Nỗi ám ảnh mang tên số 10 của tuyển Anh
Trước khi bóng lăn ở Orlando, Costa Rica đã biết họ phải đối mặt với một cầu thủ đã vô địch La Liga, vô địch châu Âu cùng Real Madrid và chuẩn bị bước vào giải đấu lớn thứ tư với tuyển Anh dù mới 22 tuổi. Danh tiếng đó đi trước Bellingham, tạo ra một lớp áp lực vô hình cho đối thủ.
Ngay từ những phút đầu, anh lao lên áp sát Darryl Araya, cho thấy mình không chỉ là người chờ bóng. Cách anh di chuyển, đòi bóng, chỉ tay, ra hiệu khiến hàng thủ Costa Rica luôn phải để mắt, kể cả khi bóng chưa tới chân anh.
Cách Costa Rica “chăm sóc” riêng Bellingham
Đội trưởng Orlando Galo được giao nhiệm vụ theo sát Bellingham. Ở các tình huống cố định, trung vệ Fernan Faerron liên tục va chạm, kéo, ghì anh trong vòng cấm. Những chi tiết đó cho thấy Costa Rica xem anh là mối đe dọa trung tâm, dù trên sân còn nhiều cái tên đáng ngại khác.
Việc phải dành quá nhiều sự chú ý cho một người khiến cấu trúc phòng ngự của họ bị kéo giãn. Khi Bellingham lùi sâu nhận bóng, Galo buộc phải đi theo, để lộ khoảng trống cho những người như Declan Rice hay Anthony Gordon khai thác.
Gây sát thương mà không cần ghi bàn
Bellingham không trực tiếp lập công, nhưng anh chạm vào nhiều khoảnh khắc quan trọng. Pha vẩy má ngoài cho John Stones mở ra tình huống dẫn tới bàn thắng của Rice. Anh di chuyển vào vòng cấm, giơ tay xin bóng, buộc hàng thủ Costa Rica phải phân tâm, tạo điều kiện cho Rice nhận đường chuyền của Gordon.
Ở bàn thứ hai, anh đi bóng từ cánh trái vào, vượt qua các pha truy cản rồi trả lại cho Eberechi Eze. Cú sút của Eze chạm tay hậu vệ Costa Rica, mang về quả phạt đền mà Gordon thực hiện thành công. Hai bàn thắng, hai lần anh là mắt xích quan trọng, nhưng không phải người dứt điểm cuối cùng.
Hiệu ứng dây chuyền lên tinh thần hai đội
Mỗi lần Bellingham chạm bóng, tiếng hô “Juuuuude” vang lên từ khán đài, tạo cảm giác như tuyển Anh đang chơi trên sân nhà. Sự cổ vũ đó tiếp thêm tự tin cho anh và đồng đội, đồng thời khiến Costa Rica càng cảm nhận rõ hơn sức nặng của đối thủ trước mặt.
Khi anh được rút ra nghỉ, tỉ số đã an toàn. Anh đi dọc hàng ghế dự bị, nhận những cái vỗ vai, rồi cùng đứng dậy vỗ tay khi Ollie Watkins ghi bàn thứ ba. Đến lúc đó, Costa Rica không chỉ thua về tỉ số, mà còn bị bào mòn về tinh thần bởi một cầu thủ không cần ghi bàn vẫn có thể chi phối trận đấu.
Một kiểu đe dọa khác với khung thành
Bellingham bị chỉ trích là quá thích làm điều ngoạn mục, nhưng trước Costa Rica, anh chọn cách gây tổn thương bằng sự kiên trì, bằng những đường chuyền đúng lúc, những pha di chuyển kéo người. Đối thủ phải luôn trong trạng thái cảnh giác, và chính sự cảnh giác đó khiến họ mắc sai lầm ở những vị trí khác.
Trong bối cảnh tuyển Anh còn một trận đấu tập với Miami United, màn trình diễn này đủ để nhắc lại rằng đôi khi, nỗi sợ mà một cầu thủ tạo ra cho đối phương quan trọng không kém số bàn thắng anh ghi được.