200 triệu bảng bốc hơi: West Ham xoay xở thế nào sau cú rớt hạng lịch sử?

Xuân Son tụt dốc phong độ là nỗi lo chung của cả Nam Định và ĐT Việt Nam

Rashford đăng tâm thư, dập tắt tin đồn về Real Madrid và tái hợp Mourinho

Thanh Minh

Nhìn lại Premier League mùa giải 2025/26: Khi kỳ vọng và thực tế va chạm nhau

Những đội vượt xa mục tiêu ban đầu

Mùa giải khép lại với một loạt câu chuyện vượt ngưỡng. Arsenal không chỉ chấm dứt 22 năm trắng tay ở giải mà còn làm điều đó bằng phong độ ổn định, hàng thủ chắc chắn và khả năng bứt tốc ở giai đoạn cuối. Aston Villa giành danh hiệu châu Âu đầu tiên kể từ năm 1982 và vẫn đủ sức giữ vị trí trong nhóm bốn đội dẫn đầu. Bournemouth từ một đội ngân sách hạn chế vươn lên hạng 6, lần đầu sau 127 năm góp mặt ở cúp châu Âu. Sunderland, trong mùa đầu trở lại giải, leo từ hạng 10 mùa trước lên hạng 7, giành vé Europa League sau hơn nửa thế kỷ chờ đợi.

Những cái tên giữ mình ở vùng an toàn

Một số đội không tạo ra những bất ngờ quá lớn nhưng cũng tránh được biến động tiêu cực. Brighton từng rơi xuống hạng 14 sau chuỗi chỉ thắng 1 trong 13 trận từ tháng 12 đến tháng 1, nhưng kịp hồi phục trong hai tháng 3 và 4 để kết thúc ở vị trí thứ 8, giành suất dự cúp C3 châu Âu dù tổng điểm giảm 8 so với mùa trước. Leeds United sau khi thăng hạng đã trụ lại khá an toàn ở hạng 14, còn kịp vào tới bán kết cúp FA. Fulham dưới thời Marco Silva tiếp tục cán đích quanh nhóm giữa bảng xếp hạng, lần này là vị trí thứ 11, nối tiếp chuỗi thành tích 10, 13, 11 ở 3 mùa giải trước đó.

Khi tham vọng không đi cùng kết quả

Ở chiều ngược lại, nhiều đội bóng đầu tư lớn nhưng nhận lại nỗi thất vọng. Chelsea chi tiêu mạnh, thay huấn luyện viên liên tục nhưng chỉ đứng thứ 10, trong bối cảnh nội bộ rối ren và chính sách chuyển nhượng thiếu định hướng. Newcastle phải trả giá vì lực lượng mỏng, vừa vất vả ở cúp C1 châu Âu, vừa sa sút tại giải quốc nội với chuỗi 9 thất bại trong 12 trận ở giai đoạn then chốt. Liverpool từ vị thế đương kim vô địch rơi vào mùa giải đầy bất ổn, thua 19 trận trên mọi đấu trường, lối chơi mất phương hướng dù vẫn kịp giữ suất dự cúp C1 châu Âu.

Những đội chỉ còn biết bám víu vào khoảnh khắc

Ở nửa dưới, không ít câu lạc bộ sống bằng vài điểm sáng lẻ tẻ. Crystal Palace kết thúc ở hạng 15 với số điểm giảm 8 so với mùa trước, nhưng cả mùa giải được treo trên kết quả trận chung kết cúp C3 châu Âu với Rayo Vallecano. Nottingham Forest đứng thứ 16, hơn nhóm xuống hạng 5 điểm, song vẫn có thể tự hào với hành trình vào tới bán kết Europa League. Wolves chỉ thắng 3 trận, ghi 27 bàn sau 38 vòng, nhưng vẫn để lại dấu ấn bằng chiến thắng trước Liverpool và trận hòa Manchester United.

Vực sâu của bảng xếp hạng

Phía cuối bảng là những mùa giải gần như bế tắc. Burnley rơi từ hàng thủ từng được xem là chắc chắn bậc nhất ở giải hạng Nhất xuống thành tuyến phòng ngự để lọt lưới nhiều nhất giải, chính thức xuống hạng từ tháng 4. West Ham dù thắng Leeds ở vòng cuối vẫn chỉ có 39 điểm, không đủ trụ lại. Everton khép lại mùa bóng bằng chuỗi 7 trận không thắng, cho thấy họ gần như không tiến bộ so với năm trước. Tottenham hai mùa liền kết thúc ở vị trí 17, phải chờ tới giai đoạn ngắn ngủi của Roberto De Zerbi mới thoát hiểm, nhưng bức tranh tổng thể vẫn là một tập thể sa sút so với kỳ vọng.

0
378 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Mốc 3 tỷ bảng lần đầu được chạm tới

Ban tổ chức Ngoại hạng Anh công bố tổng tiền thưởng và chia sẻ doanh thu mùa 2025/26 đã vượt mốc 3 tỷ bảng, tương đương khoảng 139.500 tỷ đồng. Con số này cao hơn mức 2,8 tỷ bảng được duy trì trong ba mùa trước, cho thấy quy mô tiền chảy vào giải đấu tăng thêm hàng chục nghìn tỷ đồng chỉ sau một mùa.

Arsenal dẫn đầu bảng thu nhập

Với chức vô địch, Arsenal là đội nhận gói doanh thu lớn nhất mùa này: 198,7 triệu bảng, khoảng 9.240 tỷ đồng. Đây là mức cao nhất trong số 20 câu lạc bộ, phản ánh cả thành tích trên sân lẫn phần chia từ bản quyền truyền hình và các khoản phân bổ khác.

Nhóm đại gia bám sát phía sau

Ngay sau Arsenal là Manchester City với 192,5 triệu bảng, tương đương 8.950 tỷ đồng. Manchester United xếp tiếp theo với 191,5 triệu bảng, khoảng 8.900 tỷ đồng. Hai suất còn lại trong nhóm bốn đội dẫn đầu về tiền thưởng thuộc về Aston Villa với 182,6 triệu bảng và Liverpool với 181,8 triệu bảng, đều trên 8.400 tỷ đồng.

Khoảng cách với phần còn lại

Các đội ở nhóm giữa như Bournemouth (170,5 triệu bảng), Sunderland (168,2 triệu bảng), Chelsea (162,6 triệu bảng), Brighton (161,6 triệu bảng) hay Brentford (161,5 triệu bảng) vẫn nhận trên 7.500 tỷ đồng. Ngay cả những câu lạc bộ ở nửa dưới như Fulham, Newcastle, Everton hay Leeds cũng dao động quanh ngưỡng hơn 6.000 tỷ đồng.

Đội cuối bảng vẫn vượt 100 triệu bảng

Ba đội nhận ít nhất mùa này là West Ham (128,6 triệu bảng), Burnley (118,1 triệu bảng) và Wolves (117,7 triệu bảng). Dù nằm cuối danh sách và có đội phải xuống hạng, mỗi câu lạc bộ vẫn thu về hơn 100 triệu bảng, tương đương trên 5.400 tỷ đồng, cho thấy sức mạnh tài chính của giải đấu so với nhiều giải vô địch quốc gia khác ở châu Âu.

Xem thêm
0
148 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Điểm nóng hàng công của PSG và Arsenal

PSG và Arsenal bước vào chung kết Champions League cuối tuần này với nhiều điểm nóng, nhưng ánh mắt sẽ dồn về hai cái tên sáng nhất trên hàng công: Ousmane Dembele và Bukayo Saka. Một người là mũi khoan tốc độ, khó đoán và đang sống trong những ngày tháng đẹp nhất sự nghiệp. Người còn lại là biểu tượng trưởng thành từ Hale End, gương mặt tiêu biểu cho kỷ nguyên của Pháo thủ lúc này.

Khi chiếc cúp châu Âu chỉ còn cách 2 đội đúng 1 một trận đấu nữa, cuộc so tài giữa Dembele và Saka có thể định hình số phận tại đêm Budapest sắp tới.

Dembele và mùa giải của sự thăng hoa

Dembele từng bị gắn với những năm tháng dang dở, chấn thương và phong độ thất thường. Nhưng trong màu áo PSG, anh đã tìm thấy phiên bản sắc bén hơn. Với 7 bàn sau 12 trận Champions League mùa này, ngôi sao người Pháp không chỉ là cầu thủ tạo đột biến, mà còn trở thành điểm kết thúc của nhiều pha lên bóng. Luis Enrique trao cho Dembele không gian để tăng tốc, đảo hướng và tấn công trực diện vào hàng thủ đối phương.

PSG mùa này mạnh ở tốc độ chuyển trạng thái, khả năng kéo giãn đội hình và sự linh hoạt trên tuyến đầu. Dembele là gương mặt tiêu biểu cho lối chơi ấy. Anh có thể đá lệch phải, bó vào trung lộ, hoặc hoán đổi vị trí để làm rối cấu trúc phòng ngự. Với Arsenal, kiểm soát Dembele không phải nhiệm vụ của riêng ai cả, mà cần cả hệ thống bọc lót phía sau thật tốt.

Saka và niềm tin của Arsenal

Ở phía bên kia, Saka mang đến cảm giác khác. Anh không chơi bùng nổ theo kiểu phá vỡ trận đấu bằng những pha xử lý hỗn loạn, mà nguy hiểm ở sự ổn định, nhịp phối hợp và độ chính xác trong những khoảnh khắc cuối cùng. 3 bàn, 2 kiến tạo tại Champions League mùa này chưa nói hết vai trò của Saka trong cách Arsenal tấn công.

Saka là điểm tựa bên hành lang phải, nơi anh thường phối hợp với Odegaard, kéo hậu vệ đối phương ra khỏi vị trí rồi mở khoảng trống cho đồng đội. Bàn thắng quan trọng trước Atletico Madrid ở trận bán kết lượt về càng củng cố vị thế của anh trong đội hình Arteta. Với Arsenal, Saka không chỉ là một ngôi sao tấn công. Anh là biểu tượng cho hành trình trở lại đỉnh cao sau nhiều năm chờ đợi.

Hai cánh sẽ quyết định cục diện trận chung kết

Dembele và Saka đại diện cho hai kết cấu hàng công khác nhau. PSG sống bằng tốc độ, sự ngẫu hứng và khả năng trừng phạt cực nhanh. Arsenal dựa vào tổ chức, áp lực có tính toán và những pha phối hợp được mài giũa qua nhiều mùa đã qua. Nếu Dembele có thể chiếm ưu thế trong các pha một đối một, PSG sẽ thêm thời cơ để "mở đường" vào khung thành Arsenal. Còn nếu Saka tìm được khoảng trống quen thuộc bên cánh phải, hàng thủ PSG sẽ phải chịu sức ép lớn.

Chung kết Champions League đêm 30/5 tới vì thế không chỉ là cuộc đấu của hai tập thể mạnh nhất châu Âu hiện tại. Đó còn là sân khấu để Dembele và Saka bước lên một nấc mới trong sự nghiệp. Một người muốn khẳng định mình đã thật sự trở thành thủ lĩnh hàng công PSG. Một người muốn đưa Arsenal chạm vào giấc mơ lớn nhất châu Âu.

Đêm Budapest vì thế có thể được định đoạt bởi một pha bứt tốc, một cú cứa lòng, hoặc một khoảnh khắc mà 2 ngôi sao lớn nhất biết cách lên tiếng đúng lúc.

Xem thêm
0
130 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Xuân Son vất vả lấy lại phong độ đỉnh cao

Nguyễn Xuân Son đã trở lại, nhưng phiên bản hay nhất của anh thì chưa. Với Nam Định, đó là nỗi lo lớn. Với tuyển Việt Nam, câu chuyện còn đáng quan tâm hơn, bởi trung phong từng ghi 7 bàn sau 8 trận V-League 2024/25 và bùng nổ tại AFF Cup cách đây gần 2 năm đang chật vật tìm lại cảm giác săn bàn quen thuộc.

Di chứng sau chấn thương

Chấn thương ở trận chung kết  lượt về AFF Cup 2024 với Thái Lan không chỉ lấy đi khiến Xuân Son ngồi ngoài dài hạn đến gần 1 năm, mà còn ảnh hưởng mạnh đến phong độ của anh. Tiền đạo này vẫn có thể tì đè, làm tường và xuất hiện trong vòng cấm, nhưng những pha xoay người, bứt tốc hay ra chân trong tích tắc đã không còn sắc như trước.

Với một trung phong sống nhờ sức mạnh, cảm giác bóng và khả năng chớp thời cơ, việc đánh mất sự nhanh nhẹn, sắc sảo là cả một sự khác biệt lớn so với hình ảnh hủy diệt trước đây.

Hiệu suất không còn ổn định

Nam Định từng quen với hình ảnh Xuân Son ghi bàn đều đặn, gánh hàng công qua những trận đấu khó khăn. Nhưng mùa này, anh đã có giai đoạn hơn 220 phút không ghi bàn tại V-League, con số gây bất ngờ với một chân sút từng được xem là “máy ghi bàn” của đội bóng thành Nam. Vấn đề không nằm ở một trận im tiếng, mà là cảm giác thiếu liên tục trong phong độ.

Có những thời điểm Xuân Son vẫn bùng nổ, như trận gặp Hà Tĩnh với 1 bàn và 1 kiến tạo, nhưng ngay sau đó lại là một số màn trình diễn mờ nhạt trước các hàng thủ chơi áp sát.

Nam Định phụ thuộc quá nhiều vào Xuân Son

Các đối thủ tại V-League không còn để Xuân Son có nhiều khoảng trống. Anh thường bị kèm sát, bị kéo vào các pha tranh chấp nặng và phải nhận bóng trong tư thế quay lưng. Khi Xuân Son bị phong tỏa, Nam Định lập tức thiếu điểm nổ ở phần sân cuối cùng.

Đội bóng vẫn cần chân sút 29 tuổi làm tường, hút người, mở khoảng trống và kết thúc pha bóng. Sự phụ thuộc ấy càng rõ khi một tiền đạo từng góp dấu giày vào gần như mọi pha tấn công quan trọng nay không còn duy trì được nhịp ghi bàn đều đặn.

Nỗi lo của tuyển Việt Nam

Câu chuyện không dừng ở Nam Định. Với tuyển Việt Nam, Xuân Son vẫn là trung phong khác biệt nhất: mạnh mẽ, giỏi không chiến, biết tạo áp lực và có khả năng tự biến cơ hội nhỏ thành bàn thắng. Nhưng nếu anh chưa đạt trạng thái tốt nhất, HLV Kim Sang-sik sẽ phải tính thêm phương án chia lửa.

AFF Cup 2026 đang đến gần, và tuyển Việt Nam không thể bước vào giải đấu lớn với một mũi nhọn chủ lực còn phập phù về cảm giác ghi bàn. Xuân Son chưa hết giá trị, nhưng anh cần thêm nhịp thi đấu, bàn thắng và sự hỗ trợ tốt hơn để trở lại đúng hình ảnh từng làm nức lòng người hâm mộ bóng đá nước nhà.

Xem thêm
1
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Một câu trả lời, cả thế giới bóng đá xôn xao

Trong bối cảnh đang chơi bùng nổ tại Bayern Munich, Michael Olise bất ngờ trở thành tâm điểm tranh luận không phải vì một pha đi bóng, mà vì một câu trả lời. Khi được hỏi ai là cầu thủ Bồ Đào Nha hay nhất hiện tại, anh lập tức chọn Bruno Fernandes của Manchester United, thay vì cái tên vốn được mặc định nhiều năm: Cristiano Ronaldo.

Bruno Fernandes trong mắt Olise

Olise không vòng vo khi nhắc đến Bruno Fernandes. Với anh, tiền vệ mang áo số 8 của Manchester United là gương mặt nổi bật nhất của bóng đá Bồ Đào Nha lúc này. Cách Bruno điều khiển lối chơi, phong cách thi đấu bắt mắt và tầm ảnh hưởng ở câu lạc bộ khiến Olise đặt anh lên trên mọi đồng hương, kể cả Ronaldo.

Vị thế của Ronaldo ở tuyển Bồ Đào Nha

Ở tuổi 41, Cristiano Ronaldo đã qua giai đoạn đỉnh cao phong độ. Dù vậy, trong mắt nhiều người hâm mộ, anh vẫn là cầu thủ quan trọng nhất của đội tuyển Bồ Đào Nha. Số bàn thắng, tầm ảnh hưởng và vị thế biểu tượng khiến không ít cổ động viên xem việc xếp bất kỳ ai lên trên Ronaldo là thiếu tôn trọng.

Ngòi nổ cho một cuộc đối đầu cá nhân

Phát biểu của Olise được xem là chạm vào lòng tự ái của Ronaldo. Người ta tin rằng CR7 sẽ không quên cảm giác bị “hạ bệ” công khai như vậy. Nếu Bồ Đào Nha chạm trán Pháp tại World Cup mùa hè này, cuộc đấu giữa hai đội tuyển nhiều khả năng sẽ còn kèm theo một lớp kịch tính khác: phản ứng của Ronaldo trước những lời đánh giá từ Olise.

Xem thêm
1
6,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Một mùa giải chạm đáy cảm xúc

Tottenham khép lại một mùa giải bị xem là tệ hại, khi đội bóng từng nằm trong nhóm giàu có nhất thế giới lại phải chiến đấu để trụ hạng ở vòng đấu cuối. Trước lượt trận cuối, họ rơi vào vùng nguy hiểm, trong bối cảnh West Ham thắng Leeds 3-0 và nguy cơ rớt hạng lần đầu sau 49 năm treo lơ lửng. Bàn thắng của Joao Palhinha vào lưới Everton ở phút 43 đã giữ Tottenham ở lại giải đấu, nhưng phía sau khoảnh khắc đó là cả một hành trình căng thẳng.

De Zerbi đến trong lúc hỗn loạn

Roberto De Zerbi tiếp quản đội bóng vào cuối tháng 3, khi Tottenham chưa thắng trận nào ở Ngoại hạng Anh trong năm 2026. Đội còn tụt xuống nhóm ba đội cuối bảng trước trận ra mắt của ông trên sân Sunderland, khiến nỗi lo rớt hạng càng lớn. Đội hình lại mất thêm Cristian Romero và Xavi Simons vì chấn thương, trong khi James Maddison gần như vắng mặt cả mùa do đứt dây chằng đầu gối.

“Sống” ở sân tập và ám ảnh với bóng đá

Maddison mô tả De Zerbi là người “sống” luôn ở sân tập. Ông ở đó đến 9 giờ tối cùng toàn bộ ban huấn luyện, vây quanh bảng chiến thuật, bàn bạc liên tục dù trước đó đã có bốn, năm cuộc họp cho mỗi trận đấu. Theo Maddison, đó là một người ám ảnh với bóng đá, làm việc không ngừng và luôn hiện diện cùng cầu thủ trong giai đoạn đội bóng khủng hoảng.

Sự chân thành tạo nên niềm tin

Điều khiến Maddison bị thuyết phục không chỉ là khối lượng công việc, mà là cảm giác De Zerbi thực sự yêu Tottenham. Anh nói mình cũng yêu câu lạc bộ và muốn đội thành công “đến mức phát điên”, nên khi thấy người dẫn dắt có cùng cảm xúc, lại thể hiện một cách chân thành chứ không phải lời nói cho có, anh lập tức tin tưởng. Câu nói quen thuộc của De Zerbi “trong người tôi là máu, không phải nước” được Maddison nhắc lại như minh chứng cho sự nhiệt huyết đó.

Thoát hiểm và một khởi đầu khác

Sau chuỗi 15 trận không thắng ở Ngoại hạng Anh, Tottenham cuối cùng cũng chấm dứt được tại sân Wolves. Trận thắng Everton ở vòng cuối là chiến thắng sân nhà đầu tiên tại giải kể từ ngày 6 tháng 12, trong bầu không khí đầy cảm xúc ở khu vực N17. Maddison thừa nhận nếu không có De Zerbi, đội bóng có thể đã rơi vào “u ám” và “thảm họa” rất dễ xảy ra. Anh cho rằng việc không dự cúp châu Âu là thực tế đau nhưng có thể trở thành lợi thế, dẫn ví dụ Manchester United mùa vừa qua, và bày tỏ sự háo hức khi được tiếp tục làm việc với De Zerbi.

Conor Gallagher và một sự nghiệp được “lật trang”

Conor Gallagher, bản hợp đồng tháng 1 trị giá 34,7 triệu bảng, cũng chịu ảnh hưởng mạnh từ De Zerbi. Anh kể lại việc được xem những đoạn video trên YouTube mà huấn luyện viên chuẩn bị riêng, qua đó thay đổi niềm tin của chính mình. Gallagher nói chỉ sau một, hai ngày, toàn đội đã “núp dưới cánh” De Zerbi, tin tưởng gần như ngay lập tức và thở phào vì ông xuất hiện đúng lúc. Anh khẳng định không thể nói đủ lời tốt đẹp về những gì De Zerbi làm cho câu lạc bộ, tập thể và bản thân anh, đồng thời mong chờ quãng thời gian tiếp theo dưới sự dẫn dắt của vị huấn luyện viên này.

Xem thêm
1
4,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật