FIFA dựa vào “trái bóng biết nói” để bảo vệ bàn gỡ của tuyển Anh

MU chưa vội mua sắm: Carrick chịu sức ép giữa kỳ vọng và lời khuyên của Ferguson

Nhiệt độ, chấn thương và cái giá của tấm vé bán kết cho tuyển Anh

Đăng Triệu

Chân dung ĐT Hà Lan tại World Cup 2026: Kỳ vọng vào De Jong, Van Dijk

Những điều đáng nói về ĐT Hà Lan trước World Cup 2026

Hà Lan bước vào World Cup 2026 với đội hình đủ sức mạnh để khiến mọi đối thủ phải dè chừng, nhưng cũng mang theo không ít nỗi lo. 

Họ đứng thứ 7 thế giới, nằm ở bảng F cùng Nhật Bản, Thụy Điển và Tunisia. Đây không phải bảng đấu quá nặng, nhưng đủ khó để kiểm tra bản lĩnh thật sự của “Cơn lốc màu da cam”.

Vòng loại thi đấu tốt, nhưng chưa đủ yên tâm

Hà Lan giành vé dự World Cup 2026 bằng ngôi đầu bảng vòng loại châu Âu và không thua trận nào. Những chiến thắng đậm trước Malta hay Phần Lan cho thấy họ vẫn biết cách áp đặt thế trận trước các đối thủ yếu hơn.

Dù vậy, hai trận hòa trước Ba Lan cũng để lại nhiều suy nghĩ. Khi gặp đội bóng có tổ chức, chịu khó va chạm và biết chờ thời cơ, Hà Lan chưa phải lúc nào cũng giải quyết trận đấu gọn gàng. Ở World Cup, chỉ một trận chơi thiếu sắc bén cũng có thể khiến mọi tính toán rẽ sang hướng khác.

Bộ khung có chất lượng cao

Điểm mạnh lớn nhất của Hà Lan nằm ở bộ khung khá đều từ hàng thủ đến hàng công. Van Dijk vẫn là thủ lĩnh phòng ngự, người giữ nhịp cho cả tuyến dưới bằng kinh nghiệm và khả năng chỉ huy.

Ở giữa sân, Frenkie de Jong là cầu thủ quan trọng nhất trong cách triển khai bóng. Khi Frenkie chơi đúng phong độ, Hà Lan có thể thoát sức ép tốt hơn, luân chuyển bóng mượt hơn và kéo đối thủ ra khỏi vị trí. Phía trên, Gakpo, Depay, Malen hay Brobbey đem lại nhiều kiểu tấn công khác nhau, từ đi bóng, phối hợp nhỏ đến sức mạnh trong vùng cấm.

Nỗi lo nằm ở thể lực

Vấn đề của Hà Lan không phải thiếu người giỏi, mà là bao nhiêu người đạt trạng thái tốt nhất khi giải đấu bắt đầu. Một số trụ cột từng gặp chấn thương hoặc không có mùa giải trọn vẹn.

Điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến cách Koeman chọn đội hình. Ông có thể muốn Hà Lan đá chủ động, kiểm soát bóng và tấn công bằng hai biên, nhưng World Cup không phải nơi dành cho những cầu thủ chỉ mới hồi phục một nửa. Nếu các trụ cột chưa đủ khỏe, Hà Lan buộc phải chơi thực dụng hơn, tính toán hơn.

Bài học từ trận thua Algeria

Trận thua 0-1 trước Algeria ngay trước World Cup diễn ra vào đêm qua là lời nhắc rất đúng lúc. Hà Lan cầm bóng nhiều, có cơ hội ghi bàn sớm nhưng không thành công, rồi mất dần nhịp thi đấu và bị trừng phạt ở cuối trận.

Đó là kiểu thất bại dễ làm người hâm mộ lo lắng, vì nó chạm đúng điểm yếu quen thuộc: tạo được thế trận tốt nhưng thiếu sự lạnh lùng để kết liễu trận đấu. Trước Nhật Bản, Thụy Điển hay Tunisia, Hà Lan sẽ không có nhiều khoảng trống để sửa sai nếu phung phí cơ hội như vậy.

Tập thể mạnh, nhưng phải chứng minh nhiều hơn

Hà Lan có đủ nền tảng để vượt qua vòng bảng và tiến sâu. Họ có kinh nghiệm, thể hình, tốc độ, kỹ thuật và nhiều cầu thủ quen với áp lực lớn. Nhưng để trở thành ứng viên vô địch thật sự, đội bóng của Koeman cần nhiều hơn những cái tên đẹp trên giấy.

Van Dijk phải giữ được sự chắc chắn, Frenkie phải làm chủ tuyến giữa, còn hàng công cần chính xác hơn trong những pha bóng quyết định. Hy vọng rằng, điều này sẽ được "Cơn lốc màu da cam" làm tốt hơn ở kỳ World Cup sắp tới.

0
247 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Bàn gỡ hòa của Jude Bellingham là bước ngoặt giúp tuyển Anh ngược dòng thắng Na Uy 2-1 và giành vé vào bán kết World Cup 2026. Tuy nhiên, tình huống này cũng gây tranh cãi dữ dội, bởi quả phát bóng của Ørjan Nyland dường như đã chạm vào dây cáp camera trước khi tuyển Anh giành lại bóng và triển khai pha tấn công dẫn đến bàn thắng.

Luật thi đấu rất rõ ràng

Sau cú phát bóng của Nyland, trái bóng bay cao rồi bất ngờ thay đổi quỹ đạo. Thủ môn Na Uy lập tức phản ứng, trong khi Erling Haaland và HLV Ståle Solbakken liên tục chỉ tay về phía hệ thống camera treo trên sân. Trọng tài Clément Turpin vẫn cho trận đấu tiếp tục và Bellingham ghi bàn gỡ hòa 1-1 ở phút 45+2.

Theo Luật 8 của IFAB, nếu bóng chạm một vật thể bên ngoài trận đấu, trọng tài phải thổi còi và cho thực hiện quả thả bóng. Dây cáp camera thuộc nhóm tác nhân bên ngoài. Vì vậy, nếu va chạm thực sự xảy ra, pha lên bóng của tuyển Anh phải dừng lại và bàn thắng không thể được công nhận.

VAR hoàn toàn có thể vào cuộc

Mọi bàn thắng đều được VAR kiểm tra lại. Với tình huống này, tổ trọng tài video có quyền xem ngược toàn bộ pha tấn công, từ thời điểm tuyển Anh giành quyền kiểm soát bóng cho đến lúc Bellingham ghi bàn.

Cựu trọng tài Mark Clattenburg cho rằng VAR đủ cơ sở để xem xét pha bóng trước bàn gỡ hòa. Tuy nhiên, trọng tài Clément Turpin không được yêu cầu ra màn hình kiểm tra và quyết định công nhận bàn thắng vẫn được giữ nguyên. Điều đó càng khiến Na Uy bức xúc, nhất là khi một bàn thắng của họ trong hiệp hai lại bị hủy sau khi VAR can thiệp.

FIFA dựa vào dữ liệu cảm biến

Sau trận đấu, FIFA giải thích rằng cảm biến bên trong quả bóng không ghi nhận bất kỳ va chạm bất thường nào khi bóng đang bay. Thiết bị này hoạt động ở tần số 500 Hz, tức ghi nhận khoảng 500 dữ liệu mỗi giây. Từ kết quả đó, FIFA cho rằng bóng không chạm vào dây cáp camera.

Dù vậy, tranh cãi vẫn chưa dừng lại. Hình ảnh truyền hình khiến nhiều người tin rằng quỹ đạo của bóng đã thay đổi giữa không trung. Trong khi đó, FIFA chưa công bố biểu đồ cảm biến, ngưỡng phát hiện va chạm hay dữ liệu hình ảnh được đồng bộ với chuyển động của quả bóng. Vì thế, lời giải thích này đủ để bảo vệ quyết định trên sân, nhưng chưa thể xóa hết những nghi ngờ.

Bước ngoặt của trận tứ kết

Trận đấu diễn ra khá cân bằng. Tuyển Anh kiểm soát bóng 52%, nhỉnh hơn đôi chút so với 48% của Na Uy. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng của Tam sư là 0,96, còn Na Uy đạt 0,77. Anh cũng có tám cú sút trúng đích, gấp đôi đối thủ, nhưng phải chờ đến phút 93 mới hoàn tất màn ngược dòng 2-1 nhờ bàn thắng của Bellingham.

Không thể khẳng định Na Uy chắc chắn sẽ thắng nếu bàn gỡ hòa bị hủy. Tuy nhiên, nếu bước vào giờ nghỉ với lợi thế 1-0, họ sẽ có nhiều cơ hội chơi chặt chẽ hơn, lùi đội hình bảo vệ thành quả và buộc tuyển Anh phải tấn công trong tâm lý nôn nóng.

Theo luật, nếu bóng thực sự chạm vào dây cáp camera, trận đấu phải dừng lại và bàn thắng của tuyển Anh không thể được công nhận. Tuy nhiên, FIFA cho biết cảm biến trong bóng không phát hiện va chạm, còn hình ảnh truyền hình lại tạo cảm giác quỹ đạo bóng đã thay đổi. Chính sự khác biệt này khiến tranh cãi chưa thể khép lại. Với tuyển Anh, đó là bước ngoặt mở ra màn ngược dòng. Với Na Uy, tình huống ấy có thể trở thành ký ức ám ảnh nhất trong hành trình tại World Cup năm nay.

Xem thêm
1
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trung Thắng

FIFA đã chính thức lên tiếng về tình huống dẫn đến bàn gỡ hòa 1-1 của Jude Bellingham trong trận tứ kết World Cup 2026 giữa Anh và Na Uy, sau khi pha bóng này gây tranh cãi dữ dội vì nghi vấn quả bóng đã chạm vào dây cáp của hệ thống camera treo trên không.

Tình huống xảy ra ở những phút bù giờ hiệp một. Sau quả phát bóng dài của thủ môn Ørjan Nyland, một số góc quay truyền hình khiến nhiều người cho rằng quả bóng có thể đã chạm vào dây cáp phía trên sân trước khi đổi hướng. Bóng sau đó đến chân Elliot Anderson, người nhanh chóng chuyền cho Anthony Gordon để cầu thủ này kiến tạo cho Jude Bellingham dứt điểm gỡ hòa 1-1.

Theo Luật bóng đá của IFAB, nếu bóng thực sự chạm vào dây cáp hoặc vật thể treo phía trên sân thi đấu, trọng tài phải dừng trận đấu và cho thực hiện tình huống drop ball để xác định lại quyền kiểm soát bóng. Chính vì vậy, bàn thắng của tuyển Anh đã trở thành chủ đề gây tranh luận ngay sau trận đấu.

Cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Mark Clattenburg cho rằng đây là tình huống mà VAR hoàn toàn có thể xem xét.

"Nếu bóng thực sự chạm vào dây cáp thì đó là một phần của pha bóng dẫn đến bàn thắng. VAR hoàn toàn có thể can thiệp vì toàn bộ quá trình tấn công đều nằm trong phạm vi kiểm tra."

Tuy nhiên, sau khi xem xét dữ liệu kỹ thuật, FIFA khẳng định không có bằng chứng cho thấy quả bóng đã chạm vào hệ thống camera treo trên không.

Trong thông báo chính thức, cơ quan quản lý bóng đá thế giới cho biết:

"Trước bàn thắng của tuyển Anh ở phút 45+2 trong trận gặp Na Uy, cảm biến bên trong Connected Ball không ghi nhận bất kỳ đỉnh tín hiệu nào trong 'nhịp tim của quả bóng' khi bóng đang ở trên không. Vì vậy, không có bằng chứng cho thấy bóng đã chạm vào dây cáp phía trên sân và làm thay đổi quỹ đạo của nó."

Connected Ball là công nghệ được FIFA sử dụng tại World Cup 2026. Cảm biến đặt bên trong quả bóng liên tục ghi nhận dữ liệu về các tác động lên bóng và truyền thông tin theo thời gian thực tới tổ VAR. Theo FIFA, nếu bóng va chạm với dây cáp hoặc một vật thể khác trên không, hệ thống sẽ ghi nhận một biến động rõ ràng trong dữ liệu cảm biến. Điều này đã không xảy ra ở tình huống gây tranh cãi trong trận Anh - Na Uy.

Dù vậy, pha bóng vẫn tiếp tục tạo ra nhiều ý kiến trái chiều trên mạng xã hội khi một số người cho rằng góc quay truyền hình cho thấy quỹ đạo bóng có dấu hiệu thay đổi. Tuy nhiên, với dữ liệu từ công nghệ Connected Ball và kết luận chính thức của FIFA, bàn thắng gỡ hòa của Jude Bellingham vẫn được xác định là hoàn toàn hợp lệ.

Bàn thắng này mở ra cuộc lội ngược dòng giúp tuyển Anh đánh bại Na Uy với tỷ số 2-1 để giành quyền vào bán kết World Cup 2026.

Xem thêm
0
150 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Đánh bại Na Uy 2-1 sau hiệp phụ để vào bán kết World Cup, tuyển Anh vẫn không làm hài lòng Thomas Tuchel. Nhà cầm quân người Đức chê học trò “cẩu thả, may mắn” và “không đủ tốt ở mọi khía cạnh”, trong khi người hùng Jude Bellingham lại phản ứng đầy gai góc khi nghe lại nhận xét ấy.

Tuchel thắng nhưng không vui

Tuchel thừa nhận ông chỉ hài lòng với tấm vé vào bán kết, còn màn trình diễn thì không. Ông nhấn mạnh Anh tự làm khó mình bằng những sai sót chiến thuật, nhịp chơi chậm, thiếu sự lặp lại trong các pha phối hợp. Dù khẳng định tinh thần chiến đấu là “thuần túy”, Tuchel cho rằng vấn đề nằm ở chất lượng lối chơi, không phải tâm lý.

Bellingham bảo vệ phòng thay đồ

Khi được hỏi về lời chê của HLV, Bellingham chỉ buông một câu: “Ừ, thôi. Kệ.” Sau đó, anh chuyển ngay sang nói về nỗ lực của đồng đội, nhấn mạnh “ca làm việc” vất vả trong cái nóng hơn 40 độ tại Miami và dành lời trân trọng cho những người đã “chạy hết sức ngoài kia”.

Kane làm dịu, Neville lại khen

Harry Kane tiết lộ Tuchel trong phòng thay đồ vẫn chúc mừng, cho phép toàn đội tận hưởng chiến thắng, nhưng ông cũng để lại cảm giác “biết là chúng ta còn có thể tốt hơn”. Gary Neville thì nhìn khác: ông cho rằng chính những cái tôi lớn như Tuchel và Bellingham, dám nói thẳng và phản ứng mạnh, là dấu hiệu của một tập thể sở hữu những nhân vật tầm cỡ thế giới, điều mà tuyển Anh trước đây hiếm khi có.

Xem thêm
1
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Năm 1492, Christopher Columbus vượt Đại Tây Dương để khám phá châu Mỹ.

534 năm sau, những người Na Uy cũng vượt đại dương đến nước Mỹ. Nhưng lần này, họ không đi tìm một vùng đất mới. Họ đến để cả thế giới bóng đá khám phá ra một Na Uy hoàn toàn mới: mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn và đủ sức khiến mọi ông lớn phải dè chừng.

World Cup 2026 khép lại với thất bại 1-2 trước tuyển Anh ở tứ kết sau 120 phút nghẹt thở. Nhưng đó không phải dấu chấm hết. Đó là lời tuyên bố rằng bóng đá Na Uy đã thực sự trở lại sau 28 năm chờ đợi.

28 năm là quãng thời gian quá dài.

Lần gần nhất Na Uy góp mặt ở World Cup là năm 1998. 

Suốt gần ba thập kỷ, người hâm mộ chỉ biết đến Na Uy qua những cá nhân xuất sắc. Họ có Haaland - một cỗ máy săn bàn. Họ có Ødegaard - một trong những tiền vệ sáng tạo hay nhất châu Âu. Nhưng họ chưa từng có một tập thể đủ mạnh để bước ra ánh sáng.

Đến World Cup 2026, mọi thứ đã thay đổi.

Na Uy mở màn bằng chiến thắng 4-1 trước Iraq, tiếp tục đánh bại Senegal 3-2. Dù thua Pháp 1-4 ở lượt cuối, họ vẫn giành vé vào vòng knock-out với vị trí nhì bảng I.

Nhưng hành trình thực sự chỉ bắt đầu từ đó.

Ở vòng 1/16, Na Uy vượt qua Bờ Biển Ngà với tỷ số 2-1.

Đến vòng 1/8, họ tạo nên cơn địa chấn lớn nhất giải đấu.

Đối thủ là Brazil - đội tuyển giàu truyền thống nhất lịch sử World Cup với 5 chức vô địch.

Phút 79, Haaland ghi bàn gỡ hòa.

Phút 90, chính anh hoàn tất cú đúp, nhấn chìm Brazil và đưa Na Uy lần đầu tiên trong lịch sử vào tứ kết World Cup. FIFA gọi đó là hành trình "tiến vào vùng biển chưa từng được khám phá" của bóng đá Na Uy - một thế hệ đã viết nên trang sử mới cho đất nước mình.

Đó không còn là chiến thắng của riêng Haaland.

Đó là chiến thắng của cả một tập thể.

Ødegaard điều tiết lối chơi bằng sự điềm tĩnh. Nyland liên tục cứu thua ở những thời điểm quyết định. Schjelderup, Nusa, Berge, Ajer... mỗi người đều góp một phần vào hành trình lịch sử ấy. Chính vì thế, Na Uy không còn là đội tuyển "có Haaland". Họ đã trở thành một đội bóng thực sự.

Điều khiến người hâm mộ yêu mến Na Uy không chỉ là kết quả.

Đó còn là cảm xúc.

Sau mỗi bàn thắng, các cầu thủ Bắc Âu cùng nhau thực hiện màn ăn mừng "chèo thuyền". Một động tác đơn giản nhưng gợi nhớ đến những con tàu Viking từng chinh phục đại dương hàng nghìn năm trước. Hình ảnh ấy nhanh chóng lan truyền khắp thế giới và trở thành một trong những biểu tượng đẹp nhất của World Cup 2026.

Như thể họ đang nói với tất cả:

"Người Na Uy lại một lần nữa ra khơi."

Cuộc phiêu lưu chỉ dừng lại trước tuyển Anh.

Na Uy dẫn trước nhờ Andreas Schjelderup, tạo ra vô số khó khăn cho một trong những ứng viên vô địch. Nhưng Jude Bellingham ghi cú đúp, trong đó có bàn quyết định ở hiệp phụ, khép lại câu chuyện cổ tích của đại diện Bắc Âu. Dù thất bại, họ rời giải trong sự ngẩng cao đầu và nhận được sự tôn trọng từ cả thế giới bóng đá.

Có những đội tuyển bị nhớ đến vì chiếc cúp.

Có những đội tuyển được nhớ đến vì cách họ chạm tới trái tim người hâm mộ.

Na Uy thuộc về nhóm thứ hai.

Họ chèo thuyền đến nước Mỹ không phải để phát hiện ra một châu lục như Columbus năm nào.

Họ đến để cả thế giới phát hiện ra một Na Uy mạnh mẽ, hiệu quả và đầy cảm xúc.

Sau 28 năm chờ đợi, họ đã không chỉ trở lại World Cup.

Họ đã trở lại trên bản đồ của bóng đá thế giới.

Xem thêm
0
138 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Chiến thắng trước Na Uy đưa tuyển Anh vào bán kết World Cup, nhưng trận đấu ở Miami để lại một bức tranh khác: đó là cái giá thể lực mà thầy trò Thomas Tuchel phải trả trong điều kiện thời tiết bị đánh giá là vượt ngưỡng an toàn thi đấu.

Miami và trận tứ kết “quá sức chịu đựng”

Trận đấu khởi tranh lúc 5 giờ chiều trong cái nóng 91 độ F, nhưng chỉ số “cảm nhận” lên tới 113 độ. Chỉ số đo nhiệt và độ ẩm Wet Globe Bulb ở mức 88, cao hơn nhiều so với ngưỡng 82 mà công đoàn cầu thủ thế giới khuyến nghị nên hoãn hoặc dừng trận. Ngay cả khi hết 90 phút, nhiệt độ vẫn quanh mức 109 độ F, biến trận tứ kết thành cuộc tra tấn thể lực hơn là một màn trình diễn bóng đá đỉnh cao.

Danh sách đau nhức dài thêm sau 120 phút

Hệ quả hiện lên rõ rệt khi tiếng còi mãn cuộc vang lên: Harry Kane, John Stones đổ gục xuống sân vì kiệt sức. Declan Rice phải rời sân từ giờ nghỉ, Nico O’Reilly và Ezri Konsa cũng không thể chơi trọn vẹn, tất cả đều liên quan tới chấn thương hoặc mệt mỏi. Rice vốn mang theo vấn đề về dây thần kinh, Marc Guéhi căng gân sau trận Mexico, Bukayo Saka đau gót Achilles, Stones thiếu cảm giác thi đấu, Elliot Anderson vừa trải qua vấn đề cơ bắp.

Hy vọng từ những điểm sáng hiếm hoi

Trong bức tranh u ám về thể lực, tuyển Anh vẫn có vài tín hiệu tích cực. Reece James trở lại và chơi 49 phút, giúp Tuchel có thêm lựa chọn ở hành lang phải. Bốn trụ cột Rice, Guéhi, O’Reilly và Bellingham đã “qua ải” thẻ phạt khi án treo giò được xóa sau tứ kết, chỉ còn Quansah bị cấm. Và quan trọng, trận bán kết tại Atlanta sẽ diễn ra trong sân có điều hòa, giảm bớt nỗi lo về một buổi chiều “cháy da” như ở Miami.

Xem thêm
0
444 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật