Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Tây Ban Nha hủy diệt sét tennis trước "ngựa ô"?

40 Tuổi mới là đỉnh cao của đời người!

Hòa bạc nhược Cape Verde, phải chăng ĐT Tây Ban Nha đang giấu bài?

Đoàn Linh

Bellingham và hiệu ứng dây chuyền: Đối thủ sợ hãi, đồng đội thăng hoa

Nỗi ám ảnh mang tên số 10 của tuyển Anh

Trước khi bóng lăn ở Orlando, Costa Rica đã biết họ phải đối mặt với một cầu thủ đã vô địch La Liga, vô địch châu Âu cùng Real Madrid và chuẩn bị bước vào giải đấu lớn thứ tư với tuyển Anh dù mới 22 tuổi. Danh tiếng đó đi trước Bellingham, tạo ra một lớp áp lực vô hình cho đối thủ.

Ngay từ những phút đầu, anh lao lên áp sát Darryl Araya, cho thấy mình không chỉ là người chờ bóng. Cách anh di chuyển, đòi bóng, chỉ tay, ra hiệu khiến hàng thủ Costa Rica luôn phải để mắt, kể cả khi bóng chưa tới chân anh.

Cách Costa Rica “chăm sóc” riêng Bellingham

Đội trưởng Orlando Galo được giao nhiệm vụ theo sát Bellingham. Ở các tình huống cố định, trung vệ Fernan Faerron liên tục va chạm, kéo, ghì anh trong vòng cấm. Những chi tiết đó cho thấy Costa Rica xem anh là mối đe dọa trung tâm, dù trên sân còn nhiều cái tên đáng ngại khác.

Việc phải dành quá nhiều sự chú ý cho một người khiến cấu trúc phòng ngự của họ bị kéo giãn. Khi Bellingham lùi sâu nhận bóng, Galo buộc phải đi theo, để lộ khoảng trống cho những người như Declan Rice hay Anthony Gordon khai thác.

Gây sát thương mà không cần ghi bàn

Bellingham không trực tiếp lập công, nhưng anh chạm vào nhiều khoảnh khắc quan trọng. Pha vẩy má ngoài cho John Stones mở ra tình huống dẫn tới bàn thắng của Rice. Anh di chuyển vào vòng cấm, giơ tay xin bóng, buộc hàng thủ Costa Rica phải phân tâm, tạo điều kiện cho Rice nhận đường chuyền của Gordon.

Ở bàn thứ hai, anh đi bóng từ cánh trái vào, vượt qua các pha truy cản rồi trả lại cho Eberechi Eze. Cú sút của Eze chạm tay hậu vệ Costa Rica, mang về quả phạt đền mà Gordon thực hiện thành công. Hai bàn thắng, hai lần anh là mắt xích quan trọng, nhưng không phải người dứt điểm cuối cùng.

Hiệu ứng dây chuyền lên tinh thần hai đội

Mỗi lần Bellingham chạm bóng, tiếng hô “Juuuuude” vang lên từ khán đài, tạo cảm giác như tuyển Anh đang chơi trên sân nhà. Sự cổ vũ đó tiếp thêm tự tin cho anh và đồng đội, đồng thời khiến Costa Rica càng cảm nhận rõ hơn sức nặng của đối thủ trước mặt.

Khi anh được rút ra nghỉ, tỉ số đã an toàn. Anh đi dọc hàng ghế dự bị, nhận những cái vỗ vai, rồi cùng đứng dậy vỗ tay khi Ollie Watkins ghi bàn thứ ba. Đến lúc đó, Costa Rica không chỉ thua về tỉ số, mà còn bị bào mòn về tinh thần bởi một cầu thủ không cần ghi bàn vẫn có thể chi phối trận đấu.

Một kiểu đe dọa khác với khung thành

Bellingham bị chỉ trích là quá thích làm điều ngoạn mục, nhưng trước Costa Rica, anh chọn cách gây tổn thương bằng sự kiên trì, bằng những đường chuyền đúng lúc, những pha di chuyển kéo người. Đối thủ phải luôn trong trạng thái cảnh giác, và chính sự cảnh giác đó khiến họ mắc sai lầm ở những vị trí khác.

Trong bối cảnh tuyển Anh còn một trận đấu tập với Miami United, màn trình diễn này đủ để nhắc lại rằng đôi khi, nỗi sợ mà một cầu thủ tạo ra cho đối phương quan trọng không kém số bàn thắng anh ghi được.

1
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Phạm Tuấn

Ngày 16/6 chứng kiến thị trường chuyển nhượng châu Âu xoay quanh hai cái tên ở tuyến giữa: Mateus Fernandes và Sandro Tonali. Real Madrid mở cuộc đua với Man United vì “nhạc trưởng” của West Ham, trong khi Tottenham bất ngờ chen chân vào thương vụ Tonali vốn đã nóng với sự hiện diện của Arsenal và Man City.

Real Madrid dồn lực cho tuyến giữa

Sau khi hoàn tất bản hợp đồng 6 năm với hậu vệ trái người Tây Ban Nha Marc Cucurella từ Chelsea với giá 51,8 triệu bảng, Real Madrid lập tức chuyển hướng sang tăng cường hàng tiền vệ. Đội bóng Hoàng gia đã liên hệ West Ham để hỏi mua Mateus Fernandes, cầu thủ được định giá 80 triệu bảng. Dù vậy, Man United mới là đội được đánh giá đang đi trước một bước khi theo sát Fernandes từ sớm và quyết tâm đưa anh về trong hè này.

Cuộc vây ráp Tonali: Arsenal, Man City chưa đủ, còn có Tottenham

Tại Anh, Sandro Tonali trở thành tâm điểm khi Arsenal và Man City cùng muốn đưa tiền vệ người Ý rời Newcastle. “Chích chòe” chỉ sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán nếu nhận đủ 100 triệu bảng. Không chỉ dừng ở đó, Tottenham cũng đã nhập cuộc. Tân thuyền trưởng Roberto De Zerbi xem Tonali là mảnh ghép quan trọng để xây dựng tuyến giữa cho dự án mới mùa tới.

Man United tính toán lại bài toán biên trái

Song song với việc theo đuổi Fernandes, Man United còn tìm cách gia cố cánh trái. Họ cân nhắc hai phương án: Lewis Hall của Newcastle và Antonee Robinson của Fulham. Hall được Chelsea và Newcastle định giá khoảng 50 triệu bảng, trong khi Robinson rẻ hơn đáng kể, khoảng 28 triệu bảng, nên được xem là lựa chọn hợp lý hơn về tài chính.

Xem thêm
1
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Mourinho trở lại Real Madrid và nhiệm vụ của ông không có gì xa lạ: biến đội bóng này thành một tập thể khó bị đánh bại hơn. Real nhiều năm qua vẫn sống nhờ sức mạnh tấn công và khoảnh khắc bùng nổ của các ngôi sao, nhưng với Mourinho, mọi thứ nhiều khả năng sẽ bắt đầu từ phía sau. Hàng thủ phải chắc, nhanh, lì trong tranh chấp và đủ bản lĩnh để kéo cả đội vào một khuôn khổ kỷ luật hơn.

Ký ức từ giai đoạn 2010-2013

Real của Mourinho trước đây không phải đội chỉ biết lùi sâu phòng ngự. Mùa 2011-12, họ vô địch La Liga với 100 điểm và ghi tới 121 bàn. Nhưng nền tảng của tập thể ấy vẫn nằm ở khả năng phòng ngự quyết liệt, chuyển trạng thái nhanh và không cho đối thủ thoải mái cầm bóng ở khu vực nguy hiểm.

Bộ tứ Arbeloa, Ramos, Pepe, Marcelo khi đó tạo nên một hàng thủ đầy sức mạnh. Arbeloa giữ vị trí chắc, Ramos và Pepe mạnh trong tranh chấp, còn Marcelo mang đến chất sáng tạo bên cánh trái. Phía trước họ là lớp chắn Xabi Alonso - Khedira, giúp Real vừa có sức va chạm, vừa có đường chuyền đầu tiên để mở phản công.

Rüdiger và hình bóng của Pepe

Trong bộ khung hiện tại, Antonio Rüdiger là cái tên dễ gợi nhớ đến Pepe nhất. Anh mạnh mẽ, giàu tốc độ, thích áp sát sớm và không ngại đẩy cuộc đấu tay đôi lên mức căng thẳng. Mourinho luôn thích mẫu trung vệ khiến tiền đạo đối phương phải dè chừng ngay từ pha chạm bóng đầu tiên, và Rüdiger rất hợp với mô tả đó.

Tuy nhiên, nếu được trao vai trò thủ lĩnh hàng thủ, Rüdiger cũng có thể mang một phần dáng dấp Sergio Ramos. Không phải ở kỹ năng xử lý bóng hay khả năng ghi bàn, mà ở cá tính, tiếng nói trong phòng thay đồ và cách kéo tinh thần đồng đội lên trong những trận lớn.

Cánh phải và cánh trái đổi màu

Nếu Dumfries đến Real Madrid, anh sẽ không phải kiểu hậu vệ cánh chỉ lo phòng ngự như Arbeloa trước đây. Hậu vệ người Hà Lan có tốc độ, thể lực tốt, leo biên mạnh và thường xuyên xuất hiện ở khu vực cấm địa đối phương. Nhưng dưới tay Mourinho, Dumfries có thể được sử dụng theo cách thực dụng hơn: tấn công đúng thời điểm, lùi về đủ nhanh, tranh chấp quyết liệt và luôn giữ được vị trí để không làm đội hình bị xô lệch.

Ở cánh trái, Cucurella không giống Marcelo. Anh thiếu chất ngẫu hứng kiểu một cầu thủ tấn công lùi sâu, nhưng bù lại có nền tảng thể lực, khả năng đeo bám và sự bền bỉ trong các pha tranh chấp. Mourinho có thể cần chính mẫu cầu thủ như vậy để cân bằng một đội hình vốn đã có quá nhiều ngôi sao phía trên.

Tái tạo tiêu chuẩn, không sao chép quá khứ

Mourinho không thể mang nguyên công thức từng dùng ở Real giai đoạn 2010-2013 áp vào đội bóng hiện tại. Bóng đá bây giờ có tốc độ cao hơn, các đội pressing gắt hơn và hậu vệ không chỉ cần phòng ngự tốt, mà còn phải biết xử lý bóng, chuyền bóng để mở ra hướng tấn công. Dù vậy, Mourinho vẫn có thể dựng lại thứ quen thuộc nhất của ông: một hàng thủ khó bị vượt qua, mạnh trong va chạm và luôn tập trung đến từng pha bóng nhỏ.

Khi Rüdiger, Cucurella, Dumfries và các mắt xích còn lại vận hành đúng ý Mourinho, Real Madrid 2026 có thể mang lại cảm giác rất quen thuộc: tuyến sau không cần hoa mỹ, nhưng phải đủ chắc, đủ lì và đủ dữ để khiến đối thủ phải dè chừng trước mỗi pha lên bóng.

Xem thêm
0
429 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Long Vũ

Trong lúc không còn ngồi ghế huấn luyện, Jürgen Klopp tận hưởng vai trò chuyên gia phân tích trên truyền hình Đức ở World Cup 2026. Thế nhưng chỉ một chữ “vạ miệng” khi bàn về đội tuyển Đức và HLV Julian Nagelsmann đã khiến ông phải công khai xin lỗi, trở thành tâm điểm tranh luận ngay tại quê nhà.

Từ góp ý chuyên môn đến tranh cãi

Trong chương trình có Thomas Müller tham gia bình luận, Klopp nêu quan điểm rằng ông sẽ cho Jamal Musiala ngồi dự bị và dùng Deniz Undav đá chính, dù Đức vừa thắng Curaçao 7-1 ở trận mở màn. Câu nói “may là Julian Nagelsmann vẫn là người chọn đội hình” tưởng như chỉ là cách nói vui, nhưng chữ “vẫn” lại bị soi kỹ. Nhiều ý kiến lập tức hiểu rằng Klopp ám chỉ chiếc ghế của Nagelsmann không chắc chắn và phụ thuộc vào kết quả tại World Cup lần này.

Lời xin lỗi và sự khó chịu với một chữ “vẫn”

Trước làn sóng chỉ trích, Klopp phải lên tiếng giải thích và xin lỗi. Ông thừa nhận “đã tìm ra từ ghét nhất năm nay, đó là từ ‘vẫn’”, thậm chí nói muốn “tự đấm vào mặt mình” vì lỡ lời trên sóng trực tiếp. Klopp khẳng định câu nói hoàn toàn vô thức, không mang hàm ý gì về tương lai của Nagelsmann. Ông nhấn mạnh bản thân và ê kíp bình luận “đứng về phía” HLV 38 tuổi, không hề muốn gây thêm sức ép cho nội bộ tuyển Đức.

Xem thêm
0
89 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Bảng G hấp dẫn ngay từ lượt trận đầu tiên

Bảng G World Cup 2026 mở màn bằng hai trận hòa. Sau khi Bỉ bị Ai Cập cầm chân 1-1, Iran và New Zealand tiếp tục chia điểm trong trận hòa 2-2 đầy cảm xúc.

Kết quả này khiến cả bốn đội cùng có 1 điểm sau lượt trận đầu tiên. Chưa đội nào bứt lên, chưa đội nào bị bỏ lại phía sau, nhưng áp lực đã xuất hiện. Từ lượt trận thứ hai, mỗi bàn thắng và từng sai lầm nhỏ đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến cơ hội đi tiếp của các đội tuyển này.

Bảng G cân bằng tuyệt đối

Sau lượt mở màn, New Zealand tạm đứng đầu bảng nhờ ghi được 2 bàn vào lưới Iran. Iran cũng có 1 điểm, hiệu số 0 và cùng số bàn thắng, xếp ngay phía sau. Bỉ và Ai Cập đứng ở các vị trí tiếp theo sau trận hòa 1-1.

Với thể thức World Cup 2026, hai đội dẫn đầu mỗi bảng sẽ giành vé vào vòng 32 đội, trong khi các đội xếp thứ ba còn phải so thành tích với những bảng đấu khác. Vì vậy, trận hòa 2-2 giữa Iran và New Zealand vẫn có giá trị nhất định, bởi hiệu số bàn thắng bại có thể trở thành chỉ số quan trọng nếu các đội bằng điểm nhau.

Iran giữ lại hy vọng sau hai lần bị dẫn trước

Iran có quyền tiếc nuối khi không thể đánh bại New Zealand, đối thủ bị đánh giá thấp hơn Bỉ và Ai Cập. Tuy nhiên, nhìn vào diễn biến trên sân, 1 điểm vẫn là kết quả có thể chấp nhận. Iran hai lần bị New Zealand vượt lên dẫn trước, nhưng đều tìm được bàn gỡ.

Ramin Rezaeian giúp họ đưa trận đấu trở lại thế cân bằng 1-1, trước khi Mohammad Mohebi đánh đầu ghi bàn gỡ 2-2 từ đường tạt bóng của Saman Ghoddos. Điểm đáng khen của Iran là họ không sụp đổ khi bị đặt vào thế khó. Dù hàng thủ vẫn để lộ những khoảng trống, đội bóng châu Á cho thấy bản lĩnh và khả năng phản ứng đúng lúc.

New Zealand chơi tự tin hơn mong đợi

New Zealand rời sân với 1 điểm, nhưng cách họ thi đấu mới là điều khiến các đối thủ ở bảng G phải chú ý. Đại diện châu Đại Dương không chỉ lùi sâu phòng ngự. Họ triển khai tấn công khá trực diện, tận dụng tốt thể hình, tốc độ và những pha xử lý đơn giản nhưng hiệu quả.

Chris Wood là điểm tựa trên hàng công, thường xuyên làm tường, kéo hậu vệ Iran ra khỏi vị trí và tạo khoảng trống cho đồng đội. Elijah Just tận dụng rất tốt những cơ hội đó để lập cú đúp. Hai lần vượt lên dẫn trước Iran cho thấy New Zealand hoàn toàn có thể gây nhiều khó khăn cho Ai Cập và Bỉ ở hai lượt trận còn lại.

Bỉ và Ai Cập cũng chưa thể yên tâm

Trận hòa 1-1 giữa Bỉ và Ai Cập càng khiến bảng G trở nên chật chội hơn. Bỉ sở hữu đội hình giàu tên tuổi hơn, nhưng chưa tạo ra được sự khác biệt đủ lớn ở trận ra quân. Trong khi đó, Ai Cập cũng cho thấy họ không phải đối thủ dễ bị bắt nạt, đặc biệt khi chơi kỷ luật và biết tận dụng thời cơ.

Sau lượt trận đầu tiên, Bỉ không còn nhiều dư địa để chủ quan. Trận gặp Iran ở lượt hai sẽ mang ý nghĩa rất quan trọng, bởi thêm một kết quả hòa nữa có thể đẩy họ vào thế khó trước lượt cuối gặp New Zealand.

Hai lượt trận tiếp theo hứa hẹn rất căng thẳng

Ngày 21/6, Bỉ gặp Iran, còn New Zealand đối đầu Ai Cập. Đến ngày 26/6, New Zealand chạm trán Bỉ, trong khi Ai Cập gặp Iran. Với cục diện hiện tại, không đội nào có thể tính toán quá sớm. Iran cần tận dụng sự hưng phấn từ trận hòa 2-2 để chuẩn bị cho thử thách lớn hơn mang tên Bỉ.

New Zealand cũng có thêm niềm tin sau màn trình diễn tích cực ở trận ra quân. Bảng G vì thế đang mở ra một cuộc đua rất khó lường, nơi một chiến thắng ở lượt trận tiếp theo cũng có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện trên bảng xếp hạng.

Xem thêm
1
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Cú sốc mang tên Tây Ban Nha

Tây Ban Nha bước vào World Cup 2026 với vị thế của một trong những ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch. Thế nhưng, ngay ở lượt trận ra quân bảng H, thầy trò HLV Luis de la Fuente đã gây thất vọng khi bị Cabo Verde cầm hòa 0-0. Kết quả này khiến La Roja chỉ có 1 điểm, trong khi đại diện châu Phi lần đầu góp mặt tại World Cup lại tạo nên dấu mốc lịch sử cho riêng mình.

Sau lượt trận đầu tiên, cục diện bảng H trở nên khó lường hơn rất nhiều. Saudi Arabia tạm dẫn đầu với 3 điểm, Tây Ban Nha và Cabo Verde cùng có 1 điểm, còn Uruguay đứng cuối bảng sau thất bại 0-1 trước Saudi Arabia.

Tây Ban Nha tự làm khó mình

Một trận hòa trong ngày ra quân chưa phải thảm họa với Tây Ban Nha, nhưng cách họ đánh rơi 2 điểm mới là điều khiến người hâm mộ lo ngại. La Roja kiểm soát bóng vượt trội, liên tục gây sức ép và tạo ra nhiều cơ hội dứt điểm, nhưng lại thiếu sự sắc bén trong những pha xử lý quyết định để xuyên thủng hàng phòng ngự được tổ chức chặt chẽ của Cabo Verde.

Khi Pedri, Ferran Torres cùng các mũi nhọn trên hàng công không thể chuyển hóa ưu thế thành bàn thắng, Tây Ban Nha đành chấp nhận vị trí thứ hai tạm thời trên bảng xếp hạng.

Cabo Verde không phải là đội lót đường

Cabo Verde đến giải đấu với tư cách tân binh, nhưng màn trình diễn trước Tây Ban Nha cho thấy họ không hề bước vào sân với tâm thế chịu trận. Đại diện châu Phi duy trì cự ly đội hình hợp lý, bọc lót kín kẽ trước vòng cấm và thi đấu đầy quyết tâm trong từng pha tranh chấp.

Thủ môn Vozinha trở thành điểm tựa vững chắc với nhiều tình huống cứu thua quan trọng. Giành được 1 điểm trước nhà vô địch châu Âu giúp Cabo Verde có thêm cơ sở để nuôi hy vọng tạo bất ngờ, nhất là khi phía trước họ vẫn còn các cuộc đối đầu với Uruguay và Saudi Arabia.

Cuộc đua còn rộng mở

Sau trận hòa 0-0 giữa Tây Ban Nha và Cabo Verde, bảng H trở thành một trong những bảng đấu khó dự đoán nhất sau lượt trận mở màn. Tây Ban Nha vẫn nắm quyền tự quyết, nhưng cần cải thiện đáng kể khả năng dứt điểm cũng như tốc độ luân chuyển bóng.

Cabo Verde có được cú hích tinh thần lớn, Saudi Arabia đang nắm lợi thế, còn Uruguay buộc phải tìm cách đứng dậy ở những lượt trận tiếp theo. Chỉ sau một lượt đấu, bảng H đã hội tụ đủ yếu tố để hứa hẹn một cuộc cạnh tranh căng thẳng đến tận vòng đấu cuối cùng.

Xem thêm
1
7,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật