầu trận, đội trưởng Chelsea vẫn giúp đội giữ bóng chắc hơn trước sức ép mạnh từ Arsenal.

Chelsea thậm chí vượt lên chỉ sau 77 giây nhờ cú vô lê của Morgan Rogers. Tuy nhiên, Arsenal dần chiếm thế chủ động và gỡ hòa ở phút 25 bằng bàn thắng của Kai Havertz.

Giới hạn lộ ra sau phút 60

Vấn đề của Chelsea xuất hiện rõ hơn khi trận đấu bước sang hiệp 2. Lavia bắt đầu xuống sức và bị thay ở phút 60. Trước đó 10 phút, Ødegaard đã đưa Arsenal vượt lên sau một pha phối hợp bóng sống sắc nét, trong đó Havertz bỏ bóng thông minh để đội trưởng Arsenal băng lên dứt điểm.

James không theo kịp Ødegaard trong tình huống này, nhưng vấn đề lớn hơn nằm ở việc Chelsea thiếu một tiền vệ phòng ngự thực thụ như Caicedo để bảo vệ khu vực trung tâm.

Alonso đưa Malo Gusto vào thay Lavia, đồng nghĩa Chelsea tiếp tục sử dụng một hậu vệ biên trong vai trò giữa sân. Gusto đem lại năng lượng và hỗ trợ tốt khi đội mất bóng, nhưng không sở hữu khả năng xử lý và phân phối như một tiền vệ chuyên trách.

Tình trạng này càng dễ hiểu khi Enzo Fernández đã sang Manchester City, thương vụ Lamine Camara đổ vỡ vào cuối kỳ chuyển nhượng, còn Caicedo chưa thể thi đấu.

Bóng chết tạo ra cuộc đấu chiến thuật riêng

Trận đấu còn có màn đấu trí đáng chú ý giữa Nicolas Jover của Arsenal và Austin MacPhee bên phía Chelsea.

Chelsea là đội hưởng lợi trước. Từ quả đá phạt của James gần giữa sân, bóng được đưa vào khu vực cấm địa, trải qua nhiều pha tranh chấp trên không rồi rơi tới Rogers ở rìa vòng cấm. Tân binh Chelsea vô lê đưa bóng vào góc thấp, mở tỷ số.

Khó khẳng định toàn bộ tình huống đã được dàn dựng chính xác tới vị trí của Rogers. Tuy nhiên, cách tiền vệ này đứng sẵn phía ngoài để đón bóng 2 ít nhất cũng giúp Chelsea có người khai thác pha bóng bật ra.

Arsenal sau đó đáp trả bằng nhiều quả đá phạt thấp thay vì liên tục treo bóng bổng vào khu vực đông người. Một pha bóng hướng vào cột gần suýt giúp Riccardo Calafiori chạm bóng, trước khi một tình huống khác tạo ra hỗn loạn trong vòng cấm Chelsea.

Calafiori cuối cùng đưa được bóng vào lưới, nhưng VAR xác định Ezri Konsa đã việt vị trong quá trình diễn ra pha bóng nên bàn thắng không được công nhận.

Chelsea chủ động kéo người Arsenal khỏi vòng cấm

MacPhee cũng có cách đối phó với khả năng bóng chết rất mạnh của Arsenal. Khi đội chủ nhà được hưởng phạt góc, Chelsea có thời điểm để tới 4 cầu thủ đứng cao thay vì kéo toàn bộ đội hình về bảo vệ vòng cấm.

Cách bố trí này buộc Arsenal phải giữ thêm người ở phần sân nhà để đề phòng phản công. Nhờ đó, số cầu thủ mà đội bóng của Mikel Arteta có thể đưa vào khu vực tranh chấp bóng 1 và bóng 2 bị giảm xuống.

Chelsea từng sử dụng ý tưởng tương tự ở bán kết Cúp Liên đoàn mùa trước. Lần này, nó tiếp tục trở thành một phương án nhằm hạn chế một trong những vũ khí mạnh nhất của nhà đương kim vô địch.

Khoảng trống Caicedo vẫn quá lớn

Arsenal cuối cùng thắng 2-1, kiểm soát 55% bóng và có 16 cú sút, trong đó 9 lần trúng đích. Chelsea vẫn tạo được 13 pha dứt điểm nhưng chỉ 5 lần đưa bóng trúng khung thành.

Điều đáng lo với Alonso không nằm ở riêng một trận thua. Lavia và James chứng minh họ có thể giúp Chelsea đứng vững trong một khoảng thời gian, nhưng khi Lavia xuống sức, đội gần như không còn một tiền vệ trung tâm tương đương để thay thế.

Caicedo vì thế vẫn là mắt xích khó thay nhất ở khu trung tuyến. Bóng chết của MacPhee đã giúp Chelsea tạo ra bàn mở tỷ số, nhưng để cạnh tranh với những đội như Arsenal trong cả trận, Alonso cần nhiều hơn những giải pháp tình thế bằng cách đưa các hậu vệ biên vào giữa sân.

Xem thêm
0
51 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Từ quyết định bán Jones đến niềm tin dành cho Nyoni

Liverpool bán Curtis Jones cho Inter Milan ngày 21/8 với thương vụ trị giá khoảng 30 triệu bảng nhưng không mang về một tiền vệ trung tâm mới để thay thế. Andoni Iraola sau đó bảo vệ quyết định này, nhấn mạnh câu lạc bộ không muốn trả những khoản tiền quá lớn cho giải pháp ngắn hạn. Một phần lý do nằm ở niềm tin dành cho Trey Nyoni, tiền vệ 19 tuổi nổi bật trong giai đoạn chuẩn bị và được xác định sẽ có vai trò lớn hơn ở đội một mùa này.

Mức độ tin tưởng ấy được thể hiện rõ vào cuối kỳ chuyển nhượng. Nottingham Forest gửi đề nghị trị giá 30 triệu bảng, gồm 25 triệu trả ngay và 5 triệu phụ phí, nhưng Liverpool từ chối ngay lập tức. Nyoni được giữ lại, thay vì cho mượn, và đang được xem như một trong những phương án trực tiếp lấp số phút Jones để lại.

Nyoni vẫn phải vượt qua khoảng cách kinh nghiệm

Niềm tin của Liverpool không đồng nghĩa Nyoni đã hoàn thiện. Tính tới đầu tháng 9, anh mới có 22 lần khoác áo đội một trên mọi đấu trường với tổng thời gian khoảng 490 phút. Riêng Ngoại hạng Anh, anh có 8 lần xuất hiện và phần lớn đều từ ghế dự bị.

Iraola đánh giá cao khả năng xử lý bóng, sự bình tĩnh và tư duy của Nyoni. Nhưng việc chuyển từ một tài năng được sử dụng từng đoạn ngắn sang cầu thủ phải góp sức thường xuyên ở Ngoại hạng Anh và Champions League vẫn là bước tiến rất lớn.

Liverpool chấp nhận rủi ro ấy thay vì mua thêm một tiền vệ chỉ để tăng số lượng.

Ngumoha và Muñoz mang tới những lựa chọn mới ở biên

Rio Ngumoha cũng được giao trách nhiệm lớn hơn, nhưng trường hợp của cầu thủ 17 tuổi khác Nyoni. Anh đã có 17 trận Ngoại hạng Anh mùa trước, ghi 2 bàn, được trao giải dành cho cầu thủ trẻ có màn ra mắt nổi bật và còn khoác áo tuyển Anh trước World Cup.

Sở trường của Ngumoha là cánh trái, nhưng Iraola đã thử anh bên phải nhằm tăng khả năng xoay vòng. Đây vẫn là vị trí đòi hỏi anh thích nghi thêm.

Victor Muñoz lại không hoàn toàn rơi vào tình trạng chơi trái sở trường. Ngay khi chiêu mộ cầu thủ Tây Ban Nha, Iraola đã nhấn mạnh khả năng đá cả 2 cánh của anh. Muñoz cũng hòa nhập khá nhanh, ghi bàn trước Nottingham Forest và tiếp tục góp mặt trong chiến thắng 2-0 trên sân Ipswich.

Liverpool vì thế đang dùng sự đa năng để giải quyết một vấn đề còn tồn tại: đội không mua được một cầu thủ chạy cánh phải thuần túy trước khi thị trường đóng cửa.

Koumas trở lại sau hành trình dài ở hạng Nhất

Lewis Koumas là trường hợp khác. Tiền đạo 20 tuổi ghi bàn ngay trận ra mắt đội một trước Southampton tại Cúp FA tháng 2/2024, sau đó phải chờ tới trận hòa Newcastle 2-2 ngày 23/8/2026 mới có lần thi đấu chính thức tiếp theo cho Liverpool.

Khoảng thời gian ở giữa được dành gần như hoàn toàn cho những chuyến đi học việc. Koumas chơi 43 trận hạng Nhất cho Stoke City mùa 2024/25, chuyển tới Birmingham mùa sau rồi kết thúc chiến dịch 2025/26 tại Hull City.

Khi Iraola tiếp quản, Koumas được đưa trở lại đội một. Anh ghi bàn trong chiến thắng giao hữu 4-2 trước Sunderland, tiếp tục gây ấn tượng trong giai đoạn chuẩn bị và được tung vào sân từ phút 78 trước Newcastle để có trận đầu tiên tại Ngoại hạng Anh.

Iraola sau đó còn nhắc trực tiếp Koumas cùng Nyoni khi được hỏi những cầu thủ trẻ nào có thể giúp đội một ngay mùa này.

Rủi ro lớn của cầu thủ trẻ

Liverpool đang trao nhiều trách nhiệm hơn cho Nyoni, Ngumoha và Koumas, nhưng nói cả mùa giải được đặt lên vai nhóm cầu thủ trẻ là quá mức. Iraola vẫn có một đội hình được đầu tư rất lớn với Florian Wirtz, Alexander Isak, Bradley Barcola, Jérémy Jacquet, Victor Muñoz cùng nhiều trụ cột giàu kinh nghiệm.

Rủi ro thực tế nằm ở những vị trí câu lạc bộ chủ động không bổ sung. Liverpool kết thúc kỳ chuyển nhượng mà không mua thêm tiền vệ phòng ngự chuyên trách, hậu vệ phải hay cầu thủ chạy cánh phải đúng nghĩa.

Iraola chọn giải quyết những khoảng trống đó bằng sự đa năng và quá trình phát triển của những cầu thủ đang có. Nyoni, Ngumoha và Koumas vì thế không phải những người phải gánh cả mùa giải, nhưng họ sẽ quyết định Liverpool có đủ chiều sâu để vượt qua những thời điểm chấn thương, lịch đấu dày và xoay vòng nhân sự hay không.

Xem thêm
0
151 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Nhịp tấn công xoay quanh Yamal

Ngay từ những phút đầu trên sân Mestalla, Lamine Yamal đã trở thành điểm nối cho mọi pha lên bóng của Barcelona. Bàn mở tỉ số ở phút thứ 6 đến từ pha phối hợp với Fermin Lopez, khi Yamal dứt điểm một chạm từ góc hẹp đưa bóng đi thẳng vào nóc lưới. Chỉ ít phút sau, anh còn một lần nữa đưa bóng vào lưới nhưng không được công nhận vì việt vị. Sự hiện diện liên tục của Yamal ở các điểm nóng khiến hàng thủ Valencia rơi vào thế bị động ngay từ hiệp một.

Fermin Lopez nổi lên như mũi nhọn thầm lặng

Bên cạnh Yamal, Fermin Lopez là người hưởng lợi trực tiếp từ thế trận áp đảo. Anh không chỉ kiến tạo mà còn tự mình ghi bàn. Phút 22, sau đường chuyền của Anthony Gordon trong vòng cấm, Lopez dứt điểm nâng tỉ số lên 2-0. Sang hiệp hai, anh tiếp tục là người chuyền bóng quyết định trong pha phối hợp nhanh với Yamal, tạo điều kiện cho Raphinha ghi bàn từ cự ly rất gần. Lopez trở thành mắt xích then chốt trong cách Barcelona triển khai tấn công ở trận này.

Raphinha bùng nổ và chạm mốc ngang Messi

Bàn thắng đầu hiệp hai giúp Raphinha nâng tổng số pha lập công mùa này lên con số 6 chỉ sau 4 trận. Thành tích đó đưa anh trở thành cầu thủ thứ hai trong thế kỷ 21 ghi được 6 bàn trong 4 vòng đầu tiên của một mùa giải vô địch quốc gia Tây Ban Nha, ngang với kỷ lục mà Lionel Messi từng hai lần thiết lập. Trong bối cảnh Barcelona đang cần một chân sút duy trì nhịp ghi bàn đều đặn, phong độ hiện tại của Raphinha mang ý nghĩa rất lớn.

Pedri và Dani Olmo khép lại bữa tiệc bàn thắng

Ở những phút cuối, tuyến giữa Barcelona tiếp tục để lại dấu ấn. Dani Olmo chuyền bóng để Pedri dứt điểm chìm vào góc xa, nâng tỉ số lên 4-0 khi trận đấu còn 11 phút. Không lâu sau, Olmo lại tận dụng khoảng trống để đưa bóng cho Yamal, và cầu thủ trẻ hoàn tất cú đúp, ấn định chiến thắng 5-0. Hai pha bóng liên tiếp cho thấy sự gắn kết giữa các tiền vệ tấn công và hàng công trong cách vận hành của đội bóng.

Gabriel Jesus xuất hiện trong bối cảnh thuận lợi

Chiến thắng đậm trước Valencia cũng là dịp để tân binh Gabriel Jesus có những phút đầu tiên trong màu áo Barcelona sau khi chuyển đến từ Arsenal. Anh vào sân khi thế trận đã an toàn, đội nhà dẫn sâu và kiểm soát hoàn toàn. Đây là nền tảng thuận lợi để tiền đạo này hòa nhập với môi trường mới, trong một tập thể đang chơi tấn công hiệu quả và liên tục ghi nhiều bàn thắng.

Xem thêm
0
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Cột mốc 68 năm đang ở rất gần

Rúben Amorim chỉ còn cách 1 chiến thắng để chạm tới cột mốc AC Milan chưa tái lập suốt 68 năm. Nếu đánh bại Juventus ở vòng 3 Serie A, ông sẽ trở thành HLV Milan đầu tiên thắng cả 3 trận đầu tiên tại giải kể từ Luigi Bonizzoni mùa 1958/59. Khi ấy, Milan lần lượt thắng Triestina 2-0, Napoli 1-0 và Bari 4-2 trước khi tiến tới chức vô địch Italy.

Bonizzoni chỉ cùng Milan thua 2 trận trong cả mùa, ghi 84 bàn và giành Scudetto thứ 7 trong lịch sử câu lạc bộ. Trước đó 2 năm, Giuseppe Viani cũng bắt đầu mùa 1956/57 bằng 3 chiến thắng liên tiếp rồi đưa Milan lên ngôi vô địch. Amorim giờ đứng trước cơ hội đặt tên mình cạnh 2 HLV từng biến khởi đầu hoàn hảo thành một mùa giải đăng quang.

Khởi đầu mới sau mùa giải thất vọng

Amorim được Milan bổ nhiệm ngày 16/6, hơn 5 tháng sau khi chia tay Manchester United. Ông tiếp quản một đội bóng vừa kết thúc Serie A 2025/26 ở vị trí thứ 5 với 70 điểm, ghi 53 bàn và chỉ giành quyền dự Europa League.

Kết quả ấy khiến Milan tiến hành cuộc thay đổi lớn. Massimiliano Allegri rời ghế huấn luyện, còn Amorim được trao nhiệm vụ xây dựng lại một đội đủ sức cạnh tranh Scudetto và trở lại Champions League.

Khởi đầu hiện tại mang lại tín hiệu tích cực. Milan thắng Torino 2-1 ở vòng khai mạc rồi vượt qua Venezia 2-0 tại San Siro, giữ thành tích tuyệt đối sau 180 phút đầu tiên.

Juventus là thử thách nặng nhất từ đầu mùa

Thử thách thứ 3 khó hơn hẳn. Milan làm khách tại Allianz Stadium lúc 1h45 ngày 7/9 theo giờ Việt Nam trước một Juventus cũng thắng cả 2 vòng đầu.

Đội bóng của Luciano Spalletti mở mùa bằng chiến thắng 1-0 trên sân Frosinone rồi hạ Parma 2-0. Juventus có 6 điểm, ghi 3 bàn và chưa thủng lưới. Đây còn là mùa thứ 3 liên tiếp họ toàn thắng 2 vòng đầu, nhưng lần đầu trong lịch sử làm được điều đó dưới 3 HLV khác nhau ở 3 mùa liên tiếp.

Sau vòng 2, Milan và Juventus nằm trong nhóm 6 đội toàn thắng cùng Inter, Roma, Atalanta và Lazio. Cuộc gặp tại Turin vì thế không chỉ liên quan tới kỷ lục cá nhân của Amorim mà còn là phép thử đầu tiên cho khả năng cạnh tranh của Milan trước một đối thủ lớn.

Amorim muốn Milan ổn định hơn

Trước trận Venezia, Amorim đã nói rõ điều ông muốn xây dựng không phải một đội chỉ chơi tốt theo từng giai đoạn. Milan cần có cấu trúc ổn định, nhưng đồng thời đủ linh hoạt để thay đổi nhân sự tùy đối thủ.

Ông nhấn mạnh không thể sử dụng mãi một đội hình nếu muốn cạnh tranh ở cả Serie A và Europa League. Mỗi cầu thủ phải hiểu nhiệm vụ và sẵn sàng khi được sử dụng.

Ngay cả sau chiến thắng 2-0 trước Venezia, Amorim vẫn không hài lòng hoàn toàn. Milan để đối thủ có những khoảng trống phản công và chưa kiểm soát trận đấu tốt như ông mong muốn. Nhà cầm quân Bồ Đào Nha thừa nhận đội vẫn còn rất nhiều việc phải làm trước khi có thể được xem là một tập thể thật sự mạnh.

Không được chọn trận để tập trung

Yêu cầu lớn nhất của Amorim là sự tập trung phải được duy trì ở mọi vòng đấu. Ông không muốn Milan chỉ chơi với mức quyết tâm cao trước Inter, Roma, Atalanta hay Juventus rồi giảm sự chú ý khi gặp những đối thủ bị đánh giá thấp hơn.

Với Amorim, mỗi trận đều mang 3 điểm và Milan phải chuẩn bị như thể đối thủ tiếp theo là đội mạnh nhất thế giới. Ông thậm chí cảnh báo nếu thiếu khiêm tốn và tập trung, đội bóng hoàn toàn có thể thua một đối thủ ở Serie B.

Juventus chắc chắn không cần lời cảnh báo như vậy. Đây là đối thủ lớn nhất Milan gặp từ đầu mùa và cũng là trận đấu có thể đưa Amorim chạm tới cột mốc tồn tại từ năm 1958. Quan trọng hơn con số 68 năm, chuyến đi Turin sẽ cho biết 2 chiến thắng đầu mùa của Milan mới chỉ là khởi đầu thuận lợi hay thực sự là dấu hiệu của một đội bóng đã sẵn sàng trở lại cuộc đua Scudetto.

Xem thêm
0
17,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật