4 câu hỏi khi nhìn vào danh sách ĐT Anh dự World Cup 2026

Xabi Alonso "cấm cửa" Barca: Chelsea treo biển không bán Cucurella!

Lamine Yamal và bước chuyển mình thành biểu tượng văn hóa trẻ của Barca

Long Vũ

Iraola: HLV kín tiếng, vũ khí bí mật khiến Liverpool mê mẩn

Giữa làn sóng tin đồn về tương lai Arne Slot, cái tên Andoni Iraola nổi lên như ứng viên hàng đầu cho ghế nóng tại Anfield. Không phải ngẫu nhiên mà từ nội bộ Liverpool đến truyền thông Pháp đều khẳng định ông nằm ở vị trí ưu tiên trong danh sách thay thế, bất chấp sự cạnh tranh quyết liệt từ Crystal Palace và Bayer Leverkusen.

Dấu ấn Bournemouth thuyết phục giới lãnh đạo

Iraola vừa đưa Bournemouth cán đích ở vị trí thứ 6 Ngoại hạng Anh và giành vé dự cúp châu Âu lần đầu trong lịch sử câu lạc bộ. Thành tích này được đánh giá là “vang dội” trong bối cảnh ông mất cặp trung vệ, thủ môn ngay mùa hè và tiếp tục chia tay ngôi sao sáng nhất vào tay Manchester City trong mùa đông. Chính trải nghiệm xoay xở trong điều kiện thiếu hụt nhân sự đã tạo ấn tượng mạnh với những người làm chuyên môn.

Phong cách phù hợp với định hướng Liverpool

Liverpool bị cuốn hút bởi hình ảnh một HLV hiện đại nhưng kín tiếng, đề cao kỷ luật và tập thể. Iraola xây dựng lối chơi tấn công quyết liệt, sẵn sàng áp sát tầm cao, kiểm soát bóng, tấn công trực diện hoặc lùi sâu phòng ngự chặt chẽ tùy đối thủ. Sự linh hoạt chiến thuật này được xem là “vũ khí bí mật” giúp ông thích nghi với nhiều hoàn cảnh thi đấu khác nhau.

Yếu tố con người trong hồ sơ Iraola

Bên cạnh chuyên môn, hồ sơ của Iraola còn được nhấn mạnh ở việc ông không đặt cái tôi lên trên tập thể và ưu tiên phát triển cầu thủ trẻ. Đây là những điểm trùng khớp với định hướng lâu dài của Liverpool. Trong bối cảnh Slot bị xem xét tương lai, việc một HLV có hồ sơ gọn gàng, phong cách rõ ràng và đã được Richard Hughes tin tưởng từ trước nổi lên như lựa chọn số một là điều dễ hiểu, dù câu lạc bộ chưa công khai bất kỳ động thái chính thức nào.

0
185 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Anh

Florian Wirtz đến Liverpool trong bối cảnh mọi thứ tưởng như hoàn hảo: đội vừa vô địch, anh là bản hợp đồng kỷ lục, được tranh giành bởi cả Bayern Munich lẫn Man City. Nhưng ngay khi anh đặt chân vào phòng thay đồ, tập thể ấy đang chìm trong nỗi buồn vì sự ra đi của Diogo Jota, rồi cả mùa giải trôi qua với chấn thương, phong độ sa sút và những tranh cãi quanh huấn luyện viên Arne Slot. Wirtz phải học cách hòa nhập trong một môi trường mà “không ai còn tâm trí cho bóng đá” suốt nhiều tuần đầu.

Trên sân, Wirtz đối mặt với một Ngoại hạng Anh khắc nghiệt hơn những gì từng trải nghiệm ở Đức: nhiều va chạm hơn, bóng dài nhiều hơn, tình huống cố định dày đặc hơn. Liverpool lập tức xây cho anh một giáo án thể lực riêng trong phòng gym, để anh đủ sức chịu đựng mỗi lần nhận bóng. Wirtz vốn quen với việc di chuyển tìm khoảng trống, hạn chế va chạm, còn ở EPL thì “mỗi lần chạm bóng đều phải mạnh mẽ”. Bàn thắng đầu tiên tới tận cuối tháng 12, vào lưới Wolves, giống như một nút thắt được gỡ, giúp Wirtz “quen lại với cảm giác ghi bàn”.

Trong khi đó, bên ngoài sân cỏ, mọi thứ xoay quanh Wirtz không hề yên ả. Giá chuyển nhượng Wirtz là 100 triệu bảng, rồi sau đó là thương vụ Alexander Isak 125 triệu bảng, khiến cả hai cái tên bị "soi" liên tục. Bộ ba tấn công mới của Lữ đoàn đỏ gồm Wirtz – Isak – Hugo Ekitike thực tế chỉ đá cùng nhau vỏn vẹn 118 phút vì chấn thương và xáo trộn đội hình. Có những giai đoạn Liverpool gần như không còn lựa chọn trên ghế dự bị, buộc phải kéo cầu thủ đá trái vị trí. 

Wirtz không xem mùa bóng này là thất bại toàn diện. Cầu thủ người Đức đã học được cách chịu đựng chỉ trích, cách sống xa nhà mà không bị nhớ quê, cách tìm niềm vui từ những thứ nhỏ như một trận padel hay một buổi dắt chó đi dạo ở Cheshire. Wirtz cảm thấy Liverpool giờ đã là “nhà”, đồng đội chỉ cách nhau 15-20 phút lái xe, luôn có thể hẹn gặp ngoài bóng đá. 

Khi mùa giải khép lại bằng trận gặp Brentford, Wirtz chỉ có một ngày ở Đức trước khi bước vào trại tập trung đội tuyển. Anh đã có 39 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, lần này là kỳ World Cup đầu tiên sau khi từng lỡ hẹn vì chấn thương dây chằng. Wirtz không nói về mình bằng điểm số, chỉ nhắc tới trách nhiệm và mong muốn “đóng vai trò lớn” trong mùa hè trên đất Bắc Mỹ. Rồi sau World Cup, anh sẽ trở lại Liverpool, không còn là tân binh bỡ ngỡ, mà là người đã trải qua đủ sóng gió của một năm đầu tiên ở Anh.

Xem thêm
0
167 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Một bản báo cáo “nhân sự” đi trước hơn 10 năm

Năm 2015, khi còn là cầu thủ, Michael Carrick được bộ phận hiệu suất của Manchester United mời làm một bài trắc nghiệm do một công ty khoa học hành vi thiết kế. Kết quả mô tả anh là người “giúp đỡ, kiên nhẫn, ổn định, làm việc đều đặn và nhất quán”, thích một quy trình được suy nghĩ kỹ lưỡng, tôn trọng những gì đã chứng minh hiệu quả và bám chặt vào nó.

Bản báo cáo còn ghi Carrick ra quyết định cẩn trọng, dành thời gian xem xét các góc độ để hạn chế tối đa bất ngờ. Khi đọc lại, chính anh thừa nhận nó “chính xác đến rợn người” và từ đó bắt đầu nghĩ nghiêm túc về con đường huấn luyện sau khi treo giày.

Phong cách huấn luyện bám sát “chân dung” năm xưa

Những gì Carrick đang làm trên cương vị huấn luyện trưởng cho thấy bản trắc nghiệm không chỉ đúng với con người anh, mà còn đúng với cách anh dẫn dắt đội bóng. Anh làm việc “đều đặn và nhất quán”: thắng 11 trong 16 trận, giúp United giành nhiều điểm nhất Ngoại hạng Anh kể từ khi anh tạm quyền.

Quy trình “được suy nghĩ kỹ” của anh dựa trên những điều đã thành công lâu nay: hàng thủ bốn người, Bruno Fernandes đá hộ công, trao không gian cho Kobbie Mainoo chơi bóng. Cách anh xử lý chuyện tương lai cũng mang đúng chất kiên nhẫn, không gây sức ép đòi hợp đồng dài hạn, trả lời báo chí chừng mực, giữ cho bầu không khí quanh đội bớt kịch tính.

Từ lựa chọn bất đắc dĩ thành phương án hợp lý

Ban đầu, sau thất bại tốn kém với một huấn luyện viên trẻ thiếu trải nghiệm đỉnh cao, United có xu hướng tìm một cái tên tầm cỡ, giàu danh tiếng. Tuy nhiên, những mục tiêu như Luis Enrique, Thomas Tuchel, Carlo Ancelotti hay Julian Nagelsmann đều khó tiếp cận hoặc vướng ràng buộc. Các phương án khác như Unai Emery hay Andoni Iraola lại đi kèm nhiều dấu hỏi.

Trong bối cảnh đó, một người đang làm tốt công việc, hiểu câu lạc bộ và được phòng thay đồ ủng hộ như Carrick dần trở thành lựa chọn ít gây băn khoăn hơn. Ngày thứ sáu, United chính thức gia hạn với anh thêm hai năm, sau khi đã chờ đến lúc suất dự Champions League được đảm bảo.

Một kiểu huấn luyện trưởng khác với thói quen của United

Sir Jim Ratcliffe trước đây thường bị thu hút bởi những nhân vật sôi nổi, có sức hút mạnh. Tuchel từng suýt khiến Erik ten Hag mất ghế, Amorim dù thành tích không ấn tượng vẫn trụ lại 14 tháng và nhiều lần công khai va chạm với ông chủ. So với họ, Carrick đúng là “giúp đỡ, kiên nhẫn, ổn định” như bản trắc nghiệm mô tả.

Sự khác biệt nằm ở chỗ anh gắn bó với Old Trafford gần hai thập kỷ, hiểu cách các bộ phận bóng đá vận hành, được cầu thủ và nhân viên tại trung tâm Carrington đánh giá cao. Từ một bản đánh giá tính cách trong phòng nhân sự, Carrick đi đến vị trí huấn luyện trưởng mà United có lẽ đã thiếu: ít ồn ào, nhiều ổn định.

Xem thêm
0
80 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Bức tranh toàn cảnh về lịch sử World Cup

Lịch sử các kỳ World Cup không chỉ được nhớ bằng những nhà vô địch vĩ đại. Giải đấu này còn được biết đến trong ký ức bởi những khoảnh khắc khiến cả thế giới cùng nín thở: một bàn thắng, một cú ngã vờ, một tiếng còi, một cái ôm hay thậm chí một sai lầm không thể sửa sai.

Từ Maracanã năm 1950 đến Lusail năm 2022, lịch sử World Cup giống như cuốn biên niên sử của cảm xúc bóng đá, nơi vinh quang và nỗi đau thường chỉ cách nhau trong tích tắc.

Maracanazo và vết thương của Brazil

Năm 1950, Brazil bước vào trận chung kết gặp Uruguay với tâm thế của đội được đánh giá cao hơn. Maracanã chật kín, lễ hội gần như đã được chuẩn bị sẵn, cả quốc gia chờ chiếc cúp vô địch World Cup đầu tiên.

Nhưng Uruguay bất ngờ thắng 2-1, còn Brazil chết lặng ngay trên sân nhà. Maracanazo vì thế vượt khỏi phạm vi một trận thua. Nó trở thành nỗi ám ảnh của nền bóng đá giàu cảm xúc nhất thế giới, đồng thời nhắc người ta rằng Ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh luôn là một thử thách khắc nghiệt nếu muốn đạt được vinh quang sau cùng.

Pele 1958 và sự ra đời của một biểu tượng

8 năm sau vết thương Maracanã, Brazil tìm thấy lời đáp bằng một cậu bé 17 tuổi. Pele đến World Cup 1958 không phải với hào quang có sẵn, nhưng kết thúc giải đấu với vị thế của một thiên tài.

Những bàn thắng ở bán kết, cú đúp trong chung kết và nước mắt sau trận thắng Thụy Điển đã mở ra một chương mới cho Brazil. Đó là khoảnh khắc bóng đá thế giới hiểu rằng tài năng lớn đôi khi không cần thời gian chờ đợi, với những siêu sao trẻ tuổi sẵn sàng tỏa sáng ở những sân khấu lớn nhất.

Wembley 1966 và tranh cãi bất tử

Chức vô địch duy nhất của tuyển Anh luôn đi kèm một dấu hỏi lớn: cú sút của Geoff Hurst đã qua vạch vôi hay chưa? Bàn thắng ấy không chỉ giúp Anh vượt lên trước Tây Đức trong hiệp phụ trận chung kết, mà còn tạo ra một trong những tranh luận dai dẳng nhất lịch sử World Cup. Chính sự nhập nhằng đó làm những ký ức ở giải đấu năm ấy sống lâu hơn trong trí nhớ của các tín đồ túc cầu giáo. 

Maradona 1986: Thiên tài và tội lỗi trong cùng một trận đấu

Không trận đấu nào làm cô đặc con người của Diego Maradona hơn tứ kết Argentina với Anh tại tứ kết World Cup năm 1986. “Bàn tay của Chúa” khiến người Anh giận dữ, nhưng pha solo sau đó lại buộc cả thế giới phải cúi đầu trước một tài năng hiếm có.

Trong vài phút, Maradona vừa là kẻ gây tranh cãi, vừa là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới. World Cup cần những nhân vật như thế: không hoàn hảo, tiểu xảo, cá tính nhưng lại là cái tên không thể thay thế.

Messi 2022 và đoạn kết trọn vẹn

Lusail 2022 mang dáng dấp của một bộ phim đáng nhớ nhất lịch sử World Cup. Messi ghi bàn, Mbappe đáp trả bằng cú hat-trick, Argentina sống giữa ranh giới vỡ mộng và thiên đường trước khi thắng nghẹt thở trên chấm đá luân lưu.

Khi Messi nâng cao chiếc cúp Vàng danh giá, đó không chỉ là chức vô địch của Argentina. Đó là giây phút sự nghiệp vĩ đại của Leo đã hoàn tất mảnh ghép cuối cùng còn thiếu. World Cup từng lấy đi của nhiều huyền thoại sự viên mãn, nhưng với Messi thì không. Siêu sao mang áo só 10 đã có cái kết trọn vẹn, để có sự nghiệp theo cách hoàn chỉnh nhất có thể.

Xem thêm
0
545 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Đội tuyển Việt Nam bước vào mùa hè 2026 bằng một lựa chọn khá lạ: không chạy theo một trận giao hữu trong tháng 6, mà dành thời gian tập trung rồi sang Hàn Quốc rèn quân từ ngày 2 đến 14/7. Chuyến đi ấy, tạm gọi là “công thức Incheon”, không chỉ phục vụ cho ASEAN Cup 2026. Nó còn gợi ra câu chuyện lớn hơn: bóng đá Việt Nam đang cần nguồn lực mới từ các đội trẻ lên đội tuyển quốc gia, nhất là khi lứa U17 vừa giành vé dự World Cup 2026.

Chuyến đi để sàng lọc thật

Một trận giao hữu chỉ giúp HLV nhìn thấy một vài vấn đề trước mắt, nhưng khó đủ để sửa những vấn đề sâu hơn của đội tuyển. HLV Kim Sang-sik cần nhiều buổi tập hơn để kiểm tra thể lực, cách đội hình di chuyển, khả năng pressing, chuyển trạng thái và độ ăn ý giữa các tuyến. Khi danh sách hội quân có thể lên tới hơn 30 cầu thủ, chuyến tập huấn tại Hàn Quốc cũng giống một đợt tuyển chọn nghiêm túc. Ai giữ được nhịp, ai bắt bài nhanh, ai đủ sức cạnh tranh vị trí, tất cả sẽ hiện ra rõ hơn trên sân tập.

Lứa U17 không chỉ là niềm vui nhất thời

Thành công của U17 Việt Nam không nên được nhìn như một câu chuyện đẹp rồi để đó. Đội bóng của HLV Cristiano Roland vô địch Đông Nam Á, vào tứ kết U17 châu Á và giành vé dự World Cup U17 2026. Đáng giá nhất là cách họ đi qua giải đấu: chơi có tổ chức, chịu được sức ép và không dễ vỡ trận trước các đối thủ mạnh hơn về thể hình. Trận thắng U17 UAE cho thấy nhóm cầu thủ này có bản lĩnh, biết bám đấu pháp và dám chơi dưới áp lực lớn.

Roland đã chỉ đúng phần còn thiếu

HLV Roland nhiều lần nhắc đến tinh thần chiến đấu của học trò, nhưng ông cũng không tô hồng mọi thứ. Trận gặp U17 Australia chỉ ra khoảng cách khá lớn về thể lực, tốc độ va chạm và khả năng hồi phục. Đây là phần bóng đá Việt Nam phải chuẩn bị kỹ hơn nếu muốn biến một lứa U17 tài năng thành nguồn bổ sung thật cho đội tuyển quốc gia. Cầu thủ trẻ cần được ăn uống, tập luyện, thi đấu và quản lý như vận động viên chuyên nghiệp từ sớm, chứ không chỉ trông vào kỹ thuật hay sự hứng khởi sau một giải đấu thành công.

Đường lên tuyển còn dài

World Cup U17 2026, nơi Việt Nam gặp Mali, Bỉ và New Zealand, sẽ là bài kiểm tra nặng hơn nhiều. Lứa cầu thủ này có thể thắng, thua, va đập và trả giá. Nhưng chính những trận như thế mới giúp họ lớn lên đúng nghĩa. Đội tuyển Việt Nam trong giai đoạn chuyển giao không thể mãi dựa vào vài cái tên quen thuộc. Chuyến tập huấn tại Hàn Quốc của đội tuyển lớn và hành trình World Cup của U17 nên được đặt cạnh nhau như hai lát cắt của cùng một hướng đi: chuẩn bị lớp kế cận, tăng chiều sâu và tạo thêm đường lên tuyển cho những cầu thủ đủ năng lực.

Xem thêm
0
128 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Trận đấu sinh tử trên sân nhà

Tottenham bước vào trận cuối cùng của mùa giải trên sân Tottenham Hotspur trong tình thế bị đe dọa rớt hạng. Đối thủ là Everton, còn suất trụ hạng của đội chủ nhà vẫn chưa được đảm bảo. Để ở lại giải Ngoại hạng, Tottenham cần ít nhất một điểm, hoặc chờ West Ham sảy chân trên sân nhà trước Leeds.

Trong bối cảnh đó, toàn bộ sự chú ý dồn vào 90 phút thi đấu của thầy trò Roberto De Zerbi, khi kết quả trận đấu này có thể quyết định trực tiếp tương lai của câu lạc bộ ở hạng đấu cao nhất nước Anh.

Yêu cầu đặc biệt dành cho người hâm mộ

Nhóm cổ động viên Change For Tottenham đã ra thông báo kêu gọi khán giả trên sân dành trọn 90 phút để cổ vũ đội bóng. Họ nhấn mạnh rằng trong thời gian thi đấu, mọi chuyện khác phải gác sang một bên, bởi đội bóng cần điểm số và các cầu thủ cần sự ủng hộ tuyệt đối trong lần ra sân cuối cùng của mùa giải.

Thông điệp được gửi đi rất rõ: trong trận đấu, khán đài phải là điểm tựa cho đội bóng, bất kể những bức xúc đang âm ỉ với ban lãnh đạo câu lạc bộ.

Khoảnh khắc sau tiếng còi mãn cuộc

Ngay khi trận đấu kết thúc, Change For Tottenham kêu gọi người hâm mộ chuyển từ cổ vũ sang bày tỏ thái độ với ban lãnh đạo. Họ cho rằng chính cách điều hành đã đẩy đội bóng vào tình thế “nguy hiểm” hiện tại, khi suất trụ hạng phải chờ đến vòng đấu cuối cùng, sau hai mùa giải liên tiếp có thành tích giải Ngoại hạng bị đánh giá là “thảm họa”.

Các băng rôn được chuẩn bị để treo ở cả ba khán đài dành cho cổ động viên chủ nhà ngay sau tiếng còi mãn cuộc, kèm lời kêu gọi cùng nhau hô vang những khẩu hiệu phản đối hội đồng quản trị.

Thông điệp nhắm thẳng vào thượng tầng

Trong thông báo, nhóm cổ động viên kết lại bằng câu khẩu hiệu mạnh: “ENIC phải rời đi. Vinai phải rời đi. Lange phải rời đi”. Ba cái tên này lần lượt chỉ tập đoàn sở hữu ENIC, giám đốc điều hành Vinai Venkatesham và giám đốc bóng đá Johan Lange.

Trước đó, người hâm mộ Tottenham đã từng mang băng rôn “đã đến lúc thay đổi” trên sân nhà hồi tháng Một, và các cuộc phản đối cũng đã diễn ra ở mùa giải trước. Bối cảnh hiện tại, với việc đội bóng từng đứng thứ 17 mùa trước nhưng vẫn dự Cúp C1 nhờ vô địch Cúp C2, càng khiến sự bất mãn với cách điều hành câu lạc bộ được đẩy lên cao.

Xem thêm
0
46,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật