BXH bảng E World Cup 2026: Đức giành vé đi tiếp, Ecuador gây thất vọng

Casemiro chọn Messi: Inter Miami kích nổ bom tấn giữa mùa MLS 2026

Khán giả Scotland đổi thái độ, huýt sáo Hakimi giữa tâm bão pháp lý

Ngọc Nguyễn

Rashford không còn là “hàng thải” của Man United

Marcus Rashford từng trải qua giai đoạn rất khó khăn ở Man United. Anh sa sút phong độ, mất dần vị trí và không còn là cái tên chắc suất trong kế hoạch của đội bóng. Nhưng ở thời điểm này, Rashford không còn là cái tên mà Man United có thể dễ dàng đẩy đi với bất kỳ mức giá nào. Sau thời gian khoác áo Barcelona, anh đã lấy lại phần nào giá trị của mình. Rashford có thống kê tốt, vẫn ghi bàn cho tuyển Anh và còn hợp đồng với Man United đến năm 2028. Vì vậy, tương lai của anh không đơn giản là chuyện đi hay ở.

Barcelona giúp Rashford lấy lại hình ảnh

Trong màu áo Barcelona, Rashford chơi 49 trận, ghi 14 bàn và có 11 kiến tạo. Những con số đủ tốt với một cầu thủ từng chịu nhiều áp lực tại Man United. Anh không phải ngôi sao số một của Barca, nhưng cho thấy mình vẫn có thể đóng góp ở đẳng cấp cao.

Tại Barcelona, Rashford được chơi trong một hệ thống phù hợp hơn. Anh thường xuất phát ở cánh trái, tận dụng tốc độ để đi vào khoảng trống sau lưng hàng thủ. Khi có bóng, Rashford vẫn nguy hiểm ở những pha bứt tốc, bó vào trong rồi dứt điểm. Quan trọng hơn, anh không còn phải gánh quá nhiều kỳ vọng như ở Man United. Điều đó giúp Rashford chơi tự tin và rõ vai trò hơn.

Man United không cần bán rẻ

Man United không còn đặt Rashford vào nhóm cầu thủ chắc chắn phải giữ bằng mọi giá. Dù vậy, họ cũng không cần vội bán anh với mức phí thấp. Rashford còn hợp đồng đến năm 2028, nên Man United vẫn có lợi thế khi đàm phán với các đội bóng muốn mua.

Phong độ của Rashford ở tuyển Anh cũng khiến tương lai của anh khó đoán hơn. Anh vẫn được trao cơ hội và đã ghi bàn trong trận thắng Croatia 4-2. Với một cầu thủ tấn công, chỉ cần vài khoảnh khắc tốt ở World Cup cũng có thể làm giá trị chuyển nhượng tăng lên. Man United hiểu điều đó, nên họ có lý do để chờ một đề nghị tốt hơn thay vì vội vàng chốt thương vụ.

Nhiều đội quan tâm, nhưng chưa dễ chốt

Barcelona vẫn là điểm đến Rashford có lý do muốn tiếp tục gắn bó. Anh đã quen môi trường, quen cách chơi và có cơ hội làm mới sự nghiệp tại Tây Ban Nha. Dù vậy, vấn đề tài chính khiến Barca chưa thể dễ dàng mua đứt anh.

Ở Anh, Aston Villa, Newcastle và Tottenham đều có lý do để theo dõi Rashford. Aston Villa cần thêm một cầu thủ tốc độ cho các pha phản công. Newcastle có thể muốn tăng chiều sâu bên cánh trái. Tottenham cũng cần một cầu thủ tấn công giàu kinh nghiệm, đá được nhiều vị trí và hiểu rõ Ngoại hạng Anh. Bayern Munich từng được nhắc tới, nhưng mức lương cao của Rashford là rào cản lớn.

Ba điều khiến thương vụ bị kẹt

Tương lai của Rashford đang mắc ở ba vấn đề chính: phí chuyển nhượng, tiền lương và mong muốn của chính cầu thủ. Man United muốn bán với mức giá xứng đáng, còn các đội quan tâm lại muốn kéo giá xuống vì Rashford từng sa sút ở Old Trafford. Bên cạnh đó, mức lương cao của anh cũng khiến nhiều CLB phải tính toán kỹ trước khi đưa ra đề nghị.

Với Rashford, chọn đội bóng tiếp theo là quyết định rất quan trọng. Anh không chỉ cần một CLB lớn, mà cần nơi cho mình thi đấu thường xuyên, có vai trò rõ ràng và đủ ổn định để tiếp tục giữ vị trí ở tuyển Anh. Nếu chọn sai, Rashford có thể lại rơi vào áp lực như ở Man United. Nếu chọn đúng, anh vẫn còn cơ hội mở ra một chương mới cho sự nghiệp.

Vì vậy, Rashford không còn là cầu thủ mà Man United chỉ muốn đẩy đi cho xong. Anh vẫn có giá trị trên thị trường, nhưng thương vụ này không dễ giải quyết. Man United muốn bán với mức giá hợp lý, Barcelona phải cân đối tài chính, còn các đội khác vẫn đang quan sát tình hình. Tương lai của Rashford sẽ phụ thuộc vào đội bóng nào thật sự quyết tâm và có kế hoạch rõ ràng để giúp anh phát huy đúng khả năng.

0
4,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh bố đi làm từ sáng sớm và trở về khi trời đã khuya. Ông làm việc quần quật mỗi ngày để lo cho gia đình, đến mức có những lúc chúng tôi gần như không gặp nhau.

Ngày tôi đá trận chung kết U15, bố không thể đưa tôi đến sân như những ông bố khác vì còn bận công việc. Nhìn đồng đội được cha chở đi, được động viên trước giờ bóng lăn, chỉ mình tôi lặng lẽ xuất hiện một mình.

Rồi trận đấu diễn ra. Từ một tình huống đá phạt, tôi ghi bàn. Trong khoảnh khắc vỡ òa ấy, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì, chỉ cắm đầu chạy đi ăn mừng theo bản năng. Và rồi tôi lao đến ôm chầm lấy một người đàn ông ăn mặc giản dị, trên khuôn mặt vẫn còn in hằn những dấu vết của những tháng ngày lao động vất vả.

Đó chính là bố tôi.

Ông đã đến sân từ lúc nào, lặng lẽ đứng theo dõi tôi thi đấu mà không muốn làm tôi phân tâm.

Nhiều năm sau, khi bố nằm trên giường bệnh và sự sống chỉ còn được tính bằng từng ngày, tôi đã tự hứa với bản thân rằng mình phải trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Tôi phải thay ông gánh vác gia đình, phải tiếp tục những gì ông đã hy sinh cả cuộc đời để gìn giữ.

— Paulo Dybala chia sẻ về tình yêu và sự hy sinh của người cha.

Xem thêm
0
93 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Một kết quả làm xáo trộn những tính toán

Trận hòa 0-0 giữa Ecuador và Curacao trên sân Kansas City ở lượt hai bảng E World Cup 2026 không tạo ra bước nhảy vọt về điểm số cho bất kỳ đội bóng nào, nhưng lại khiến cục diện bảng đấu trở nên khó lường hơn.

Ecuador, sau hai trận, vẫn chưa có chiến thắng. Curacao, trong lần đầu dự World Cup, đã có điểm số đầu tiên. Điều này khiến khoảng cách giữa các đội không bị kéo giãn và lượt trận cuối hứa hẹn nhiều biến động.

Thế trận nghiêng về Ecuador nhưng không có bàn thắng

Trong 90 phút, Ecuador là đội kiểm soát thế trận. Họ tạo ra nhiều cơ hội, với chỉ số bàn thắng kỳ vọng vượt 2,2. Những pha dứt điểm của Jordy Caicedo, Enner Valencia và các đồng đội liên tục đặt khung thành Curacao vào tình trạng báo động.

Tuy nhiên, sự thiếu chính xác trong khâu dứt điểm cùng phong độ xuất sắc của thủ môn Eloy Room khiến mọi nỗ lực đều không thành công. Room có 15 pha cứu thua, chạm tới nhóm thành tích cao nhất lịch sử World Cup và chỉ kém kỷ lục 16 pha cứu thua của Tim Howard năm 2014.

Curacao hưởng lợi từ ngày tỏa sáng của thủ môn

Curacao chọn cách chơi phòng ngự với năm hậu vệ, đặt niềm tin vào hàng thủ và thủ môn. Trong ngày Room thi đấu chắc chắn, đội bóng này đứng vững trước sức ép lớn và rời sân với một điểm quý giá.

Đối với Curacao, quốc gia nhỏ nhất từng dự vòng chung kết World Cup với dân số khoảng 156.000 người, đây là điểm số đầu tiên trong lịch sử giải đấu, mang ý nghĩa rất lớn về mặt tinh thần.

Lượt cuối quyết định số phận

Sau kết quả này, Ecuador buộc phải tìm kiếm chiến thắng trước Đức ở lượt cuối nếu muốn nuôi hy vọng đi tiếp. Curacao sẽ gặp Bờ Biển Ngà trong trận đấu có thể quyết định tấm vé vào vòng loại trực tiếp.

Trận hòa không bàn thắng tại Kansas City vì thế trở thành nút thắt khiến bảng E bước vào lượt đấu cuối với nhiều khả năng mở, khi cả Ecuador lẫn Curacao đều còn điều để chờ đợi.

Xem thêm
0
68 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

World Cup năm nay không chỉ là cuộc đua giữa các đội tuyển, mà còn là nơi những gia đình bóng đá trải qua cảm xúc lẫn lộn khi anh em ruột khoác áo các màu cờ khác nhau. Từ châu Âu tới châu Phi, nhiều cầu thủ đứng trước lựa chọn quốc tịch, và quyết định ấy khiến họ có thể đối đầu nhau trên sân khấu lớn nhất.

Gốc gác đa quốc tịch, ngã rẽ khác nhau

Desire và Guela Doue sinh ra tại Angers, có mẹ người Pháp, cha người Bờ Biển Ngà. Cùng trưởng thành ở bóng đá Pháp, nhưng Desire chọn tuyển Pháp, còn Guela khoác áo Bờ Biển Ngà. Trong trận giao hữu trước World Cup, Guela vừa hát quốc ca Pháp, vừa hát quốc ca Bờ Biển Ngà rồi góp phần giúp đội châu Phi thắng 2-1, trong khi Desire ngồi dự bị sau khi vừa vô địch cúp C1 cùng Paris Saint-Germain.

Tình anh em trong hai màu áo

Dù có thể chạm trán nhau ở vòng 1/16 nếu Pháp và Bờ Biển Ngà cùng đứng nhì bảng, Desire khẳng định hai anh em “kể cho nhau mọi thứ, không có bí mật”, còn Guela thừa nhận vui vì chiến thắng nhưng cũng để ý cảm xúc của em trai. Trước đó, bóng đá thế giới từng chứng kiến Jerome Boateng đối đầu người anh cùng cha khác mẹ Kevin-Prince Boateng ở hai kỳ World Cup liên tiếp trong màu áo Đức và Ghana.

Những cặp anh em chia đôi lựa chọn

Inaki và Nico Williams cùng sinh ra ở xứ Basque, cùng khoác áo Athletic Bilbao, nhưng lên tuyển lại rẽ hai hướng: Nico tỏa sáng trong màu áo Tây Ban Nha, còn Inaki chọn Ghana. Tương tự, trung vệ Harry Souttar sinh tại Aberdeen, từng đá cho các đội trẻ Scotland, sau đó chuyển sang tuyển Australia nhờ mẹ là người Australia, trong khi anh trai John vẫn trung thành với Scotland. Họ cùng dự World Cup, nhưng ở hai chiến tuyến khác nhau.

Máu mủ và ranh giới đội tuyển

Trường hợp đặc biệt khác là Derrick Luckassen và Brian Brobbey. Cùng sinh ra tại Hà Lan, cùng có mẹ là người Hà Lan, nhưng mỗi người có một người cha khác nhau và một lựa chọn đội tuyển khác nhau: Luckassen khoác áo Ghana, còn Brobbey được gọi vào tuyển Hà Lan và đã vào sân ở trận hòa 2-2 với Nhật Bản. Những câu chuyện ấy cho thấy World Cup năm nay là bức tranh nhiều mảng màu về gốc gác và lựa chọn của các gia đình cầu thủ, nơi đường biên quốc gia đôi khi đi xuyên qua chính phòng khách nhà họ.

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật