ĐT Nam Phi bàng hoàng: Jayden Adams ra đi sau chuỗi bi kịch cá nhân

MU chưa vội mua sắm: Carrick chịu sức ép giữa kỳ vọng và lời khuyên của Ferguson

FIFA dựa vào “trái bóng biết nói” để bảo vệ bàn gỡ của tuyển Anh

Tuấn Kiệt

Khi Argentina không có Messi mới là điều đáng sợ tại World Cup 2026

Nét mới của Argentina khi thiếu Messi

Argentina bước vào trận giao hữu với Honduras mà không sử dụng Lionel Messi một phút nào. Với nhiều đội tuyển, việc thiếu ngôi sao lớn nhất có thể khiến lối chơi lập tức mất đi nhịp độ vốn có.

Nhưng Argentina thì khác. Chiến thắng 2-0, thế trận áp đảo và cách các phương án dự bị bắt nhịp cùng nhau đã gửi lời cảnh báo không nhẹ tới phần còn lại trước World Cup 2026: nhà vô địch thế giới không còn sống bằng cảm hứng của riêng Messi.

Lautaro lên tiếng đúng lúc

Khi Messi ngồi ngoài, Lautaro Martínez trở thành điểm tựa trên hàng công. Tiền đạo của Inter Milan ghi bàn mở tỷ số trên chấm 11 m, rồi kiến tạo để Giuliano Simeone ấn định chiến thắng trong hiệp hai. Đó là màn trình diễn đủ gọn, đủ sắc và rất đúng với hình ảnh một trung phong hàng đầu: di chuyển khôn ngoan, làm tường tốt, biết kéo giãn hàng thủ và xuất hiện đúng lúc trong vùng cấm.

Với Argentina, giá trị của Lautaro không chỉ nằm ở bàn thắng. Anh đem đến một kiểu sát thương khác cho hàng công: trực diện hơn, giàu va chạm hơn và luôn đặt trung vệ đối phương vào trạng thái phải cảnh giác. Khi Messi trở lại, Lautaro sẽ lại có thêm nguồn tiếp đạn chất lượng. Còn khi Messi vắng mặt, anh chứng minh Argentina vẫn có người đủ khả năng gánh phần việc quyết định ở tuyến trên.

Hệ thống của Scaloni vẫn vận hành tốt

Argentina cầm bóng 72%, tung 17 cú dứt điểm, 9 lần đưa bóng trúng đích, trong khi Honduras chỉ có 3 pha dứt điểm và không lần nào sút trúng khung thành. Những con số ấy phản ánh một trận đấu nằm trong tầm kiểm soát của thầy trò Lionel Scaloni. Đây không phải chiến thắng nhờ vài khoảnh khắc rời rạc, mà là kết quả của một đội bóng vẫn giữ được trật tự chơi khi thiếu thủ lĩnh lớn nhất.

Scaloni cũng có thêm lý do để hài lòng khi nhiều gương mặt ít được đá chính như Valentín Barco, Thiago Almada, Giuliano Simeone hay Agustín Giay có thêm thời gian cọ xát. Đội hình chưa phải mạnh nhất, nhịp triển khai có lúc chưa thật mượt, nhưng Argentina vẫn kiểm soát bóng, bóp nghẹt đối thủ và không để hàng thủ rơi vào thế bị động.

Không còn chỉ chờ Messi

Điểm khiến các đối thủ phải dè chừng nằm ở chiều sâu của Argentina. Messi vẫn là ngôi sao đặc biệt nhất, người có thể mở khóa những trận đấu khó bằng một đường chuyền hoặc một pha xử lý trong phạm vi hẹp. Nhưng đội tuyển này không còn rơi vào cảnh phải chờ Messi chạm bóng mới biết cách tấn công.

Hàng tiền vệ Argentina có khả năng giữ nhịp, xoay chuyển hướng bóng và pressing đủ tốt để duy trì thế trận. Khi Rodrigo De Paul được tung vào sân, đội bóng lập tức chơi chắc chân hơn. Sự xuất hiện của những cầu thủ trẻ cũng giúp Scaloni có thêm lựa chọn về tốc độ, sức tranh chấp và khả năng thay đổi nhịp trận đấu.

Tín hiệu đáng ngại trước World Cup

Honduras không phải đối thủ ở đẳng cấp cao nhất để thách thức những vũ công tango, nhưng trận giao hữu này vẫn có giá trị kiểm chứng. Argentina thiếu Messi, thiếu một số trụ cột vì vấn đề thể trạng, dùng nhiều quân bài thử nghiệm nhưng vẫn thắng đầy thuyết phục. Với một đội đang chuẩn bị hành trình bảo vệ ngai vàng thế giới, đó là tín hiệu rất tích cực.

Ở World Cup 2026, Messi chắc chắn vẫn là trung tâm cảm xúc của Argentina. Nhưng sau trận thắng Honduras, các đối thủ có thêm một điều phải lo: ngay cả khi khóa được Messi, họ vẫn còn phải đối mặt với Lautaro, De Paul, Almada, Giuliano Simeone và cả một hệ thống đã được HLV Scaloni xây dựng đủ sự nhuần nhuyễn nhiều năm qua.

Một Argentina có Messi đã rất khó để các đối thủ đối phó. Nhưng một Argentina không có Messi mà vẫn đá trơn tru như thế thì còn nguy hiểm hơn gấp bội lần. 

1
791 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Anh

Breel Embolo rời sân trong nước mắt. Nhưng điều khiến chiếc thẻ đỏ ấy gây tranh cãi không chỉ là cảm xúc của tiền đạo Thụy Sĩ, mà còn nằm ở cách VAR biến một tình huống tương đối bình thường ở giữa sân thành bước ngoặt có thể quyết định cả trận tứ kết World Cup.

Ở phút 72, khi tỷ số đang là 1-1, Embolo ngã xuống sau tình huống tranh chấp với Leandro Paredes. Trọng tài João Pinheiro ban đầu xác định cầu thủ Argentina phạm lỗi và rút thẻ vàng. Sau khi VAR can thiệp, ông ra màn hình xem lại, hủy thẻ của Paredes rồi cảnh cáo Embolo vì lỗi ăn vạ.

Do đã nhận một thẻ vàng từ hiệp một, Embolo bị truất quyền thi đấu.

Về thủ tục, trọng tài có quyền xem lại tình huống. Luật mới được IFAB áp dụng tại World Cup 2026 cho phép VAR can thiệp vào những chiếc thẻ vàng thứ hai dẫn đến thẻ đỏ, nếu có bằng chứng rõ ràng cho thấy quyết định trên sân không chính xác.

Nhưng VAR được quyền can thiệp không có nghĩa quyết định cuối cùng đương nhiên đúng.

Embolo ăn vạ để làm gì?

Điểm bất hợp lý đầu tiên nằm ở vị trí xảy ra pha bóng.

Đây không phải tình huống Embolo đột nhập vòng cấm rồi ngã xuống để tìm kiếm một quả phạt đền. Pha tranh chấp diễn ra ở khu vực cách rất xa khung thành Argentina. Lợi ích mà Embolo có thể đạt được, nếu thực sự muốn đánh lừa trọng tài, chỉ là một quả đá phạt thông thường ở giữa sân.

Bởi vậy, cách giải thích rằng tiền đạo Thụy Sĩ cố tình “diễn” để kiếm penalty là hoàn toàn không phù hợp với diễn biến thực tế.

Dĩ nhiên, một cầu thủ vẫn có thể ăn vạ ngoài vòng cấm nhằm kiếm đá phạt, giúp đội nhà giữ bóng hoặc khiến đối thủ bị cảnh cáo. Nhưng khi lợi ích thu được rất nhỏ, trọng tài cần đặc biệt thận trọng trước khi kết luận cầu thủ đã cố ý gian dối, nhất là khi hình phạt kéo theo là việc đội bóng phải chơi thiếu người trong một trận đấu loại trực tiếp.

Trong bóng đá, không phải mọi trường hợp cầu thủ ngã xuống mà không có tiếp xúc đều là ăn vạ.

Cầu thủ có thể nhấc chân để tránh một cú tắc bóng, thay đổi hướng chạy đột ngột hoặc mất thăng bằng do đang di chuyển với tốc độ cao. Bản năng tự bảo vệ khiến họ phản xạ trước khi va chạm thực sự xảy ra. Việc không có tiếp xúc chỉ chứng minh đối thủ chưa chạm vào người Embolo; nó không tự động chứng minh Embolo cố tình đánh lừa trọng tài.

