Foden: Từ cầu thủ xuất sắc nhất Ngoại hạng Anh đến bị loại khỏi World Cup 2026

Những điểm sáng & điều cần khắc phục của Man Utd ở mùa giải 2025/2026

Những khoảnh khắc World Cup làm nên tên tuổi của các siêu sao

Lê Thúy

Deco đích thân sang London, Barca quyết chiêu mộ Joao Pedro thay Lewandowski?

Bước khởi đầu trên khán đài

Joao Pedro đã nằm trong danh sách theo dõi của Barca suốt nhiều tuần, nhưng bước ngoặt diễn ra khi Deco trực tiếp đến xem anh thi đấu ở trận chung kết Cúp FA cách đây khoảng 10 ngày. Việc giám đốc thể thao tự mình dự khán cho thấy Barca muốn có đánh giá trực tiếp trước khi đẩy nhanh thương vụ.

Chuyến đi London mang tính quyết định

Sau trận chung kết, Barca chuyển sang giai đoạn hành động. Deco, Bojan và trưởng bộ phận tuyển trạch Joao Amaral cùng bay sang London để thúc đẩy việc chiêu mộ Joao Pedro. Đây không còn là giai đoạn thăm dò mà là bước đi cụ thể nhằm đưa tiền đạo người Brazil về Camp Nou.

Chuyến đi này diễn ra trong bối cảnh Barca vừa nhận thông báo từ Lewandowski rằng anh sẽ không tiếp tục thi đấu cho câu lạc bộ sau khi hợp đồng hết hạn cuối tháng 6, khiến nhu cầu có một trung phong mới trở nên cấp bách.

Hồ sơ Joao Pedro trong mắt Barca

Joao Pedro vừa trải qua mùa giải đầu tiên tại Chelsea với 20 bàn thắng và 9 kiến tạo, thành tích giúp anh được bầu là cầu thủ hay nhất mùa của đội bóng. Anh gia nhập Chelsea từ Brighton & Hove Albion vào tháng 7 năm ngoái với mức phí khoảng 70 triệu euro và ký hợp đồng tới năm 2033.

Những dữ kiện này khiến Barca xem Joao Pedro là một hồ sơ đã được kiểm chứng ở Ngoại hạng Anh, phù hợp với nhu cầu có một trung phong ghi bàn ổn định sau khi Lewandowski rời đi.

Thế khó từ phía Chelsea

Dù Barca chủ động tiếp cận, Chelsea không muốn để Joao Pedro ra đi. Anh là cầu thủ hay nhất mùa của họ, lại còn hợp đồng rất dài. Điều này khiến mức giá có thể bị đẩy lên tới khoảng 100 triệu euro, cao hơn nhiều so với con số Chelsea từng bỏ ra.

Thêm vào đó, dù Chelsea mùa tới không dự Champions League và Joao Pedro không có tên trong danh sách của Carlo Ancelotti cho World Cup tại Mỹ, Mexico và Canada, câu lạc bộ Anh vẫn giữ quan điểm giữ chân tiền đạo người Brazil.

Những phương án song song nhưng khó tiếp cận

Trong quá trình làm việc, Barca không chỉ nhìn vào Joao Pedro. Julián Álvarez cũng được đưa vào danh sách, nhưng mức giá hiện tại bị đánh giá là quá cao. Vì vậy, dù có thêm lựa chọn trên giấy tờ, Barca vẫn tập trung nhiều nhất cho hành trình đang diễn ra với Joao Pedro tại London.

1
518 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Văn Long

Nền móng sau một mùa hỗn loạn

Man United vừa kết thúc một mùa giải bị xáo trộn trên băng ghế huấn luyện, không có cúp châu Âu và mới chỉ đứng thứ 15 mùa trước, nhưng lại leo lên vị trí thứ 3. Trong bối cảnh đó, việc xây lại hàng công với Bryan Mbeumo, Matheus Cunha và Benjamin Sesko trở thành điểm tựa quan trọng nhất. Ba cầu thủ này ghi tổng cộng 32 bàn ở giải Ngoại hạng, dù thực tế chỉ bắt đầu đá cùng nhau từ tháng 8. Thành quả ấy cho thấy kế hoạch chuyển nhượng và chuẩn bị từ mùa trước của Man United đã đi đúng hướng, tạo ra một khung tấn công đủ sức làm nền cho bước tiến tiếp theo.

Ba mũi nhọn, ba kiểu vũ khí

Điểm đáng chú ý không chỉ là số bàn thắng, mà là cách mỗi người mang đến một dạng giải pháp khác nhau. Mbeumo là người hòa nhập nhanh nhất, chơi ở cánh phải, nhận bóng, dẫn bóng đối mặt hậu vệ và tạo nguy hiểm chỉ với vài nhịp xử lý. Anh không hoa mỹ nhưng di chuyển thông minh, biết khi nào bám biên, khi nào bó vào trong, và kết thúc mùa với 11 bàn ở giải Ngoại hạng. Cunha lại là mẫu tiền đạo khó đoán, kỹ thuật, dám thử những pha xử lý mới, vừa gây rối cho hàng thủ đối phương, vừa thường xuyên lùi thấp nối tuyến giữa với tuyến trên, mở khoảng trống cho đồng đội. Sesko khởi đầu chậm, chủ yếu dự bị, nhưng dưới thời Michael Carrick đã bùng lên với 7 bàn trong 8 trận ở nửa sau mùa giải, cho thấy sự bình tĩnh hiếm thấy ở tuổi 22. Thể hình cao 1m95 nhưng dẻo, khỏe, chơi bóng bổng tốt, giữ bóng, xoay người và dứt điểm gọn, Sesko giúp lối chơi tấn công của Man United đa dạng hơn hẳn.

Bruno và bước ngoặt về hiệu quả

Đằng sau sự thăng hoa của hàng công là mùa giải xuất sắc của Bruno Fernandes. Anh kết thúc giải Ngoại hạng với 21 đường chuyền thành bàn, phá kỷ lục mọi thời đại trước đó của Thierry Henry và Kevin De Bruyne, đồng thời tạo ra 133 cơ hội ghi bàn, nhiều hơn người xếp thứ hai là Dominik Szoboszlai tới 58 lần. Những con số này không chỉ nói về cá nhân Bruno, mà phản ánh việc Man United cuối cùng cũng có những tiền đạo biết chuyển hóa cơ hội anh tạo ra thành bàn thắng với tỷ lệ tương xứng. Trước đây, Bruno vừa phải kiến tạo, vừa phải tự mình ghi bàn. Mùa này, lần đầu tiên kể từ khi đến Old Trafford, anh có một bộ ba phía trên đủ sắc bén để tận dụng đều đặn các đường chuyền vào khu vực nguy hiểm.

Sự ăn ý đang lớn dần

Mối liên kết giữa Bruno với Sesko và Cunha cho thấy họ không chỉ chờ những pha bóng dễ để dứt điểm. Bruno có thể chuyền vào những khoảng trống khó, và hai tiền đạo này xử lý, kết thúc gọn gàng. Đó là dạng quan hệ hỗ trợ hai chiều, nơi người kiến tạo và người dứt điểm cùng nâng nhau lên. Lợi thế của Man United là phong cách của Bruno không phụ thuộc vào tốc độ hay sức mạnh, mà dựa trên tầm nhìn, cách chọn vị trí và khả năng tìm khoảng trống trong suốt 90 phút. Những phẩm chất này không suy giảm nhanh khi bước sang tuổi 31. Thực tế, các tiền vệ như Luka Modric, Andres Iniesta hay Toni Kroos từng chứng minh kiểu cầu thủ thiên về tư duy có thể duy trì đỉnh cao đến tận giai đoạn giữa tuổi ba mươi. Với Bruno, Man United nhiều khả năng vẫn còn ít nhất 2 đến 3 năm được hưởng lợi từ phong độ tốt nhất của anh, trong khi sự ăn ý với bộ ba tấn công mới chỉ được xây trong vòng 12 tháng.

Cửa rộng khi đối thủ chao đảo

Trong khi Man United đang có một khung tấn công ổn định hơn, nhiều đối thủ lớn lại bước vào giai đoạn chuyển giao. Arsenal vừa vô địch sau 22 năm chờ đợi, nhưng cách chơi thiên về sự chắc chắn, bóng chết và phòng ngự vững, là mô hình có thể phân tích và tìm cách khắc chế. Man United từng làm được điều đó. Liverpool tụt từ ngôi vô địch xuống hạng 5 chỉ trong một năm, người hâm mộ bắt đầu không hài lòng với Arne Slot, đội lại mất trụ cột như Mohamed Salah và Andrew Robertson sau mùa này. Man City phải đối mặt bài toán mà Man United từng trải qua: tìm người kế nhiệm một huyền thoại như Pep Guardiola sau 10 năm, 20 danh hiệu, với khoảng trống về chiến thuật và văn hóa không dễ lấp đầy. Chelsea bổ nhiệm huấn luyện viên chính thức thứ 5 trong 4 năm dưới thời tập đoàn BlueCo, và Xabi Alonso cần thời gian để dỡ bỏ, xây lại đội hình, nên rất khó chen chân tranh ngôi ngay mùa tới. Trong bối cảnh đó, một Man United có hàng công đã định hình, được Bruno cung cấp bóng đều đặn, và vừa trải qua mùa giải bứt lên vị trí thứ 3, có lý do để hướng đến cuộc đua vô địch một cách nghiêm túc hơn.

Xem thêm
0
225 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Minh Tuấn

Trọng tâm của Pochettino: đây là thông báo, không phải diễn văn truyền lửa

Mauricio Pochettino nhấn mạnh ông chỉ coi thời điểm chốt danh sách tuyển Mỹ dự World Cup 2026 là một bước thủ tục cần sự rõ ràng. Ông giải thích mình gửi video qua ứng dụng nhắn tin để báo cho các cầu thủ được chọn, sau đó là email xác nhận. Những người không có tên nhận thông báo qua email. Theo ông, đó là lúc cần truyền đạt thông tin chính xác, chứ không phải dịp để tạo cảm hứng hay dựng lên một khoảnh khắc cảm xúc.

Tranh cãi quanh email và cách ông phản hồi

Cách làm này gây tranh luận mạnh tại Mỹ, đặc biệt khi có ý kiến cho rằng nếu cầu thủ bị loại chỉ biết tin qua email thì quá tàn nhẫn. Một cựu tuyển thủ Mỹ, hiện là bình luận viên truyền hình, thậm chí dùng từ “quá quắt” để mô tả. Trước làn sóng chỉ trích, Pochettino không thay đổi quan điểm. Ông thừa nhận đây là phần việc khó khăn nhất trong nghề, nói rõ mình cảm thấy đau lòng khi phải loại người này chọn người kia, nhưng vẫn khẳng định đó là trách nhiệm ông buộc phải gánh.

Tôn trọng người được chọn, tránh sa vào tranh luận cá nhân

Khi bị hỏi về những cái tên vắng mặt, Pochettino từ chối đi sâu vào từng trường hợp. Trước câu hỏi về Tanner Tessmann, ông cho rằng nếu cứ xoáy vào người bị loại thì sẽ thiếu tôn trọng với 26 cầu thủ đã giành được suất dự World Cup. Ông chọn cách giữ trọng tâm vào tập thể hiện tại, thay vì mở ra cuộc tranh luận bất tận quanh từng quyết định nhân sự.

Bối cảnh buổi lễ công bố và đội hình tuyển Mỹ

Danh sách tuyển Mỹ được giới thiệu trong một sự kiện do một đài truyền hình tổ chức tại New York, như màn khởi động cho kỳ World Cup mà Mỹ đồng đăng cai cùng Mexico và Canada. Tuy vậy, sức nặng của buổi lễ giảm đi đáng kể vì toàn bộ danh sách đã bị rò rỉ từ cuối tuần trước. Đội hình lần này có một nửa từng dự World Cup 2022 tại Qatar. Mỹ sẽ khởi đầu chiến dịch bằng trận gặp Paraguay tại Los Angeles ngày 12 tháng 6, sau đó chạm trán Australia và Thổ Nhĩ Kỳ ở vòng bảng.

Xem thêm
0
4,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Đỉnh cao trong một trận đấu duy nhất

Không ít danh thủ bước vào lịch sử World Cup chỉ từ một trận đấu bùng nổ. Leonidas với cú hat-trick trong trận thắng 6-5 trước Ba Lan năm 1938, trong đó có hai bàn ở hiệp phụ, đã đủ để ông trở thành biểu tượng của bóng đá Brazil thập niên 1930. Sandor Kocsis ghi bốn bàn vào lưới Tây Đức ở vòng bảng năm 1954, rồi trở thành người đầu tiên lập hai cú hat-trick trong một kỳ World Cup. Thomas Muller mở màn World Cup 2014 bằng cú hat-trick vào lưới Bồ Đào Nha, đặt nền cho chức vô địch của Đức. Những trận đấu như vậy không chỉ là thống kê, mà là dấu mốc định nghĩa cả sự nghiệp ở sân chơi thế giới.

Bàn thắng xoay chuyển cục diện

Một pha lập công đúng thời điểm có thể thay đổi cả giải đấu. Vava đưa Brazil từ thế bị dẫn 0-1 đến dẫn lại 2-1 trong trận chung kết 1958 trước Thụy Điển, mở đường cho chức vô địch đầu tiên. Ferenc Puskas dù chấn thương vẫn ghi bàn mở tỷ số trong trận chung kết 1954, dù sau đó Hungary gục ngã trong “Phép màu Bern”. Martin Peters đưa Anh vượt lên 2-1 trước Tây Đức ở chung kết 1966, suýt trở thành người hùng cuối cùng nếu không có bàn gỡ ở phút cuối. Những khoảnh khắc ấy cho thấy một bàn thắng ở World Cup luôn mang sức nặng vượt xa con số trên bảng tỷ số.

Khoảnh khắc phòng ngự trở thành huyền thoại

Không chỉ các tiền đạo mới có “giây phút để đời”. Gordon Banks được nhớ đến nhiều nhất không phải vì bốn trận giữ sạch lưới trên hành trình vô địch 1966, mà bởi pha cứu thua trước cú đánh đầu của Pele năm 1970, thường được gọi là “cú cứu bóng của thế kỷ”. Lev Yashin, với hàng loạt pha bay người và phản xạ xuất thần, từng một mình giúp Liên Xô tránh một trận thua đậm trước Brazil của Pele năm 1958. Roberto Carlos, ở World Cup, chỉ ghi đúng một bàn, nhưng cú đá phạt tung lưới Trung Quốc năm 2002 lại trở thành hình ảnh tiêu biểu cho vai trò hậu vệ cánh tấn công của ông.

Những cú chạm bóng thay đổi cả giải đấu

Có những đóng góp không nằm ở số bàn thắng. Didi trong trận bán kết 1958 trước Pháp điều tiết nhịp độ, kiến tạo không gian cho Pele tỏa sáng, đồng thời tự mình ghi bàn và kiến tạo, để lại một trong những màn trình diễn cá nhân ấn tượng nhất lịch sử giải. Rivaldo ở World Cup 2002 không chỉ ghi năm bàn mà còn có pha bỏ bóng tinh tế, mở ra bàn thắng thứ hai của Ronaldo trong trận chung kết, khép lại hành trình vô địch thứ năm của Brazil. Ronaldinho, với cú lốp bóng qua đầu David Seaman ở tứ kết 2002, biến một tình huống cố định thành bước ngoặt loại Anh khỏi giải.

Khoảnh khắc muộn màng nhưng bất tử

Roger Milla ở tuổi 38, vào sân từ ghế dự bị và ghi hai bàn vào lưới Romania năm 1990, rồi thêm hai bàn nữa trước Colombia ở vòng 16 đội, đưa Cameroon vào tứ kết lần đầu tiên cho một đội châu Phi. Bốn năm sau, ở tuổi 42, ông vẫn ghi bàn vào lưới Nga. Rudi Völler, sau khi bị đẩy lên ghế dự bị ở vòng bảng 1994, trở lại đội hình chính ở vòng 16 đội và lập cú đúp vào lưới Bỉ. Những khoảnh khắc ấy đến ở cuối sự nghiệp, nhưng lại là phần được nhớ lâu nhất trong câu chuyện World Cup của họ.

Xem thêm
0
507 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Sân Mainz và ý nghĩa của trận giao hữu

Trận đấu với Phần Lan diễn ra trên sân MEWA Arena của Mainz, nơi tuyển Đức từng ba lần thi đấu và gần nhất là chiến thắng 2-0 trước Peru năm 2023. Lần trở lại này mang ý nghĩa khác: đây là trận giao hữu áp chót trước khi đội tuyển rời châu Âu để bước vào hành trình World Cup 2026 tại Canada, Mexico và Mỹ.

Nhịp chuẩn bị trước ngày sang Mỹ

Đức tiếp Phần Lan lúc 20 giờ 45 ngày 31.5 theo giờ châu Âu, sau đó toàn đội lên đường sang Mỹ vào ngày 2.6. Tại Chicago, họ gặp đội tuyển Mỹ ngày 6.6 trong trận giao hữu cuối cùng. Chuỗi hai trận này được HLV Julian Nagelsmann dùng để rà soát đội hình, điều chỉnh những chi tiết cuối cùng trước khi bước vào giải đấu lớn.

Đối thủ ở vòng bảng và áp lực thành tích

Tại World Cup 2026, Đức nằm ở bảng E cùng Curaçao (thi đấu tại Houston ngày 14.6), Bờ Biển Ngà (Toronto, 20.6) và Ecuador (East Rutherford, 25.6). Việc phân bố địa điểm thi đấu trải dài trên nhiều thành phố buộc ban huấn luyện phải tính toán kỹ về thể lực, di chuyển và cách xoay tua lực lượng, trong đó hai trận giao hữu là dịp thử nghiệm thực tế.

Lịch sử đối đầu làm nền cho hiện tại

Trong 23 lần gặp Phần Lan, Đức thắng 16 trận và chỉ thua một lần từ tháng 8.1923. Lần chạm trán gần nhất vào tháng 8.2016 kết thúc với tỷ số 2-0 cho Đức nhờ các bàn thắng của Max Meyer và Mesut Özil, đồng thời là trận chia tay đội tuyển của Bastian Schweinsteiger. Thành tích đối đầu thuận lợi tạo bối cảnh để Nagelsmann tập trung nhiều hơn vào thử nghiệm lối chơi thay vì nặng nề về kết quả.

Những trụ cột trong tay Nagelsmann

Trong danh sách tuyển Đức chuẩn bị cho World Cup có những cái tên dày dạn kinh nghiệm như thủ môn Manuel Neuer và tiền vệ Joshua Kimmich, đều thuộc Bayern München. Sự hiện diện của họ giúp khung xương đội hình ổn định, tạo nền tảng để HLV trưởng lắp ghép các mảnh ghép còn lại trong hai trận giao hữu, trước khi bước vào chiến dịch tranh tài trên đất Bắc Mỹ.

Xem thêm
0
44 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Barca đang hành động nhanh chóng để chiêu mộ Gordon

Những diễn biến mới nhất cho thấy Barcelona không còn xem Anthony Gordon là một phương án “tham khảo” trên thị trường chuyển nhượng hè 2026 sắp tới. Những cuộc đàm phán trực tiếp giữa đại diện cầu thủ với đội bóng xứ Catalunya cho thấy Hansi Flick thực sự muốn đưa ngôi sao Newcastle về Camp Nou.

Trong bối cảnh Raphinha phải gồng gánh quá nhiều ở mùa giải vừa qua, Gordon đang được nhìn nhận như một mảnh ghép có thể giúp Barca tăng tốc độ, tăng cường độ pressing và giải quyết bài toán phụ thuộc vào vài cá nhân trên hàng công.

Mẫu cầu thủ rất hợp với Flick

Anthony Gordon không phải kiểu cầu thủ chơi bóng hoa mỹ theo phong cách Barca truyền thống. Điểm mạnh nhất của anh nằm ở tốc độ, khả năng tăng tốc trong không gian rộng và cường độ hoạt động cực cao.

Mùa này, Gordon ghi 17 bàn và có 5 kiến tạo cho Newcastle trên mọi đấu trường, trong đó riêng Champions League anh đóng góp tới 10 bàn thắng. Chính những màn trình diễn giàu năng lượng ấy khiến Flick đặc biệt ấn tượng.

Barca là một đội thiên về kiểm soát bóng, nhưng nhiều trận đấu lại thiếu tốc độ ở hành lang trái. Khi Lamine Yamal bị khóa bên phải hoặc Raphinha xuống sức, đội bóng thường mất đi khả năng kéo giãn hàng thủ đối phương. Gordon lại là mẫu cầu thủ rất mạnh ở các pha bứt tốc sau lưng hậu vệ, phản công nhanh và pressing liên tục. Đây là thứ bóng đá ưa thích của Flick tại Camp Nou: trực diện hơn, giàu sức ép hơn và chơi với cường độ cao hơn.

Chia lửa cùng Raphinha

Raphinha đang là một trong những cầu thủ quan trọng nhất của Barca. Anh không chỉ ghi bàn và kiến tạo, mà còn phải pressing tuyến đầu, hỗ trợ phòng ngự và tham gia chuyển trạng thái. Khối lượng công việc quá lớn ấy khiến Barca nhiều lần rơi vào cảnh phụ thuộc gần như tuyệt đối vào tuyển thủ Brazil.

Gordon được xem là lời giải để giảm tải cho Raphinha. Cầu thủ người Anh có thể đá cả hai cánh, thậm chí bó vào trung lộ khi cần. Quan trọng hơn, anh sở hữu bộ kỹ năng rất giống mẫu cầu thủ Hansi Flick rất yêu thích, đó là di chuyển liên tục, pressing mạnh cũng như sẵn sàng va đập ở mọi thời điểm trên sân. Nếu thương vụ thành công, đội bóng xứ Catalan sẽ có thêm một mũi công đủ sức duy trì nhịp độ cao xuyên suốt mùa giải thay vì dồn mọi áp lực lên vai Raphinha và Yamal.

Giá chuyển nhượng là rào cản lớn nhất

Vấn đề khiến Barca đau đầu nằm ở mức phí chuyển nhượng. Newcastle hiện yêu cầu khoảng 80 đến 90 triệu euro cho Gordon, con số cực kỳ khó khăn với tình hình tài chính hiện tại của đại diện Tây Ban Nha. Đội bóng Anh không chịu áp lực phải bán khi Gordon còn hợp đồng tới năm 2030 và đang là một trong những trụ cột quan trọng nhất dưới thời Eddie Howe.

Ngoài phí chuyển nhượng, Barca còn phải cạnh tranh với Bayern Munich, đội bóng được cho là cũng đang đàm phán rất sâu với đại diện Gordon. Điều đó khiến Barca gần như không thể lao vào một cuộc đấu giá trực diện. Nếu muốn hoàn tất thương vụ, đội chủ sân Camp Nou có thể phải bán bớt cầu thủ hoặc sử dụng phương án trả góp, mượn trước mua sau để giảm áp lực tài chính.

Dù vậy, nếu cập bến Camp Nou, Anthony Gordon hoàn toàn có thể trở thành bản hợp đồng rất quan trọng cho kỷ nguyên Hansi Flick: không quá hào nhoáng, nhưng đủ sức giúp Barca chơi nhanh hơn, mạnh hơn và bớt phụ thuộc vào việc Raphinha phải tỏa sáng mỗi tuần.

Xem thêm
0
401 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật