Vua phá lưới World Cup 2026: Messi dẫn đầu, Mbappé bám sát

Messi cảnh báo Argentina sau trận thắng hú vía trước Cape Verde

Ayyoub Bouaddi: Viên ngọc 18 tuổi khiến cả World Cup chú ý

Mai Thủy

Jadon Sancho rời MU tự do: Kết thúc 5 năm từ bom tấn đến thất vọng

Từ thương vụ đình đám đến ngày ra đi tự do

Jadon Sancho rời Manchester United theo dạng cầu thủ tự do vào cuối tháng 6, khép lại chặng đường 5 năm sau thương vụ trị giá 85 triệu euro từ Borussia Dortmund. Anh từng được xem là một trong những bản hợp đồng tiêu biểu của mùa hè 2021, cùng với Raphaël Varane và Cristiano Ronaldo, khi trở lại Anh sau quãng thời gian tỏa sáng ở Bundesliga từ năm 17 tuổi.

Hiệu suất mờ nhạt trong màu áo United

Tại Old Trafford, Sancho không đạt được kỳ vọng so với số tiền và kỳ vọng ban đầu. Trong 83 trận cho Manchester United, cầu thủ chạy cánh người Anh chỉ ghi 12 bàn và có 6 đường kiến tạo. Những con số này tạo nên sự tương phản rõ rệt với hình ảnh một tài năng trẻ từng bùng nổ ở Dortmund.

Những lần cho mượn và danh hiệu châu Âu

Giai đoạn sau, Sancho liên tục được đem cho mượn. Anh trở lại Dortmund ở nửa sau mùa 2023-24 và góp mặt trong trận chung kết Champions League, nơi đội bóng Đức thua Real Madrid. Sau đó, anh tiếp tục khoác áo Chelsea rồi Aston Villa theo dạng cho mượn, giành danh hiệu châu Âu ở cả hai đội: Conference League cùng Chelsea và Europa League mùa hè vừa qua cùng Aston Villa.

Không đội nào mua đứt, cánh cửa Dortmund vẫn hé mở

Dù có danh hiệu, cả Chelsea lẫn Aston Villa đều không tiến tới mua đứt. Chelsea thậm chí chấp nhận trả phí phạt, trong bối cảnh nguồn tin cho biết Sancho không đồng ý giảm lương. Khả năng anh trở lại Dortmund lần thứ ba vẫn được nhắc tới, khi giám đốc thể thao Lars Ricken cho biết câu lạc bộ đang cân nhắc lợi ích của việc tái ký hợp đồng.

Một phần trong cuộc thanh lọc lực lượng

Sancho nằm trong nhóm sáu cầu thủ được Manchester United xác nhận chia tay mùa hè này. Ở đội một còn có Casemiro và Tyrell Malacia, bên cạnh ba cầu thủ trẻ từ học viện là Sonny Aljofree, James Bailey và Malachi Sharpe. Quyết định để Sancho ra đi tự do cho thấy câu lạc bộ chấp nhận khép lại một thương vụ từng được kỳ vọng rất lớn.

0
898 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh An

Trận đấu với Bỉ tại World Cup 2014 đã đưa Tim Howard lên tầm biểu tượng với màn trình diễn được nhắc lại suốt một thập kỷ. Nhưng bên cạnh những pha cứu thua, di sản lớn nhất của Howard lại là… một con số không thống nhất, khiến kỷ lục World Cup đến nay vẫn mập mờ.

Khi FIFA và Opta không nói cùng một thứ tiếng

Sau 120 phút trước Bỉ, FIFA ghi nhận Howard có 16 pha cứu thua, trong khi công ty dữ liệu Opta chỉ tính 15. Khác biệt nằm ở một cú sút xa nảy bóng, đi chệch khung thành trong hiệp một. Theo định nghĩa của Opta, chỉ những cú dứt điểm đi trúng cầu môn mới được tính là “cứu thua”, và pha bóng đó lẽ ra Howard có thể để bóng đi hết đường biên ngang.

Cuộc “vận động hành lang” trong phòng dữ liệu

Opta khi ấy đang thực hiện dự án phân tích lại toàn bộ các trận World Cup từ năm 1966, nên muốn so sánh công bằng thì phải dùng chung một chuẩn. Một nhân viên Opta được cử sang trung tâm truyền thông World Cup, trực tiếp làm việc với bộ phận thống kê của FIFA để thuyết phục sửa lại số liệu từ 16 xuống 15. Cuối cùng, FIFA chấp nhận điều chỉnh.

Kỷ lục bị hiểu sai và người chịu thiệt

Dù vậy, con số 16 đã được công bố, lan rộng và bám chặt vào trí nhớ người hâm mộ. Khi Eloy Room có 15 pha cứu thua cho Curacao trước Ecuador trong 90 phút, anh thực tế đã chạm mốc kỷ lục của Howard. Nhưng vì “16 pha cứu thua” đã trở thành câu chuyện quen thuộc, Room không được ghi nhận trọn vẹn. Trong khi đó, bóng đá Mỹ đã tiến thêm một bước với Matt Freese, người mới phải làm việc 5 lần sau ba trận tại World Cup 2026, còn những cuốn sổ thống kê thì vẫn chưa kịp cập nhật lại sự thật.

Xem thêm
0
195 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một cầu thủ, hai lời mời gọi

Yassine Bounou sinh ra ở Montreal trong thời gian cha anh giảng dạy vật lý tại một trường đại học ở Canada. Khi anh ba tuổi, gia đình trở lại Casablanca, nơi anh lớn lên, chơi bóng trong khu phố bình dân và trưởng thành trong môi trường bóng đá Morocco. Nhiều năm sau, khi đã là thủ môn trẻ triển vọng của Wydad, anh nhận được lời mời khoác áo đội tuyển Canada từ huấn luyện viên Benito Floro, người từng dẫn dắt Wydad rồi chuyển sang nắm đội tuyển Canada. Dù vậy, Bounou đã chọn Morocco, đội tuyển anh gắn bó từ các cấp trẻ và luôn xem là giấc mơ của mình.

Áp lực khi đối mặt với gốc gác

Tại World Cup 2022, Bounou vừa là người hùng, vừa là người phải chịu sức nặng tâm lý. Anh gần như không để lọt lưới trong bốn trận đầu, chỉ nhận một bàn thua từ pha phản lưới nhà trước Canada. Anh cản phá hai quả phạt đền trong loạt sút luân lưu với Tây Ban Nha, rồi giữ sạch lưới trước Bồ Đào Nha, góp phần vào kỳ World Cup thành công nhất lịch sử bóng đá châu Phi. Nhưng chính những trận gặp Canada, nơi anh sinh ra, và Tây Ban Nha, nơi anh làm nghề, lại khiến anh lo lắng bị nghi ngờ về sự trung thành. Anh kể lại quãng thời gian ở Qatar là chuỗi ngày căng thẳng, khép kín trong khách sạn, dẫn tới lo âu và cảm giác không sẵn sàng cho làn sóng chú ý sau đó.

Hành trình qua các biên giới

Tuổi thơ của Bounou gắn với bãi đỗ xe dùng thùng rác làm khung thành, những chuyến sang Zaragoza thăm người thân buôn bán hàng hóa từ Morocco, rồi bước ngoặt khi gia nhập Wydad và bắt chính ở chung kết châu Phi khi mới 20 tuổi. Anh từng thử sang Nice nhưng không hòa nhập được, sau đó chuyển tới Atletico Madrid, rồi được cho mượn ở Real Zaragoza. Bước tiến lớn đến khi anh cùng Girona giành quyền lên hạng cao nhất Tây Ban Nha, rồi sang Sevilla, nơi anh kiên nhẫn chờ cơ hội, tỏa sáng ở Europa League và được bầu là thủ môn hay nhất giải vô địch Tây Ban Nha mùa 2021-2022.

Giữa châu Âu và thế giới Ả Rập

Sau những năm tháng đỉnh cao ở Sevilla, trong bối cảnh câu lạc bộ gặp khó khăn tài chính, Bounou chuyển sang Al Hilal tại Saudi Arabia với mức phí chuyển nhượng lớn. Anh ra mắt cùng Neymar trước 60.000 khán giả, chơi cạnh nhiều ngôi sao châu Âu và châu Phi, giành thêm nhiều danh hiệu quốc nội và gây ấn tượng ở giải vô địch các câu lạc bộ thế giới mở rộng. Khi nói về Al Hilal, anh nhấn mạnh ý nghĩa của đội bóng với người hâm mộ trong thế giới Ả Rập và xem đó là cơ hội để thể hiện vị thế của câu lạc bộ trong một sân chơi toàn cầu.

Nhìn lại từ những cuộc gặp tình cờ

Dù đã vươn tới đỉnh cao châu Âu và Trung Đông, Bounou vẫn ý thức rõ con đường mình đi. Anh kể về lần gặp lại người bạn cũ từng đá cùng đội U15 Wydad, người đã vượt Địa Trung Hải bằng bè để sang Tây Ban Nha. Câu chuyện đó nhắc anh về những lựa chọn khác nhau của những người xuất phát từ cùng một nơi, và về việc mình đã may mắn thế nào khi có thể đi qua nhiều biên giới bằng con đường bóng đá.

Xem thêm
0
103 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Michael Olise không phải cái tên được nhắc đến nhiều nhất ở World Cup 2026. Sự chú ý của cả giải đấu lúc này vẫn đang đổ dồn vào những bàn thắng của Lionel Messi, Kylian Mbappe hay các ngôi sao lớn khác. Nhưng trong lặng lẽ, tiền vệ tuyển Pháp lại đang tiến rất gần một cột mốc lịch sử: kỷ lục kiến tạo trong một kỳ World Cup. Sau bốn trận, Olise đã có 5 đường chuyền thành bàn. Anh chỉ cần thêm 1 kiến tạo để cân bằng kỷ lục 6 kiến tạo của Pelé ở World Cup 1970, thành tích đã tồn tại suốt 56 năm. Nếu có thêm 2 kiến tạo, Olise sẽ chính thức vượt qua huyền thoại Brazil.

Phong độ kéo dài từ Bayern tới tuyển Pháp

Sự bùng nổ của Olise không phải hiện tượng nhất thời. Trước khi bước vào World Cup 2026, anh đã có một mùa giải rất hay trong màu áo Bayern Munich với 25 bàn và 28 kiến tạo sau 57 trận. Đó là con số cho thấy Olise không chỉ biết tạo cơ hội, mà còn trực tiếp ghi bàn khi cần. Khi lên tuyển Pháp, anh tiếp tục giữ được nhịp chơi ấy. Sau bốn trận, 5 kiến tạo là bằng chứng rõ nhất cho tầm ảnh hưởng của Olise trong hệ thống tấn công của HLV Didier Deschamps.

Không ồn ào nhưng cực kỳ hiệu quả

Olise không phải mẫu cầu thủ luôn khiến khán giả phải đứng dậy sau mỗi pha xử lý. Anh chơi mềm, điềm tĩnh và rất khôn ngoan. Điểm mạnh lớn nhất của Olise nằm ở khả năng chọn thời điểm chuyền bóng. Anh không vội vàng đưa bóng đi ngay, mà thường giữ thêm một nhịp để kéo hậu vệ đối phương lệch vị trí, rồi mới tung ra đường chuyền quyết định. Chính sự bình tĩnh ấy giúp các pha kiến tạo của anh trở nên rất khó đoán.

Trạm trung chuyển của tuyển Pháp

Trong trận thắng Thụy Điển 3-0, Olise cho thấy rõ vai trò của mình. Anh không chỉ kiến tạo, mà còn tham gia vào hầu hết các pha lên bóng quan trọng của Pháp. Khi đội cần giảm nhịp trận đấu, Olise giữ bóng chắc và chuyền an toàn. Khi Mbappe, Barcola hoặc Dembele bắt đầu tăng tốc, anh lập tức đưa bóng vào khoảng trống phía sau hàng thủ. Olise có thể lùi sâu nhận bóng, bó vào trung lộ, hoặc dạt sang biên để mở hướng tấn công. Cách di chuyển rộng ấy giúp Pháp có thêm nhiều phương án thay vì chỉ phụ thuộc vào tốc độ của Mbappe.

Mối liên kết nguy hiểm với Mbappe

Điểm đáng sợ nhất của Pháp lúc này là sự ăn ý giữa Olise và Mbappe. Mbappe có tốc độ, khả năng chọn vị trí và dứt điểm rất sắc. Olise lại có chân trái đủ tinh tế để đặt bóng vào đúng khoảng trống mà Mbappe cần. Một người mở khóa, một người kết thúc. Công thức ấy đang giúp hàng công Pháp trở nên rất khó lường. Với Olise, chỉ cần một khoảnh khắc chuyền bóng đúng lúc, trận đấu có thể đổi chiều ngay lập tức.

Trước vòng 1/8, Olise không còn là nhân vật phụ trong đội hình đầy sao của tuyển Pháp. Anh đang là một trong những chân chuyền hay nhất giải, đồng thời đứng trước cơ hội chạm vào kỷ lục kiến tạo đã tồn tại hơn nửa thế kỷ. Nếu tiếp tục giữ phong độ hiện tại, World Cup 2026 có thể không chỉ được nhớ đến bởi những bàn thắng của Mbappe, mà còn bởi những đường chuyền sắc như dao cắt của Michael Olise.

Xem thêm
0
3,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Argentina giành vé vào vòng 16 đội World Cup 2026, nhưng chiến thắng 3-2 trước Cape Verde sau 120 phút tại Miami lại khiến Lionel Messi không thể yên tâm. Thay vì say sưa với kỷ lục và bàn thắng đẹp, đội trưởng Argentina nhấn mạnh đội tuyển còn “rất nhiều” điều phải chỉnh sửa nếu không muốn trả giá ở chặng đường phía trước.

Niềm vui đi tiếp xen lẫn lo lắng

Messi thừa nhận Argentina đã trải qua một trận đấu vất vả, chơi lúc hay lúc dở và phải căng sức đến hiệp phụ mới vượt qua đối thủ hạng 67 thế giới. Anh cho rằng điều quan trọng lúc này là nghỉ ngơi, nhìn lại trận đấu để rút ra những điểm tích cực, đồng thời sửa chữa hàng loạt sai sót đã bộc lộ. Dù mở tỷ số bằng một pha lập công đẳng cấp và tiếp tục dẫn đầu cuộc đua Vua phá lưới, Messi vẫn không che giấu sự không hài lòng với cách đội nhà đánh mất thế trận sau bàn mở điểm.

Đối thủ nhỏ bé, thách thức không nhỏ

Messi dành nhiều lời khen cho Cape Verde, đội tuyển đến từ quốc gia chỉ hơn nửa triệu dân nhưng đã vào tới vòng knock-out và khiến nhà đương kim vô địch khốn đốn. Anh nhắc lại việc Cape Verde không thua Tây Ban Nha và Uruguay để lý giải vì sao Argentina gặp nhiều khó khăn, từ việc mất bóng, lùi sâu đến không pressing hiệu quả, tạo điều kiện cho đối thủ khai thác sở trường.

Scaloni giữ sự tỉnh táo trước kỷ lục

Trong khi Argentina lập kỷ lục chuỗi 11 trận thắng liên tiếp tại World Cup và Messi nâng thành tích lên 20 bàn, HLV Lionel Scaloni vẫn chọn cách nhấn mạnh vào những điểm yếu cần khắc phục. Ông chúc mừng Cape Verde, khẳng định World Cup năm nay không có đối thủ dễ chơi và sẽ trao đổi thẳng thắn với các học trò về những mặt tiêu cực, trước khi chuẩn bị cho trận gặp Ai Cập tại Atlanta.

Xem thêm
0
676 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Messi đang kéo Argentina như Maradona năm 1990

Argentina vẫn đi tiếp, nhưng trận thắng Cape Verde không tạo cảm giác của một nhà vô địch đang kiểm soát vận mệnh. Nó giống hình ảnh một đội bóng được thiên tài kéo qua từng cửa hẹp. Năm 1990, Diego Maradona từng đưa Argentina tới chung kết bằng ý chí, kinh nghiệm và vài khoảnh khắc thiên tài, trước khi gục ngã trước Tây Đức. Năm 2026, Messi đang đi trên con đường rất giống thế: ghi bàn, tạo bước ngoặt, giữ Argentina sống sót. Nhưng con đường ấy càng kéo dài, câu hỏi càng lớn: một thiên tài có thể đưa Argentina tới trận cuối cùng, nhưng liệu có đủ để giúp họ vô địch thêm lần nữa?

Cape Verde khiến Argentina lộ điểm yếu

Cape Verde xứng đáng được tôn trọng vì họ không chơi như một đội bóng nhỏ chỉ biết chống đỡ. Messi mở tỷ số ở phút 29, nhưng Cape Verde gỡ 1-1 nhờ Deroy Duarte ở phút 59. Lisandro Martínez đưa Argentina vượt lên ngay đầu hiệp phụ, Sidny Cabral lại kéo trận đấu về 2-2 ở phút 103. Phải tới phút 111, Argentina mới thoát hiểm sau pha bóng từ quả phạt góc của Messi dẫn tới bàn phản lưới của Diney Borges. Hai lần dẫn bàn, hai lần bị kéo trở lại, trước một đội bóng "tý hon" có lần đầu tiên tham dự World Cup. Đó không phải "bộ mặt thuyết phục" của một đội bóng đủ sức lên ngôi vô địch thế giới.

Kiểm soát trận đấu là vết nứt nguy hiểm nhất

Vấn đề lớn nhất của Argentina không nằm ở việc họ thủng lưới hai bàn, mà nằm ở cách họ để Cape Verde thoải mái bước vào trận đấu sau mỗi lần bị dẫn. Khi đang có lợi thế, Argentina không tiếp tục kiểm soát được trận đấu. Cape Verde vẫn có thời gian tổ chức lên bóng, vẫn tìm được khoảng trống để sút, vẫn tạo được cảm giác họ có thể gỡ hòa. Thậm chí ở bàn Cape Verde gỡ hoà 1-1, bóng đã 2 lần xâu kim hậu vệ Argentina trước khi đi vào lưới. Việc để Cape Verde chơi bóng dễ dàng như vậy, không đơn giản là do Argentina chủ động lùi sâu. Phải chăng đội hình Argentina chỉ có chất lượng như vậy ? Ngoài thiên tài Messi, thì các vệ tinh xung quanh M10 không phải là các cá nhân thực sự xuất sắc. Chiến thuật, tổ chức lối chơi cũng có vấn đề.

Nỗi lo từ sự phụ thuộc tuyệt đối vào Messi

Messi vẫn phi thường, nhưng Argentina càng dựa vào anh thì việc kiểm soát trận đấu kém càng trở thành mối nguy. Khi đội bóng không giữ được bóng, Messi phải lùi sâu hơn để nhận bóng, xa vùng quyết định hơn và dễ bị cô lập bởi những đối thủ tổ chức tốt. Trước Cape Verde, Messi vẫn ghi bàn thứ 7 tại giải và góp dấu giày vào các pha bóng quyết định. Nhưng trước Pháp, Tây Ban Nha hoặc bất kỳ đối thủ nào có tuyến giữa mạnh, Argentina không thể chờ Messi vừa làm người ghi bàn, vừa điều tiết nhịp, vừa cứu trận đấu ở tuổi 39.

Argentina có thể đi đến chung kết, nhưng ngôi vô địch là chuyện khác

Argentina có cơ sở để mơ xa vì nhánh đấu của họ tương đối dễ thở. Sau Cape Verde, họ gặp Ai Cập ở vòng 1/8. Nếu đi tiếp, họ gặp đội thắng giữa Thụy Sĩ và Colombia. Pháp và Tây Ban Nha nằm ở nửa nhánh còn lại, nên kịch bản Messi kéo Argentina tới chung kết là khả thi. Nhưng đó cũng chính là giới hạn của phép so sánh với Maradona năm 1990. Maradona đã kéo Argentina tới trận cuối cùng, rồi thất bại khi gặp đối thủ mạnh hơn, đồng đều hơn và kiểm soát trận đấu tốt hơn. Nếu Argentina không cải thiện được khả năng giữ bóng và áp đặt thế trận, thì dù Messi có thể kéo họ đến trận chung kết, nhưng để lên ngôi thêm lần nưã, thì e rằng rất khó.

Xem thêm
1
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật