Những thương vụ "hớ" nhất lịch sử Man Utd: Antony - Sancho xứng đáng top 1

Cucurella giữ lời, xăm hình HLV De la Fuente sau chức vô địch World Cup 2026

Đồng Nai và 8 tân binh mở ra tham vọng “ngựa ô” V.League

Thanh Hằng

Shea Lacey có thể trở thành "Phil Foden của MU"?

Shea Lacey đang được xem là một trong những tài năng đáng chờ đợi nhất của học viện Manchester United. Với cái chân trái giàu kỹ thuật, khả năng xử lý trong phạm vi hẹp và xu hướng bó vào trung lộ từ cánh phải, cầu thủ 19 tuổi mang nhiều đường nét gợi nhớ Phil Foden. Tuy nhiên, để trở thành “Foden của MU”, Lacey còn phải biến tiềm năng thành ảnh hưởng thực sự ở đội một.

Sáng tạo từ cánh phải

Lacey thường xuất phát bên cánh phải nhưng không bó mình vào vai trò bám biên. Anh có xu hướng kéo bóng vào trung lộ, tìm khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ đối phương để phối hợp, chọc khe hoặc dứt điểm bằng chân trái.

Cách di chuyển và xử lý này gợi nhớ Foden. Cả 2 đều có thể chơi ở cánh, phía sau tiền đạo hoặc trong vai trò tiền vệ lệch. Điểm nổi bật nằm ở khả năng nhận bóng trong không gian hẹp, xoay người nhanh và tham gia trực tiếp vào quá trình tổ chức tấn công.

Xử lý tốt trong phạm vi hẹp

Thể hình nhỏ gọn giúp Lacey giữ thăng bằng tốt và xoay trở nhanh khi bị đối phương áp sát. Anh có khả năng giữ bóng sát chân, dùng động tác giả và đổi hướng bất ngờ để thoát khỏi sự đeo bám.

Lacey cũng hiếm khi xử lý rườm rà. Mỗi pha chạm bóng thường hướng tới mục đích rõ ràng, từ mở ra góc chuyền, kéo giãn hàng thủ đến đưa bóng vào khu vực nguy hiểm. Đây là nét tương đồng đáng chú ý với Foden, cầu thủ nổi bật nhờ khả năng xử lý nhanh và chính xác trong hệ thống kiểm soát bóng của Manchester City.

Khả năng rê bóng khác biệt

Lacey rê bóng bằng những nhịp chạm ngắn, khả năng đổi hướng và tốc độ trong vài mét đầu tiên. Anh không thường xuyên kéo bóng trên quãng đường dài, mà ưu tiên đánh bại đối thủ ở khu vực sát vùng cấm.

Trong lần vào sân trước Burnley, tài năng người Anh từng đi bóng từ cánh phải vào trung lộ rồi cứa lòng chân trái trúng xà ngang. Pha bóng thể hiện rõ sự tự tin, khả năng tạo khoảng trống và bản năng dứt điểm của một cầu thủ tấn công thuận chân trái.

Chân trái là vũ khí chủ đạo

Lacey có thể sử dụng chân trái để sút xa, chọc khe, chuyển hướng tấn công hoặc thực hiện các tình huống cố định. Khi chơi bên phải, anh thường ngoặt vào trong để tìm góc cứa lòng hoặc phối hợp với tiền đạo.

Ở cấp độ U21, Lacey được ghi nhận có 10 bàn và 4 kiến tạo sau 913 phút trong 14 trận, đạt trung bình khoảng 1,38 lần góp dấu giày vào bàn thắng mỗi 90 phút. Riêng 4 kiến tạo tương đương gần 0,39 kiến tạo mỗi trận đầy đủ, một tỷ lệ tích cực với cầu thủ còn trong giai đoạn phát triển.

Vẫn còn khoảng cách lớn

Những nét tương đồng về phong cách chưa đủ để đặt Lacey ngang hàng với Foden. Ở tuổi 19, Foden đã ra sân 38 trận cho Man City trong mùa 2019/20, ghi 8 bàn và có 9 kiến tạo trên mọi đấu trường. Lacey hiện mới chỉ có một vài lần góp mặt tại Premier League và vẫn đang trong giai đoạn làm quen với bóng đá đỉnh cao.

Khoảng cách lớn nhất giữa 2 cầu thủ nằm ở kinh nghiệm, nền tảng thể lực và khả năng duy trì hiệu quả trước cường độ cao. Lacey còn phải cải thiện chân phải, khả năng gây sức ép khi không có bóng và lựa chọn thời điểm chuyền sau những pha đột phá.

MU đang sở hữu một tài năng có nhiều phẩm chất gợi nhớ Foden, nhưng Lacey cần thêm thời gian để hoàn thiện. Nếu giữ được thể trạng, thường xuyên được trao cơ hội và phát triển đúng vai trò, anh có thể trở thành một trong những nguồn sáng tạo đáng chú ý của đội chủ sân Old Trafford.

1
878 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đoàn Linh

Những thương vụ "hớ nặng" của MU

Manchester United đã chi hơn 2 tỷ bảng cho chuyển nhượng kể từ khi Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, nhưng không ít khoản đầu tư trở thành gánh nặng. Nhiều cầu thủ được mua với mức giá của ngôi sao hàng đầu, song đóng góp không tương xứng và còn khiến đội bóng chịu khoản lỗ lớn khi thanh lý.

Antony, Jadon Sancho, Paul Pogba hay Donny van de Beek là những ví dụ rõ nhất cho một giai đoạn tuyển mộ thiếu định hướng tại Old Trafford.

Antony và Sancho – hơn 150 triệu bảng thất thoát

Man Utd bỏ ra 82 triệu bảng để mua Antony từ Ajax năm 2022. Cầu thủ Brazil chỉ ghi 12 bàn, thực hiện 5 kiến tạo sau 96 trận trước khi chuyển hẳn sang Real Betis. Thương vụ bán Antony được định giá khoảng 25 triệu bảng, đồng nghĩa đội chủ sân Old Trafford lỗ gần 60 triệu bảng chỉ sau 3 năm.

Jadon Sancho cũng để lại hậu quả nặng nề. Được mua từ Borussia Dortmund với giá 73 triệu bảng, anh chỉ có 12 bàn và 6 kiến tạo sau 83 trận. Sau các giai đoạn khoác áo Dortmund, Chelsea và Aston Villa theo dạng cho mượn, Sancho hết hợp đồng vào tháng 6/2026 và rời Man Utd tự do.

Pogba và Van de Beek – bài toán sai ở tuyến giữa

Paul Pogba không phải một cầu thủ hoàn toàn thất bại. Anh ghi 39 bàn sau 233 trận, góp công giúp Man Utd vô địch Europa League và Cúp Liên đoàn năm 2017. Tuy nhiên, đội bóng từng để Pogba sang Juventus miễn phí năm 2012, mua lại với giá kỷ lục thế giới 89 triệu bảng rồi tiếp tục mất trắng vào năm 2022.

Donny van de Beek còn gây thất vọng hơn về chuyên môn. Bản hợp đồng trị giá 35 triệu bảng chỉ ghi 2 bàn sau 62 lần ra sân. Khi bán anh cho Girona năm 2024, Man Utd chỉ nhận trước khoảng 500.000 euro, dù tổng phí có thể tăng nhờ các khoản phụ thu.

Những ngôi sao đánh mất mình

Alexis Sanchez đến Man Utd theo thương vụ đổi ngang với Henrikh Mkhitaryan, nhưng nhận mức lương thuộc nhóm cao nhất đội và chỉ ghi 5 bàn sau 45 trận. Angel Di Maria tiêu tốn 59,7 triệu bảng, ghi 4 bàn sau 32 trận rồi bị bán cho PSG với giá khoảng 44 triệu bảng chỉ sau 1 mùa.

Radamel Falcao cũng không đáp ứng kỳ vọng khi chỉ ghi 4 bàn sau 29 trận, dù Man Utd phải trả phí mượn và gánh mức lương rất cao.

Những sai lầm từ thời Sir Alex

Juan Sebastian Veron từng phá kỷ lục chuyển nhượng bóng đá Anh khi gia nhập Man Utd với giá 28,1 triệu bảng năm 2001. Tiền vệ Argentina ghi 11 bàn sau 82 trận rồi được bán cho Chelsea với giá khoảng 15 triệu bảng. Bebe tiêu tốn 7,4 triệu bảng nhưng chỉ chơi 7 trận và ghi 2 bàn. Massimo Taibi thậm chí chỉ có 4 lần bắt chính trước khi bị loại khỏi kế hoạch.

Điểm chung của những thương vụ trên không chỉ nằm ở việc cầu thủ chơi kém. Man Utd còn định giá quá cao, mua người không phù hợp chiến thuật và thiếu kế hoạch sử dụng lâu dài. Antony, Sancho, Pogba và Van de Beek tiêu tốn tổng cộng khoảng 279 triệu bảng, nhưng khoản tiền cố định thu về khi họ rời đội chưa đến 30 triệu bảng. Đó là con số nặng nề nhất cho một giai đoạn chuyển nhượng đầy sai lầm tại Old Trafford.

Xem thêm
1
359 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Đội tuyển Pakistan sẽ góp mặt tại FIFA ASEAN Cup 2026, trở thành một trong 3 đội ngoài khu vực Đông Nam Á tham dự giải, cùng Ấn Độ và Hong Kong. Đây cũng là lần đầu tiên đội tuyển nam Pakistan tham dự một sự kiện do FIFA trực tiếp tổ chức, cột mốc được Liên đoàn Bóng đá Pakistan (PFF) nhấn mạnh trong thông báo ngày 28/7/2026.

Cột mốc lịch sử cho bóng đá Pakistan

Chủ tịch PFF Syed Mohsen Gilani gọi FIFA ASEAN Cup 2026 là cơ hội quý giá đối với đội tuyển đang đứng hạng 198 thế giới. Ông nhắc lại rằng sau khi đội tuyển nữ Pakistan tham dự FIFA Series vào tháng 4/2026, đội tuyển nam sẽ có lần đầu góp mặt tại một sự kiện do FIFA tổ chức. PFF đồng thời cảm ơn Chủ tịch FIFA Gianni Infantino vì đã tạo điều kiện để Pakistan tham dự giải đấu mới.

Bước tiếp nối sau FIFA Series

Đội tuyển nữ Pakistan từng thi đấu tại FIFA Series 2026, giải giao hữu quốc tế quy tụ các đội tuyển thuộc nhiều liên đoàn châu lục. PFF xem đây là bước tiến quan trọng trong kế hoạch giúp các đội tuyển quốc gia được thi đấu thường xuyên hơn. Việc đội nam dự FIFA ASEAN Cup vì thế tiếp tục mở rộng cơ hội cọ xát quốc tế cho bóng đá Pakistan.

Giải đấu mới, thể thức rõ ràng

FIFA ASEAN Cup 2026 dự kiến diễn ra trong kỳ thi đấu quốc tế kéo dài 16 ngày vào tháng 9 và tháng 10. Theo thông tin được PFF công bố, giải có 14 đội và được chia thành 2 hạng dựa trên bảng xếp hạng FIFA. Mỗi hạng gồm 2 bảng thi đấu vòng tròn 1 lượt; các đội đầu bảng vào chung kết, còn 2 đội nhì bảng tranh hạng 3. Pakistan dự kiến nằm trong nhóm 8 đội thi đấu tại Indonesia, qua đó có cơ hội đối đầu nhiều đội tuyển mạnh của châu Á.

Xem thêm
0
105 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Những tháng ngày vàng son khép lại

Didier Deschamps đã khép lại 14 năm dẫn dắt đội tuyển Pháp sau trận tranh hạng 3 World Cup 2026. Màn chia tay bằng thất bại 4-6 trước Anh không trọn vẹn, nhưng không thể làm lu mờ một trong những triều đại thành công và ổn định nhất lịch sử bóng đá đội tuyển.

Từ tháng 7/2012 đến tháng 7/2026, Deschamps biến Les Bleus từ một tập thể thường xuyên bất ổn thành ứng viên vô địch ở gần như mọi giải đấu lớn.

Hơn 5.000 ngày trên ghế nóng

Deschamps trực tiếp chỉ đạo tuyển Pháp 185 trận, giành 120 chiến thắng, hòa 35 và nhận 30 thất bại. Tỷ lệ thắng của ông đạt 64,9%, trong khi tỷ lệ bất bại lên tới 83,8%. Đây đều là những con số cao nhất trong lịch sử các HLV tuyển Pháp.

Người đứng gần nhất về số trận là Raymond Domenech với 79 trận, còn Domenech và Michel Hidalgo cùng có 41 chiến thắng. Khoảng cách rất lớn ấy đủ nói lên tầm vóc và sự bền bỉ của Deschamps trong hơn 5.000 ngày cầm quân.

Biến thành công thành thói quen

Trong 14 năm, Deschamps đưa tuyển Pháp tham dự 7 giải lớn, gồm 4 kỳ World Cup và 3 kỳ Euro. Đội bóng của ông vô địch World Cup 2018, giành Nations League 2021, về nhì tại Euro 2016 và World Cup 2022, vào bán kết Euro 2024 và đứng thứ 4 tại World Cup 2026.

Pháp góp mặt trong nhóm 4 đội mạnh nhất ở 5 trong 7 giải, đạt tỷ lệ 71,4%. Đáng chú ý, Les Bleus vượt qua vòng bảng ở cả 7 giải, khác hẳn hình ảnh từng bị loại sớm tại World Cup 2002, Euro 2008 và World Cup 2010.

Dấu ấn đặc biệt ở World Cup

World Cup là nơi Deschamps tạo nên di sản lớn nhất. Ông giúp Pháp thắng 19 trong 26 trận, đạt tỷ lệ 76,9% và giành 11 chiến thắng ở vòng loại trực tiếp. Cả 2 con số đều là kỷ lục dành cho một HLV tại World Cup. Pháp còn trở thành đội tuyển đầu tiên vào bán kết 3 kỳ liên tiếp dưới sự dẫn dắt của cùng một HLV, vào các năm 2018, 2022 và 2026.

Trong 4 kỳ World Cup ấy, Les Bleus ghi 56 bàn, trong đó 37 bàn xuất hiện sau giờ nghỉ, chiếm 66,1%. Thống kê này nhấn mạnh khả năng điều chỉnh trận đấu của Deschamps.

Nghệ thuật quản lý con người

Deschamps không xây dựng một lối chơi hoa mỹ, nhưng ông rất giỏi giữ phòng thay đồ ổn định và lựa chọn cầu thủ phù hợp với từng giải. Trong nhiệm kỳ của mình, ông sử dụng 124 cầu thủ. Antoine Griezmann ra sân nhiều nhất với 136 trận, tiếp theo là Olivier Giroud với 128 trận, Hugo Lloris 107 trận, Kylian Mbappé 104 trận và Raphaël Varane 92 trận. Ông cũng trao cơ hội cho Warren Zaïre-Émery khi mới 17 tuổi 255 ngày, đồng thời vẫn sử dụng Giroud ở tuổi 37 năm 283 ngày.

Deschamps rời đi mà chưa thể vô địch Euro, nhưng di sản của ông không chỉ nằm ở 2 danh hiệu. Ông để lại một đội tuyển giàu tài năng, dày kinh nghiệm và quen với áp lực tranh cúp. Sau 14 năm, vào bán kết hay chung kết không còn là bất ngờ với tuyển Pháp, mà đã trở thành tiêu chuẩn bắt buộc. Đó mới là dấu ấn lớn nhất của Deschamps.

Xem thêm
0
256 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Gianni Infantino đang đưa FIFA đến một ngã rẽ nhạy cảm khi đề xuất cho nhà đầu tư tư nhân sở hữu cổ phần trong đơn vị phụ trách hoạt động thương mại và tổ chức các giải đấu lớn, bao gồm World Cup. Tuy nhiên, kế hoạch mang tên FIFA Forward Enterprise (FFE) chưa được thông qua và vẫn cần sự ủng hộ của đa số liên đoàn thành viên cùng FIFA Council.

Mô hình mới, quyền lực cũ

FFE dự kiến tập hợp bản quyền truyền hình, tài trợ, bán vé, cấp phép thương mại và hoạt động tổ chức các giải đấu nam, nữ, trẻ của FIFA. Công ty được định giá ban đầu khoảng 20 tỷ đô la Mỹ và có thể huy động tối đa 4,2 tỷ đô la Mỹ bằng cách bán tối đa khoảng 20% cổ phần không kiểm soát. FIFA khẳng định vẫn nắm toàn quyền về luật lệ, lịch thi đấu và các quyết định chuyên môn.

J.P. Morgan được FIFA thuê hỗ trợ quá trình huy động vốn, trong khi OpenEconomics tiếp xúc với các nhà đầu tư dài hạn. Thrive Eternal, công ty đầu tư do Joshua Kushner sáng lập, dự kiến dẫn đầu nhóm góp vốn.

UEFA phản ứng dữ dội

UEFA tuyên bố kế hoạch này đã “vượt qua giới hạn” mà một tổ chức quản lý bóng đá không nên chạm tới. Cơ quan bóng đá châu Âu nhấn mạnh linh hồn và quyền quản trị bóng đá không phải tài sản để mua bán, đồng thời chỉ trích việc chưa minh bạch về những bên có thể hưởng lợi tài chính.

Bóng dáng chính trị và lợi ích thương mại

Joshua Kushner là em trai Jared Kushner, con rể Tổng thống Mỹ Donald Trump. Mối liên hệ này càng khiến kế hoạch bị chú ý trong bối cảnh quan hệ giữa Infantino và chính quyền Mỹ khá gần gũi. Một số nguồn tin cho rằng Infantino có thể đảm nhiệm vai trò điều hành FFE sau năm 2031, nhưng FIFA chưa xác nhận khả năng này. Trước mắt, ông vẫn phải tái tranh cử nhiệm kỳ chủ tịch FIFA vào năm 2027.

Xem thêm
0
84 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đình Quý

Các đội bóng Premier League không ngại chi đậm để săn ngôi sao, nhưng không phải thương vụ lớn nào cũng mang lại hiệu quả. Nhiều cầu thủ cập bến xứ sương mù với mức phí khổng lồ và hồ sơ nổi bật, rồi nhanh chóng trở thành biểu tượng của sự thất vọng.

Tiền lớn, hiệu quả nhỏ

Angel Di Maria từng trở thành cầu thủ đắt giá nhất lịch sử bóng đá Anh khi Manchester United trả 59,7 triệu bảng để chiêu mộ anh từ Real Madrid vào năm 2014. Tuy nhiên, tiền vệ người Argentina chỉ ở lại 1 mùa, không phù hợp với chiến thuật của Louis van Gaal và được bán sang PSG với giá khoảng 44,3 triệu bảng.

Robinho gia nhập Manchester City từ Real Madrid với mức phí 32,5 triệu bảng năm 2008, khi đó là kỷ lục chuyển nhượng của bóng đá Anh. Anh ghi 14 bàn tại Premier League ngay trong mùa đầu tiên và dẫn đầu danh sách ghi bàn của đội. Tuy nhiên, Robinho không ghi bàn tại giải đấu ở mùa kế tiếp, dần mất vị trí rồi được cho Santos mượn trước khi chuyển sang AC Milan.

Những canh bạc không thành

Chelsea từng đặt nhiều kỳ vọng vào Mateja Kezman, chân sút đã ghi bàn đều đặn trong màu áo PSV. Thế nhưng, anh chỉ có 4 bàn sau 25 lần ra sân tại Premier League mùa 2004/05 và rời đội chỉ sau 1 năm.

Manchester City cũng trải qua một thương vụ không thành công trong khung gỗ. Pep Guardiola loại Joe Hart để đưa Claudio Bravo về từ Barcelona năm 2016. Dù từng cùng Chile vô địch Copa America 2015 và 2016, Bravo liên tục mắc sai sót trong mùa đầu tiên. Sau khi Ederson xuất hiện, anh mất suất bắt chính và chủ yếu đóng vai trò dự phòng.

Những thương vụ này chứng minh mức phí chuyển nhượng cùng danh tiếng trước đó không bảo đảm thành công tại Premier League. Trước áp lực lớn và môi trường thi đấu khắc nghiệt, nhiều ngôi sao đã không thể thể hiện đúng năng lực.

Xem thêm
0
60 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật