Hòa Singapore thất vọng, ĐT Việt Nam sẽ vượt qua vòng bảng AFF Cup khi nào?

6 tuyển thủ Argentina đối mặt nguy cơ bị cấm World Cup 2030 vì loạt rắc rối

Liệu Mourinho có tái hiện kỳ tích Drogba với bản hợp đồng Carlos Espí?

Quang Trung

Arsenal và giới hạn của một đội bóng đặt nặng phòng ngự ở các trận đánh lớn

Thế trận mà Arsenal chủ động chấp nhận

Trước Paris Saint-Germain ở Budapest, Arsenal bước vào chung kết trong vị thế đội cửa dưới. Họ đối mặt một đối thủ có tuyến giữa kiểm soát bóng tốt hơn, hàng công giàu kỹ thuật và sáng tạo hơn. Trong bối cảnh đó, lựa chọn thực tế của Mikel Arteta là kéo trận đấu về dạng chặt chẽ, ít nhịp ăn miếng trả miếng, chấp nhận để PSG cầm bóng nhiều hơn và tìm cách bóp nghẹt không gian.

Điều này phản ánh đúng bộ mặt Arsenal mùa 2025-26: một tập thể thuộc nhóm chắc chắn nhất châu Âu về phòng ngự, nhưng sức tấn công không tương xứng. Họ hạn chế PSG chủ yếu chỉ còn vài cơ hội nửa vời, song lại không đủ sắc bén để trừng phạt đối thủ khi có thời cơ.

Bàn thắng sớm và cái giá của sự an toàn

Bàn mở tỉ số đến từ một tình huống gần như không được chuẩn bị trước: bóng nảy thuận lợi cho Kai Havertz, trong lúc cặp trung vệ PSG bị kéo lệch, tạo khoảng trống để anh băng xuống dứt điểm. Pha lập công này càng củng cố lựa chọn an toàn của Arsenal: dẫn trước, giữ cấu trúc, không đẩy trận đấu lên tốc độ cao.

Trong hiệp một, dù dẫn bàn, Arsenal không hoàn toàn co cụm. Họ vẫn dồn bốn cầu thủ tuyến trên lên gây sức ép khi PSG cố gắng triển khai từ phần sân nhà. Một vài tình huống chủ động dâng cao, như pha Cristhian Mosquera bám theo Fabian Ruiz vào trung lộ rồi cướp bóng, cho thấy Arsenal vẫn có ý đồ tấn công trong khuôn khổ một hệ thống ưu tiên sự chắc chắn.

Hiệp hai: Khi phòng ngự lùi quá sâu

Sau giờ nghỉ, cán cân dần nghiêng hẳn về phía PSG. Arsenal lùi thấp hơn, để đối thủ cầm bóng dài hơn trong phần sân của mình. Các mũi tấn công của PSG liên tục hoán đổi vị trí tìm khoảng trống, dù cơ hội thực sự nguy hiểm không xuất hiện nhiều.

Điểm ngoặt đến từ những tấm thẻ vàng dành cho Mosquera và Bukayo Saka ở cánh phải. Khi cả hậu vệ lẫn tiền đạo cùng bị cảnh cáo, hướng tấn công vào cánh này trở thành lựa chọn hợp lý cho PSG. Khvicha Kvaratskhelia phối hợp bật tường, vượt qua Mosquera và buộc anh phạm lỗi trong vòng cấm. Ousmane Dembele gỡ hòa trên chấm phạt đền, biến thế trận phòng ngự an toàn của Arsenal thành thế trận phải chịu đựng thêm mà không còn lợi thế tỉ số.

Thay người và sự suy giảm sức tấn công

Sau bàn thua, Arteta lập tức điều chỉnh. Jurrien Timber vào thay Mosquera để ổn định lại cánh phải. Quyết định đáng chú ý hơn là đưa Viktor Gyokeres vào sân, nhưng không rút Havertz mà rút đội trưởng Martin Odegaard. Từ đó, cấu trúc tấn công của Arsenal thay đổi theo hướng bất lợi.

Gyokeres từng chơi tốt ở bán kết, song trong trận này anh gặp khó trong việc giữ bóng và kết nối với đồng đội. Havertz, người trước đó làm rất tốt vai trò làm tường và tham gia phối hợp, lại bị kéo lùi sâu hơn, trong khi các đường chuyền dài được hướng lên cho Gyokeres. Ý tưởng khai thác khả năng di chuyển biên của anh có cơ sở, nhưng hệ quả là Arsenal mất điểm tựa để thoát pressing và gần như không còn lên bóng chất lượng.

Các phương án dự bị khác cũng không cải thiện được sức tấn công. Gabriel Martinelli hỗ trợ phòng ngự tốt trước các pha dâng cao của Achraf Hakimi, nhưng xử lý bóng thiếu chính xác trong những pha phản công hiếm hoi. Noni Madueke mang về một tình huống tranh cãi phạt đền sau pha va chạm với Nuno Mendes, song lại thực hiện các quả phạt góc không hiệu quả. Chỉ Eberechi Eze, vào thay Havertz, giữ bóng bình tĩnh hơn, nhưng điều đó không đủ để tạo khác biệt. Thủ môn Matvey Safonov của PSG không phải cứu thua lần nào sau loạt thay người của Arteta.

Một trận chung kết đúng với giới hạn của Arsenal

PSG cũng không tận dụng được ưu thế nhân sự từ băng ghế dự bị để áp đảo. Thời gian thi đấu chính thức khép lại với một quãng ngắn trận đấu trở nên cởi mở hơn, nhưng không bên nào đủ sắc bén để kết liễu. Hiệp phụ diễn ra kín kẽ, với chỉ số cơ hội nguy hiểm nghiêng nhẹ về PSG.

Loạt sút luân lưu phân định chức vô địch sau khi hai đội hòa 1-1, và Arsenal thất bại 3-4. Về mặt thế trận, đây là một trận đấu cân bằng, đúng với mong muốn kéo đối thủ vào cuộc chơi chặt chẽ của Arteta. Nhưng trong khuôn khổ đó, hạn chế về sức tấn công, đặc biệt sau các điều chỉnh nhân sự, khiến Arsenal không thể vượt qua ngưỡng mà họ đã thể hiện suốt mùa giải.

0
892 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

LE NGOC

Khoảnh khắc định hình cảm xúc

Chiến thắng 2-1 trước Chelsea tại Sydney không chỉ được quyết định bằng một bàn thắng muộn, mà còn khép lại theo cách giàu cảm xúc nhất với Tottenham. Ở phút 90+2, Jamie Donley tung cú sút đưa bóng dội cột. Richarlison lập tức có mặt đúng chỗ, đá bồi vào khung thành bỏ trống và ghi bàn bằng pha chạm bóng gần như cuối cùng của trận đấu.

Trong bối cảnh Tottenham phải chơi thiếu người từ đầu hiệp 2, bàn thắng ấy trở thành một trong những điểm nhấn đáng nhớ nhất của chuyến du đấu. Khi trận đấu dần trôi về kết quả hòa và nguy cơ phải phân định bằng loạt sút luân lưu, Richarlison đã tận dụng cơ hội hiếm hoi để mang về chiến thắng thứ 4 liên tiếp trong giai đoạn chuẩn bị trước mùa giải cho đội bóng của Roberto De Zerbi.

Giá trị của một chiến thắng trong thế thiếu người

Tottenham không phải đội kiểm soát hoàn toàn thế trận trong hiệp 1. Chelsea cầm bóng nhiều hơn và thường xuyên đẩy đội hình lên cao, nhưng Spurs phòng ngự chắc chắn và tận dụng tốt cơ hội đầu tiên đáng kể. Phút 17, Sandro Tonali tung cú sút xa, bóng chạm Levi Colwill đổi hướng khiến thủ môn Teddy Sharman-Lowe không thể cản phá. Đây cũng là bàn thắng đầu tiên của tiền vệ người Italy kể từ khi gia nhập Tottenham.

Chelsea nhanh chóng gỡ hòa nhờ cú đánh đầu của Estêvão từ đường chuyền của Jamie Gittens. Sang hiệp 2, khó khăn tăng lên khi Kevin Danso, mới vào sân được 4 phút, nhận thẻ đỏ trực tiếp ở phút 49 vì kéo ngã João Pedro trong tình huống tiền đạo Chelsea chuẩn bị đối mặt khung thành.

Tottenham buộc phải lùi thấp, thu hẹp khoảng trống và chờ đợi cơ hội phản công. Antonin Kinsky trở thành điểm tựa với những pha cứu thua quan trọng trước João Pedro và Estêvão. Dù chơi hơn người trong phần lớn hiệp 2, Chelsea chỉ có 4 cú sút trúng đích, ngang bằng Tottenham và không thể tận dụng lợi thế quân số.

Richarlison và giá trị của khả năng chọn vị trí

Trong phần lớn trận đấu, những điểm sáng tấn công của Tottenham đến từ Sandro Tonali, Mathys Tel, Lucas Bergvall và các cầu thủ trẻ được tung vào sân. Richarlison không tham gia quá nhiều vào quá trình triển khai bóng, nhưng lại xuất hiện ở đúng vị trí trong thời điểm quyết định.

Pha đá bồi của anh không phải tình huống xử lý phức tạp, nhưng thể hiện bản năng của một tiền đạo. Khi Donley tung cú sút, Richarlison không đứng yên chờ bóng mà tiếp tục di chuyển vào khu vực trước khung thành. Chính phản xạ ấy giúp anh đón được bóng bật ra và ghi bàn khi hàng thủ Chelsea không kịp phản ứng.

Trong lúc De Zerbi tiếp tục hoàn thiện hàng công cho mùa giải mới, khả năng tận dụng những cơ hội nhỏ như vậy có ý nghĩa quan trọng. Tottenham có thể không tạo ra nhiều tình huống rõ ràng khi phải phòng ngự trong thế thiếu người, nhưng vẫn sở hữu một tiền đạo biết xuất hiện đúng nơi, đúng thời điểm.

Dấu chấm hết đẹp cho trận đấu căng thẳng

Trận giao hữu tại Accor Stadium có đầy đủ những điều cần có của một cuộc đối đầu giàu kịch tính: pha vào bóng quyết liệt của Conor Gallagher, cú sút xa đổi hướng của Tonali, bàn đánh đầu của Estêvão, thẻ đỏ dành cho Danso, những pha cứu thua của Kinsky và cú cứa lòng chạm xà của Rio Kyerematen ở cuối trận.

Tất cả được khép lại bằng bàn thắng của Richarlison ở phút 90+2. Một trận đấu tưởng như sẽ kết thúc bằng loạt luân lưu lại trở thành chiến thắng 2-1 đầy cảm xúc cho Tottenham.

Dù đây chỉ là trận giao hữu, cách Spurs đứng vững khi thiếu người rồi tung đòn quyết định ở thời điểm cuối cùng mang lại tín hiệu tích cực về tinh thần thi đấu. Tottenham vẫn còn các trận chuẩn bị gặp Getafe và Hoffenheim trước khi mở màn Ngoại hạng Anh bằng chuyến làm khách trước Brentford ngày 22/8/2026, nhưng chiến thắng tại Sydney có thể trở thành cú hích đáng kể cho chặng đường phía trước.

Xem thêm
0
171 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Trọng tâm của Carragher: Vị trí, không phải tên tuổi

Jamie Carragher đánh giá Bradley Barcola là một cầu thủ xuất sắc, nhưng cho rằng vấn đề lớn nhất của Liverpool lúc này nằm ở sự cân bằng vị trí, không phải chất lượng của mục tiêu chuyển nhượng. Sau khi Mohamed Salah rời Anfield vào cuối mùa 2025/26, đội bóng cần một người thay thế trực tiếp bên cánh phải. Trong khi đó, Barcola lại phát huy tốt nhất khi xuất phát ở cánh trái.

Theo Carragher, việc chi một khoản tiền rất lớn cho cầu thủ người Pháp chỉ hợp lý nếu Liverpool đồng thời bổ sung một tiền đạo cánh phải đúng nghĩa. Nếu không, đội bóng có nguy cơ tiếp tục tăng quân số ở khu vực vốn đã có nhiều lựa chọn, trong khi khoảng trống Salah để lại vẫn chưa được lấp đầy.

Barcola xuất sắc nhưng không đúng vị trí cần thiết

Barcola vừa trải qua mùa 2025/26 đáng chú ý trong màu áo Paris Saint-Germain, ghi 13 bàn và có 6 kiến tạo trên mọi đấu trường. Cầu thủ 23 tuổi vẫn được đánh giá là một trong những tiền đạo cánh giàu tiềm năng nhất châu Âu, dù chỉ có 21 lần đá chính tại Ligue 1 vì phải cạnh tranh vị trí với nhiều ngôi sao khác trên hàng công PSG.

Mức giá cũng là vấn đề lớn. Sky Sports cho biết Barcola được một số nguồn định giá khoảng 128,5 triệu bảng, trong khi The Times đưa ra con số 145 triệu bảng từ phía PSG. Liverpool được cho là chuẩn bị đề nghị mở đầu khoảng 100 triệu bảng, nhưng khoảng cách giữa 2 bên vẫn còn đáng kể.

Carragher không phủ nhận tài năng của Barcola. Ông gọi tuyển thủ Pháp là một cầu thủ tuyệt vời và khẳng định rất muốn thấy anh khoác áo Liverpool. Tuy nhiên, Barcola chủ yếu hoạt động ở cánh trái, còn nhu cầu cấp bách nhất của đội bóng lại nằm ở phía đối diện.

Cánh trái đã có nhiều lựa chọn

Liverpool hiện sở hữu Cody Gakpo, Rio Ngumoha và tân binh Víctor Muñoz cho vị trí tiền đạo cánh trái. Carragher cho rằng trước cả khi Barcola xuất hiện, đội hình đã có ít nhất 4 cầu thủ có thể thi đấu thoải mái ở khu vực này.

Ngược lại, Liverpool chưa có cầu thủ nào thực sự phù hợp để đảm nhiệm lâu dài vai trò tiền đạo cánh phải như Salah. Rio Ngumoha có thể được thử nghiệm ở phía này, nhưng Carragher đánh giá vị trí tự nhiên của cầu thủ trẻ vẫn là cánh trái. Việc dùng một tài năng mới 17 tuổi như giải pháp chính cho khoảng trống lớn nhất trên hàng công cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro.

Carragher còn đặt câu hỏi về con đường phát triển của Ngumoha. Mùa hè trước, Liverpool không mua thêm cầu thủ cánh trái vì muốn trao cơ hội cho tài năng trẻ này. Nếu đội bóng chi hơn 100 triệu bảng cho Barcola chỉ sau 1 năm, cơ hội thi đấu thường xuyên của Ngumoha có thể bị thu hẹp đáng kể.

Muốn có Barcola, phải thay Salah trước

Carragher khẳng định ông sẽ hoàn toàn ủng hộ việc Liverpool chiêu mộ Barcola nếu câu lạc bộ đồng thời đưa về một tiền đạo cánh phải mới. Khi đó, Barcola sẽ là sự bổ sung chất lượng cao, nhưng Liverpool nhiều khả năng phải chia tay một số cầu thủ tấn công biên để cân bằng đội hình.

Theo cựu trung vệ Liverpool, nhiệm vụ trung tâm của kỳ chuyển nhượng mùa hè 2026 phải là tìm người kế nhiệm Salah. Barcola có thể nâng chất lượng hàng công, nhưng không phải lời giải trực tiếp cho vị trí mà Salah để lại. Vì vậy, trước khi chạy theo tên tuổi và mức giá lớn, Liverpool cần xác định rõ cầu thủ họ mua sẽ chơi ở đâu và giải quyết khoảng trống nào trong đội hình.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Quyết định sau một giai đoạn tự nhìn lại

Eddie Howe xác nhận rời vị trí huấn luyện viên trưởng Newcastle United sau gần 5 năm gắn bó. Nhà cầm quân người Anh cho biết ông đã dành nhiều tháng suy ngẫm về chặng đường tại St James’ Park trước khi đi đến kết luận rằng đây là thời điểm phù hợp để bước sang một bên, nghỉ ngơi và nạp lại năng lượng.

Newcastle sau đó xác nhận chấp nhận quyết định từ chức của Howe, đồng thời gửi lời cảm ơn vì những đóng góp đặc biệt mà ông mang lại cho câu lạc bộ kể từ khi tiếp quản đội bóng vào tháng 11/2021.

Giữa vinh quang và mùa giải sa sút

Trong nhiệm kỳ của mình, Howe giúp Newcastle chấm dứt 70 năm chờ đợi một danh hiệu quốc nội lớn bằng chức vô địch Cúp Liên đoàn năm 2025. Nếu tính toàn bộ các danh hiệu lớn, đó là chiếc cúp đầu tiên của câu lạc bộ sau 56 năm, kể từ Inter-Cities Fairs Cup năm 1969.

Ông cũng 2 lần đưa Newcastle giành quyền tham dự Champions League, sau các mùa giải 2022/23 và 2024/25. Những thành tích ấy đánh dấu bước chuyển mình mạnh mẽ của đội bóng từ cuộc chiến trụ hạng trở lại nhóm cạnh tranh suất dự cúp châu Âu.

Tuy nhiên, mùa giải gần nhất khép lại trong thất vọng khi Newcastle chỉ đứng thứ 12 tại Ngoại hạng Anh. Đội bóng còn trải qua một kỳ chuyển nhượng nhiều biến động, với sự ra đi của những cầu thủ quan trọng và những bất đồng liên quan đến định hướng tuyển dụng nhân sự.

Trận thua 1-4 trước Bristol City tại Ashton Gate ngày 29/7/2026 trở thành lần cuối Howe dẫn dắt Newcastle. Dù vậy, thất bại trong trận giao hữu này không phải nguyên nhân trực tiếp khiến ông từ chức. Howe được cho là đã thông báo ý định rời đội với chủ sở hữu từ vài tuần trước, sau một thời gian dài cân nhắc tương lai.

Đặt lợi ích Newcastle lên trên bản thân

Trong thông điệp chia tay, Howe khẳng định ông luôn đặt lợi ích của Newcastle lên trước bản thân trong mọi quyết định và lần ra đi này cũng không phải ngoại lệ. Ông cho biết đã dành cuộc đời, trái tim và tâm hồn cho câu lạc bộ, làm việc với nguồn năng lượng không ngừng nghỉ trong gần 5 năm.

Howe tin rằng việc dừng lại ở thời điểm hiện tại là lựa chọn phù hợp cho cả bản thân ông lẫn Newcastle. Sau quãng thời gian nhiều áp lực, nhà cầm quân 48 tuổi chưa có ý định lập tức nhận công việc mới mà muốn nghỉ ngơi trước khi quyết định bước tiếp theo trong sự nghiệp.

Tình cảm dành cho thành phố và người hâm mộ

Howe gọi cơ hội dẫn dắt Newcastle là “đặc quyền của cả cuộc đời”. Ông thừa nhận rất khó diễn tả đầy đủ ý nghĩa của câu lạc bộ, thành phố và người hâm mộ đối với bản thân cùng gia đình.

Từ một đội bóng đứng trước nguy cơ xuống hạng khi ông tiếp quản, Newcastle vươn lên dự Champions League, góp mặt trong các trận chung kết và giành danh hiệu quốc nội đầu tiên sau 70 năm. Howe khẳng định dù hành trình tại St James’ Park đã khép lại, Newcastle sẽ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong cuộc sống của ông.

Xem thêm
0
55 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Vấn đề lớn khi Quang Hài và Hoàng Đức cùng xuất hiện

Trận hòa 0-0 trước Singapore không chỉ để lại nỗi thất vọng vì hàng công phung phí cơ hội, mà còn làm lộ khoảng trống đáng lo ở trung tuyến tuyển Việt Nam. Hoàng Đức và Quang Hải vẫn có giá trị lớn khi cầm bóng, điều tiết và tổ chức tấn công.

Tuy nhiên, khi được bố trí cùng nhau mà không có một tiền vệ phòng ngự chuyên trách phía sau, những điểm hạn chế về tranh chấp, đánh chặn và bao phủ không gian của bộ đôi này nhanh chóng trở thành vấn đề.

Cầm bóng nhiều nhưng không kiểm soát được trận đấu

Tuyển Việt Nam kiểm soát bóng 54%, thực hiện 424 đường chuyền với độ chính xác 84%, nhỉnh hơn Singapore ở các thông số tương ứng là 46%, 374 đường chuyền và 82%. Đội chủ nhà còn tung ra 22 cú sút, gần gấp đôi con số 12 của đối thủ.

Tuy nhiên, mỗi đội chỉ có 2 lần đưa bóng trúng đích. Tỷ lệ dứt điểm chính xác của Việt Nam vì thế chỉ đạt 9,1%, thấp hơn mức 16,7% của Singapore. Việt Nam cầm bóng nhiều, nhưng không tạo được sự áp đảo tương xứng về chất lượng cơ hội.

Khoảng trống sau lưng Hoàng Đức, Quang Hải

Hoàng Đức và Quang Hải đều mạnh nhất khi được nhận bóng, xoay người và hướng trận đấu về phía trước. Hoàng Đức có cú sút xa dội xà ngang, đồng thời tham gia tích cực vào quá trình phát triển bóng. Quang Hải giúp đội tuyển duy trì nhịp luân chuyển ở trung lộ. Nhưng cả 2 không phải mẫu tiền vệ chuyên lao vào tranh chấp, quét bóng hai hoặc giữ vị trí thấp trước hàng phòng ngự.

Điều đáng chú ý là Việt Nam phạm lỗi 11 lần, gần gấp đôi Singapore với 6 lần, dù đội chủ nhà kiểm soát bóng nhiều hơn. Con số này phần nào nói lên sự lúng túng khi mất bóng: các cầu thủ phải áp sát muộn hoặc phạm lỗi để ngăn đối phương chuyển trạng thái. Singapore vẫn tung ra 12 cú sút và có thời điểm buộc Patrik Lê Giang phải cứu thua, dù phần lớn trận đấu họ chủ động lùi sâu.

Singapore có thứ Việt Nam đang thiếu

Sự khác biệt nổi bật nằm ở Hariss Harun. Đội trưởng Singapore giữ vị trí phía trước hàng thủ, che chắn trung lộ và hỗ trợ đồng đội chống lại sức ép của Việt Nam. Anh được ban tổ chức trao danh hiệu cầu thủ hay nhất trận sau màn trình diễn ấn tượng ở trận đấu này.

Trong khi đó, danh sách các tiền vệ của Việt Nam không có một “máy quét” đúng nghĩa. Lê Phạm Thành Long giàu năng lượng và có thể chơi thấp, nhưng không phải mẫu tiền vệ trụ chuyên đánh chặn, thắng tranh chấp và bảo vệ khoảng trống phía trước các trung vệ. Những lựa chọn còn lại như Hai Long, Văn Khang, Văn Đô hay Ngọc Mỹ cũng thiên về luân chuyển bóng, tấn công hoặc hoạt động rộng.

Cần giải phóng 2 bộ não sáng tạo

Vấn đề không nằm ở việc phải loại Hoàng Đức hay Quang Hải, mà là đặt họ vào cấu trúc phù hợp hơn. Tuyển Việt Nam cần một cầu thủ đứng thấp, chuyên thu hồi bóng, tranh chấp bóng hai và bọc lót khi các vị trí khác dâng cao. Khi ấy, Hoàng Đức có thể tập trung kéo bóng và điều tiết, còn Quang Hải được hoạt động gần vòng cấm, nơi khả năng chuyền quyết định của anh nguy hiểm hơn.

Nếu chưa tìm được mẫu tiền vệ đó, HLV Kim Sang-sik có thể phải cân nhắc chỉ sử dụng 1 trong 2 người trước những đối thủ giàu thể lực. Bởi cầm bóng giỏi chưa đồng nghĩa với kiểm soát được trận đấu. Không có người dọn dẹp phía sau, Hoàng Đức và Quang Hải vừa không được phát huy hết sở trường, vừa dễ trở thành khoảng yếu mỗi khi tuyển Việt Nam mất bóng.

Xem thêm
3
11,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Giữ im lặng để giữ thế chủ động

Không lâu sau khi mùa giải thứ hai cùng Liverpool khép lại, Arne Slot gần như biến mất khỏi ánh đèn sân khấu. Ông không liên tục xuất hiện trước truyền thông hay đưa ra những phát biểu đáng chú ý, mà dành thời gian cho gia đình, nghỉ ngơi và nhìn lại quãng thời gian ở Anfield. Với một huấn luyện viên mới 47 tuổi, chỉ có khoảng 6 năm làm việc ở cấp độ cao nhưng đã giành chức vô địch Ngoại hạng Anh, việc chủ động tạm dừng để cân nhắc bước đi tiếp theo là lựa chọn hợp lý.

Trong khi hai cộng sự cũ là Giovanni van Bronckhorst và Sipke Hulshoff nhanh chóng trở lại Feyenoord, Slot lại chọn con đường khác. Ông không nhận công việc mới chỉ để tiếp tục cầm quân, mà kiên nhẫn chờ một dự án đủ sức hấp dẫn và phù hợp với vị thế mình đã tạo dựng.

Tiêu chí cho bến đỗ mới

Theo những người thân cận, Slot vẫn ưu tiên dẫn dắt một câu lạc bộ thuộc nhóm hàng đầu châu Âu, thi đấu ở một trong 5 giải vô địch quốc gia lớn và có tham vọng cạnh tranh danh hiệu. Sau khi đã vô địch Hà Lan cùng Feyenoord và đăng quang Ngoại hạng Anh với Liverpool, ông vẫn muốn tiếp tục thử sức ở môi trường đỉnh cao cấp câu lạc bộ.

Vì vậy, những lời mời từ Saudi Arabia, trong đó có sự quan tâm của Al Ahli khi đội bóng này chuẩn bị chia tay Matthias Jaissle, chưa đủ sức thuyết phục. Khả năng tiếp quản đội tuyển Hà Lan sau khi Ronald Koeman rời ghế cũng từng được nhắc đến, nhưng ưu tiên của Slot vẫn là trở lại băng ghế huấn luyện ở một câu lạc bộ lớn tại châu Âu.

Thành tựu đủ để chờ cơ hội phù hợp

Slot bước vào giai đoạn nghỉ ngơi với một hồ sơ thành tích đáng chú ý. Tại AZ Alkmaar, ông giúp đội bóng cạnh tranh quyết liệt với Ajax ở mùa 2019-2020 trước khi giải đấu bị hủy vì đại dịch và không trao chức vô địch. Chuyển sang Feyenoord, ông đưa đội bóng giành chức vô địch Eredivisie, rồi tiếp tục tạo dấu ấn khi giúp Liverpool đăng quang Ngoại hạng Anh ngay trong mùa giải đầu tiên dẫn dắt.

Những thành công đó giúp Slot được đánh giá là một trong những huấn luyện viên đáng chú ý của bóng đá châu Âu. Vì thế, một mùa giải không đạt kỳ vọng cùng Liverpool chưa đủ để phủ nhận toàn bộ những gì ông đã xây dựng trong sự nghiệp.

Một mùa giải thất vọng không xóa được cả chặng đường

Mùa giải thứ hai tại Anfield là lần đầu tiên Slot trải qua giai đoạn khó khăn thực sự trên cương vị huấn luyện viên trưởng. Liverpool thua 19 trong 57 trận trên mọi đấu trường, để lọt lưới 53 bàn tại Ngoại hạng Anh – thành tích phòng ngự tệ nhất của đội trong kỷ nguyên giải đấu 38 vòng. Chấn thương liên tiếp cùng sự sa sút của nhiều trụ cột khiến đội bóng đánh mất sự ổn định và bản sắc vốn có.

Dù vậy, giới chuyên môn vẫn nhìn nhận công bằng về vai trò của Slot. Ông là người đưa Liverpool trở lại đỉnh cao với chức vô địch Ngoại hạng Anh, đồng thời cũng phải chịu trách nhiệm khi không thể giúp đội vượt qua giai đoạn khủng hoảng ở mùa giải kế tiếp. Một mùa giải thất bại không đủ để làm lu mờ những thành tựu mà ông từng đạt được.

Chờ thời điểm thích hợp để trở lại

Hiện tại, Slot tận hưởng quãng nghỉ hiếm hoi sau nhiều năm làm việc liên tục. Khoảng thời gian bên gia đình và tạm rời xa áp lực của bóng đá đỉnh cao giúp ông lấy lại năng lượng trước khi trở lại với công việc huấn luyện.

Mùa giải mới tại châu Âu đang đến gần và sự im lặng của Slot có lẽ sẽ không kéo dài quá lâu. Khi một câu lạc bộ lớn cần thay đổi trên băng ghế chỉ đạo, nhà cầm quân người Hà Lan vẫn là cái tên đủ uy tín để được cân nhắc, nhờ những gì ông đã làm được ở AZ Alkmaar, Feyenoord và Liverpool.

Xem thêm
0
280 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật