Báo chí Đông Nam Á ngả mũ trước chiến thắng của tuyển futsal Việt Nam

De Zerbi nói gì sau trận ra mắt thất bại cùng Tottenham?

Ryan Giggs: Đứa trẻ bỏ họ cha để chọn người không bao giờ bỏ mình

Hải Đẹp Trai

Barca thắng nghẹt thở, Real Madrid tiếc nuối phút bù giờ

⚽️ Raphinha và Lewandowski thay nhau ghi bàn, nhưng Vinicius cùng Gonzalo Garcia khiến hiệp 1 thành bữa tiệc bàn thắng với 4 pha lập công chỉ trong 10 phút cuối!

💥 Hiệp 2, Barca tấn công như vũ bão, Raphinha lại ghi dấu ấn với bàn thắng may mắn, còn De Jong “chốt đơn” bằng thẻ đỏ phút 90+1.

🏆 Real Madrid hết phép, Barca ôm cúp Siêu kinh điển về nhà trong sự vỡ òa của fan xứ Catalunya!

0
427 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Duy Anh
Barca ôm cúp về nhà, fan Catalunya chắc tối nay đi bão tới sáng. Real thì thôi, về luyện lại bài “phút bù giờ là của chúng ta” đi nhé, chứ đá thế này thì chịu!
Thích
Phản hồi
0
VUHONG LAM
Lewandowski ghi bàn xong cười toe, Vinicius thì chạy như ngáo mà vẫn không cứu nổi Real. Đúng là Siêu kinh điển, xem xong muốn tăng xông máu!
Thích
Phản hồi
0
Dang Phong
Hiệp 1 tưởng Real làm tiệc bàn thắng, ai ngờ Barca lật kèo như phim Hàn. Fan Real chắc giờ chỉ biết ôm gối khóc thầm, tội nghiệp chưa?
Thích
Phản hồi
0
Hải Đẹp Trai
Raphinha hôm nay chắc ăn nhầm gì mà đá như lên đồng, bóng vào chân là có biến. Real thì hết phép rồi, Benzema đâu, cứu với!
Thích
Phản hồi
0
Hạp Tiến Sơn
Barca đá kiểu này thì Real chỉ biết ngồi tiếc nuối thôi, phút bù giờ mà còn ăn thẻ đỏ, De Jong định cosplay Ramos à? Vãi cả “chốt đơn” phút 90+1, cay vl!
Thích
Phản hồi
0
Hạp Tiến Sơn
Lewandowski với Raphinha hôm nay như song sát, còn Vinicius thì múa xong về chỗ ngồi. Real Madrid hết bài, Barca lại lên đỉnh, cay vl!
Thích
Phản hồi
0
Anh Do Xuan Duy
Fan Real đâu rồi, ra đây nhận cúp “tiếc nuối” đi chứ Barca ôm hết cúp thật rồi. Đá thế này bảo sao fan Catalunya vỡ òa, còn Madrid thì vỡ mộng!
Thích
Phản hồi
0
Thanh Phung
Hiệp 1 tưởng Real làm tiệc bàn thắng, ai ngờ Barca bẻ lái như VinFast, hiệp 2 tấn công như vũ bão, Real ngáo ngơ không kịp trở tay luôn.
Thích
Phản hồi
0
Nguyễn Quang Hưng
Raphinha hôm nay chắc ăn nhầm gì mà bay thế, sút phát nào cũng như hack. Real Madrid hết phép rồi, về nhà ôm gối khóc đi mấy ông ơi!
Thích
Phản hồi
0
Quan Do Hoang
Barca đá kiểu này thì Real chỉ biết ngồi tiếc nuối thôi, phút bù giờ mà còn ăn thẻ đỏ, De Jong định cosplay Ramos à? Vãi cả “chốt đơn”!
Thích
Phản hồi
0
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

“Tôi sinh ra khi bố mẹ mới 17 tuổi. Bố tôi – Danny Wilson – là con của một gia đình gốc Sierra Leone định cư ở xứ Wales từ thập niên 1920. Ông chơi rugby ở vị trí số 10. Mẹ tôi – Lynne Giggs – làm bảo mẫu, kiêm phụ bếp trong một quán rượu ở bến cảng. Họ chưa từng kết hôn.

Trong mắt bố, thế giới chỉ xoay quanh trái bóng bầu dục và những cốc bia. Ông để ria mép, mái tóc Afro bồng bềnh, phong thái ngạo nghễ khiến phụ nữ bị cuốn hút. Nhưng đằng sau vẻ ngoài đó là một con người phóng túng và vô trách nhiệm.

Mẹ tôi thì ngược lại. Bà bị phản bội hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng để nuôi tôi nên người. Nhờ ông bà ngoại hỗ trợ, bà làm việc quần quật – hai, thậm chí ba công việc cùng lúc. Còn bố tôi, những cơn say và bạo lực là thứ ông mang về nhà. Tôi từng cố đứng ra bảo vệ mẹ… nhưng khi ấy, tôi chỉ là một đứa trẻ.

Ngày tôi ra mắt, trên khán đài chỉ có mẹ. Bố đã rời khỏi gia đình từ một năm trước.

Và cũng từ lúc đó, tôi tự quyết định: Ryan Wilson sẽ không còn tồn tại nữa. Tôi chọn trở thành Ryan Giggs.

Năm 1989, khi sang Ý dự giải, trọng tài cầm hộ chiếu và hỏi: “Ai là Giggs?”. Tôi bước lên. Các đồng đội ngạc nhiên – đó là họ của mẹ tôi.

Tôi không phủ nhận dòng máu của bố. Nhưng tôi chọn đứng về phía người đã không bao giờ bỏ rơi mình.

Từ bố, tôi chỉ giữ lại hai điều: phải chạy nhanh – nhanh hơn tất cả… và luôn sẵn sàng tránh những cú đánh bất ngờ.

Còn lại, cứ gọi tôi là Ryan Giggs.”

Xem thêm
2
432 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Thất bại 0–3 trước Man City ngay tại Stamford Bridge ngay lập tức khiến Chelsea trở thành tâm điểm chỉ trích. Những cụm từ như “thất bại”, “khủng hoảng” hay thậm chí “không có tương lai” lại xuất hiện dày đặc. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, trận thua này không đơn thuần là một bước lùi — mà có thể là dấu hiệu cho thấy Chelsea đang đi đúng hướng.

Trước hết, cần thẳng thắn: Man City ở một đẳng cấp khác. Đó là đội bóng có hệ thống vận hành gần như hoàn hảo, với chiều sâu đội hình và kinh nghiệm chinh chiến vượt trội. Một Chelsea trẻ trung, chưa hoàn thiện, việc thất bại trước đối thủ như vậy — thậm chí thua đậm — là điều không quá bất ngờ. Vấn đề không nằm ở kết quả, mà nằm ở cách họ thể hiện.

Chelsea vẫn cho thấy những hạn chế rõ ràng về bản lĩnh và sự ổn định. Khi bị gây sức ép liên tục, họ có thời điểm mất kiểm soát thế trận, để lộ khoảng trống và bị trừng phạt. Đây là vấn đề quen thuộc của một đội hình trẻ — thiếu kinh nghiệm trong việc quản lý trận đấu ở đẳng cấp cao.

Tuy nhiên, điểm tích cực nằm ở cách Chelsea tiếp cận trận đấu. Họ không từ bỏ triết lý chơi bóng, vẫn kiên trì triển khai từ tuyến dưới, cố gắng giữ cấu trúc đội hình và duy trì lối chơi có tổ chức. Ngay cả khi bị dẫn trước, Chelsea không hoàn toàn vỡ trận theo kiểu hoảng loạn, mà vẫn cố gắng vận hành theo hệ thống đã được xây dựng.

Đó là dấu hiệu quan trọng. Một đội bóng trẻ không thể trưởng thành nếu chỉ phản ứng theo cảm xúc trận đấu. Việc giữ được định hướng chiến thuật, dù trong hoàn cảnh bất lợi, cho thấy Chelsea đang được xây dựng theo tư duy dài hạn — điều họ đã thiếu trong nhiều mùa giải gần đây.

Bóng đá hiện đại không còn là câu chuyện của những thay đổi tức thời. Với một đội hình trẻ như hiện tại, Chelsea cần thời gian để hoàn thiện sự gắn kết, nâng cao bản lĩnh và tích lũy kinh nghiệm. Những trận thua như trước Man City, dù khó chấp nhận, lại chính là bài kiểm tra cần thiết trong quá trình đó.

Vì vậy, thay vì vội vàng kết luận rằng Chelsea đang thất bại, có lẽ nên nhìn nhận thực tế hơn: họ đang trong một chu kỳ xây dựng mới. Và trận thua 0–3 này, xét ở góc độ dài hạn, có thể chính là một bước đi đúng hướng.

Xem thêm
1
168 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Luka Modrić chưa bao giờ là mẫu cầu thủ khiến thế giới phải chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không hào nhoáng, không ồn ào, tiền vệ người Croatia bước vào Real Madrid năm 2012 trong sự nghi ngờ nhiều hơn kỳ vọng. Và rồi, chỉ sau một mùa giải, anh bị gắn cho cái mác cay đắng: “bản hợp đồng tệ nhất La Liga”.

Đó là thời điểm Modrić chật vật tìm chỗ đứng giữa dàn sao Galácticos. Nhịp độ khắc nghiệt, áp lực khổng lồ từ Bernabéu và sự hoài nghi từ truyền thông khiến anh trở thành tâm điểm chỉ trích. Với nhiều cầu thủ, đó có thể là dấu chấm hết. Nhưng với Modrić, đó lại là khởi đầu cho một hành trình lặng lẽ nhưng vĩ đại.

Không phản ứng bằng lời nói, Modrić trả lời bằng màn trình diễn. Từng đường chuyền, từng pha xử lý, anh dần chứng minh giá trị của mình. Qua thời gian, tiền vệ nhỏ con ấy trở thành “bộ não” nơi tuyến giữa Real Madrid, kết hợp cùng Kroos và Casemiro tạo nên một trong những hàng tiền vệ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá.

Đỉnh cao đến vào năm 2018 – năm mà Modrić bước ra khỏi cái bóng của Messi và Ronaldo. Anh dẫn dắt Real Madrid đến chức vô địch Champions League, đồng thời đưa Croatia vào tới chung kết World Cup. Phần thưởng xứng đáng là Quả Bóng Vàng, danh hiệu chấm dứt hơn một thập kỷ thống trị của hai siêu sao lớn nhất thế giới.

Nhưng điều khiến Modrić trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở đỉnh cao, mà là cách anh duy trì nó. Khi nhiều đồng nghiệp đã rời xa sân cỏ, Modrić – ở tuổi gần 40 – vẫn thi đấu đỉnh cao, vẫn điều tiết trận đấu bằng thứ bóng đá tinh tế và thông minh. Tại AC Milan, anh không còn là trung tâm của mọi ánh nhìn, nhưng vẫn là trái tim thầm lặng giữ nhịp cho cả đội.

Hành trình của Luka Modrić là minh chứng rõ ràng rằng vĩ đại không nhất thiết phải bắt đầu bằng hào quang. Đôi khi, nó được xây dựng từ những nghi ngờ, những thất bại – và ý chí không bao giờ chấp nhận bị định nghĩa bởi chúng.

Xem thêm
3
990 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hóng VAR

Không cần dùng lực, chỉ cần dùng não. 12 khoảnh khắc chứng minh vì sao bóng đá là môn thể thao hấp dẫn nhất hành tinh!

Xem thêm
0
83 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Roberto De Zerbi có trận ra mắt Tottenham bằng thất bại 0-1 trên sân Ánh Sáng của Sunderland, trong bối cảnh đội bóng thành London đã trải qua 105 ngày không thắng tại Ngoại hạng Anh. Ông khẳng định Tottenham “không đáng thua”, chơi tốt nhưng “chưa đủ để chiến thắng”.

Tâm lý đè nặng Tottenham

De Zerbi nhấn mạnh ông không trách các cầu thủ, bởi họ đã thi đấu với “thái độ và tinh thần tốt nhất”. Theo HLV người Italy, Tottenham lẽ ra có thể chơi tốt hơn, nhưng vấn đề không chỉ nằm trên sân cỏ mà còn ở khía cạnh tâm lý, đặc biệt là nỗi sợ xuống hạng đang ảnh hưởng lớn đến màn trình diễn. Ông nói mình tích cực vì hiểu các học trò là những con người và cầu thủ như thế nào, chứ không phải vì danh tiếng Tottenham hay vì buộc phải nói những điều tích cực.

Triết lý tinh thần và mục tiêu trước mắt

De Zerbi coi yếu tố tinh thần là phần quan trọng trong triết lý huấn luyện. Ông vẫn tin Tottenham có thể xoay chuyển tình thế nhờ chất lượng đội hình, nhưng khẳng định mục tiêu trước mắt chỉ là giành một chiến thắng để giải tỏa áp lực. Sau trận thua bởi cú sút đập người đổi hướng của Nordi Mukiele, Tottenham tiếp tục đứng thứ 18 Ngoại hạng Anh, cho thấy khối lượng công việc tâm lý mà De Zerbi phải xử lý bên cạnh chuyên môn.

Xem thêm
0
679 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật