Marcus Rashford bước vào World Cup 2026 trong màu áo tuyển Anh với vị thế trụ cột, nhưng lại không biết mình sẽ thuộc về câu lạc bộ nào sau mùa hè. Hai năm qua, sự nghiệp của anh bị phủ bóng bởi những quyết định ở Manchester United, những lần cho mượn liên tiếp và sự lưỡng lự từ Barcelona, đội bóng tưởng như đã là bến đỗ lâu dài.
Bước ngoặt từ Old Trafford
Mọi thứ bắt đầu trật khỏi quỹ đạo từ tháng 12/2024, khi Ruben Amorim gạch tên Rashford khỏi kế hoạch đội một MU. Từ đó, anh phải đi “ở trọ” tại Aston Villa rồi Barcelona. Dù chơi khá ấn tượng, đặc biệt là cú đá phạt vào lưới Real Madrid giúp Barca vô địch La Liga, Rashford vẫn không nhận được cam kết lâu dài. Ngay cả khi Amorim đã rời Old Trafford, ban lãnh đạo mới với Sir Jim Ratcliffe, Jason Wilcox và Omar Berrada vẫn không xem anh là mảnh ghép cho dự án tương lai.
Barcelona lưỡng lự, Gordon làm rối thêm
Dưới thời Hansi Flick, Rashford có mùa giải tích cực và công khai mong muốn ở lại xứ Catalunya. Tuy vậy, Barca lại gửi tín hiệu nửa vời. Việc chi 69 triệu bảng mua Anthony Gordon cho đúng vị trí cánh trái khiến chỗ đứng của Rashford càng mong manh. Đội bóng Tây Ban Nha được cho là chỉ tính đến phương án mượn tiếp, trong khi MU chỉ muốn bán đứt với giá khoảng 26 triệu bảng.
Gánh nặng lương và nút thắt World Cup
Con số 26 triệu bảng không phải vấn đề lớn, vướng mắc nằm ở mức lương khoảng 17,5 triệu bảng mỗi năm và hợp đồng còn tới 2028. MU muốn giải phóng quỹ lương, còn bất kỳ đội bóng nào cũng phải cân nhắc kỹ nếu đáp ứng yêu cầu đãi ngộ của Rashford. Trong bối cảnh đó, World Cup 2026 trở thành cơ hội hiếm có để anh tự nâng giá trị bản thân. Một kỳ giải bùng nổ có thể biến những con số đang bị xem là gánh nặng thành khoản đầu tư chấp nhận được với các câu lạc bộ đang theo dõi anh.