Pedri liên tục mờ nhạt tại World Cup 2026: Chuyện gì đang xảy ra tại La Roja?

Scholes nghi ngờ MU mua Santos chỉ để bán lại, Butt gọi là “từ trên trời rơi xuống”

Giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất trận World Cup: Danh tiếng lấn át phong độ?

Đoàn Linh

World Cup 2026: Khi chấm phạt đền trở thành “điểm mù” của giải đấu

Chấm 11m: Từ cú sút của Mbappé đến kỷ lục buồn của giải

Quả phạt đền hỏng ăn của Kylian Mbappé trong trận tứ kết giữa Pháp và Maroc không chỉ là một tình huống gây tranh cãi, mà còn làm nổi bật thực tế u ám của World Cup 2026: đây là kỳ World Cup có tỷ lệ sút phạt đền hỏng nhiều nhất kể từ khi có thống kê chính thức năm 1966. Cú sút hỏng đó là lần thứ 6 các quả phạt đền trong thời gian thi đấu chính thức hoặc hiệp phụ ở giải năm nay không thành bàn, góp thêm một mảnh ghép vào bức tranh hiệu suất tệ hại trên chấm 11m.

Giá của một cú sút hỏng: Không phải ai cũng trả bằng tấm vé đi tiếp

Mỗi quả phạt đền hỏng mang một cái giá khác nhau. Mehdi Taremi từng đứng trước cơ hội đưa Iran vào vòng knock-out nhưng lại không tận dụng được. Bruno Guimarães bỏ lỡ cơ hội giúp Brazil vươn lên dẫn trước Na Uy ở vòng 16 đội. Dù vậy, không phải đội bóng nào cũng phải trả giá đắt. Lionel Messi và Kylian Mbappé đều đã sút hỏng phạt đền ở World Cup 2026, nhưng Argentina và Pháp vẫn không bị loại vì những khoảnh khắc đó. Messi thậm chí còn tự “chuộc lỗi” bằng cú đúp vào lưới Áo, rồi cùng Argentina vượt qua Ai Cập dù từng bị thủ môn đối phương cản phá một quả phạt đền ở vòng 16 đội.

Messi và mặt tối của thống kê phạt đền

Trong bức tranh chung u ám của các quả phạt đền tại World Cup 2026, Lionel Messi trở thành nhân vật trung tâm của một thống kê không mấy dễ chịu. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, một cầu thủ sút hỏng phạt đền tới hai lần trong cùng một kỳ giải. Tính cả các kỳ trước, Messi chỉ ghi 4 trên 8 quả phạt đền ở World Cup, biến anh thành cầu thủ có hiệu suất phạt đền tệ nhất trong lịch sử giải đấu. Trước đó, chỉ có Asamoah Gyan của Ghana từng hai lần sút hỏng phạt đền tại World Cup, vào các năm 2010 và 2014.

Những con số biết nói: Hiệu suất thấp nhất từ năm 1966

Các mô hình thống kê về “bàn thắng kỳ vọng” thường đánh giá phạt đền có khả năng thành bàn khoảng 75 đến 80 phần trăm. Thế nhưng World Cup 2026 lại đi ngược chuẩn mực đó. Từ tổng cộng 60 quả phạt đền, bao gồm cả loạt sút luân lưu, đã có tới 21 lần bóng không vào lưới. Tỷ lệ thành công chỉ còn 65 phần trăm, thấp nhất trong toàn bộ lịch sử World Cup kể từ năm 1966. Hai kỳ 1966 và 1970 thậm chí không có bất kỳ quả phạt đền hỏng nào, còn trong nhiều thập niên sau đó, hiệu suất luôn giữ ở khoảng 70 đến 80 phần trăm. Xu hướng sa sút bắt đầu thấy rõ từ World Cup 2014 và kéo dài đến nay, dù World Cup 2018 đã áp dụng công nghệ hỗ trợ trọng tài, giúp một số cầu thủ được đá lại nếu thủ môn rời khỏi vạch vôi quá sớm.

Thủ môn tỏa sáng: Yassine Bounou và mặt còn lại của chấm 11m

Hiệu suất sút phạt đền giảm không chỉ đến từ người đá bóng, mà còn từ sự xuất sắc của các thủ môn. Yassine Bounou của Maroc là ví dụ tiêu biểu. Trước trận gặp Pháp, anh chỉ để thủng lưới 2 trên 9 quả phạt đền phải đối mặt ở World Cup. Trong pha cản phá cú sút của Mbappé, Bounou tuân thủ đúng luật khi vẫn giữ ít nhất một chân trên vạch vôi cho đến thời điểm đối phương dứt điểm, rồi phản xạ kịp thời để cứu thua. Pha bóng đó không chỉ làm dày thêm hồ sơ ấn tượng của Bounou trên chấm 11m, mà còn kéo tụt thêm tỷ lệ thành công vốn đã thấp của các quả phạt đền tại World Cup 2026.

0
307 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Kỳ vọng được nuôi từ mùa giải trong mơ

Bruno Fernandes bước vào World Cup 2026 trong tâm thế của một thủ quân đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Anh vừa được bầu là cầu thủ hay nhất giải Ngoại Hạng Anh 2025/2026 và lập kỷ lục kiến tạo trong một mùa với 21 đường chuyền thành bàn cho Manchester United. Phong độ đó khiến anh tin mình có thể mang nguồn cảm hứng ấy sang đội tuyển, nhất là khi được trao băng đội trưởng Bồ Đào Nha.

Một tập thể tưởng như đã sẵn sàng

Bồ Đào Nha có đủ lý do để đặt mục tiêu cao. Họ vừa vô địch UEFA Nations League 2025, sở hữu Cristiano Ronaldo với tư cách chân sút số một lịch sử cấp đội tuyển, cùng nhóm trụ cột đang thành công ở Paris Saint-Germain như Nuno Mendes, João Neves, Vitinha và Gonçalo Ramos, những người vừa bảo vệ thành công danh hiệu vô địch quốc gia Pháp và cúp châu Âu. Trong mắt Fernandes, đó là một tập thể vừa chất lượng, vừa gắn kết qua nhiều năm.

Cú dừng lại ở vòng 16 đội

Thực tế trên sân lại đi theo hướng khác. Bồ Đào Nha chỉ thắng hai trong năm trận, trước Uzbekistan và Croatia, rồi dừng bước ở vòng 16 đội sau thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha. Với một đội bóng được xếp vào nhóm ứng viên vô địch, kết quả đó tạo ra cú sốc lớn, nhất là với người mang băng đội trưởng như Fernandes.

Tâm trạng của thủ quân sau thất bại

Trên trang cá nhân, Fernandes thừa nhận mình buồn, bực bội và thất vọng. Anh nói nhóm cầu thủ hiện tại khiến anh đặt kỳ vọng rất cao, không chỉ vì chất lượng chuyên môn mà vì cảm giác về một tập thể đã được xây dựng qua thời gian. Dù vậy, anh vẫn gửi lời cảm ơn tới đồng đội, ban huấn luyện và người hâm mộ Bồ Đào Nha vì sự ủng hộ trong suốt hành trình World Cup.

Xem thêm
0
4,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Tinh thần “làm việc cho Real Madrid”

Trong ngày đầu tiên làm việc lại ở Valdebebas, José Mourinho nhấn mạnh ông không chỉ “làm việc tại” mà là “làm việc cho Real Madrid”. Ở tuổi 63, ông gọi lần trở lại này là “một sứ mệnh”, gắn với tình cảm cá nhân dành cho câu lạc bộ và cảm giác vinh dự khi được phục vụ đội bóng. Cách ông lặp lại ý niệm về trách nhiệm và danh dự cho thấy trọng tâm không nằm ở vị trí huấn luyện viên, mà ở vai trò người gánh vác hình ảnh Real Madrid.

Xây lại môi trường sau hai mùa trắng tay

Mourinho tiếp quản đội bóng sau hai mùa giải liên tiếp không có danh hiệu dưới thời Carlo Ancelotti, rồi Xabi Alonso và Álvaro Arbeloa. Thay vì nói nhiều về thành tích cá nhân, ông đặt mục tiêu “giúp mọi người trở nên tốt hơn”, từ cầu thủ đến ban huấn luyện. Ông nói đến việc tạo ra một môi trường làm việc dựa trên kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và tham vọng, coi đó là nền tảng để đưa đội bóng “trở lại đúng đường” sau giai đoạn sa sút.

Chuẩn bị nhân sự cho mùa giải mới

Real Madrid đã hoạt động mạnh trên thị trường chuyển nhượng trước khi Mourinho chính thức bắt tay vào buổi làm việc đầu tiên. Đội bóng đã chiêu mộ Marc Cucurella, Bernardo Silva, Ibrahima Konaté và Denzel Dumfries. Mourinho khẳng định quá trình chuẩn bị không bắt đầu từ hôm nay, mà đã được triển khai “từ lâu” cùng bộ máy câu lạc bộ ở nhiều cấp độ. Ngày đầu tiên của ông chủ yếu là rà soát những gì đã làm và xác định phần việc còn lại.

Tiền mùa giải như bệ phóng cho “sứ mệnh”

Real Madrid sẽ khởi động tập trung chuẩn bị mùa giải vào thứ Hai, với trận giao hữu đầu tiên gặp Fiorentina tại Klagenfurt, Áo, ngày 1 tháng 8. Đây sẽ là trận đấu đầu tiên của Mourinho trong nhiệm kỳ mới. Sau đó, đội còn gặp Deportivo La Coruña trong khuôn khổ cúp Teresa Herrera ngày 12 tháng 8. Chuỗi trận này là dịp để ông kiểm tra lực lượng mới, truyền tải yêu cầu về văn hóa làm việc và gắn kết đội hình trước mùa 2026-27.

Bệ phóng từ nhiệm kỳ cũ

Lần gần nhất dẫn dắt Real Madrid giai đoạn 2010-2013, Mourinho giành một chức vô địch La Liga, một Cúp Nhà vua và một Siêu cúp Tây Ban Nha, đồng thời ba lần liên tiếp vào bán kết cúp châu Âu. Sau khi rời Bernabéu, ông kinh qua Chelsea, Manchester United, Tottenham Hotspur, AS Roma, Fenerbahçe và Benfica. Kinh nghiệm đó là nền tảng để ông quay lại Madrid với cách tiếp cận đặt nặng văn hóa làm việc và trách nhiệm, hơn là những tuyên bố về số danh hiệu cá nhân.

Xem thêm
0
4,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Nhiệt độ khắc nghiệt đặt lại mặt bằng trận tứ kết

Trận Anh gặp Na Uy ở Miami diễn ra rạng sáng mai trong bối cảnh thời tiết bị cảnh báo là nguy hiểm cho sức khỏe. Nhiệt độ không khí khoảng 33 độ C, nhưng do độ ẩm cao nên cảm giác ngoài trời lên tới hơn 40 độ C. Chỉ số nhiệt độ tổng hợp mà các tổ chức thể thao dùng để đánh giá rủi ro sức khỏe được ước tính ở mức 28 đến 30 độ C vào giờ bóng lăn, chạm ngưỡng mà công đoàn cầu thủ thế giới khuyến nghị nên hoãn hoặc lùi giờ thi đấu. Dù vậy, trận đấu vẫn diễn ra như kế hoạch.

Anh: làm quen khí hậu qua trại tập huấn

Đội tuyển Anh không thường xuyên phải đá trong điều kiện nóng ẩm ở giải lần này. Họ chủ yếu chơi trong sân có mái che và điều hòa tại Dallas và Atlanta, với nhiệt độ trong sân được giữ ở mức dễ chịu khoảng 21 độ C. Trận nóng nhất mà Anh đã trải qua mới chỉ là 25 độ C, lại trong bối cảnh trời nhiều mây. Tuy nhiên, quá trình chuẩn bị của họ lại diễn ra ở những nơi nóng hơn nhiều. Ngay khi sang Mỹ, Anh đóng quân tại Florida trong 10 ngày, thi đấu giao hữu ở Tampa và Orlando. Sau đó, họ chuyển tới cơ sở tập luyện ở Kansas, nơi nhiệt độ ban ngày thường xuyên ở mức trên 30 độ C. Theo chuyên gia về thể thao trong điều kiện nóng, việc liên tục sinh hoạt và tập luyện ở hai địa điểm nóng như vậy giúp cầu thủ Anh thích nghi dần về mặt sinh lý, dù chưa có nhiều cơ hội kiểm chứng trong các trận đấu chính thức dưới trời nắng gắt.

Na Uy: tích lũy kinh nghiệm ngay trên sân đấu

Na Uy lại đi theo một lộ trình khác. Họ không dành giai đoạn chuẩn bị trong môi trường nóng như Anh, khi các trận giao hữu trước giải diễn ra ở Oslo và New Jersey với thời tiết mát hơn. Bù lại, phần lớn các trận tại vòng chung kết của Na Uy đều đá ngoài trời. Trận mở màn gặp Iraq diễn ra dưới trời quang mây ở mức 25 độ C. Sau đó, họ trải qua những trận có mưa và nhiều mây trước Senegal và Pháp, rồi một trận trong nhà trước Bờ Biển Ngà. Đáng chú ý nhất là chiến thắng trước Brazil tại New Jersey, khi nhiệt độ ngoài trời lên tới 31 độ C và độ ẩm khiến cảm giác trên sân còn ngột ngạt hơn. Như vậy, Na Uy đã trực tiếp va chạm với điều kiện nóng ẩm trong bối cảnh thi đấu căng thẳng, điều mà Anh chưa trải nghiệm nhiều ở giải này.

Hai cách chuẩn bị, một bài kiểm tra chung

Cả hai đội đều có lý do để tin rằng mình không quá bỡ ngỡ trước cái nóng ở Miami, nhưng theo hai hướng khác nhau. Anh dựa vào quá trình thích nghi có chủ đích tại các trại tập huấn ở vùng nóng, với thời gian tiếp xúc dài ngày. Na Uy lại dựa vào chuỗi trận đấu thật trong điều kiện ngoài trời, trong đó có một trận được mô tả là ngột ngạt. Một chuyên gia đánh giá rằng Anh có thể ở trạng thái tươi hơn, do không phải đá quá nhiều trận nóng liên tiếp như Na Uy, vốn đã tiêu hao thể lực đáng kể. Dù vậy, cả hai đều sẽ phải đối mặt với một môi trường đặc biệt: sân Hard Rock có kết cấu mái che khiến gió khó lưu thông, biến mặt cỏ thành một “chiếc hầm ẩm” nơi mồ hôi khó bốc hơi, khiến cơ thể càng khó thoát nhiệt.

Trận đấu không chỉ là câu chuyện chiến thuật

Trong bối cảnh đó, yếu tố thể chất và khả năng chịu đựng thời tiết có thể ảnh hưởng lớn đến cục diện. Các biện pháp hỗ trợ như ghế băng được làm mát, khăn lạnh, áo đá lạnh trước trận hay các đợt tiếp nước đã được chuẩn bị. Đội nào tận dụng tốt hơn nền tảng thích nghi của mình, dù là qua trại tập huấn hay qua các trận nóng trước đó, sẽ có thêm một lớp bảo vệ quan trọng trong trận tứ kết diễn ra dưới cái nóng được đánh giá là khắc nghiệt nhất giải.

Xem thêm
0
3,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Giới hạn chi tiêu và lựa chọn bị thu hẹp

Sau khi cán đích ở vị trí thứ ba mùa trước và giành quyền trở lại Champions League sau hai năm vắng bóng, Man Utd xác định tuyến giữa là khu vực cần tăng cường. Tuy nhiên, họ phải đối mặt với mặt bằng giá bị đẩy lên rất cao cho những mục tiêu hàng đầu.

Trường hợp Elliot Anderson là ví dụ rõ nhất. Nottingham Forest đưa ra mức phí lên tới 116 triệu bảng cho tiền vệ người Anh, con số Man Utd không sẵn sàng chi trả. Từ đó, câu lạc bộ buộc phải rút lui dù đây là lựa chọn ưu tiên.

Mateus Fernandes và cuộc đua giá với Tottenham

Khi chuyển hướng sang Mateus Fernandes của West Ham, Man Utd ban đầu kỳ vọng vào bối cảnh thay đổi lãnh đạo ở đội bóng này, với khả năng cần bán nhanh để cân đối. Nhưng khi Tottenham bày tỏ sự quan tâm, giá trị của tiền vệ người Bồ Đào Nha tăng lên 85 triệu bảng, cao hơn nhiều so với mức Man Utd dự tính.

Man Utd vẫn đưa ra đề nghị với cùng con số 85 triệu bảng, nhưng cấu trúc bao gồm các khoản trả thêm theo điều kiện. Fernandes cuối cùng chọn Tottenham, cho thấy yếu tố giá cả không chỉ nằm ở con số tổng, mà còn ở cách thức thanh toán và sức hút của đối thủ cạnh tranh.

Ederson: thương vụ “vừa tầm” lại thành ẩn số

Trong bối cảnh đó, Ederson từ Atalanta được xem là phương án hợp lý hơn về tài chính, với mức phí 35 triệu bảng đã được thống nhất từ ngày 2/6. Đây là thương vụ mà Man Utd dự tính hoàn tất sớm để ổn định kế hoạch nhân sự.

Thế nhưng, việc Ederson được gọi bổ sung vào đội tuyển Brazil dự World Cup khiến lịch kiểm tra y tế phải lùi lại. Sau khi Brazil bị loại bởi Na Uy, các nguồn tin cho biết kiểm tra y tế phát hiện vấn đề, có người khẳng định thương vụ đã đổ vỡ, trong khi cả hai câu lạc bộ đều phủ nhận đã đưa ra quyết định cuối cùng.

Một mùa hè bị chi phối bởi con số

Trong khi các thương vụ khác như Andrey Santos và Karl Darlow tiến triển nhanh sau khi đạt thỏa thuận, Ederson vẫn chưa có hồi kết. Nếu thương vụ này không thành, Man Utd sẽ bước qua một mùa hè mà mọi nỗ lực tăng cường tuyến giữa đều bị chi phối bởi giá cả, từ những mức phí bị đẩy lên quá cao cho tới một bản hợp đồng tưởng như “vừa tầm” nhưng lại vướng mắc ở giai đoạn cuối.

Xem thêm
0
5,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Thương vụ 12,5 triệu bảng nói gì về Man City?

Man City chấp nhận trả 12,5 triệu bảng cho Jeremy Monga, một cầu thủ mới 17 tuổi, vừa ký học bổng một năm ở Leicester và chuẩn bị chuyển sang hợp đồng chuyên nghiệp. Con số này không lạ trong bối cảnh Tottenham từng chi 30 triệu bảng cho Archie Gray ở tuổi 18, Man United trả 27 triệu bảng cho Luke Shaw khi anh 18 tuổi, hay Arsenal từng bỏ tối đa 12,5 triệu bảng cho Theo Walcott lúc 16 tuổi. Quy mô khoản phí cho thấy Man City không coi đây là một canh bạc nhỏ, mà là một khoản đầu tư nghiêm túc cho tương lai hàng công.

Cuộc đấu tay đôi với Arsenal và ý nghĩa phía sau

Arsenal, với vị thế đương kim vô địch Ngoại hạng Anh, từng ở rất gần Monga và được đánh giá là dẫn đầu cuộc đua. Brentford cũng tham gia, nhưng Man City là đội đạt thỏa thuận với Leicester, trong bối cảnh đội bóng này vừa rớt xuống League One và mất một trong những cầu thủ sáng giá nhất. Việc Arsenal bị “nẫng tay trên” ở giai đoạn cuối khiến Mikel Arteta phải chấp nhận để đối thủ trực tiếp giành một tài năng trẻ mà họ theo đuổi sát sao. Với Man City, đây là một chiến thắng trên thị trường cầu thủ trẻ, không chỉ đơn thuần là bổ sung nhân sự.

Dấu ấn Enzo Maresca trong thương vụ

Man City đã để mắt tới Monga từ lâu, nhưng tốc độ của thương vụ tăng lên rõ rệt khi Enzo Maresca xuất hiện trên ghế huấn luyện. Ông từng làm việc trực tiếp với Monga trong mùa giải dẫn dắt Leicester, nên hiểu khá rõ điểm mạnh, điểm yếu và tiềm năng của cầu thủ này. Việc một huấn luyện viên đã từng sử dụng Monga ở cấp độ chuyên nghiệp tiếp tục muốn đưa anh về đội bóng mới cho thấy niềm tin cá nhân khá lớn, và giúp Man City giảm bớt rủi ro khi đầu tư vào một cầu thủ tuổi teen.

Nền tảng thi đấu sớm ở Leicester

Monga được Leicester đưa vào đội một từ rất sớm. Anh trở thành cầu thủ đá chính trẻ nhất lịch sử câu lạc bộ khi mới 16 tuổi 34 ngày, trong trận gặp Huddersfield ở cúp Liên đoàn. Ở Ngoại hạng Anh, anh ra mắt trong trận gặp Newcastle tháng 4/2025, chơi 16 phút cuối và hiện là cầu thủ trẻ thứ ba từng góp mặt ở giải đấu, chỉ sau hai cầu thủ của Arsenal là Max Dowman và Ethan Nwaneri. Tổng cộng, Monga có 37 lần ra sân cho Leicester, chủ yếu ở vị trí tiền đạo cánh trái, nhưng cũng có thể chơi bên phải và sử dụng tốt cả hai chân.

Phong cách chơi bóng và điểm mạnh kỹ thuật

Trong giai đoạn còn ở Coventry City, Monga tham gia các buổi huấn luyện một kèm một tại một chương trình chuyên biệt, nơi từng làm việc với nhiều cầu thủ từ các lò đào tạo trên khắp nước Anh. HLV Callum Powell, người trực tiếp huấn luyện Monga, mô tả điểm nổi bật nhất của anh là khả năng xử lý bóng và đi bóng. Monga được đánh giá có kỹ thuật, sự linh hoạt, tốc độ đổi hướng khi đang chạy nhanh và khả năng vượt qua đối thủ khiến anh khác biệt so với phần lớn cầu thủ cùng lứa. Chính những yếu tố này là lý do anh thu hút sự quan tâm lớn từ các đội bóng hàng đầu.

Thái độ thi đấu và cách Monga đối diện áp lực

Powell nhận xét Monga là người khá trầm tính ngoài sân, cư xử đúng mực, lịch sự, mang lại năng lượng tích cực nhưng không ồn ào. Khi vào sân, anh sẵn sàng thể hiện bản thân, không ngại cầm bóng và dám thực hiện các pha xử lý khó. Powell so sánh thái độ của Monga với Ivan Toney, người anh từng chơi cùng ở Northampton, ở điểm cả hai đều có tinh thần khác biệt, không bị áp lực làm chùn bước mà còn coi đó là động lực. Theo Powell, chính tư duy và tinh thần là yếu tố tách biệt những cầu thủ giỏi nhất, và Monga sở hữu điều đó rất rõ.

Vị trí thực tế của Monga trong kế hoạch Man City

Hàng công Man City hiện đã dày đặc những ngôi sao quốc tế, nên cơ hội chen chân ngay lập tức cho một cầu thủ 17 tuổi là không nhiều. Khả năng Monga được đưa đi du đấu trước mùa giải tại Hong Kong và Seoul là khá hợp lý, khi đây cũng là dịp các cầu thủ trẻ như Vitor Reis, Sverre Nypan hay Divine Mukasa có thể được thử sức. Câu hỏi còn bỏ ngỏ là anh sẽ được đẩy thẳng lên đội một hay bắt đầu ở hệ thống đào tạo trẻ. Dù theo hướng nào, việc chuyển tới một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới ở tuổi 17 là bước ngoặt lớn, và những người từng làm việc với Monga tin rằng anh có đủ năng lực lẫn tinh thần để tận dụng cơ hội này.

Xem thêm
1
3,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật