Italy có đủ người để chơi bóng theo phong cách Pep Guardiola?

Chỉ trong 48 giờ, Chelsea “cướp” Rogers trước mũi Arsenal

Pep Guardiola kiệt sức, tuyển Ý lập tức mời gọi: Cơ hội đổi vận cho cả hai?

Quang Trung

Guardiola và canh bạc tái thiết bóng đá Ý

Liên đoàn bóng đá Ý đang đặt cược lớn khi tiếp cận Pep Guardiola cho ghế huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia. Sau ba kỳ liên tiếp vắng mặt ở World Cup, dù từng vô địch châu Âu năm 2021, bóng đá Ý rơi vào vòng xoáy thất vọng và cần một cú hích đủ mạnh để đổi hướng.

Guardiola ở vị thế “người được chọn”

Báo chí Ý khẳng định Guardiola là mục tiêu số một trong kế hoạch làm lại từ đầu của Liên đoàn. Một phái đoàn do tân giám đốc kỹ thuật Paolo Maldini và trợ lý Leonardo dẫn đầu đã bay sang Barcelona, làm việc với Guardiola trong ba ngày. Việc các cuộc trao đổi kéo dài cho thấy chiến lược gia người Tây Ban Nha chưa khép lại cánh cửa với đội tuyển Ý, dù ông từng nói trên truyền hình rằng mình “cần lùi lại” và “chưa có kế hoạch huấn luyện trong một thời gian”.

Maldini và cuộc đại tu ở thượng tầng

Sự xuất hiện của Maldini trong vai trò giám đốc kỹ thuật là tín hiệu cho thấy Liên đoàn Ý không muốn chỉ thay huấn luyện viên. Họ đang tiến hành một cuộc thay đổi toàn diện ở cấp quản lý, với mục tiêu đưa đội tuyển trở lại quỹ đạo sau khi bị Thụy Sĩ loại ở Euro 2024. Trong bức tranh đó, Guardiola được xem là mảnh ghép trung tâm để định hình lại phong cách và kết quả thi đấu.

Những phương án dự phòng trong tay FIGC

Dù ưu tiên Guardiola, Liên đoàn Ý vẫn giữ cho mình các lựa chọn khác. Roberto Mancini, người từng dẫn dắt đội tuyển lên ngôi vô địch châu Âu 2021, vẫn nằm trong danh sách. Andrea Pirlo cũng được nhắc đến như một ứng viên. Điều này cho thấy quyết tâm phải có một gương mặt đủ tầm thay thế Gennaro Gattuso, trong bối cảnh chiếc ghế nóng đội tuyển Ý đang là tâm điểm chú ý của bóng đá châu Âu.

0
21,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Hiếu Lê

Manchester United tiếp tục cho thấy quyết tâm cải tổ tuyến giữa khi dành sự quan tâm lớn cho Manu Koné. Sau Youri Tielemans và Andrey Santos, tiền vệ người Pháp trở thành một trong những cái tên được ưu tiên xem xét cho kế hoạch xây dựng hàng tiền vệ mới dưới thời Michael Carrick.

Đẩy nhanh sự quan tâm sau World Cup 2026

Theo L'Équipe, Man United đang theo sát Koné và bắt đầu tìm hiểu khả năng chiêu mộ tiền vệ thuộc biên chế AS Roma. Giá trị của cầu thủ 25 tuổi tăng đáng kể sau màn trình diễn nổi bật trong màu áo tuyển Pháp tại World Cup 2026.

Roma được cho là định giá Koné khoảng 60 triệu euro, tương đương gần 1,8 nghìn tỉ đồng. Mức giá này phản ánh vai trò ngày càng quan trọng của anh ở cả cấp câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia. Tại World Cup 2026, Koné được sử dụng ở nhiều thời điểm khác nhau trong hành trình Pháp tiến tới bán kết và kết thúc giải ở vị trí thứ 4.

Phương án mới sau thương vụ Ederson

Trước Koné, Man United từng theo đuổi Ederson của Atalanta nhưng thương vụ không thể tiến triển do những lo ngại liên quan đến đầu gối của tiền vệ người Brazil. Sau đó, Koné nổi lên như một trong những phương án được đội chủ sân Old Trafford ưu tiên xem xét.

So với Ederson, Koné mang đến bộ kỹ năng khác biệt. Anh mạnh ở tranh chấp, thu hồi bóng, dẫn bóng vượt qua sức ép và di chuyển rộng để hỗ trợ đồng đội. Đây là những phẩm chất phù hợp với nhu cầu bổ sung một tiền vệ cơ động, có khả năng bảo vệ khu trung tuyến và hỗ trợ triển khai bóng của Man United.

Man United đối mặt sự cạnh tranh

Ngoài Man United, Koné cũng nhận được sự quan tâm từ một số câu lạc bộ tại Anh, trong đó Arsenal là cái tên được nhắc đến. Vì vậy, đội bóng thành Manchester sẽ phải hành động quyết đoán nếu muốn giành lợi thế trong thương vụ này.

Ở thời điểm hiện tại, chưa có xác nhận rằng Man United và Roma đã bước vào đàm phán chính thức. Tuy nhiên, việc Koné nằm trong nhóm mục tiêu ưu tiên cho thấy đội chủ sân Old Trafford đang nghiêm túc tìm kiếm thêm một tiền vệ chất lượng.

Nếu thương vụ thành công, Koné có thể trở thành mảnh ghép thứ 3 trong hàng tiền vệ mới của Man United, bên cạnh Tielemans và Andrey Santos. Sự xuất hiện của anh sẽ giúp Carrick có thêm một phương án giàu thể lực, khả năng tranh chấp và tính cơ động cho mùa giải mới.

Xem thêm
0
8,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Ngọc Nguyễn

World Cup 2030 sẽ là giải đấu đặc biệt nhất trong lịch sử khi lần đầu tiên có tới 6 quốc gia đứng ra đăng cai trên 3 châu lục khác nhau. Phía sau quyết định gây tranh luận này là mong muốn của FIFA kỷ niệm tròn 100 năm ngày World Cup đầu tiên được tổ chức tại Uruguay năm 1930.

Cột mốc 100 năm và vai trò Nam Mỹ

Hạt nhân của ý tưởng nhiều chủ nhà xuất phát từ việc tôn vinh World Cup 1930. Uruguay, nơi từng tổ chức giải đấu đầu tiên và lên ngôi vô địch, được trao quyền tổ chức một trận khai mạc trên sân Estadio Centenario ở Montevideo, chính sân từng diễn ra trận chung kết cách đây một thế kỷ. Argentina và Paraguay cũng mỗi nước tổ chức một trận mở màn, lần lượt tại sân Monumental ở Buenos Aires và sân Osvaldo Dominguez Dibb tại Asuncion. Ba trận đấu này mang tính biểu tượng, trước khi giải đấu di chuyển hoàn toàn sang châu Âu và châu Phi.

Bộ ba chủ nhà chính ở châu Âu và châu Phi

Sau loạt trận tại Nam Mỹ, World Cup 2030 sẽ diễn ra chủ yếu ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Maroc. Ba nước này đảm nhiệm phần lớn lịch thi đấu, từ vòng bảng cho tới chung kết. Tại Bồ Đào Nha, các trận đấu diễn ra ở Lisbon và Porto. Maroc có 6 thành phố đăng cai gồm Casablanca, Rabat, Marrakech, Agadir, Fes và Tangier. Tây Ban Nha chuẩn bị một loạt địa điểm như Madrid, Barcelona, Sevilla, Bilbao, San Sebastian, Zaragoza, Las Palmas, Valencia và Vigo.

Suất đặc cách và lịch trình giải đấu

Cả 6 nước chủ nhà gồm Maroc, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Uruguay, Argentina và Paraguay đều được đặc cách vào vòng chung kết. Ba trận mở màn tại Nam Mỹ diễn ra ngày 8 và 9 tháng 6 năm 2030. Lễ khai mạc chính thức và phần lớn lịch thi đấu bắt đầu từ 13–14 tháng 6. Trận chung kết được ấn định vào Chủ nhật ngày 21 tháng 7 năm 2030, nhưng FIFA chưa công bố sân tổ chức.

Xem thêm
0
10,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Những con số mới và tâm lý chạy đua

Chỉ trong một mùa hè, Ngoại hạng Anh đã chứng kiến 3 thương vụ chạm hoặc vượt mốc 100 triệu bảng: Manchester City đạt thỏa thuận chiêu mộ Elliot Anderson từ Nottingham Forest với giá 116 triệu bảng, Tottenham mua Sandro Tonali từ Newcastle với tổng phí tối đa 100 triệu bảng, còn Chelsea thống nhất mức giá 117 triệu bảng với Aston Villa cho Morgan Rogers.

Thương vụ Rogers chưa được Chelsea công bố chính thức do cầu thủ vẫn phải hoàn tất kiểm tra y tế và các thủ tục cuối cùng. Nếu hoàn thành, anh sẽ trở thành cầu thủ Anh đắt giá nhất lịch sử, vượt kỷ lục mà Anderson mới thiết lập đầu tháng 7.

Cùng lúc, những thương vụ như Mateus Fernandes tới Tottenham với giá 85 triệu bảng, Anthony Gordon rời Newcastle hay Andrey Santos chuyển sang Man Utd tiếp tục cho thấy quy mô tài chính rất lớn của thị trường Anh. So với mức phí 13 triệu bảng mà AC Milan từng trả cho Gianluigi Lentini năm 1992, lập kỷ lục thế giới và gây tranh cãi dữ dội tại Italy, mặt bằng giá hiện nay đã bước sang một thế giới khác.

“Chuẩn giá” mới hình thành như thế nào?

Điểm đáng chú ý không chỉ nằm ở số tiền, mà còn ở tốc độ các mức giá kỷ lục nối tiếp nhau. Man City trả 116 triệu bảng cho Anderson, biến tiền vệ của Nottingham Forest thành cầu thủ Anh đắt giá nhất lịch sử tại thời điểm đó.

Theo The Times, Aston Villa ban đầu định giá Rogers khoảng 100 triệu bảng nhưng nâng yêu cầu sau khi thương vụ Anderson được thống nhất. Chỉ hơn 2 tuần sau, Chelsea chấp nhận mức 117 triệu bảng, cao hơn kỷ lục vừa được thiết lập.

Diễn biến này cho thấy một thương vụ lớn có thể nhanh chóng trở thành mốc tham chiếu cho vụ tiếp theo. Khi 2 cầu thủ có độ tuổi, quốc tịch, vị trí hoặc tầm ảnh hưởng tương đồng được đưa lên bàn đàm phán, đội bán thường sử dụng mức phí gần nhất làm cơ sở bảo vệ yêu cầu của mình.

Tuy nhiên, giá trị chuyển nhượng không chỉ được quyết định bởi năng lực chuyên môn. Thời hạn hợp đồng, sức ép tài chính của đội bán, số câu lạc bộ quan tâm và mức độ cấp thiết của đội mua đều có thể đẩy con số cuối cùng lên cao.

Kỷ lục danh nghĩa và giá trị thực

Yếu tố danh xưng cũng góp phần tạo sức hút cho các thương vụ lớn. Việc sở hữu “cầu thủ Anh đắt giá nhất lịch sử” mang lại giá trị hình ảnh và thể hiện tham vọng của câu lạc bộ, dù chỉ hơn kỷ lục cũ 1 triệu bảng.

Dẫu vậy, mức phí niêm yết chưa phản ánh đầy đủ giá trị của một thương vụ qua từng thời kỳ. Nghiên cứu của chuyên gia tài chính bóng đá Kieran Maguire và giáo sư Jason Laws điều chỉnh các khoản phí cũ theo mức tăng doanh thu của Ngoại hạng Anh. Theo cách tính này, vụ Anderson trị giá 116 triệu bảng chỉ đứng thứ 31 trong lịch sử giải đấu.

Điều đó cho thấy những khoản phí hiện tại rất lớn về mặt con số, nhưng sức mua và doanh thu của các câu lạc bộ cũng đã tăng mạnh. Những thương vụ như Alan Shearer hay Rio Ferdinand trong quá khứ có thể tạo ra gánh nặng tài chính tương đối lớn hơn nếu đặt trong bối cảnh thời đại của họ.

Khi đối thủ trực tiếp cũng trở thành đối tác

Thương vụ Rogers còn cho thấy các câu lạc bộ ngày càng sẵn sàng mua cầu thủ từ đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Chelsea chấp nhận đáp ứng mức giá của Aston Villa dù 2 đội có thể cùng theo đuổi các vị trí dự cúp châu Âu trong mùa giải mới.

Arsenal cũng xem Rogers là mục tiêu hàng đầu và đã liên hệ với Villa, nhưng không tiến xa như Chelsea trong cuộc đua. Với cùng một mặt bằng giá, mỗi đội lựa chọn giới hạn khác nhau dựa trên nhu cầu đội hình, nguồn lực tài chính và đánh giá chuyên môn.

Việc bán ngôi sao cho đối thủ có thể giúp đội mua mạnh lên, nhưng khoản tiền lớn nhận về cũng tạo điều kiện để đội bán tái đầu tư. Bởi vậy, các câu lạc bộ ngày càng tập trung vào lợi ích của chính mình thay vì tuyệt đối tránh giao dịch với đối thủ trong nước.

Từ ngoại lệ thành xu hướng

Năm 2021, Jack Grealish trở thành cầu thủ đầu tiên được một câu lạc bộ Anh mua với giá 100 triệu bảng khi rời Aston Villa để gia nhập Man City. Khi ấy, thương vụ được xem là một cột mốc đặc biệt của thị trường.

Chỉ vài năm sau, những bản hợp đồng trị giá khoảng 100 triệu bảng xuất hiện thường xuyên hơn. Mùa hè 2025, các câu lạc bộ Ngoại hạng Anh chi tổng cộng 3,19 tỷ bảng, phá sâu kỷ lục 2,46 tỷ bảng được thiết lập năm 2023. Họ cũng thu về 1,83 tỷ bảng từ bán cầu thủ, đưa mức chi ròng lên khoảng 1,36 tỷ bảng.

Doanh thu truyền hình, thương mại và ngày thi đấu tiếp tục giúp Ngoại hạng Anh duy trì lợi thế tài chính so với phần còn lại của châu Âu. Tuy nhiên, mức giá chuyển nhượng còn được đẩy lên bởi sự cạnh tranh giữa chính các đội bóng trong giải.

Khi một kỷ lục mới nhanh chóng trở thành cơ sở định giá cho thương vụ tiếp theo, thị trường dễ bước vào vòng xoáy leo thang. Những con số từng được xem là ngoại lệ vì thế dần trở thành một phần quen thuộc trong cuộc chạy đua nhân sự của Ngoại hạng Anh.

Xem thêm
0
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật