Minh chứng cho thấy Xuân Son là mẫu tiền đạo toàn diện nhất lịch sử bóng đá Việt Nam

Khởi đầu rực rỡ, kết thúc lặng lẽ: Hành trình ngắn ngủi của Reijnders ở Man City

MU sắp chốt Baleba: Giá giảm mạnh sau 1 năm, chờ kiểm tra y tế quyết định

Tien Tai

Chấn thương chưa dứt, Baleba vẫn lọt mắt xanh MU: Canh bạc mạo hiểm?

Khởi đầu từ một kỳ chuyển nhượng im ắng

Manchester United từng trải qua giai đoạn đầu mùa hè khá chậm trên thị trường. Thương vụ Ederson với Atalanta tưởng như đã hoàn tất sau khi 2 câu lạc bộ thống nhất mức phí khoảng 37,8 triệu bảng, nhưng MU không tiếp tục theo cấu trúc ban đầu sau khi xuất hiện vấn đề trong quá trình kiểm tra y tế. Đội bóng sau đó bổ sung Andrey Santos và Youri Tielemans, trước khi tạo thêm một bước ngoặt bằng đề nghị 65 triệu bảng dành cho Carlos Baleba.

Theo thông tin mới nhất, MU đã đề nghị Brighton 60 triệu bảng cố định cùng 5 triệu bảng phụ phí. Mức giá chưa đáp ứng yêu cầu của đội chủ sân Amex, nhưng quá trình đàm phán vẫn tiếp tục và Baleba đã đạt thỏa thuận cá nhân với MU.

Từ mục tiêu lớn năm ngoái đến cơ hội mới

Baleba không phải cái tên mới trong danh sách của MU. Mùa hè 2025, đội bóng từng theo đuổi tiền vệ Cameroon nhưng không chấp nhận mức định giá rất cao của Brighton, được các nguồn đưa ra khoảng 100-115 triệu bảng.

Thương vụ không thành cũng ảnh hưởng tới cầu thủ. Fabian Hürzeler từng thừa nhận sự quan tâm từ MU có khả năng tác động tới tâm lý Baleba. Phong độ của anh sau đó giảm so với mùa 2024/25, dù không thể quy toàn bộ sự sa sút cho câu chuyện chuyển nhượng.

Một năm sau, tình hình đã thay đổi. Brighton không còn giữ mức giá trên 100 triệu bảng, trong khi MU đã trở lại với lời đề nghị 65 triệu bảng và các bên tiếp tục tìm cách thu hẹp khoảng cách.

Mùa giải sa sút và những con số cần cân nhắc

Baleba còn hợp đồng với Brighton tới tháng 6/2028, nên câu lạc bộ Anh không bắt buộc phải bán ngay trong mùa hè này. Tuy nhiên, thời hạn 2 năm khiến giá trị của cầu thủ sẽ trở thành vấn đề nếu không có gia hạn trong thời gian tới.

Mùa 2025/26, Baleba ra sân 31 trận tại Ngoại hạng Anh, nhưng chỉ chơi 1.665 phút. Anh đá chính 23 trận, bị thay ra 20 lần và chỉ hoàn thành đủ 90 phút ở 3 trận đá chính. Trong 7 trận đầu mùa, Baleba thậm chí bị rút ra ngay sau hiệp một 3 lần.

Đó là sự khác biệt lớn so với mùa 2024/25, khi anh chơi 34 trận và tích lũy 2.673 phút tại Ngoại hạng Anh. MU vì thế không mua Baleba dựa trên phong độ mùa gần nhất, mà đặt niềm tin nhiều hơn vào những gì anh từng thể hiện cùng tiềm năng phát triển ở tuổi 22.

Chấn thương và Cúp châu Phi không phải vấn đề dài hạn

Baleba hiện hồi phục chấn thương dây chằng cổ chân. Tình trạng này cần được MU đánh giá kỹ trước khi hoàn tất thương vụ, nhưng đến lúc này chưa khiến đội bóng thay đổi kế hoạch theo đuổi anh.

Việc Baleba khoác áo Cameroon cũng không khiến MU mất cầu thủ vào giữa mùa tới. Cúp châu Phi 2027 được tổ chức từ 19/6 đến 17/7, sau khi mùa giải cấp câu lạc bộ ở châu Âu kết thúc. CAF sau đó sẽ tổ chức giải năm 2028, trước khi chuyển sang các kỳ 2032 và 2036.

Vì sao MU vẫn muốn Baleba

Baleba phù hợp với vị trí MU còn thiếu. Anh thuận chân trái, chơi chủ yếu ở vị trí tiền vệ phòng ngự, có sức mạnh trong tranh chấp và khả năng bao quát khoảng trống trước hàng thủ. Khi có bóng, Baleba cũng mạnh ở những pha kéo bóng vượt qua lớp áp sát để giúp đội hình tiến lên.

Đó là những phẩm chất khác với Tielemans, người mạnh về chuyền bóng và tổ chức, hay Santos, một tiền vệ cơ động hơn. Nếu Baleba đến Old Trafford, Carrick sẽ có thêm một phương án chơi thấp để cân bằng tuyến giữa.

Mức giá 65 triệu bảng vẫn là khoản đầu tư lớn cho một cầu thủ vừa trải qua mùa giải không tốt và đang chấn thương cổ chân. Nhưng so với con số hơn 100 triệu bảng mà Brighton từng yêu cầu cách đây 1 năm, hoàn cảnh hiện tại thuận lợi hơn nhiều cho MU. Baleba cũng đã đồng ý các điều khoản cá nhân và muốn chuyển tới Old Trafford. Phần còn lại phụ thuộc vào việc MU có sẵn sàng nâng đề nghị đủ để Brighton chấp nhận hay không.

0
2,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh Tuấn

Thái Lan và Việt Nam tiếp tục cho thấy vị thế thống trị bóng đá Đông Nam Á khi cùng góp mặt ở vòng đấu loại trực tiếp ASEAN Hyundai Cup 2026, trong khi Indonesia lại thêm một lần dừng bước từ vòng bảng. Sự tương phản này phác họa rất rõ khoảng cách ngày càng rõ giữa hai thế lực hàng đầu khu vực với đội tuyển xứ vạn đảo.

Song hành ở các trận chung kết

Trong 4 kỳ gần nhất, Thái Lan và Việt Nam có đến 3 lần cùng nhau góp mặt ở trận chung kết. Thái Lan vô địch AFF Mitsubishi Electric Cup 2022 sau khi vượt qua Việt Nam với tổng tỷ số 3-2. Họ hòa 2-2 trên sân Mỹ Đình rồi thắng 1-0 ở Thammasat nhờ pha lập công của Theerathon Bunmathan.

Đến ASEAN Championship 2024, Việt Nam đòi lại món nợ. Đội bóng áo đỏ thắng Thái Lan 2-1 trên sân Việt Trì với cú đúp của Nguyen Xuan Son, rồi tiếp tục thắng 3-2 tại Rajamangala, khép lại tổng tỷ số 5-3. Chuỗi đối đầu liên tiếp ở các trận cuối cùng cho thấy hai đội đang duy trì sự ổn định hiếm có trong khu vực.

Vé đi tiếp và dấu ấn cá nhân

Tại ASEAN Hyundai Cup 2026, Thái Lan vượt qua Singapore với tổng tỷ số 4-3 sau 2 lượt trận, còn Việt Nam thắng Malaysia 4-0, chia đều 2-0 ở mỗi lượt. Nguyễn Xuân Son tiếp tục là gương mặt nổi bật khi ghi 3 trong 4 bàn của Việt Nam trước Malaysia, nối dài phong độ ấn tượng từng thể hiện ở chung kết 2024.

Indonesia lỡ nhịp trong cuộc đua

Trong khi Thái Lan và Việt Nam duy trì mạch thành công, Indonesia lại trải qua 2 kỳ liên tiếp bị loại từ vòng bảng. Năm 2024, Tim Garuda chỉ có 4 điểm sau 4 trận, đứng thứ 3 bảng B. Đến 2026, Indonesia khá hơn với 7 điểm, nhưng trận hòa 1-1 trước Singapore ở lượt cuối khiến họ chỉ xếp thứ 3 bảng A, nhìn Việt Nam và Singapore đi tiếp.

Lịch sử ủng hộ nhóm đầu

Thành tích quá khứ càng tô đậm thế song mã hiện tại. Tính hết kỳ 2024, Thái Lan là đội giàu thành tích nhất với 7 chức vô địch. Việt Nam có 3 lần đăng quang, Singapore 4 lần. Indonesia vẫn chưa một lần nâng cúp, dù 6 lần về nhì. Trong bức tranh ấy, Thái Lan và Việt Nam tiếp tục giữ vai trò trung tâm của bóng đá Đông Nam Á.

Xem thêm
0
218 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Romelu Lukaku chính thức khoác áo Fenerbahce theo hợp đồng 1 năm kèm tùy chọn gia hạn thêm 1 năm. Đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ trả cho Napoli 5 triệu euro cùng 1 triệu euro phụ phí. Đằng sau thương vụ tưởng như đơn giản là câu chuyện một tiền đạo 33 tuổi chọn rời đi không phải vì thống kê kém, mà vì cảm giác không còn được tin tưởng.

Thành tích không tệ, kết cục lại buồn

Lukaku gia nhập Napoli từ năm 2024, ra sân 45 trận trên mọi đấu trường, ghi 15 bàn và có 11 đường kiến tạo. Những con số đó không phản ánh hình ảnh một “người thừa”. Thế nhưng mùa hè 2025, anh bị tổn thương nặng cơ thẳng đùi trái, phải chờ đến đầu năm 2026 mới trở lại.

Từ thời điểm ấy, vai trò của Lukaku tụt dốc. Anh chỉ ra sân 7 lần trong phần còn lại mùa 2025/26, tất cả đều từ ghế dự bị, với tổng cộng 70 phút thi đấu và 1 bàn thắng. Trận cuối cùng của anh cho Napoli diễn ra đầu tháng 3. Với một chân sút từng chơi cho Inter Milan và Chelsea, đó là cú rơi quá nhanh.

“Năm tồi tệ nhất cuộc đời” và quyết định dứt áo

Lukaku gọi mùa giải vừa qua là “năm tồi tệ nhất cuộc đời” sau quãng thời gian chịu ảnh hưởng bởi chấn thương và những vấn đề ngoài sân cỏ. Anh cũng bác bỏ những thông tin cho rằng mình không đủ thể lực, đồng thời khẳng định bản thân đã đạt 100% thể trạng và sẵn sàng thi đấu.

Fenerbahce như một khởi đầu khác

Tại Fenerbahce, Lukaku muốn tìm lại động lực. Anh xem việc khoác áo đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ là điều mình cần ở giai đoạn này của sự nghiệp, đồng thời đặt mục tiêu giành các danh hiệu và tiến xa tại đấu trường châu Âu. Với anh, việc rời Napoli không chỉ là đổi màu áo, mà còn là cơ hội bắt đầu lại sau một mùa giải mà vai trò của anh giảm mạnh.

Xem thêm
1
209 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Những tình huống không đáng có

Bóng đá luôn sẽ đi kèm với va chạm, tranh cãi và những phút cầu thủ không giữ được bình tĩnh. Nhưng có những hành động vượt xa một pha phạm lỗi thông thường: Roy Keane trả đũa Alf-Inge Haaland, Luis Suarez cắn đối thủ và dùng tay cứu Uruguay, Pepe đá Javier Casquero khi cầu thủ Getafe đã nằm sân, hay Thierry Henry dùng tay trong pha bóng đưa Pháp tới World Cup 2010.

Nhiều năm trôi qua, các tình huống ấy vẫn được nhắc lại bởi chúng ảnh hưởng trực tiếp đến đối thủ, kết quả trận đấu hoặc chính sự nghiệp của người gây ra.

Roy Keane và cú đạp mang ý định trả đũa

Ngày 21/4/2001, Roy Keane lao vào Haaland trong trận derby Manchester rồi nhận thẻ đỏ. Hai người vốn có mâu thuẫn từ năm 1997, khi Keane đứt dây chằng trong một tình huống liên quan đến Haaland.

Sau khi nội dung tự truyện của Keane được công bố, FA xác định pha vào bóng năm 2001 có động cơ không đúng mực và mang yếu tố trả đũa. Tiền vệ Man United bị treo giò thêm 5 trận và phạt 150.000 bảng. Đây là một trong những trường hợp hiếm hoi mà ý định trả thù được đưa vào quá trình xử lý kỷ luật, khiến cú đạp ấy trở nên nghiêm trọng hơn một pha nóng đầu thông thường.

Suarez và 2 khoảnh khắc gây tranh cãi ở World Cup

Luis Suarez để lại nhiều vụ việc tai tiếng, nổi bật nhất là hành động cắn Giorgio Chiellini tại World Cup 2014. FIFA treo giò tiền đạo Uruguay 9 trận quốc tế, cấm tham gia mọi hoạt động bóng đá trong 4 tháng và phạt 100.000 franc Thụy Sĩ. Trước đó, Suarez từng cắn Otman Bakkal khi còn ở Ajax và Branislav Ivanovic trong màu áo Liverpool.

World Cup 2010 lại chứng kiến một kiểu vi phạm khác. Phút cuối hiệp phụ trận tứ kết gặp Ghana, Suarez dùng tay chặn cú đánh đầu của Dominic Adiyiah ngay trên vạch vôi. Anh nhận thẻ đỏ, nhưng Asamoah Gyan sút quả phạt đền trúng xà ngang. Uruguay sau đó thắng luân lưu 4-2. FIFA vẫn nhắc lại đây là một trong những trận gây tranh cãi nhất lịch sử giải đấu. Suarez đã phạm luật và chịu đúng hình phạt, nhưng cái giá của chiếc thẻ đỏ lại giúp Uruguay tránh một bàn thua gần như chắc chắn.

Pepe và Zidane: Những phút mất kiểm soát

Tháng 4/2009, Pepe phạm lỗi với Javier Casquero trong vòng cấm ở trận Real Madrid thắng Getafe 3-2. Khi Casquero đã ngã xuống, Pepe tiếp tục đá đối thủ, sau đó còn va chạm với Juan Albin. Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha treo giò trung vệ người Bồ Đào Nha 10 trận, khiến anh nghỉ 6 vòng cuối mùa và 4 trận đầu mùa kế tiếp.

Zinedine Zidane mất bình tĩnh ở sân khấu lớn hơn nhiều. Trong hiệp phụ chung kết World Cup 2006, đội trưởng Pháp quay lại húc đầu vào ngực Marco Materazzi sau màn đấu khẩu giữa hai người. Zidane nhận thẻ đỏ trong trận cuối cùng của sự nghiệp, còn Pháp sau đó thua Italy trên chấm luân lưu. Một khoảnh khắc mất kiểm soát đã khiến cầu thủ xuất sắc nhất tuyển Pháp phải rời sân đúng lúc đội bóng cần ông nhất.

Ăn vạ và dùng tay để thay đổi trận đấu

Không phải hành vi phi thể thao nào cũng gắn với bạo lực. World Cup 2002, Rivaldo ôm mặt ngã xuống sau khi Hakan Unsal đá bóng trúng phần chân anh. Cầu thủ Thổ Nhĩ Kỳ bị đuổi, còn FIFA sau đó xem lại băng hình và phạt Rivaldo 11.500 franc Thụy Sĩ, tương đương khoảng 4.500 bảng khi đó, vì giả vờ bị phạm lỗi.

Năm 2009, Thierry Henry dùng tay khống chế bóng ở phút 103 trận play-off lượt về giữa Pháp và Ireland rồi chuyền cho William Gallas ghi bàn. Pha lập công được công nhận trong thời kỳ chưa có VAR, giúp Pháp hòa 1-1 và thắng chung cuộc 2-1 để dự World Cup 2010. FIFA hiện vẫn mô tả thẳng tình huống này là pha Henry kiểm soát bóng bằng tay.

Khi camera khiến cầu thủ không thể thoát án

Francesco Totti từng nhổ nước bọt vào Christian Poulsen tại EURO 2004. Trọng tài không nhìn thấy, nhưng băng hình giúp UEFA xác định hành vi và treo giò ngôi sao Italy 3 trận. Năm 2012, Joey Barton còn nhận án nặng hơn: 12 trận cùng khoản phạt 75.000 bảng sau khi bị đuổi vì va chạm với Carlos Tevez rồi tiếp tục gây sự với Sergio Aguero và Vincent Kompany ở trận Man City - QPR.

Những vụ việc kiểu này cũng lý giải vì sao băng hình và sau này là VAR ngày càng quan trọng: hành vi xảy ra ngoài tầm quan sát của trọng tài không còn dễ dàng bị bỏ qua như trước.

Xem thêm
0
99 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Thị trường chuyển nhượng châu Âu đang nóng lên trong những ngày cuối tháng 8 khi nhiều thương vụ lớn được đẩy nhanh. MU đã gửi đề nghị 65 triệu bảng cho Carlos Baleba, Arsenal đạt thỏa thuận chiêu mộ Ezri Konsa, còn Manchester City phải gấp rút bổ sung tuyến giữa sau khi Rodri chuyển sang Barcelona.

MU đặt 65 triệu bảng cho Baleba

MU đã gửi Brighton đề nghị 65 triệu bảng để mua Carlos Baleba, gồm 60 triệu bảng trả ngay và 5 triệu bảng phụ phí. Tiền vệ 22 tuổi cũng đã đạt thỏa thuận cá nhân với đội chủ sân Old Trafford. Một năm trước, Brighton từng định giá Baleba khoảng 100 triệu bảng, nhưng phong độ sa sút cùng chấn thương mắt cá ở mùa vừa qua khiến mức giá hiện tại giảm đáng kể.

MU đã chi khoảng 35 triệu bảng cho Youri Tielemans và 48 triệu bảng cho Andrey Santos trong mùa hè này, nhưng Michael Carrick vẫn muốn bổ sung thêm một tiền vệ mạnh về tranh chấp, thu hồi bóng và hỗ trợ phòng ngự từ phía sau. Baleba phù hợp với yêu cầu đó.

Nếu Brighton chấp nhận mức giá khoảng 65 đến 75 triệu bảng, MU sẽ sở hữu một mục tiêu từng được định giá trên 100 triệu bảng chỉ cách đây 1 năm, đồng thời hoàn thiện thêm tuyến giữa trước khi kỳ chuyển nhượng khép lại.

Arsenal chi 51 triệu bảng cho Konsa

Arsenal đã đạt thỏa thuận với Aston Villa về mức phí khoảng 51 triệu bảng cho Ezri Konsa. Trung vệ 28 tuổi được Mikel Arteta lựa chọn trong lúc William Saliba và Jurrien Timber gặp vấn đề về thể trạng. Konsa đá được cả trung vệ lẫn hậu vệ phải, nên Arsenal sẽ có thêm một phương án giàu kinh nghiệm khi lịch thi đấu bắt đầu dày hơn.

Hơn 50 triệu bảng là khoản đầu tư lớn cho một hậu vệ 28 tuổi, nhưng Arsenal đang ưu tiên cầu thủ có thể vào sân ngay và không cần nhiều thời gian thích nghi với Premier League. Đội bóng London trước đó từng quan tâm Jarell Quansah của Bayer Leverkusen, nhưng mức giá khoảng 43 triệu bảng cho trung vệ 23 tuổi khiến Konsa trở thành lựa chọn an toàn hơn về kinh nghiệm, độ ổn định và khả năng đáp ứng nhiều vị trí ở hàng thủ.

Man City xây lại tuyến giữa sau Rodri

Rodri đã chính thức rời Manchester City để gia nhập Barcelona. Mức phí của thương vụ được cho là 60 triệu euro trả ngay, kèm khoảng 10 triệu euro phụ phí. Sau khi mất tiền vệ người Tây Ban Nha, Man City lập tức đẩy nhanh kế hoạch chiêu mộ Ayyoub Bouaddi. Lille kỳ vọng tiền vệ 18 tuổi sẽ mang về một khoản phí kỷ lục đối với cầu thủ rời Ligue 1.

Man City cũng đang quan tâm Manu Koné của Roma, được định giá khoảng 50 triệu bảng, dù trước đó đã chi 116 triệu bảng để mua Elliot Anderson. Kế hoạch của Enzo Maresca vì thế không đơn giản là tìm một cầu thủ thay trực tiếp Rodri. Sau khi cả Rodri lẫn Tijjani Reijnders rời Etihad, Man City đang phải xây dựng lại gần như toàn bộ tuyến giữa cho mùa giải mới.

Liverpool cân nhắc tương lai Curtis Jones

Inter Milan đã gửi đề nghị có tổng giá trị khoảng 35 triệu euro cho Curtis Jones. Tiền vệ người Anh chỉ còn 1 năm hợp đồng với Liverpool, nên đội chủ sân Anfield phải sớm quyết định bán anh trong hè này hay chấp nhận nguy cơ mất trắng vào năm 2027.

Trong khi đó, Benoît Badiashile chuẩn bị rời Chelsea để gia nhập Napoli theo dạng cho mượn. Đội bóng Italy sẽ trả khoảng 3 triệu euro phí mượn, kèm 1 triệu euro phụ phí và có quyền mua đứt trung vệ người Pháp với giá 27 triệu euro.

Xem thêm
0
76 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Những màn hỗn chiến thực thụ

El Clasico từng có những thời điểm căng thẳng đến mức đỉnh điểm. Luís Figo phải đứng giữa “cơn mưa” đồ vật ở Camp Nou, Sergio Ramos bị đuổi sau pha vào bóng với Lionel Messi, Pepe nhận thẻ đỏ trong trận bán kết Champions League và quan hệ giữa các tuyển thủ Tây Ban Nha từng lạnh nhạt sau 4 trận Real Madrid - Barcelona chỉ trong 18 ngày.

Nhiều năm sau, lời kể của những người trực tiếp tham dự vẫn khiến những trận đấu ấy nghe giống một cuộc chiến hơn là bóng đá.

Figo và chiếc đầu lợn ở Camp Nou

Míchel Salgado vẫn nhớ rất rõ lần Figo trở lại Camp Nou. Trên đường đến sân năm 2000, xe buýt Real Madrid bị ném đá và chai lọ, 4 đến 5 ô cửa kính bị vỡ. Salgado kể các cầu thủ phải nằm xuống sàn xe để tránh đồ vật bay vào nhưng vẫn hét với nhau rằng bằng mọi giá phải thắng.

Đến El Clasico ngày 23/11/2002, Salgado chứng kiến một cảnh còn khó tin hơn. Khi Figo ra đá phạt góc, tiền xu, một chai whisky bằng thủy tinh và theo lời anh, cả một con dao bay xuống sân. Salgado vốn thường chạy tới phối hợp phạt góc ngắn với Figo, nhưng lần này anh bảo đồng đội: “Không đá ngắn nữa. Cậu tự lo nhé”. Ít phút sau, chiếc đầu lợn nổi tiếng nằm ngay gần cột cờ góc. Trong phòng thay đồ, cầu thủ Real thậm chí bật cười vì không hiểu một CĐV đã mang nguyên chiếc đầu lợn vào sân bằng cách nào.

Ramos và trận thua 0-5

Ngày 29/11/2010, Barcelona thắng Real Madrid 5-0. Những giây cuối, Ramos lao vào Messi, nhận thẻ đỏ rồi va chạm với Carles Puyol và Xavi. Trọng tài Eduardo Iturralde González kể rằng ngay khi thấy Ramos chạy về phía Messi, ông đã nghĩ: “Cậu ta sẽ cho Messi một cú”.

Sau đó, cầu thủ 2 đội lao vào nhau, cả 2 thủ môn cũng chạy tới. Iturralde cố chen vào nhưng “tay ở khắp nơi”. Người duy nhất đứng ngoài là Andrés Iniesta. Khi trọng tài phàn nàn về cảnh hỗn loạn, Iniesta bình thản đáp: “Ông thích chuyện này mà”.

4 trận, 18 ngày và 5 thẻ đỏ

Căng thẳng đạt đỉnh vào tháng 4 và đầu tháng 5/2011, khi Real và Barca gặp nhau 4 lần chỉ trong 18 ngày ở La Liga, chung kết Copa del Rey và 2 lượt bán kết Champions League. Chuỗi trận ấy có 7 bàn thắng và 5 thẻ đỏ. Raúl Albiol sau này thừa nhận các tuyển thủ Real và Barca trong đội tuyển Tây Ban Nha đã xa nhau hơn sau những trận đấu đó.

Adriano nhớ trận chung kết Copa del Rey bằng một câu rất thẳng: “Họ đá chúng tôi tơi tả”. Real thắng 1-0 sau hiệp phụ nhờ cú đánh đầu của Cristiano Ronaldo, còn Ángel Di María bị đuổi cuối trận. Một tuần sau, Pepe nhận thẻ đỏ trực tiếp ở bán kết Champions League khi vào bóng với Dani Alves. Alves khẳng định cú va chạm rất mạnh và nói đôi bảo vệ ống chân bằng sợi carbon đã giúp anh tránh hậu quả nghiêm trọng hơn. Barcelona thắng trận lượt đi 2-0 bằng 2 bàn của Messi.

Khi mâu thuẫn vượt khỏi sân bóng

Sự đối đầu thời José Mourinho và Pep Guardiola cuối cùng ảnh hưởng tới cả tuyển Tây Ban Nha. Albiol nói không có chuyện đánh nhau trong đội tuyển, nhưng cầu thủ 2 CLB từng ít gần gũi hơn thời gian trước đó.

Dù vậy, họ vẫn cùng nhau vô địch EURO 2012. Chính điều ấy khiến giai đoạn 2010-2011 trở thành thời kỳ đặc biệt của El Clasico khi 2 đội không chỉ tranh danh hiệu, mà từng đẩy mối quan hệ giữa những cầu thủ vừa cùng nhau vô địch World Cup 2010 tới giới hạn cao nhất.

Xem thêm
0
132 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật