Messi thoát thẻ đỏ? Pha vào bóng phút 30 phủ bóng lên hat-trick trước Algeria

Ronaldo Nazário: "Tôi nhận ra Romário đã gài bẫy mình sau một đêm tiệc tùng"

BXH bảng J World Cup 2026: Argentina và Áo có 3 điểm đầu tay

Văn Quyết

Đội tuyển Canada: từ “lịch sự” đến lối chơi kiểu khúc côn cầu

Canada thường bị xem là “nhân vật phụ” trong bức tranh World Cup 2026 chung với Mỹ và Mexico. Nhưng sau lớp vỏ lịch sự, bóng đá Canada đang xây dựng một bản sắc rất khác: quyết liệt, tốc độ cao và sẵn sàng va chạm, giống tinh thần của môn khúc côn cầu vốn là niềm tự hào thể thao của đất nước này.

Lối chơi giàu va chạm dưới tay Jesse Marsch

Được bổ nhiệm năm 2024, HLV người Mỹ Jesse Marsch nhanh chóng tạo dấu ấn với phong cách bóng đá cường độ cao, thiên về thể lực. Tiền vệ Jonathan Osorio mô tả đội tuyển hiện tại là “rất dữ dội, nhưng vẫn chơi bóng tự tin, đẹp mắt”. Người hâm mộ Canada thích cách Marsch thẳng thắn, không vòng vo, trả lời dài và rõ ràng trước truyền thông. Xuất thân từ bóng đá Anh với quãng thời gian dẫn dắt Leeds, kinh nghiệm đỉnh cao của ông đang giúp nhiều tuyển thủ trưởng thành nhanh hơn.

Davies và thế hệ phản chiếu sự đa dạng

Alphonso Davies, Jonathan David và Tajon Buchanan là bộ khung của thế hệ được gọi là “vàng” của bóng đá Canada. Davies giờ là đội trưởng, là gương mặt đại diện, dù liên tục vật lộn với chấn thương và vắng mặt nhiều trận cho Bayern Munich lẫn đội tuyển. Osorio cho rằng sự phát triển của bóng đá Canada bắt nguồn từ việc người dân được xem nhiều giải đấu lớn trên truyền hình, các câu lạc bộ trong giải nhà nghề khu vực thi đấu tốt, kéo theo phong trào bóng đá cơ sở đi lên. Anh tin đội tuyển hiện tại phản ánh đúng sự đa dạng của Canada hơn bất kỳ đội tuyển nào khác.

Khán đài nóng, thành phố đắt đỏ

Trên khán đài, sức nóng dành cho đội tuyển chủ nhà đang tăng dần khi ngày khai mạc đến gần. Cả Vancouver và Toronto đều có sân nằm ngay trung tâm, tránh được tranh cãi về chi phí di chuyển như một số thành phố ở Mỹ. Tuy vậy, người hâm mộ phải đối mặt với giá vé theo khung của Liên đoàn bóng đá thế giới và giá khách sạn tăng vọt, có nơi ở Vancouver chạm ngưỡng hơn 2.000 đôla một đêm trong ngày thi đấu. Trong bối cảnh đó, một đội tuyển chơi bóng “kiểu khúc côn cầu”, không ngại va chạm và quyết liệt đến cùng, được kỳ vọng sẽ xứng đáng với sự đầu tư và chờ đợi của khán giả Canada.

0
535 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thu Hạnh

Những phút “giải khát” bắt buộc tại World Cup 2026 đang âm thầm thay đổi cách một hiệp đấu vận hành. Từ chỗ chỉ là biện pháp bảo vệ sức khỏe trong điều kiện nắng nóng, các quãng nghỉ ba phút đã trở thành khoảng thời gian vàng để ban huấn luyện can thiệp sâu vào trận đấu, vượt xa ý nghĩa ban đầu.

Khoảng lặng thành phòng họp mini

Trong tuần đầu giải, cầu thủ không chỉ uống nước mà còn được kéo về sát đường biên, nghe chỉ đạo chi tiết như một “giờ giải lao” thứ hai. Bình luận viên Stephen Warnock cho rằng những điều này vốn thuộc về giờ nghỉ giữa hiệp, còn quãng nghỉ uống nước chỉ nên gói gọn trong chưa đầy một phút, với chai nước đặt sẵn ở phía đối diện sân. Thực tế trên sân cho thấy các huấn luyện viên đang tận dụng tối đa ba phút để điều chỉnh chiến thuật, sắp xếp lại đội hình, giống một cuộc hội ý chính thức.

Thế trận đổi chiều sau tiếng còi giải khát

Các biểu đồ do nhà phân tích Yash Thakur công bố cho thấy nhiều trận vòng bảng xuất hiện bước ngoặt ngay sau quãng nghỉ. Bờ Biển Ngà đang lấn lướt Ecuador trong “quý đầu” trận đấu thì sau nghỉ uống nước, thế trận tấn công lại nghiêng hẳn về phía đại diện Nam Mỹ. Nhật Bản chiếm lại thế chủ động từ tay Hà Lan, còn Morocco bùng lên mạnh mẽ trước Brazil và ghi bàn gỡ hòa đúng giai đoạn sau quãng nghỉ.

Ranh giới giữa bảo vệ sức khỏe và thay đổi luật chơi

Nền tảng của quy định mới là hợp lý: nhiều trận diễn ra trong điều kiện nóng bức, ẩm nặng, cầu thủ cần được tiếp nước. Việc áp dụng đồng loạt cho mọi trận cũng tạo sự thống nhất. Tuy vậy, khi thời lượng và tính cố định của quãng nghỉ mở ra thêm một “cửa sổ chiến thuật” chính thức, câu chuyện không còn dừng ở sức khỏe. Từ những ví dụ như trận Thụy Điển thắng Tunisia 5-1, nơi thế trận lại nghiêng về phía Thụy Điển ngay sau quãng nghỉ đầu tiên, tranh luận về việc có nên để một thay đổi mang tính nền tảng xuất hiện theo cách “vô tình” đang nóng dần lên.

Xem thêm
0
233 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Luca Zidane bước vào trận gặp Argentina với quá nhiều ánh mắt dõi theo. Anh là con trai Zinedine Zidane, bắt chính cho Algeria tại World Cup, còn phía trước khung thành là Lionel Messi trong một đêm thăng hoa. Trận thua 0-3 vì thế không chỉ được nhắc đến bởi cú hat-trick của Messi, mà còn bởi hình ảnh Luca phải trải qua một trong những trận đấu khó nhất sự nghiệp.

Cái họ Zidane và áp lực khung gỗ

World Cup vốn đã là sân khấu đầy sức ép với mọi thủ môn. Riêng Luca Zidane, áp lực còn lớn hơn khi anh mang cái họ quá nổi tiếng, lại bắt chính cho Algeria trong trận gặp Argentina, nhà đương kim vô địch thế giới. Vì vậy, mỗi pha bắt bóng, mỗi lần băng ra hay xử lý bằng chân của anh đều dễ bị soi kỹ hơn bình thường.

Zinedine Zidane có mặt trên khán đài khiến câu chuyện về Luca càng được chú ý. Một người từng là biểu tượng của World Cup ngồi dõi theo con trai mình đứng trong khung gỗ Algeria, trước mặt là Messi và dàn sao Argentina. Với truyền thông, đó là một chi tiết rất Hot. Còn với Luca, nó chỉ làm đêm thi đấu ấy thêm nặng nề.

Một pha bóng khiến trận đấu rẽ hướng

Bàn thua thứ hai là tình huống Luca bị nhắc đến nhiều nhất. Mac Allister sút xa, bóng đi căng khiến thủ môn Algeria không thể bắt gọn. Messi lập tức có mặt đúng chỗ để đá bồi, nâng tỷ số cho Argentina.

Ở pha bóng này, Luca có thể làm tốt hơn. Một thủ môn luôn muốn đẩy bóng ra biên hoặc kiểm soát bóng chắc hơn trong khu vực nguy hiểm. Nhưng cũng cần nhìn công bằng: cú sút của Mac Allister không dễ xử lý, còn Messi quá nhanh trong việc đánh hơi cơ hội. Chỉ một thoáng bóng bật ra, Argentina đã trừng phạt Algeria.

Messi khác biệt ở những khoảnh khắc nhỏ

Argentina không cần dồn ép Algeria bằng hàng loạt pha hãm thành nghẹt thở. Họ đá điềm tĩnh, giữ nhịp tốt và ra đòn ở thời điểm đối thủ mất tập trung. Với Messi, sự nguy hiểm không chỉ nằm ở các pha rê bóng hay sút phạt, mà còn ở cách anh chọn vị trí trong vùng cấm.

Bàn thắng từ pha đá bồi nói lên điều đó. Messi không cần nhiều khoảng trống. Anh chỉ cần Luca đẩy bóng thiếu an toàn một nhịp và hàng thủ Algeria phản ứng chậm nửa bước. Ở đẳng cấp World Cup, những chi tiết nhỏ như vậy đủ để tạo ra bàn thắng.

Không nên đổ hết lên thủ môn

Algeria thua Argentina không chỉ vì Luca Zidane. Họ gặp khó trong việc đưa bóng lên tuyến trên, thiếu những pha phản công đủ sắc và gần như không tạo được áp lực đáng kể lên khung thành đối phương. Khi đội bóng không thể kéo trận đấu về thế cân bằng, thủ môn luôn là người phải chịu sức ép lớn nhất.

Luca có một pha xử lý chưa thật sự an toàn, nhưng không thể xem đó là lý do duy nhất khiến Algeria thua trận. Trước một Argentina bản lĩnh và rất biết cách trừng phạt sai lầm, mọi sơ hở đều trả giá đắt. Với thủ môn, bóng đá khắc nghiệt ở chỗ ấy: có thể chơi tập trung trong phần lớn thời gian, nhưng chỉ một nhịp xử lý thiếu chuẩn xác cũng đủ khiến họ bị nhắc đến nhiều nhất sau trận.

Bài kiểm tra cho bản lĩnh Luca

Đêm trước Messi chắc chắn không dễ quên với Luca Zidane. Anh rời trận đấu với 3 bàn thua, một pha bóng bị soi kỹ và rất nhiều áp lực từ truyền thông. Nhưng World Cup không kết thúc sau một trận. Với Algeria, điều quan trọng là Luca có giữ được sự bình tĩnh ở các lượt đấu tiếp theo hay không.

Mang họ Zidane đã là một câu chuyện lớn. Đứng trong khung gỗ trước Messi tại World Cup còn là thử thách lớn hơn. Luca đã có một đêm khó khăn, nhưng cách anh phản ứng sau trận đấu này mới là thứ đáng chờ đợi.

Xem thêm
0
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Tôi từng nhận tới 100.000 bảng mỗi tuần sau chức vô địch Ngoại hạng Anh cùng Leicester, nhưng vẫn thích đạp xe đến sân tập.

Áp lực từ CLB khiến tôi sau đó phải mua một chiếc xe, nhưng cũng chỉ là một chiếc Mini Cooper cũ. Khi sang Chelsea, tôi vẫn dùng chiếc xe ấy mỗi ngày. Có lần xe gặp tai nạn, hai gương chiếu hậu hỏng khá nặng. Nhưng với tôi, chuyện đó chẳng nghiêm trọng. Hôm sau, tôi lấy băng dính dán lại, miễn sao xe vẫn chạy được đến sân tập là đủ.

N’Golo Kanté kể về thói quen sống giản dị và tiết kiệm của mình.

Xem thêm
1
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đình Quý

Ghana là một trong những cái tên giàu truyền thống nhất châu Phi, nhưng chiếc cúp gần nhất đã lùi về năm 1982. Trong khi người hâm mộ vẫn coi Cúp châu Phi là thước đo danh dự, đội tuyển lại loay hoay giữa kỳ vọng khổng lồ, bất ổn trên ghế huấn luyện và những rối ren ngoài sân cỏ.

Ghế nóng thay người, niềm tin lung lay

Từ năm 2020, tuyển Ghana đã có sáu đời HLV, trong đó Otto Addo hai lần lên nắm quyền. Chris Hughton, người từng làm giám đốc kỹ thuật rồi HLV trưởng, cũng phải rời ghế sau kỳ Cúp châu Phi 2024 thất vọng và bị cổ động viên đối mặt ngay tại khách sạn. Trong cùng giai đoạn, Ghana lần đầu sau 12 kỳ không giành vé dự Cúp châu Phi, dù từng bốn lần vô địch giải đấu này.

Tiền bạc, cơ sở vật chất và chuyện hậu trường

Hughton thừa nhận Liên đoàn bóng đá Ghana phụ thuộc nhiều vào ngân sách nhà nước, nên chuyện chậm kinh phí, lỡ cơ sở vật chất, thậm chí bỏ lỡ điều kiện tập luyện tốt ở nước ngoài không phải hiếm. Ngay tại quê nhà, mặt sân tập “khó đá”, trong khi các đối thủ như Morocco, Senegal đã nâng chuẩn sân bãi lên ngang châu Âu. Đội tuyển lại chủ yếu gồm cầu thủ đang chơi ở châu Âu, thường chỉ có một buổi tập trọn vẹn trước trận vì lịch di chuyển dày đặc.

Tranh cãi nhân sự và nỗi tiếc nuối

Vụ Thomas Partey bị cấm nhập cảnh Canada vì đang chờ xét xử các cáo buộc hiếp dâm và tấn công tình dục khiến chiến dịch World Cup 2026 thêm ồn ào. Song lâu dài hơn là câu chuyện nhân sự: Ghana bị cho là chậm chân trong việc thu hút cầu thủ gốc Ghana sinh ra ở châu Âu. Những cái tên như Nico Williams, Jeremy Doku, Memphis Depay, Cody Gakpo hay Brian Brobbey đều đủ điều kiện khoác áo Ghana nhưng đã chọn tuyển châu Âu. Trong khi đó, các đối thủ châu Phi như Morocco lại đang thắng thế ở cuộc đua này, khiến khoảng cách ngày một khó san lấp.

Xem thêm
0
97 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Phía sau màn tỏa sáng của Messi

Argentina khởi đầu World Cup 2026 bằng chiến thắng 3-0 trước Algeria, nhưng câu chuyện lớn nhất không chỉ nằm ở cú hat-trick của Lionel Messi. Ở tuổi 38, El Pulga vẫn biết cách biến một trận đấu khó thành sân khấu của riêng mình.

Phía sau màn trình diễn ấy là dấu ấn của Lionel Scaloni, người tiếp tục cho thấy ông hiểu Messi cần gì để tỏa sáng trong một tập thể đã trưởng thành, cân bằng và giàu tính kỷ luật.

Messi được chơi gần khung thành hơn

Điểm khác biệt lớn của Argentina nằm ở cách họ sử dụng Messi. Anh không còn phải lùi quá sâu để nhận bóng, kéo bóng rồi tự phát động tấn công như ở nhiều giải đấu lớn trước đây cùng Albiceleste. Scaloni để Messi chơi cao hơn, hoạt động gần vòng cấm hơn, nơi mỗi pha chạm bóng đều có thể tạo ra khác biệt.

Khi Messi nhận bóng ở những khu vực nguy hiểm, Algeria không còn nhiều thời gian để tổ chức vây ráp. Bàn mở tỷ số đến từ đúng kiểu tình huống ấy: bóng được đưa lên nhanh, Messi xử lý gọn gàng rồi tung cú dứt điểm đủ hiểm để khai thông thế bế tắc.

Hàng tiền vệ làm điểm tựa cho số 10

Messi tỏa sáng vì phía sau anh là một hệ thống biết chia sẻ trách nhiệm. Enzo Fernández giữ nhịp độ trận đấu và giúp Argentina kiểm soát tuyến giữa. Rodrigo De Paul vẫn là người hoạt động không biết mệt mỏi, tranh chấp quyết liệt và luôn sẵn sàng đưa bóng lên phía trước.

Alexis Mac Allister hỗ trợ ở tuyến hai, vừa kết nối lối chơi vừa tạo áp lực quanh vòng cấm. Khi những cầu thủ này hoàn thành tốt phần việc của mình, Messi không phải tiêu tốn quá nhiều thể lực. Anh có thể dành năng lượng cho những pha xử lý quyết định, nơi phẩm chất thiên tài được phát huy rõ nét nhất.

Scaloni không để Argentina phụ thuộc mù quáng

Argentina không chơi theo kiểu đưa bóng cho Messi xử lý rồi chờ đợi điều kỳ diệu đến. Các cầu thủ bên cạnh anh đều có nhiệm vụ rất rõ ràng. Lautaro Martínez liên tục di chuyển để kéo giãn hàng thủ, mở ra khoảng trống phía sau lưng tuyến tiền vệ Algeria cho Messi khai thác.

Thiago Almada mang đến sự linh hoạt và tốc độ ở tuyến trên. Khi Mac Allister dứt điểm trong tình huống dẫn đến bàn thắng thứ hai, Messi đã xuất hiện đúng vị trí để đá bồi. Chi tiết đó cho thấy Argentina không đứng yên chờ số 10 tự giải quyết mọi thứ, mà luôn tạo điều kiện để anh xuất hiện đúng thời điểm.

Sự già dặn của Argentina giúp Messi tiết kiệm sức lực

Sau khi có lợi thế, Argentina không vội cuốn vào thế trận đôi công. Họ giữ cự ly đội hình hợp lý, kiểm soát bóng chắc chắn hơn và chủ động giảm nhịp độ trận đấu. Cách chơi ấy cũng giúp bảo vệ Messi. Khi không có bóng, nhiệm vụ pressing, tranh chấp và bọc lót được các đồng đội phía sau đảm nhận.

Nhờ vậy, Messi vẫn có thể chơi cao mà Argentina không đánh mất sự cân bằng. Đây là yếu tố rất quan trọng với một đội bóng đặt mục tiêu tiến sâu tại World Cup.

Công thức cho hành trình bảo vệ ngôi vương

Trận thắng Algeria cho thấy Scaloni đã tìm ra cách sử dụng Messi phù hợp với hiện tại. Ông không bắt anh gánh vác cả đội trong mọi hoàn cảnh. Thay vào đó, Messi được bố trí chơi gần khung thành hơn, còn những công việc đòi hỏi cường độ cao như di chuyển rộng, tranh chấp và hỗ trợ phòng ngự được giao cho các vệ tinh xung quanh.

Khi hệ thống ấy vận hành trơn tru, Messi không cần chạm bóng quá nhiều, vẫn có thể định đoạt trận đấu. Argentina thắng 3-0, Messi lập hat-trick, còn Scaloni gửi đi thông điệp mạnh mẽ nhất: nhà đương kim vô địch vẫn đang sở hữu vũ khí đáng sợ nhất của mình, miễn là họ tiếp tục đặt Messi vào đúng vị trí để tỏa sáng theo cách rực rỡ nhất.

Xem thêm
0
1,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật