MU thắng Burnley: 3 điểm nhưng lộ rõ "chất đội bóng tầm trung" khó chối cãi?

Real Madrid tiếp tục chiến thắng: Khi "cỗ máy hủy diệt" của Xabi Alonso đi vào guồng

Biểu hiện của Amorim ngày càng "chán đời": Hèn nhát thế thì học trò nào nghe?

LE NGOC

Nóng: 3 ông lớn châu Âu lần lượt từ chối Garnacho

Arsenal, Tottenham và Atletico Madrid đều từng cân nhắc chiêu mộ Alejandro Garnacho trong kỳ chuyển nhượng hè này. Tuy nhiên, sau khi xem xét kỹ lưỡng, cả ba đội bóng đều quyết định không theo đuổi cầu thủ trẻ người Argentina. Họ cho rằng Garnacho chưa phù hợp với kế hoạch phát triển hiện tại.

Arsenal đã nhanh chóng chuyển hướng sang các mục tiêu khác. Họ chiêu mộ thành công Noni Madueke từ Chelsea để bổ sung sức mạnh cho hàng công. Ngoài ra, Arsenal cũng dành sự quan tâm đặc biệt cho Eberechi Eze, ngôi sao đang lên của Crystal Palace.

Tottenham cũng không nằm ngoài cuộc đua tìm kiếm nhân tố mới cho hàng tấn công. Đội bóng này đã đàm phán với Manchester City về trường hợp của Savinho. Đồng thời, Spurs cũng để mắt tới Eberechi Eze, giống như Arsenal, nhằm tăng cường chiều sâu đội hình.

Atletico Madrid, đội bóng cũ của Garnacho, ban đầu có ý định tái ký hợp đồng với anh. Tuy nhiên, sau cùng họ lại chọn Alex Baena của Villarreal cho vị trí chạy cánh. Điều này khiến Garnacho không còn cơ hội trở lại mái nhà xưa ở Tây Ban Nha.

Việc cả ba đội bóng lớn đều từ chối Garnacho khiến tương lai của anh tại MU càng trở nên mờ mịt. Trong khi đó, Chelsea lại nổi lên như một điểm đến tiềm năng, sẵn sàng trao cho Garnacho cơ hội mới để phát triển sự nghiệp.

0
599 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Dù đội bóng của mình đã có màn lội ngược dòng ấn tượng từ thế bị dẫn 0-3, HLV Wagner không giấu nổi sự thất vọng về kết quả cuối cùng. Trong buổi họp báo, ông chia sẻ: "Sau nhiều năm trong bóng đá, đôi khi thật khó để cảm thấy tự hào. Nhưng hôm nay, tôi thực sự rất tự hào về đội bóng." Wagner nhấn mạnh sự tiến bộ của các học trò kể từ khi ông tiếp quản đội tám tuần trước, coi đây là một hành trình đầy cảm xúc.

Tuy nhiên, ông thẳng thắn thừa nhận: "Kết quả thật sự là một thảm họa. Chúng tôi muốn giành chiến thắng và điều đó thật sự khiến tôi bực mình." Wagner cũng chỉ ra dấu hiệu tích cực khi Bayern buộc phải để Harry Kane đá hậu vệ trái, cho thấy đội bóng của ông đã gây áp lực lớn.

Đáng chú ý, Wagner bức xúc với pha phạm lỗi của Sacha Boey khiến Robin Fellhauer chấn thương, đồng thời chỉ trích thái độ lạnh lùng của Boey và phản ứng thiếu chuẩn mực từ băng ghế dự bị Bayern. Ông nhấn mạnh: "Bạn phải đến và nói 'xin lỗi'. Đó là điều bạn phải làm."

Xem thêm
0
101 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Phương

Chỉ trong 1 vòng đấu, hai trận cầu ở châu Âu đã thổi bùng tranh cãi dữ dội quanh VAR. Ở Old Trafford, Manchester United hạ Burnley 3–2 nhờ quả phạt đền phút 90+7 sau khi VAR can thiệp. Tại Bernabéu, Real Madrid thắng Mallorca 2–1 nhưng phải chứng kiến ba bàn thắng bị khước từ. Hai câu chuyện trái ngược cùng một điểm chung: VAR là tâm bão. Nếu cầu thủ hay HLV có thể bị sa thải vì sai lầm hoặc phong độ kém, vậy VAR – khi liên tục gây tranh cãi – có xứng đáng “bị sa thải”?

VAR đã làm gì?

Theo luật IFAB, VAR chỉ can thiệp trong bốn nhóm: bàn thắng, phạt đền, thẻ đỏ trực tiếp và nhận diện cầu thủ. Với tình huống MU – Burnley, trọng tài ban đầu cho đá phạt ngoài vòng cấm, nhưng VAR xác định hành vi “kéo áo kéo dài” bắt đầu ngoài và tiếp diễn trong vòng cấm – đủ cơ sở đổi thành phạt đền. Bruno Fernandes ghi bàn, MU thắng. Cựu trọng tài Mike Dean giải thích: “trong hay ngoài” là tình tiết thực tế; VAR có quyền sửa.

Tại Bernabéu, Real có tới ba bàn bị từ chối, bao gồm cả của Mbappé và Arda Güler, do việt vị và lỗi chạm tay. Truyền thông Tây Ban Nha dùng từ “polémica” – tranh cãi – để mô tả trận đấu.

Vì sao nhiều người muốn “sa thải VAR”?

HLV Burnley, Scott Parker, giận dữ nói bóng đá đang trở nên “vô cảm” khi mọi pha bóng đều bị soi lại. Ông gọi đây là kiểu “re-refereeing” – trọng tài từ xa tái cầm còi, khiến quyết định trên sân mất trọng lượng.

Ba bàn của Real bị hủy cho thấy sự khắt khe khi sử dụng VAR có thể bào mòn niềm tin của cầu thủ và khán giả.

Thụy Điển đã từ chối áp dụng VAR ở giải VĐQG, Na Uy bỏ phiếu cân nhắc loại bỏ, cho thấy đây không chỉ là sự bức xúc cá nhân, mà là làn sóng phản đối thực sự.

Nhưng VAR có nên bị “sa thải”?

Dữ liệu cho thấy bỏ hẳn VAR sẽ là bước lùi. Một báo cáo độc lập giữa mùa 2024/25 cho thấy số lỗi VAR giảm 50% so với cùng kỳ trước. Các giải lớn đang đầu tư vào SAOT (công nghệ việt vị bán tự động), rút ngắn thời gian kiểm tra và tăng độ chính xác. Ngoài ra, Premier League còn công bố audio VAR trong chương trình “Mic’d Up”, minh bạch hóa quy trình để giảm nghi ngờ.

Vấn đề không phải ở bản thân công nghệ, mà là cách vận hành. Nếu VAR được giới hạn trong các tình huống “rõ ràng – hiển nhiên”, thời gian review rút ngắn, quy trình minh bạch, thì nó sẽ là công cụ hỗ trợ, không phải “ông trọng tài từ xa” lấn át cảm xúc.

Cầu thủ có thể sa sút và bị tống khứ, HLV có thể mất ghế chỉ sau vài trận. Nhưng VAR không thể “sa thải” theo cách đó. Bởi nếu bỏ VAR, bóng đá sẽ trở lại thời mà một sai lầm nghiêm trọng của trọng tài không thể sửa chữa. Thay vì “đuổi việc VAR”, bóng đá cần sửa luật chơi của VAR: can thiệp đúng ngưỡng, minh bạch và nhanh chóng. Chỉ khi đó, công nghệ này mới xứng đáng là “trợ lý” thật sự, thay vì kẻ làm trận đấu mất cảm xúc.

Xem thêm
1
69 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh Tuấn

Benjamin Sesko đã có hai cơ hội rõ rệt để ghi dấu ấn trong trận gặp Burnley, nhưng cả hai lần đều khiến người hâm mộ MU thất vọng. Đầu tiên, anh bật cao đón đường tạt của Mbeumo, nhưng cú đánh đầu lại đưa bóng lên nóc lưới. Sau đó, từ pha căng ngang của Dalot, Sesko ở vị trí thuận lợi hơn nhưng lại dứt điểm ra ngoài, bỏ lỡ thời cơ quý giá khi đội nhà khát bàn thắng.

So với những huyền thoại như Rooney, Van Nistelrooy hay Van Persie – những người từng lập công ngay trận ra mắt, màn trình diễn của Sesko chỉ làm tăng thêm nỗi lo. Dù HLV Ruben Amorim lý giải: “Benjamin kết thúc trận đấu với tình trạng bị chuột rút, gần như kiệt sức…”, các cổ động viên vẫn chưa thấy dấu hiệu nào cho thấy Sesko sẽ trở thành giải pháp cho hàng công.

Sesko cần nhanh chóng chứng minh mình không chỉ là một dự án tiềm năng, mà là bản hợp đồng xứng đáng với kỳ vọng và giá trị mà MU đã bỏ ra.

Xem thêm
0
38 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Hiểu

Trận MU thắng Burnley 3–2 ở phút 90+7 không chỉ được nhớ đến bởi bàn thắng quyết định của Bruno Fernandes, mà còn bởi cơn bão tranh cãi xoay quanh VAR. Một lần nữa, công nghệ video trợ lý trọng tài trở thành tâm điểm, làm dấy lên câu hỏi: VAR mang lại công bằng hay chỉ biến bóng đá thành trò chơi… được điều khiển từ xa?

Luật: “Hành động kéo dài” và quyết định cuối cùng

Trong tình huống gây tranh cãi, Amad Diallo bị Jaidon Anthony kéo áo. Trọng tài chính Sam Barrott ban đầu cho đá phạt ngoài vòng cấm, nhưng VAR mời ông ra màn hình. Sau khi xem lại, quyết định được đổi thành phạt đền với lý do: hành động kéo áo bắt đầu bên ngoài nhưng tiếp tục kéo dài vào trong vòng cấm, đủ căn cứ để tính là lỗi trong khu vực 16m50. Fernandes thực hiện thành công, mang về chiến thắng nghẹt thở cho MU.

Cựu trọng tài Mike Dean giải thích trên Sky Sports: trong luật, việc xác định “trong hay ngoài” là tình tiết mang tính thực tế (factual). Nếu va chạm bắt đầu ngoài nhưng là hành vi kéo liên tục vào trong, VAR có quyền can thiệp để đổi vị trí và quyết định từ đá phạt sang phạt đền. Đây là cách áp dụng “chuẩn luật” cho tình huống gây tranh cãi.

Scott Parker: “Bóng đá đang trở nên vô cảm”

Phía Burnley, HLV Scott Parker bùng nổ chỉ trích sau trận.

Ông cho rằng trọng tài chính đứng gần, trợ lý chỉ cách 10m đều không thổi, nhưng một người “ngồi cách sân 100 dặm trong phòng VAR” lại biến nó thành lỗi rõ ràng.

Parker gọi bóng đá hiện tại là “vô cảm”, nơi mọi pha bóng đều bị “re-refereeing” – tái cầm còi trong phòng chiếu, khiến cảm xúc trực tiếp trên sân bị bóp nghẹt.

Cầu thủ Burnley như Lyle Foster cũng bày tỏ thất vọng, khẳng định đội “xứng đáng có điểm” và cho rằng kết cục bị VAR tước mất thành quả nỗ lực.

Hai mặt của VAR: Công bằng vs cảm xúc

Rõ ràng, VAR giúp hạn chế những sai lầm rõ ràng, đặc biệt ở tình huống “trong hay ngoài vòng cấm”. Nhưng mặt trái là cảm giác “công lý máy móc”, khiến nhiều HLV, cầu thủ và khán giả mất kiên nhẫn. Người trong cuộc không chỉ phàn nàn về kết quả, mà còn về quy trình VAR quá lâu, lạnh lùng, khiến trận đấu mất đi sự tự nhiên vốn có.

Và câu hỏi đặt ra sau mỗi trận đấu như MU – Burnley vẫn là: chúng ta muốn bóng đá chính xác tuyệt đối, hay bóng đá nhiều cảm xúc, với cả những sai sót con người?

Xem thêm
1
273 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Phạm

Trong thế giới bóng đá hiện đại, hiếm có HLV nào tạo ra dấu ấn chiến thuật mạnh mẽ và gây tranh cãi như Pep Guardiola. Ông không chỉ biến Man City thành cỗ máy chiến thắng với thứ bóng đá kiểm soát đến nghẹt thở, mà còn mở ra một chuẩn mực mới về cách áp đặt trận đấu. Thế nhưng, chính sự hoàn hảo ấy đôi khi lại mang đến nghịch lý: trong khi tập thể thăng hoa và thống trị, một số cá nhân tài năng lại trở nên mờ nhạt, bị bó hẹp bởi cấu trúc khắt khe đến mức khó lòng bộc lộ hết phẩm chất. 

Mặt tốt từ hệ thống của Pep Guardiola tại Man City khiến một số cá nhân mất hút

Pep Guardiola đã khẳng định tên tuổi tại Manchester City nhờ một triết lý bóng đá mang tính biểu tượng: kiểm soát bóng, tổ chức tấn công mạch lạc và bóp nghẹt đối thủ bằng cách chiếm lĩnh hoàn toàn không gian thi đấu. Những con số biết nói minh chứng rõ ràng cho điều này. Mùa giải 2023/2024 và 2024/2025, Man City luôn dẫn đầu Premier League về tỉ lệ kiểm soát bóng, trung bình khoảng 61–62%, vượt xa phần lớn đối thủ. Họ cũng là đội có tỉ lệ chuyền dài thấp nhất giải, chỉ khoảng 5,6%, phản ánh đúng triết lý “chơi ngắn, phối hợp, ban bật trung lộ nhiều của Pep. Hai thông số ấy cho thấy cách Man City luôn bóp nghẹt nhịp độ, đưa đối thủ vào tình trạng thiếu lựa chọn, buộc phải cuốn theo thế trận mà The Citizens thiết lập.

Điểm trừ từ hệ thống tưởng chừng như hoàn hảo của Pep

Song hệ thống ấy, dù mang đến thành công rực rỡ, cũng không phải là thiên đường cho mọi cá nhân. Một ví dụ điển hình chính là Jack Grealish. Trong màu áo City mùa trước, anh gần như mờ nhạt, chỉ có 1 bàn và 1 kiến tạo sau 20 trận, số phút ra sân hạn chế và thường bị gò bó trong hệ thống tấn công cứng nhắc. Nhưng kể từ khi chuyển sang Everton mùa 2025/26 dưới dạng cho mượn, Grealish đã ngay lập tức tìm lại bản ngã. Trong trận gặp Wolves ngày 30/8, anh bùng nổ với 3 kiến tạo trong 90 phút, và chỉ sau vài vòng đấu đã có tổng cộng 4 kiến tạo sau hơn 160 phút thi đấu. Thành tích ấy thậm chí vượt xa cả những gì anh làm được trong hai mùa gần nhất tại Etihad. Rõ ràng khi được trao nhiều tự do hơn ở biên trái, Grealish đã lập tức tỏa sáng trở lại, minh chứng sống động cho việc hệ thống kiểm soát quá chặt chẽ của Pep đôi khi có thể làm lu mờ phẩm chất tự nhiên của một cầu thủ.

Không chỉ Grealish, nhiều cái tên khác cũng từng trải qua cảm giác tương tự. João Cancelo sau khi mất chỗ đứng ở City vì không hợp vai trò “hậu vệ bó vào trung lộ” mà Pep ưa dùng, đã hồi sinh ở Barcelona mùa 2023/24 với 4 bàn và 5 kiến tạo, trở thành một trong những hậu vệ tấn công hay nhất La Liga.

Nhìn từ tổng thể, Pep Guardiola đã xây dựng một cỗ máy kiểm soát hoàn hảo giúp Man City thống trị nước Anh và châu Âu. Nhưng mặt trái là: trong cỗ máy ấy, không phải cá nhân nào cũng có đất diễn, bởi triết lý của nhà cầm quân người Tây Ban Nha đòi hỏi tính kỷ luật và sự thích nghi tuyệt đối. Những cầu thủ thiên về ngẫu hứng, giàu tính sáng tạo cá nhân nhiều khi bị kìm nén. Và khi rời Etihad để đến một môi trường tự do hơn, họ thường tỏa sáng trở lại. Trường hợp của Jack Grealish ở Everton chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó – một lời nhắc rằng lối chơi kiểm soát của Pep không chỉ bóp nghẹt đối thủ, mà đôi khi cũng bóp nghẹt chính những học trò của ông.

Xem thêm
0
4 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật