Canada thường bị xem là “nhân vật phụ” trong bức tranh World Cup 2026 chung với Mỹ và Mexico. Nhưng sau lớp vỏ lịch sự, bóng đá Canada đang xây dựng một bản sắc rất khác: quyết liệt, tốc độ cao và sẵn sàng va chạm, giống tinh thần của môn khúc côn cầu vốn là niềm tự hào thể thao của đất nước này.
Lối chơi giàu va chạm dưới tay Jesse Marsch
Được bổ nhiệm năm 2024, HLV người Mỹ Jesse Marsch nhanh chóng tạo dấu ấn với phong cách bóng đá cường độ cao, thiên về thể lực. Tiền vệ Jonathan Osorio mô tả đội tuyển hiện tại là “rất dữ dội, nhưng vẫn chơi bóng tự tin, đẹp mắt”. Người hâm mộ Canada thích cách Marsch thẳng thắn, không vòng vo, trả lời dài và rõ ràng trước truyền thông. Xuất thân từ bóng đá Anh với quãng thời gian dẫn dắt Leeds, kinh nghiệm đỉnh cao của ông đang giúp nhiều tuyển thủ trưởng thành nhanh hơn.
Davies và thế hệ phản chiếu sự đa dạng
Alphonso Davies, Jonathan David và Tajon Buchanan là bộ khung của thế hệ được gọi là “vàng” của bóng đá Canada. Davies giờ là đội trưởng, là gương mặt đại diện, dù liên tục vật lộn với chấn thương và vắng mặt nhiều trận cho Bayern Munich lẫn đội tuyển. Osorio cho rằng sự phát triển của bóng đá Canada bắt nguồn từ việc người dân được xem nhiều giải đấu lớn trên truyền hình, các câu lạc bộ trong giải nhà nghề khu vực thi đấu tốt, kéo theo phong trào bóng đá cơ sở đi lên. Anh tin đội tuyển hiện tại phản ánh đúng sự đa dạng của Canada hơn bất kỳ đội tuyển nào khác.
Khán đài nóng, thành phố đắt đỏ
Trên khán đài, sức nóng dành cho đội tuyển chủ nhà đang tăng dần khi ngày khai mạc đến gần. Cả Vancouver và Toronto đều có sân nằm ngay trung tâm, tránh được tranh cãi về chi phí di chuyển như một số thành phố ở Mỹ. Tuy vậy, người hâm mộ phải đối mặt với giá vé theo khung của Liên đoàn bóng đá thế giới và giá khách sạn tăng vọt, có nơi ở Vancouver chạm ngưỡng hơn 2.000 đôla một đêm trong ngày thi đấu. Trong bối cảnh đó, một đội tuyển chơi bóng “kiểu khúc côn cầu”, không ngại va chạm và quyết liệt đến cùng, được kỳ vọng sẽ xứng đáng với sự đầu tư và chờ đợi của khán giả Canada.