Bản tin FIFA và khoảng trống mang tên chủ tịch
Bản tin đối ngoại mới nhất của FIFA tràn ngập những câu chuyện “an toàn”: cứu trợ động đất, phỏng vấn trưởng ban trọng tài, số liệu về tầm phủ sóng World Cup 2026, linh vật thân thiện với môi trường, chiến dịch thể dục cho giới trẻ New York. Thứ thường xuyên xuất hiện trước đây là hình ảnh Gianni Infantino lại biến mất. Sự vắng mặt này diễn ra ngay sau ồn ào quanh án treo giò của Folarin Balogun và cú điện thoại từ Donald Trump, khiến nhiều người đặt câu hỏi liệu FIFA có đang né tránh chính người đứng đầu của mình.
Hệ thống trợ cấp phình to
Kể từ năm 2016, Infantino đã biến các khoản hỗ trợ tài chính thành trụ cột quyền lực. Tiền cấp cho 211 liên đoàn thành viên được tăng lên gấp bốn, trong bối cảnh FIFA đặt mục tiêu thu 13 tỉ đô la Mỹ cho chu kỳ bốn năm kết thúc bằng World Cup này, và nhiều khả năng còn vượt chỉ tiêu. Với nhiều liên đoàn, tiền từ FIFA chiếm ít nhất ba phần tư nguồn thu. Những giải đấu mới, lịch thi đấu dày hơn và việc đưa World Cup tới nền kinh tế lớn nhất thế giới đều phục vụ cho dòng tiền này.
Phiếu bầu gắn chặt với dòng tiền
Ba liên đoàn châu Phi, châu Á và Nam Mỹ đã tuyên bố ủng hộ Infantino tại đại hội ở Vancouver, nắm 111 trong tổng số 211 phiếu. Khu vực châu Đại Dương và phần lớn Caribe trong Concacaf phụ thuộc nặng nề vào nguồn tài trợ của FIFA. Ở châu Âu, dù UEFA và một số liên đoàn lớn công khai chỉ trích vụ Balogun, Liên đoàn Anh vẫn cam kết bỏ phiếu cho Infantino, đồng thời tránh tham gia các văn bản phản đối gần đây. Mong muốn đăng cai World Cup nữ 2035 và một kỳ World Cup nam trong tương lai là yếu tố được cân nhắc kỹ trong lựa chọn này.
Nguyên tắc bị đặt sau lợi ích
Một quan chức châu Âu mô tả các mối quan hệ trong bóng đá là “mang tính trao đổi”. Một bên là lập luận về “nguyên tắc và giá trị”, bên kia là thực tế tài chính. Vụ Balogun được xem như va chạm giữa hai cách nhìn đó. Một số người cho rằng ranh giới đã bị vượt qua từ lúc Infantino dùng uy tín bóng đá để trao “Giải thưởng Hòa bình” cho Trump, nhưng phản ứng thực tế vẫn rất hạn chế. Nhiều người trong giới thừa nhận họ cân nhắc lợi ích – rủi ro rồi chọn im lặng, vì “FIFA giữ sổ ghi chép”.
Mở rộng giải đấu như một công cụ
Trước tranh cãi, Infantino không lùi lại mà tiếp tục thúc đẩy ý tưởng World Cup 64 đội, dù từng nói không nên mở rộng quá nhanh. Ông viện dẫn thành tích của các đội châu Phi, khả năng loại bỏ thể thức “đội thứ ba đi tiếp” và cơ hội thêm 24 trận để bán bản quyền, đồng thời mở cửa cho các thị trường lớn chưa góp mặt. Song song, kế hoạch World Cup các câu lạc bộ 48 đội, có thể tổ chức dày hơn, cũng được đưa ra. Mỗi bước mở rộng đều đồng nghĩa với thêm trận đấu, thêm doanh thu và thêm lý do để tăng trợ cấp cho các liên đoàn.
Quyền lực được củng cố qua thỏa thuận
FIFA và tổ chức đại diện các câu lạc bộ châu Âu đã ký “quan hệ đối tác chiến lược” đến năm 2030, đang xây dựng một mô hình liên doanh tương tự cách Champions League được điều hành. Một số người trong giới cho rằng cấu trúc mới này rồi sẽ cần một người đứng đầu, và Infantino – người góp phần tạo ra nó – là ứng viên tự nhiên. Trong bối cảnh đó, khả năng ông rời khỏi trung tâm quyền lực sau năm 2031 bị đặt dấu hỏi, dù điều lệ hiện tại giới hạn ba nhiệm kỳ.
Sự phản kháng rời rạc
UEFA, một số liên đoàn châu Âu, các giải vô địch và hiệp hội cầu thủ có những tuyên bố gay gắt về lịch thi đấu, về can thiệp chính trị và về tính liêm chính. Tuy nhiên, các phản ứng này chưa kết nối thành một mặt trận thống nhất. Một số nhân vật thừa nhận “không loại trừ khả năng” có người đề xuất sửa điều lệ để Infantino ở lại lâu hơn, nhưng cũng không dám tin đó sẽ là giới hạn buộc các liên đoàn phải đứng lên. Trong khi đó, dòng tiền vẫn chảy, các phiếu bầu vẫn gắn chặt với trợ cấp, và sự im lặng tiếp tục chiếm ưu thế.