Đỉnh cao trong một trận đấu duy nhất
Không ít danh thủ bước vào lịch sử World Cup chỉ từ một trận đấu bùng nổ. Leonidas với cú hat-trick trong trận thắng 6-5 trước Ba Lan năm 1938, trong đó có hai bàn ở hiệp phụ, đã đủ để ông trở thành biểu tượng của bóng đá Brazil thập niên 1930. Sandor Kocsis ghi bốn bàn vào lưới Tây Đức ở vòng bảng năm 1954, rồi trở thành người đầu tiên lập hai cú hat-trick trong một kỳ World Cup. Thomas Muller mở màn World Cup 2014 bằng cú hat-trick vào lưới Bồ Đào Nha, đặt nền cho chức vô địch của Đức. Những trận đấu như vậy không chỉ là thống kê, mà là dấu mốc định nghĩa cả sự nghiệp ở sân chơi thế giới.
Bàn thắng xoay chuyển cục diện
Một pha lập công đúng thời điểm có thể thay đổi cả giải đấu. Vava đưa Brazil từ thế bị dẫn 0-1 đến dẫn lại 2-1 trong trận chung kết 1958 trước Thụy Điển, mở đường cho chức vô địch đầu tiên. Ferenc Puskas dù chấn thương vẫn ghi bàn mở tỷ số trong trận chung kết 1954, dù sau đó Hungary gục ngã trong “Phép màu Bern”. Martin Peters đưa Anh vượt lên 2-1 trước Tây Đức ở chung kết 1966, suýt trở thành người hùng cuối cùng nếu không có bàn gỡ ở phút cuối. Những khoảnh khắc ấy cho thấy một bàn thắng ở World Cup luôn mang sức nặng vượt xa con số trên bảng tỷ số.
Khoảnh khắc phòng ngự trở thành huyền thoại
Không chỉ các tiền đạo mới có “giây phút để đời”. Gordon Banks được nhớ đến nhiều nhất không phải vì bốn trận giữ sạch lưới trên hành trình vô địch 1966, mà bởi pha cứu thua trước cú đánh đầu của Pele năm 1970, thường được gọi là “cú cứu bóng của thế kỷ”. Lev Yashin, với hàng loạt pha bay người và phản xạ xuất thần, từng một mình giúp Liên Xô tránh một trận thua đậm trước Brazil của Pele năm 1958. Roberto Carlos, ở World Cup, chỉ ghi đúng một bàn, nhưng cú đá phạt tung lưới Trung Quốc năm 2002 lại trở thành hình ảnh tiêu biểu cho vai trò hậu vệ cánh tấn công của ông.
Những cú chạm bóng thay đổi cả giải đấu
Có những đóng góp không nằm ở số bàn thắng. Didi trong trận bán kết 1958 trước Pháp điều tiết nhịp độ, kiến tạo không gian cho Pele tỏa sáng, đồng thời tự mình ghi bàn và kiến tạo, để lại một trong những màn trình diễn cá nhân ấn tượng nhất lịch sử giải. Rivaldo ở World Cup 2002 không chỉ ghi năm bàn mà còn có pha bỏ bóng tinh tế, mở ra bàn thắng thứ hai của Ronaldo trong trận chung kết, khép lại hành trình vô địch thứ năm của Brazil. Ronaldinho, với cú lốp bóng qua đầu David Seaman ở tứ kết 2002, biến một tình huống cố định thành bước ngoặt loại Anh khỏi giải.
Khoảnh khắc muộn màng nhưng bất tử
Roger Milla ở tuổi 38, vào sân từ ghế dự bị và ghi hai bàn vào lưới Romania năm 1990, rồi thêm hai bàn nữa trước Colombia ở vòng 16 đội, đưa Cameroon vào tứ kết lần đầu tiên cho một đội châu Phi. Bốn năm sau, ở tuổi 42, ông vẫn ghi bàn vào lưới Nga. Rudi Völler, sau khi bị đẩy lên ghế dự bị ở vòng bảng 1994, trở lại đội hình chính ở vòng 16 đội và lập cú đúp vào lưới Bỉ. Những khoảnh khắc ấy đến ở cuối sự nghiệp, nhưng lại là phần được nhớ lâu nhất trong câu chuyện World Cup của họ.