Để rút thẻ vì lỗi mô phỏng, trọng tài phải xác định được yếu tố chủ ý. Đây lại là phần video khó chứng minh nhất.

VAR có vượt quá giới hạn “sai lầm rõ ràng”?

Luật mới cho phép VAR xem xét thẻ vàng thứ hai, nhưng IFAB nhấn mạnh điều kiện can thiệp phải là một quyết định “rõ ràng không chính xác”. Quy định này không nhằm biến VAR thành công cụ soi lại mọi pha ngã hoặc mọi tình huống tranh chấp có thể được diễn giải theo nhiều hướng.

Trong trường hợp của Embolo, có ít nhất hai cách nhìn hợp lý.

Một là Embolo chủ động ngã để kiếm một quả đá phạt.

Hai là anh phản xạ nhằm tránh động tác can thiệp của Paredes, sau đó mất thăng bằng hoặc phóng đại cú ngã.

Khi vẫn tồn tại nhiều cách giải thích, rất khó khẳng định quyết định ban đầu của trọng tài là một sai lầm rõ ràng đến mức VAR buộc phải can thiệp.

Đáng chú ý hơn, VAR không chỉ yêu cầu hủy một quả đá phạt. Hệ thống video đã khiến quyết định trên sân bị đảo ngược hoàn toàn: từ một thẻ vàng dành cho cầu thủ Argentina thành thẻ vàng thứ hai và thẻ đỏ dành cho tiền đạo Thụy Sĩ.

Đó là sự thay đổi có hậu quả cực lớn. Với một tình huống chủ quan như lỗi ăn vạ, tiêu chuẩn bằng chứng lẽ ra phải cao hơn rất nhiều.

Nếu video không thể loại trừ khả năng Embolo né va chạm, cách xử lý hợp lý nhất là hủy quả đá phạt hoặc cho trận đấu tiếp tục, thay vì đẩy một cầu thủ khỏi sân.

Chiếc thẻ xuất hiện đúng lúc Argentina nguy hiểm nhất

Tranh cãi càng lớn bởi thời điểm xảy ra tình huống.

Dan Ndoye vừa gỡ hòa 1-1 cho Thụy Sĩ ở phút 67, sau một giai đoạn đội bóng châu Âu chiếm ưu thế và liên tục gây sức ép. Các báo cáo trực tiếp đều ghi nhận bàn thắng đến sau quãng thời gian Thụy Sĩ chơi lấn lướt và khiến hàng thủ Argentina mất kiểm soát.

Argentina lúc ấy không còn giữ được thế chủ động. Thụy Sĩ đang hưng phấn, có bàn gỡ và tin rằng họ có thể hoàn tất cuộc lội ngược dòng.

Chỉ khoảng năm phút sau, Embolo bị đuổi.

Một quyết định của trọng tài đã lập tức loại bỏ tiền đạo trung tâm của Thụy Sĩ, cắt đứt đà tâm lý của đội vừa gỡ hòa và giải tỏa áp lực cho Argentina. Từ chỗ đối mặt với nguy cơ bị lật ngược thế trận, nhà đương kim vô địch được thi đấu hơn người trong phần còn lại.

Vì vậy, đây không thể được xem là một chiếc thẻ vàng thông thường. Nó trực tiếp làm thay đổi cán cân của trận tứ kết.

Có cảm giác rằng Argentina tiếp tục được hưởng lợi từ sự nghi ngờ của trọng tài.

Vì sao người hâm mộ nghi ngờ có sự ưu ái cho Messi?

Nếu tình huống này xuất hiện đơn lẻ, dư luận có thể chỉ xem đó là một quyết định quá nghiêm khắc.

Nhưng nó xảy ra trong bối cảnh niềm tin vào công tác trọng tài tại World Cup 2026 đã bị tổn thương. Trước trận tứ kết, Argentina từng bị Ai Cập cáo buộc được hưởng lợi từ các quyết định gây tranh cãi tại vòng 1/8, bao gồm một bàn thắng bị hủy và tình huống Mohamed Salah không được hưởng phạt đền. Phía Ai Cập thậm chí công khai cho rằng trận đấu đã bị điều khiển theo hướng có lợi cho Argentina, dù cáo buộc này chưa được chứng minh.

Giải đấu cũng đã xảy ra vụ FIFA xóa án treo giò cho tiền đạo Folarin Balogun của đội tuyển Mỹ sau khi Tổng thống Donald Trump điện thoại cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino. Dù FIFA phủ nhận sự can thiệp trực tiếp vào kết quả kỷ luật, vụ việc khiến UEFA và nhiều quan chức bóng đá đặt câu hỏi về tính độc lập của hệ thống.

Khi FIFA đã tạo ra tiền lệ khiến các quyết định chuyên môn bị nghi ngờ là chịu ảnh hưởng bởi quyền lực, chính trị hoặc lợi ích thương mại, người hâm mộ có quyền đặt câu hỏi.

Messi là ngôi sao lớn nhất còn hiện diện ở World Cup. Argentina là đương kim vô địch. Một trận bán kết có Messi rõ ràng mang lại sức hút truyền thông và giá trị thương mại lớn hơn nhiều so với một trận đấu có Thụy Sĩ.

Không thể khẳng định chiếc thẻ đỏ được rút ra để bảo vệ Messi. Nhưng hoàn toàn có thể khẳng định đây là một quyết định quá nghiêm khắc, mang lại lợi ích khổng lồ cho Argentina và khiến mọi nghi vấn về sự ưu ái dành cho nhà đương kim vô địch tiếp tục có đất tồn tại.

Xem thêm
0
696 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Bàn gỡ hòa của Jude Bellingham là bước ngoặt giúp tuyển Anh ngược dòng thắng Na Uy 2-1 và giành vé vào bán kết World Cup 2026. Tuy nhiên, tình huống này cũng gây tranh cãi dữ dội, bởi quả phát bóng của Ørjan Nyland dường như đã chạm vào dây cáp camera trước khi tuyển Anh giành lại bóng và triển khai pha tấn công dẫn đến bàn thắng.

Luật thi đấu rất rõ ràng

Sau cú phát bóng của Nyland, trái bóng bay cao rồi bất ngờ thay đổi quỹ đạo. Thủ môn Na Uy lập tức phản ứng, trong khi Erling Haaland và HLV Ståle Solbakken liên tục chỉ tay về phía hệ thống camera treo trên sân. Trọng tài Clément Turpin vẫn cho trận đấu tiếp tục và Bellingham ghi bàn gỡ hòa 1-1 ở phút 45+2.

Theo Luật 8 của IFAB, nếu bóng chạm một vật thể bên ngoài trận đấu, trọng tài phải thổi còi và cho thực hiện quả thả bóng. Dây cáp camera thuộc nhóm tác nhân bên ngoài. Vì vậy, nếu va chạm thực sự xảy ra, pha lên bóng của tuyển Anh phải dừng lại và bàn thắng không thể được công nhận.

VAR hoàn toàn có thể vào cuộc

Mọi bàn thắng đều được VAR kiểm tra lại. Với tình huống này, tổ trọng tài video có quyền xem ngược toàn bộ pha tấn công, từ thời điểm tuyển Anh giành quyền kiểm soát bóng cho đến lúc Bellingham ghi bàn.

Cựu trọng tài Mark Clattenburg cho rằng VAR đủ cơ sở để xem xét pha bóng trước bàn gỡ hòa. Tuy nhiên, trọng tài Clément Turpin không được yêu cầu ra màn hình kiểm tra và quyết định công nhận bàn thắng vẫn được giữ nguyên. Điều đó càng khiến Na Uy bức xúc, nhất là khi một bàn thắng của họ trong hiệp hai lại bị hủy sau khi VAR can thiệp.

FIFA dựa vào dữ liệu cảm biến

Sau trận đấu, FIFA giải thích rằng cảm biến bên trong quả bóng không ghi nhận bất kỳ va chạm bất thường nào khi bóng đang bay. Thiết bị này hoạt động ở tần số 500 Hz, tức ghi nhận khoảng 500 dữ liệu mỗi giây. Từ kết quả đó, FIFA cho rằng bóng không chạm vào dây cáp camera.

Dù vậy, tranh cãi vẫn chưa dừng lại. Hình ảnh truyền hình khiến nhiều người tin rằng quỹ đạo của bóng đã thay đổi giữa không trung. Trong khi đó, FIFA chưa công bố biểu đồ cảm biến, ngưỡng phát hiện va chạm hay dữ liệu hình ảnh được đồng bộ với chuyển động của quả bóng. Vì thế, lời giải thích này đủ để bảo vệ quyết định trên sân, nhưng chưa thể xóa hết những nghi ngờ.

Bước ngoặt của trận tứ kết

Trận đấu diễn ra khá cân bằng. Tuyển Anh kiểm soát bóng 52%, nhỉnh hơn đôi chút so với 48% của Na Uy. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng của Tam sư là 0,96, còn Na Uy đạt 0,77. Anh cũng có tám cú sút trúng đích, gấp đôi đối thủ, nhưng phải chờ đến phút 93 mới hoàn tất màn ngược dòng 2-1 nhờ bàn thắng của Bellingham.

Không thể khẳng định Na Uy chắc chắn sẽ thắng nếu bàn gỡ hòa bị hủy. Tuy nhiên, nếu bước vào giờ nghỉ với lợi thế 1-0, họ sẽ có nhiều cơ hội chơi chặt chẽ hơn, lùi đội hình bảo vệ thành quả và buộc tuyển Anh phải tấn công trong tâm lý nôn nóng.

Theo luật, nếu bóng thực sự chạm vào dây cáp camera, trận đấu phải dừng lại và bàn thắng của tuyển Anh không thể được công nhận. Tuy nhiên, FIFA cho biết cảm biến trong bóng không phát hiện va chạm, còn hình ảnh truyền hình lại tạo cảm giác quỹ đạo bóng đã thay đổi. Chính sự khác biệt này khiến tranh cãi chưa thể khép lại. Với tuyển Anh, đó là bước ngoặt mở ra màn ngược dòng. Với Na Uy, tình huống ấy có thể trở thành ký ức ám ảnh nhất trong hành trình tại World Cup năm nay.

Xem thêm
1
2,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đức

Trận tứ kết World Cup 2026 với Na Uy đánh dấu thêm một cột mốc trong sự nghiệp Jude Bellingham: cú đúp giúp tuyển Anh thắng 2-1, danh hiệu Cầu thủ hay nhất trận và một kỷ lục sánh với Pele. Nhưng đêm thi đấu chói sáng ấy lại được phủ thêm một lớp màu khác bởi những phát biểu trái chiều sau tiếng còi mãn cuộc.

Dấu ấn cá nhân giữa trận đấu nhiều sai sót

Bellingham ghi cả hai bàn cho tuyển Anh, qua đó trở thành cầu thủ trẻ thứ hai trong lịch sử ghi cú đúp ở hai trận knock-out World Cup liên tiếp, chỉ sau Pele. Anh được trao giải Cầu thủ hay nhất trận, trong bối cảnh chính HLV trưởng Thomas Tuchel thừa nhận đội chơi “cẩu thả”, mắc “nhiều lỗi kỹ thuật” và không đạt tốc độ mong muốn. Sự tương phản giữa hiệu quả của Bellingham và màn trình diễn tập thể càng làm nổi bật vai trò của anh.

Lời chê của Tuchel và cách Bellingham né tranh luận

Tuchel nói trên sóng truyền hình rằng ông “không hạnh phúc với màn trình diễn”, dù ghi nhận tinh thần thi đấu. Khi phóng viên ITV truyền đạt lại những nhận xét này, Bellingham không sa vào tranh luận. Anh đáp “kệ đi” rồi lập tức chuyển sang nói về “ca làm việc rất vất vả” của các cầu thủ trên sân.

Chiến thắng được gói trong hai chữ “bản lĩnh”

Khi được hỏi đánh giá về trận đấu, Bellingham chỉ dùng từ “bản lĩnh”, nhắc tới sự kiên trì khi mọi thứ “không vận hành trơn tru” và khẳng định tuyển Anh sẽ luôn chơi hết sức, dù trận đấu kéo dài 90 hay 120 phút. Trong lúc đội tuyển lần thứ hai trong vòng tám năm góp mặt ở bán kết World Cup, tiền vệ này chọn cách nói ít, đá nhiều, để những con số và cú đúp trước Na Uy tự kể phần còn lại.

Xem thêm
0
83 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Đằng sau tấm vé vào bán kết World Cup của tuyển Anh là dấu ấn đậm nét của Thomas Tuchel. Trên sân nhà của Miami Dolphins, trong cái nóng ngột ngạt và trước một Na Uy lì lợm, huấn luyện viên người Đức biến một trận đấu trầy trật thành đêm bùng nổ niềm tin.

Đọc trận và dám thay đổi

Tuchel không chờ đợi may mắn. Khi Anh bị dẫn sau pha treo bóng thành bàn của Andreas Schjelderup và liên tục bị Odegaard điều khiển nhịp độ, ông chủ động tăng hỏa lực. Eberechi Eze và Bukayo Saka được tung vào thay Noni Madueke và Declan Rice, sau đó Reece James vào giữa sân để Bellingham trở lại vị trí hộ công, Eze dạt trái. Mỗi lần Na Uy điều chỉnh biên với Oscar Bobb, Antonio Nusa, Tuchel lại đáp trả bằng Djed Spence, rồi sau đó là Morgan Rogers.

Canh bạc tấn công trong hiệp phụ

Hiệp phụ, Tuchel chấp nhận rủi ro khi rút Ezri Konsa, kéo đội hình thành “sáu người tấn công”: Elliot Anderson giữ trục giữa, Saka và Eze bám biên, Rogers và Bellingham đá hộ công sau lưng Harry Kane. Cách bố trí ấy giúp Anh tấn công dồn dập, Rogers sút xa khiến Nyland không bắt dính và Bellingham lao vào đá bồi, đưa Anh vượt lên.

Chi tiết phòng ngự và cái kết ở Atlanta

Tuchel không chỉ mạo hiểm phía trước. Ông đọc đúng mối đe dọa bóng bổng cuối trận, đưa Dan Burn vào sân để chống các pha treo bóng khi Na Uy dồn lực. Trước đó, hệ thống phòng ngự của Anh dưới tay ông đã “khóa” Erling Haaland, buộc tiền đạo này rời sân trong bực bội vì không thoát nổi John Stones và Marc Guehi. Từ khán đài, Mick Jagger, David Beckham và hàng vạn cổ động viên mang cờ từ Macclesfield, Grimsby, Coventry, Portsmouth chứng kiến một tuyển Anh kỷ luật, linh hoạt và dám tấn công. Atlanta đang chờ, và niềm tin đã thực sự đến.

Xem thêm
0
72 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Đánh bại Na Uy 2-1 sau hiệp phụ để vào bán kết World Cup, tuyển Anh vẫn không làm hài lòng Thomas Tuchel. Nhà cầm quân người Đức chê học trò “cẩu thả, may mắn” và “không đủ tốt ở mọi khía cạnh”, trong khi người hùng Jude Bellingham lại phản ứng đầy gai góc khi nghe lại nhận xét ấy.

Tuchel thắng nhưng không vui

Tuchel thừa nhận ông chỉ hài lòng với tấm vé vào bán kết, còn màn trình diễn thì không. Ông nhấn mạnh Anh tự làm khó mình bằng những sai sót chiến thuật, nhịp chơi chậm, thiếu sự lặp lại trong các pha phối hợp. Dù khẳng định tinh thần chiến đấu là “thuần túy”, Tuchel cho rằng vấn đề nằm ở chất lượng lối chơi, không phải tâm lý.

Bellingham bảo vệ phòng thay đồ

Khi được hỏi về lời chê của HLV, Bellingham chỉ buông một câu: “Ừ, thôi. Kệ.” Sau đó, anh chuyển ngay sang nói về nỗ lực của đồng đội, nhấn mạnh “ca làm việc” vất vả trong cái nóng hơn 40 độ tại Miami và dành lời trân trọng cho những người đã “chạy hết sức ngoài kia”.

Kane làm dịu, Neville lại khen

Harry Kane tiết lộ Tuchel trong phòng thay đồ vẫn chúc mừng, cho phép toàn đội tận hưởng chiến thắng, nhưng ông cũng để lại cảm giác “biết là chúng ta còn có thể tốt hơn”. Gary Neville thì nhìn khác: ông cho rằng chính những cái tôi lớn như Tuchel và Bellingham, dám nói thẳng và phản ứng mạnh, là dấu hiệu của một tập thể sở hữu những nhân vật tầm cỡ thế giới, điều mà tuyển Anh trước đây hiếm khi có.

Xem thêm
1
2,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật