Bellingham: “Cả đội quây quanh Henderson, đó là khoảnh khắc rất đẹp”

Cuộc đua Vua phá lưới World Cup: Haaland bắt kịp Mbappé, Messi

Cùng thất bại, Cape Verde và Paraguay để lại hai hình ảnh trái ngược nhau

Đình Quý

VAR ba lần đảo chiều trận Anh vs Mexico: Thẻ đỏ, phạt đền và tranh cãi

Cuộc đối đầu giữa Anh và Mexico ở vòng 1/8 World Cup tưởng như an bài sau khi Jude Bellingham lập cú đúp giúp Anh dẫn 2-0, nhưng mọi thứ đổi chiều khi công nghệ video liên tiếp can thiệp. Ba lần trọng tài ra đường biên xem lại tình huống là ba lần nhịp độ trận đấu bị kéo căng, khiến ưu thế của Anh liên tục bị thử thách.

Từ lợi thế an toàn đến thế 10 người

Sau khi Julian Quinones rút ngắn tỷ số cuối hiệp một, bước ngoặt lớn xuất hiện ở đầu hiệp hai. Pha vào bóng của Jarell Quansah với Jesus Gallardo ban đầu không bị xử lý nặng, nhưng sau khi VAR vào cuộc, trọng tài rút thẻ đỏ. Darren Cann lý giải Quansah đã đưa gầm giày vào thẳng ống đồng đối thủ, nên dù chạm bóng trước vẫn bị truất quyền thi đấu theo đúng quy định.

Phạt đền giúp Anh “thở” rồi lại bị kéo trở lại

Bị mất người, Anh bất ngờ được giải tỏa khi Anthony Gordon kiếm được phạt đền, Harry Kane nâng tỷ số lên 3-1. Tuy nhiên, lợi thế ấy nhanh chóng bị bào mòn khi Kane va chạm với Brian Gutierrez trong vòng cấm. Trọng tài Alireza Faghani lại phải ra màn hình, rồi cho Mexico hưởng phạt đền, Raul Jimenez ghi bàn rút ngắn 3-2.

Nhận định chung về các quyết định

Darren Cann khẳng định cả thẻ đỏ lẫn hai quả phạt đền đều đúng luật, so sánh pha Kane phạm lỗi với tình huống Luka Modric từng bị đá trúng chân giúp Anh hưởng phạt đền ở vòng bảng. Joe Hart cũng cho rằng trọng tài đã xử lý chuẩn xác cả ba lần, khi Quansah vào bóng quá nguy hiểm, Kane không chạm bóng, còn Gordon là người chạm bóng trước trong pha tranh chấp dẫn tới phạt đền cho Anh.

1
4,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Duy Tân

Khi Chelsea muốn chiêu mộ tôi, chính José Mourinho là người trực tiếp đứng ra thuyết phục.

Ông nhìn tôi và nói: 'Nếu cậu muốn trở thành một tiền đạo đẳng cấp như Thierry Henry hay Ruud van Nistelrooy, cậu phải làm việc cùng tôi.'

Những lời ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Đúng là khi đó tôi đang chơi tốt ở Ligue 1, nhưng tôi hiểu mình vẫn chỉ được xem là một tiền đạo giỏi ở giải đấu ấy. Tôi chưa phải một ngôi sao tầm cỡ châu Âu.

Rồi tôi đến Chelsea.

Dưới sự dẫn dắt của Mourinho, tôi không chỉ tiến bộ, mà còn lột xác hoàn toàn. Ông giúp tôi vươn lên trở thành một trong những tiền đạo xuất sắc nhất châu Âu và đạt tới đẳng cấp mà trước đó tôi chưa từng nghĩ mình có thể chạm tới.

Vì thế, với José Mourinho, tôi luôn dành sự biết ơn và tôn trọng tuyệt đối. Nếu ông ấy gọi, tôi sẵn sàng theo ông đến bất cứ nơi đâu trên thế giới, dù phía trước có khó khăn đến thế nào.

— Didier Drogba chia sẻ về người thầy đã thay đổi sự nghiệp của mình.

Xem thêm
1
224 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Messi và Salah bước vào trận Argentina gặp Ai Cập với vị thế không chỉ là hai ngôi sao lớn nhất trên sân. Họ còn là hai biểu tượng đang đi đến chặng cuối của sự nghiệp ở World Cup. Messi đã 39 tuổi, Salah 34 tuổi, và giải đấu năm 2026 rất có thể là lần cuối cả hai còn giữ vai trò thủ lĩnh tại đội tuyển. Đáng chú ý, cả Argentina lẫn Ai Cập đều vừa phải đá 120 phút ở vòng trước, nên cuộc đối đầu này không chỉ phụ thuộc vào đẳng cấp, mà còn nằm ở việc Messi và Salah còn đủ sức để tạo khác biệt hay không.

Messi vẫn là điểm tựa của Argentina

Argentina thắng Cape Verde 3-2 sau hiệp phụ, nhưng đó là trận đấu khiến nhà đương kim vô địch phải tốn rất nhiều sức. Họ kiểm soát bóng 59%, dứt điểm 22 lần, trong đó có 12 cú sút trúng đích, nhưng vẫn để Cape Verde tạo ra 16 pha dứt điểm và 5 lần đưa bóng đi trúng cầu môn. Messi mở tỷ số ở phút 29, có 9 lần dứt điểm và thực hiện 7 quả tạt. Những con số ấy cho thấy Argentina vẫn phụ thuộc rất nhiều vào Messi, từ khâu triển khai bóng đến những tình huống tạo khác biệt ở phần sân đối thủ.

Đáng chú ý hơn cả là những gì Messi thừa nhận sau trận. Anh nói Argentina mất bóng quá nhiều, thường xuyên phải lùi sâu và không pressing tốt như mong muốn. Điều đó cho thấy nhà đương kim vô địch không còn duy trì được cường độ cao trong suốt trận đấu. Khi toàn đội xuống sức, Messi không chỉ phải tạo khác biệt ở phía trên, mà còn phải lùi về giữ bóng chắc, kéo nhịp chơi chậm lại và giúp Argentina thoát khỏi sức ép của đối thủ.

Salah gánh Ai Cập theo cách khác

Ai Cập cũng vừa trải qua một trận đấu vắt kiệt sức lực trước Australia. Họ hòa 1-1 sau 120 phút rồi thắng 4-2 trên chấm luân lưu, qua đó có chiến thắng knock-out đầu tiên trong lịch sử World Cup. Đội bóng của Hossam Hassan cầm bóng 53%, thực hiện 729 đường chuyền, trong đó 638 đường chuyền chính xác, tung 14 cú dứt điểm và có 4 lần trúng đích.

Salah không ghi bàn trong thời gian thi đấu, nhưng anh vẫn có dấu ấn rõ ràng với 6 quả tạt, nhiều nhất bên phía Ai Cập. Vừa trở lại sau chấn thương gân kheo, tiền đạo này có thể chưa đạt thể trạng tốt nhất, nhưng chỉ riêng việc anh có mặt trên sân cũng đủ khiến hàng thủ Argentina phải cảnh giác. Mỗi khi Salah nhận bóng bên cánh phải, đối thủ buộc phải kéo thêm người hỗ trợ phòng ngự, qua đó mở ra khoảng trống cho Omar Marmoush hoặc các tiền vệ Ai Cập băng lên từ tuyến hai.

Một người là bộ não, một người là lối thoát

Messi và Salah dẫn dắt đội tuyển theo hai kiểu rất khác nhau. Messi là bộ não của Argentina, người điều tiết nhịp độ, chọn điểm rơi cho các pha tấn công và tự mình kết thúc khi khoảng trống xuất hiện. Salah lại là lối thoát lớn nhất của Ai Cập, đặc biệt trong những tình huống chuyển trạng thái, khi chỉ một pha bứt tốc hoặc một đường căng ngang của anh cũng có thể làm thay đổi cục diện.

Sau khi cả hai đội đều phải đá 120 phút ở vòng trước, trận đấu này không còn chỉ là cuộc so tài giữa Messi và Salah. Yếu tố thể lực sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Đội nào biết cách chia sẻ gánh nặng, giúp ngôi sao lớn nhất của mình không phải làm quá nhiều việc, đội đó sẽ có nhiều cơ hội đi tiếp hơn. Messi và Salah có thể không còn ở giai đoạn sung sức nhất, nhưng họ vẫn là những cầu thủ đủ khả năng xoay chuyển trận đấu chỉ bằng một pha xử lý, một đường chuyền hoặc một khoảnh khắc khác biệt.

Xem thêm
1
111 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Brazil dừng bước ở World Cup 2026 sau trận thua 1-2 trước Na Uy. Neymar ghi bàn muộn trên chấm phạt đền, nhưng cú đúp của Erling Haaland đã khép lại hành trình của đội bóng áo vàng. Với Carlo Ancelotti, thất bại này không chỉ là một cú ngã ở vòng knock-out, mà còn cho thấy Brazil đã nhập cuộc và xử lý trận đấu không đúng cách.

Không kiểm soát được nhịp chơi

Brazil nhập cuộc với cách chơi thận trọng hơn, nhưng họ lại không thể đưa trận đấu vào đúng ý mình. Na Uy mới là đội cầm bóng nhiều hơn, với 66,4% thời lượng kiểm soát bóng và 618 đường chuyền chính xác. Trong khi đó, Brazil chỉ cầm bóng 33,6% và có 279 đường chuyền chính xác. Những con số ấy cho thấy vấn đề lớn của Ancelotti: Brazil muốn chơi chắc chắn, nhưng không đủ chắc; muốn hạn chế rủi ro, nhưng cuối cùng lại để Na Uy làm chủ nhịp trận đấu.

Brazil vẫn dứt điểm nhiều hơn, với 14 cú sút so với 9 của Na Uy, tạo 12 cơ hội và có 33 lần chạm bóng trong vòng cấm. Tuy nhiên, sự nguy hiểm lại không đi cùng hiệu quả. Chỉ 4 cú sút trúng đích, 4 cơ hội lớn bị bỏ lỡ và quả phạt đền hỏng của Bruno Guimarães ở phút 14 khiến Brazil tự làm khó mình trước một đối thủ biết chờ thời cơ.

Tấn công nhiều nhưng thiếu tốc độ

Vấn đề lớn nhất của Brazil nằm ở những pha xử lý cuối cùng. Họ có Vinicius, Martinelli, Matheus Cunha, rồi sau đó tung thêm Endrick và Neymar vào sân, nhưng các đợt tấn công vẫn thiếu tốc độ và sự liền mạch. Brazil cầm bóng không đủ nhanh, phối hợp không đủ sắc và thường bế tắc khi tiếp cận vòng cấm Na Uy. Thống kê 16 quả tạt nhưng chỉ 1 lần chính xác cho thấy đội bóng áo vàng nhiều thời điểm phải chọn giải pháp vội vàng, thiếu độ chuẩn xác và không tạo được sức ép thật sự rõ ràng.

Ancelotti có nhiều lựa chọn trên hàng công, nhưng Brazil lại thiếu một cách tấn công rõ ràng để đưa bóng vào khu vực nguy hiểm một cách đều đặn. Chỉ số xG của Brazil đạt 2,26, cao hơn hẳn mức 0,70 của Na Uy, nhưng phần lớn đến từ các quả phạt đền và những tình huống riêng lẻ. Điều đó cho thấy Brazil không thật sự áp đặt được thế trận. Họ tạo ra cơ hội, nhưng không tạo được cảm giác về một đội bóng có hệ thống tấn công đủ mạch lạc và ổn định.

Thay người chậm, hiệu quả thấp

Na Uy tạo ra bước ngoặt ngay sau giờ nghỉ khi tung Andreas Schjelderup và Oscar Bobb vào sân. Sự điều chỉnh này phát huy tác dụng rõ rệt, đặc biệt là Schjelderup với hai đường kiến tạo cho Haaland ghi bàn. Trong khi đó, Ancelotti đưa Endrick vào phút 58, Neymar vào phút 67, nhưng Brazil chỉ thật sự tăng tốc tấn công khi thời gian không còn nhiều.

Sự khác biệt nằm ở hiệu quả của các quyết định trên ghế huấn luyện. Na Uy thay người để xoay chuyển trận đấu, còn Brazil thay người trong thế bị động. Đến khi Haaland mở tỷ số ở phút 79, Brazil đã rơi vào thế khó, vừa thiếu thời gian, vừa thiếu sự tỉnh táo để giành lại quyền kiểm soát trận đấu.

Neymar và bài toán chưa có lời giải

Neymar không đủ thể lực để đá chính, nhưng Brazil vẫn bị cuốn vào tâm lý chờ anh tạo khác biệt. Ancelotti có lý khi không mạo hiểm với một cầu thủ vừa trở lại sau chấn thương, nhưng vấn đề là Brazil lại không có phương án tấn công đủ rõ ràng khi Neymar ngồi ngoài. Đến lúc anh được tung vào sân, đội bóng áo vàng cần một hệ thống vận hành tốt để Neymar phát huy khả năng xử lý và tạo đột biến. Thực tế, bàn thắng của anh đến quá muộn, khi trận đấu gần như đã an bài và chỉ còn mang ý nghĩa danh dự.

Brazil mất thứ đáng sợ nhất

Trận thua Na Uy không thể chỉ đổ cho thiếu may mắn. Brazil tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng lại không đủ sắc bén để biến chúng thành bàn thắng. Họ có nhiều ngôi sao tấn công, nhưng cách chơi thiếu tốc độ, thiếu sự kết nối và không tạo được sức ép liên tục. Brazil muốn đá chắc chắn, kỷ luật hơn theo kiểu châu Âu, nhưng lại làm mất đi sự bùng nổ từng là bản sắc của Seleção. Ancelotti không khiến Brazil đánh mất mình chỉ sau một trận, nhưng thất bại này cho thấy đội bóng áo vàng đang mắc kẹt giữa hai hướng: chưa đủ chặt chẽ để kiểm soát trận đấu, cũng chưa đủ phóng khoáng để kết liễu đối thủ bằng bản năng tấn công.

Xem thêm
2
12,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Chiến thắng không che được vết gợn

ĐT Anh đã vào tứ kết World Cup 2026 sau chiến thắng 3-2 trước Mexico, nhưng đây không phải trận đấu mang lại cảm giác yên tâm. “Tam sư” có Jude Bellingham bùng nổ với cú đúp, Harry Kane ghi bàn trên chấm phạt đền và Jordan Pickford nhiều lần cứu thua.

Tuy nhiên, phía sau tấm vé đi tiếp là một vấn đề rất rõ: tuyến giữa của Thomas Tuchel, đặc biệt là cặp Declan Rice – Elliot Anderson, chưa làm tốt nhiệm vụ kiểm soát trận đấu và giảm áp lực cho hàng thủ.

Thắng nhưng bị ép sân liên tục

Nhìn vào thống kê, Anh thắng nhưng không thật sự làm chủ trận đấu. Theo Guardian dẫn số liệu Opta, Anh chỉ cầm bóng 33,2%, mức thấp nhất của họ trong một trận World Cup kể từ khi dữ liệu thống kê được ghi nhận vào năm 1966.

Mexico tung ra 20 cú sút, nhiều hơn hẳn 6 cú sút của Anh. Số cú sút trúng đích là 5-5, nhưng thế trận nghiêng hẳn về phía đội chủ nhà. Mexico còn có 37 lần chạm bóng trong vòng cấm, trong khi Anh chỉ có 14 lần. Đó là những con số cho thấy hàng thủ Anh đã phải chịu sức ép liên tục, chứ không đơn thuần là đội bóng này chủ động chơi chắc để bảo vệ lợi thế.

Rice và Anderson chưa tạo được điểm tựa

Rice và Anderson không phải không có điểm sáng. Rice có pha kéo bóng quan trọng mở ra tình huống dẫn đến bàn thắng mở tỷ số, còn Anderson cũng góp mặt trong một số pha tranh chấp đáng chú ý. Nhưng với vai trò của hai tiền vệ trung tâm, họ cần làm nhiều hơn thế.

Mexico hoàn thành 420 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 92%, còn Anh chỉ có 195 đường chuyền thành công. Khi đối thủ chuyền bóng quá thoải mái, đưa bóng lên phần sân tuyển Anh quá dễ dàng và liên tục áp sát vòng cấm, tuyến giữa rõ ràng chưa tạo được lớp lá chắn đủ sự an tâm trước hàng thủ.

Bellingham không thể gánh vác mãi

Bellingham là người hay nhất bên phía ĐT Anh, nhưng chính màn trình diễn ấy lại phơi bày vấn đề của đội bóng. Anh vừa phải ghi bàn, vừa kéo bóng, vừa lùi về hỗ trợ phòng ngự. Một đội tuyển muốn đi xa không thể để cầu thủ tấn công quan trọng nhất của mình phải làm quá nhiều nhiệm vụ trên sân như vậy.

Sau thẻ đỏ của Jarell Quansah, Tuchel phải đưa John Stones rồi Dan Burn vào sân để gia cố hàng thủ. Tuyển Anh khép lại trận đấu trong thế phải chống đỡ, với 48 pha phá bóng, con số cao nhất của họ tại World Cup kể từ trận gặp Bỉ năm 1990.

Na Uy sẽ là thử thách lớn hơn

Vấn đề càng đáng lo khi đối thủ tiếp theo của Anh là Na Uy, đội vừa loại Brazil 2-1. Erling Haaland ghi cả hai bàn ở những phút cuối, nâng thành tích lên 7 bàn tại World Cup 2026. Chân sút đang đầu quân cho Man City đã ghi 30 bàn trong 17 trận gần nhất cho Na Uy.

Đây là mẫu tiền đạo không cần quá nhiều cơ hội để trừng phạt sai lầm. Trước Brazil, Haaland ghi 2 bàn chỉ từ 4 cú dứt điểm. Vì vậy, nếu Anh tiếp tục để mất quyền kiểm soát khu trung tuyến như trước Mexico, nguy cơ phải trả giá sẽ lớn hơn rất nhiều.

Tuchel cần lời giải ở giữa sân

Chiến thắng trước Mexico cho thấy bản lĩnh của Anh, nhưng cũng chỉ ra bài toán lớn cho Tuchel. Rice và Anderson cần giúp đội giữ bóng chắc hơn, chuyền an toàn hơn, thắng những pha bóng hai nhiều hơn và kéo đội hình lên sau mỗi đợt chịu sức ép.

Một đội muốn vô địch World Cup không thể liên tục để rơi vào cảnh hỗn loạn trong việc kiểm soát trận đấu. ĐT Anh có thể sống sót nhờ Bellingham, Kane và Pickford trong một trận đấu nghẹt thở, nhưng nếu để tình trạng đó kéo dài thì không ổn. Ở những vòng đấu tiếp theo, tuyến giữa mới là nơi quyết định “Tam sư” có đủ bản lĩnh để tiếp tục hành trình hướng đến chức vô địch World Cup năm nay hay không. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
1
4,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Trọng tâm vào an toàn cầu thủ

Trong trận Mexico gặp Anh, tình huống đáng chú ý nhất lại nằm ở cú vào bóng của Jarell Quansah với Jesús Gallardo. Ban đầu, trọng tài trên sân không đưa ra quyết định, nhưng khi xem lại, tổ trợ lý video đánh giá tốc độ lao vào, lực tác động và điểm tiếp xúc ở ống đồng đã đặt Gallardo vào trạng thái dễ chấn thương nặng. Từ đó, trọng tài được mời ra màn hình và rút thẻ đỏ trực tiếp cho Quansah.

VAR không chỉ “bắt lỗi”, mà còn phân loại mức độ

Ở pha phạm lỗi này, VAR không tranh luận chuyện có va chạm hay không, mà tập trung vào mức độ nguy hiểm: tốc độ, cường độ và độ cao của cú vào bóng. Khi ba yếu tố này hội tụ, quyết định thẻ đỏ trở nên rõ ràng. Cách xử lý cho thấy VAR đang được dùng như một lớp đánh giá lại mức độ nghiêm trọng, thay vì chỉ kiểm tra đúng sai đơn thuần.

Hai quả phạt đền và ranh giới “nguy hiểm” – “vụng về”

Với pha Raúl Rangel phạm lỗi với Anthony Gordon, VAR chỉ xác nhận lại quyết định phạt đền, không đề xuất thẻ cho thủ môn. Lý do nằm ở hướng chạm bóng của Gordon: cú chạm đưa bóng lệch khỏi khung thành, nên tình huống không bị xem là ngăn cản cơ hội ghi bàn rõ rệt. Pha bóng bị coi là vụng về, không phải hành vi triệt hạ.

Ngược lại, khi Harry Kane đá trúng giày Brian Gutiérrez trong vòng cấm đội nhà, VAR phải soi kỹ xem Kane có chạm bóng hay không. Khi hình ảnh cho thấy anh không hề đá trúng bóng mà chỉ trúng chân đối phương, tình huống được nâng lên thành lỗi phạt đền, dù về cảm nhận, phía Anh có thể cho rằng đó chỉ là một pha phá bóng thiếu chuẩn xác.

VAR và giới hạn của cảm tính

Trong cả ba pha, VAR đều bị buộc phải rời khỏi cảm giác trên sân để bám vào hình ảnh quay chậm. Một khi đã xác định được điểm tiếp xúc, hướng bóng và mức độ nguy hiểm, tổ trợ lý video gần như không còn khoảng trống cho “linh cảm”. Điều này khiến vài quyết định bị xem là nặng tay, nhưng lại nhất quán với cách VAR đang được dùng như bộ lọc mức độ rủi ro cho cầu thủ.

Xem thêm
0
48 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật