Những người xây nền tảng thành công
Mikel Arteta tại Arsenal cho thấy giá trị của một kế hoạch dài hơi: ba mùa về nhì, rồi vô địch nhờ gia cố hàng thủ và chuẩn bị kỹ về chiều sâu đội hình. Unai Emery ở Aston Villa trải qua mùa giải bị đánh giá là kém nhất về mặt phong độ trong bốn mùa ông dẫn dắt, nhưng vẫn kết thúc bằng chức vô địch Cúp C2 và suất Cúp C1, bất chấp lực lượng bị nghi ngờ về chiều sâu.
Regis Le Bris ở Sunderland tiếp quản một tập thể được xây dựng tốt, tận dụng tối đa vai trò của Granit Xhaka để đưa đội từ hạng 16 giải hạng Nhất lên dự cúp châu Âu trong hai năm. Michael Carrick tại Manchester United tiếp quản giữa mùa, xoay chuyển bầu không khí, đưa đội từ trạng thái chật vật lên vị trí thứ ba, giúp Bruno Fernandes chơi mùa hay nhất và khôi phục vai trò của Kobbie Mainoo.
Những quyết định trên ghế nóng gây hại
Chelsea là ví dụ điển hình cho tác động tiêu cực từ ghế huấn luyện. Enzo Maresca rời đội giữa mùa, khiến nửa sau mùa giải lao dốc. Lựa chọn Liam Rosenior thay thế bị xem là sai lầm, đến mức huấn luyện viên đội trẻ Calum McFarlane phải hai lần tạm quyền. Tottenham trải qua ba đời huấn luyện viên, từ Thomas Frank đến De Zerbi, kèm theo mâu thuẫn với người hâm mộ và chuỗi kết quả tệ hại.
West Ham bổ nhiệm Nuno Espirito Santo nhưng phong cách làm việc bị đánh giá là lạnh lùng, thiếu kết nối, góp phần vào bầu không khí rệu rã và kết cục xuống hạng. Burnley chọn Scott Parker với định hướng chơi thực dụng hơn, song lối chơi bị chê là nhạt nhòa, thiếu hiệu quả, dẫn tới chuỗi chỉ một chiến thắng trong 29 trận và xuống hạng với số điểm còn thấp hơn lần rớt hạng trước.
Những người đang học việc và điều chỉnh
Fabian Hurzeler ở Brighton mới 33 tuổi, chỉ có hai mùa làm huấn luyện viên đỉnh cao. Mùa này, ông phải đối mặt với nhiều thương vụ chuyển nhượng không thành công, mất Joao Pedro, còn các trụ cột như Baleba, Rutter, Mitoma sa sút hoặc chấn thương. Brighton có giai đoạn chỉ thắng một trong 13 trận và rơi xuống hạng 14, nhưng Hurzeler vẫn đưa đội trở lại, kết thúc ở vị trí thứ tám và giành vé Cúp C3.
Nottingham Forest trải qua bốn huấn luyện viên, trong đó Vitor Pereira đến vào tháng 2 và được mô tả là người mang lại “niềm vui mỗi ngày”, giúp đội ổn định hơn và vào tới bán kết Cúp C2. Dù vậy, việc thay đổi liên tục trên ghế huấn luyện khiến họ chỉ được đánh giá ở mức trung bình.