Ronaldo có phải gánh nặng của Bồ Đào Nha? Nani lên tiếng phản bác

Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Tuyển Anh hủy diệt Congo, chủ nhà Mỹ đi tiếp?

Olise âm thầm dẫn đầu kiến tạo, Henry bất ngờ gọi tên quan trọng nhất tuyển Pháp

Đoàn Linh

Andoni Iraola và lựa chọn Liverpool: Hành trình của một người đã “sẵn sàng từ trước”

Một cái tên luôn ở chế độ chờ

Iraola thực ra đã bước vào giai đoạn chuẩn bị cho bước tiếp theo từ giữa tháng 4, khi ông chủ động thông báo sẽ rời Bournemouth sau khi hết hợp đồng vào hè 2026. Ba mùa giải liên tiếp đưa đội bóng nhỏ ở bờ biển nam nước Anh lần lượt về đích thứ 12, thứ 9 rồi thứ 6, kèm tấm vé dự cúp châu Âu đầu tiên trong lịch sử câu lạc bộ, khiến ông trở thành gương mặt được nhiều đội bóng lớn để mắt.

Trong quãng thời gian đó, Iraola lần lượt nói chuyện với Chelsea, Bayer Leverkusen, Crystal Palace và Milan. Chelsea đánh giá cao nhưng băn khoăn vì phong cách của ông khác hẳn những người tiền nhiệm gần đây. Leverkusen dừng lại giữa chừng rồi chọn huấn luyện viên khác. Palace bàn sâu về lực lượng, lối chơi, vị trí cần bổ sung nhưng không đưa ra đề nghị tài chính. Milan coi ông là ứng viên số một, đã gặp trực tiếp gần London, song mọi thứ chững lại khi Iraola đưa gia đình về San Sebastian nghỉ ngơi sau khi hỗ trợ Marco Rose tiếp quản Bournemouth.

Trong bối cảnh đó, Iraola giữ trạng thái mở, lắng nghe nhưng không vội chốt tương lai. Chính sự chờ đợi này khiến ông ở đúng vị trí, vào đúng thời điểm khi Liverpool bắt đầu dao động về tương lai của Arne Slot.

Sợi dây từ Rayo Vallecano tới Bournemouth

Richard Hughes, người sau này dẫn dắt quá trình chọn tân huấn luyện viên cho Liverpool, đã để mắt tới Iraola từ rất lâu. Khi còn làm giám đốc thể thao ở Bournemouth, ông theo dõi kỹ cách Iraola đưa Rayo Vallecano lên hạng rồi trụ lại La Liga trong điều kiện ngân sách thua xa Real Madrid hay Atletico Madrid. Đến hè 2023, khi biết Iraola không gia hạn với Rayo, Hughes lập tức hành động.

Quyết định sa thải Gary O’Neil, người vừa giúp Bournemouth trụ hạng, để mời Iraola từng gây hoài nghi và chỉ trích. Khởi đầu của Iraola ở Bournemouth cũng rất khó khăn, với 3 trận hòa và 6 trận thua trong 9 vòng đầu, cầu thủ loay hoay với yêu cầu pressing phức tạp. Thậm chí O’Neil, khi đã dẫn dắt Wolves, còn phân tích công khai những điểm yếu trong hệ thống của Bournemouth trên truyền hình.

Trong giai đoạn đó, Hughes không lùi bước. Ông trấn an Iraola, bay sang Tây Ban Nha gặp người đại diện để khẳng định niềm tin. Sau đó, Bournemouth thắng 7 trong 9 trận tiếp theo và bứt lên. Từ đó, mối quan hệ giữa Hughes và Iraola được củng cố, kéo dài sang cả đời sống cá nhân khi Hughes vẫn sống ở bờ biển nam và đôi bên thường xuyên gặp nhau ngoài bóng đá.

Từ nghi ngờ Slot tới quyết định “chỉ một lựa chọn”

Ở Liverpool, Hughes và Michael Edwards nhiều lần công khai ủng hộ Arne Slot trong mùa giải 2025-26 đầy biến cố, từ cú sốc mất Diogo Jota tới chuỗi chấn thương và mối quan hệ rạn nứt với Mohamed Salah. Tuy vậy, chuỗi kết quả tệ và màn trình diễn sa sút dần khiến họ buộc phải tính tới khả năng thay đổi trên băng ghế huấn luyện.

Tuần lễ trước trận cuối mùa gặp Brentford là bước ngoặt. Thất bại 2-4 trên sân Aston Villa, cộng với trận đấu nhạt nhòa trước Chelsea khiến Slot bị khán giả Anfield la ó, làm bầu không khí trở nên nặng nề. Trong tuần đó, Hughes có những cuộc trò chuyện không chính thức với Iraola. Không có lời mời nào được đưa ra, nhưng cả hai đều hiểu tình hình ở Liverpool đang “mở”. Bạn bè khuyên Iraola nên kiên nhẫn, bởi Palace đang theo rất sát, song ông vẫn để ngỏ cánh cửa với Liverpool.

Sau trận hòa 1-1 với Brentford, các lãnh đạo Fenway Sports Group mất thêm năm ngày để đi đến quyết định chấm dứt hai năm làm việc của Slot. Cuộc họp ngày 29/5 chứng kiến Hughes và Edwards đề xuất sa thải, được John W. Henry, Tom Werner và Mike Gordon chấp thuận. Slot nhận tin từ Hughes vào sáng hôm sau và tỏ ra bất ngờ, vì ông tin rằng việc giành suất dự Champions League đủ để mình tiếp tục công việc.

Liverpool “đặt cược” vào người quen cũ của Hughes

Một khi đã quyết định chia tay Slot, Liverpool không mở rộng danh sách ứng viên. Họ có thiện cảm với Pierre Sage của Lens và Sebastian Hoeness của Stuttgart nhưng không liên hệ chính thức. Khả năng Jurgen Klopp trở lại chỉ tồn tại trên mạng xã hội, không hề được bàn bạc trong nội bộ. Với Hughes dẫn dắt quá trình tuyển chọn, Iraola là phương án duy nhất được tiếp cận.

Việc đàm phán diễn ra nhanh và gọn. Iraola đang rảnh rỗi, sẵn sàng nhận thử thách mới, còn Liverpool muốn một huấn luyện viên mang lại lối chơi tấn công quyết liệt, pressing tầm cao, đoạt bóng nhanh và lên bóng tốc độ. Hai bên đạt thỏa thuận miệng vào thứ Ba, và chưa đầy 48 giờ sau, Iraola bay từ San Sebastian sang Liverpool để ký hợp đồng hai năm theo đúng thói quen làm việc ngắn hạn mà ông từng giải thích: chỉ muốn ở lại khi cả hai phía đều thực sự hài lòng mỗi mùa.

Ngày đầu ở Anfield và kỳ vọng cho tháng tới

Chuyến đi trong ngày của Iraola hôm thứ Năm diễn ra như một nghi thức mở màn. Ông bay bằng chuyên cơ từ San Sebastian tới sân bay John Lennon, được xe riêng đưa tới trung tâm huấn luyện Kirkby, gặp lại Hughes, trợ lý David Woodfine và Michael Edwards. Sau khi ký hợp đồng, trả lời phỏng vấn đầu tiên với kênh của câu lạc bộ, ông được đưa tới Anfield, nơi các tour tham quan tạm dừng để tân huấn luyện viên có thể bước ra mặt cỏ trong không gian trống.

Iraola nhấn mạnh sức hút của Liverpool nằm ở cơ hội làm việc với những cầu thủ hàng đầu và tranh chấp danh hiệu. Ông muốn tận dụng trọn vẹn một tháng trước khi đội tập trung để tìm hiểu kỹ câu lạc bộ, cả trên sân lẫn bên ngoài. Ban lãnh đạo Liverpool đánh giá cao khả năng phát triển cầu thủ trẻ và đặc biệt là các mũi tấn công của Iraola, minh chứng bằng việc Eli Junior Kroupi ghi 13 bàn ở Ngoại hạng Anh mùa vừa rồi, con số kỷ lục với một cầu thủ tuổi teen trong mùa đầu tiên.

Trong phòng thay đồ Liverpool, sau giai đoạn cuối mùa u ám, những người gần gũi với các trụ cột mô tả tâm trạng hiện tại là háo hức. Họ chờ đợi một khởi đầu mới, một bầu không khí tích cực hơn và một cách chơi khác. Với Iraola, đó là cơ hội để chứng minh rằng bước nhảy từ Bournemouth lên Liverpool là hợp lý, đúng thời điểm và đúng người.

0
634 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nguyễn Thông

Thành tích ghi bàn đồ sộ nhưng lệch pha

Ronaldo là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất lịch sử, vừa trở thành người đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau. Anh đã chạm mốc 10 bàn tại giải, ngang hàng nhiều huyền thoại. Tuy nhiên, tất cả những bàn thắng đó đều đến ở vòng bảng. Từ 2006 đến 2022, anh góp mặt trong nhiều trận loại trực tiếp, nhưng không một lần ghi bàn hay kiến tạo ở giai đoạn này.

Các kỳ World Cup và dấu ấn chỉ dừng ở vòng bảng

Năm 2006, anh ghi bàn từ chấm phạt đền trước Iran rồi im tiếng trong bốn trận knock-out. Năm 2010, bàn thắng duy nhất là pha lập công thứ sáu trong chiến thắng 7-0 trước Triều Tiên, trước khi Bồ Đào Nha dừng bước ở vòng 1/8. Năm 2014, anh ghi bàn quyết định trước Ghana nhưng đội vẫn bị loại từ vòng bảng. Năm 2018, cú hat-trick vào lưới Tây Ban Nha là đỉnh cao, nhưng trận thua Uruguay ở vòng 1/8 lại không có dấu ấn trực tiếp nào từ anh. Năm 2022, anh chỉ ghi một bàn từ phạt đền trước Ghana, rồi tịt ngòi ở các trận sau.

Tuổi tác, vai trò và bối cảnh thay đổi

Ở Đức 2006, Ronaldo mới 21 tuổi, chơi dạt cánh, chưa phải trung phong săn bàn như sau này. Đến Nam Phi 2010, anh là đội trưởng, nhưng bàn thắng duy nhất lại đến trong một trận thắng đậm, không mang tính quyết định. Năm 2014, anh khẳng định mình khỏe mạnh dù gặp vấn đề đầu gối và đùi, nhưng thể trạng bị nghi ngờ. Năm 2018, anh đã 33 tuổi, vẫn bùng nổ ở vòng bảng nhưng không kéo được đội qua Uruguay. Năm 2022, ở tuổi 37, anh mất suất đá chính ở vòng knock-out. Mỗi kỳ giải, vai trò và thể trạng thay đổi, nhưng điểm chung là sự im lặng ở vòng loại trực tiếp.

Ngưỡng cửa 2026 và câu hỏi chưa có lời giải

Đến 2026, Ronaldo đã 41 tuổi, vẫn ghi hai bàn vào lưới Uzbekistan và tuyên bố “Tôi đã trở lại”. Tuy nhiên, anh chơi mờ nhạt trước CHDC Congo và Colombia, khiến Bồ Đào Nha chỉ đứng nhì bảng và phải gặp Croatia ở vòng 1/8. Anh đã chứng minh mình còn khả năng ghi bàn ở World Cup, nhưng bàn thắng ở vòng knock-out vẫn là khoảng trống duy nhất trong hồ sơ World Cup của một chân sút lừng danh.

Xem thêm
0
997 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Giới hạn chi tiêu và hai thương vụ hụt

Manchester United bước vào mùa hè với nhu cầu bổ sung tuyến giữa nhưng lại liên tiếp hụt hai mục tiêu lớn. Họ xác định Elliot Anderson là lựa chọn số một, song đã thông báo ngay từ đầu không chi 120 triệu bảng cho tiền vệ người Anh. Khi Manchester City chấp nhận trả Nottingham Forest 116 triệu bảng, United dừng lại vì mức giá bị đẩy lên quá cao so với khung họ đặt ra.

Với Mateus Fernandes, United theo sát và sẵn sàng trả 85 triệu bảng kèm điều khoản bổ sung. Tuy nhiên, khi Tottenham xuất hiện, West Ham giữ nguyên định giá. United lo ngại nếu họ chấp nhận 85 triệu bảng, Spurs sẽ nâng lên 90 triệu, khiến thị trường bị kéo lên thêm một nấc mới. Câu lạc bộ coi việc không lao vào cuộc đua giá này là lựa chọn có trách nhiệm, dù phải chấp nhận bỏ lỡ mục tiêu.

Chiến lược tuyển dụng: Chậm nhưng giữ nguyên nguyên tắc

Trong bối cảnh chưa có tân binh nào đặt chân tới Old Trafford, nội bộ United vẫn khẳng định chiến lược tuyển dụng hiện tại là đúng hướng. Họ viện dẫn mùa hè trước như một minh chứng tương đối thành công cho cách tiếp cận có chọn lọc, không chạy theo tên tuổi lớn bằng mọi giá mà tập trung vào việc cầu thủ phù hợp lối chơi.

Thương vụ Ederson từ Atalanta là ví dụ cho nhịp điệu làm việc này. United đã đạt thỏa thuận 35 triệu bảng với đội bóng Serie A, nhưng việc tiền vệ này được gọi bổ sung vào tuyển Brazil khiến quá trình kiểm tra y tế phải lùi lại cho tới khi đội tuyển của anh kết thúc hành trình tại giải. Câu lạc bộ chấp nhận chờ đợi, thay vì vội vã xoay sang phương án khác.

Tìm thêm tiền vệ: Nhiều phương án, một tiêu chí

Sau khi hụt Fernandes, United tiếp tục rà soát thị trường cho ít nhất một, thậm chí hai tiền vệ nữa. Một loạt cái tên được nhắc tới: Alex Scott của Bournemouth, Tyler Adams cũng thuộc Bournemouth, Carlos Baleba của Brighton hay Felix Nmecha, cầu thủ từng trưởng thành từ học viện Manchester City và được giám đốc bóng đá Jason Wilcox hiểu rất rõ.

Song không phải mục tiêu nào cũng khả thi. Bournemouth đã nói với Arsenal rằng Alex Scott không phải để bán và còn muốn giữ anh lâu dài. Với Aurelien Tchouameni của Real Madrid, United chỉ dừng ở mức theo dõi, bởi đánh giá hiện tại cho thấy anh nhiều khả năng tiếp tục gắn bó với sân Bernabeu. Danh sách ứng viên có thể còn dài hơn, nhưng tiêu chí chung vẫn là phù hợp chuyên môn và nằm trong khung tài chính đã định.

Khoảng trống nhân sự và sự bình thản từ thượng tầng

Trong khi chưa có người mới, đội hình United lại ghi nhận những thay đổi theo chiều ra đi. Casemiro và Jadon Sancho hết hợp đồng, rời câu lạc bộ. Rasmus Hojlund đã được xác nhận chuyển tới Napoli với mức phí 38 triệu bảng sau khi đội bóng Ý giành quyền dự Champions League. Tuy vậy, một số trường hợp tưởng như đã rời xa Old Trafford lại quay về, như Marcus Rashford và thủ môn Andre Onana.

Onana chuẩn bị hoàn tất mùa thứ hai liên tiếp thi đấu cho Trabzonspor theo dạng cho mượn, nhưng hợp đồng với United vẫn còn tới năm 2028. Rashford cũng còn ràng buộc tới 2028 với bản hợp đồng lớn nhất câu lạc bộ. Barcelona từng có lựa chọn mua anh với giá 26 triệu bảng nhưng đã không kích hoạt. United hiện không muốn cho Barca mượn thêm, nên nếu không tìm được bến đỗ mới, tiền đạo người Anh sẽ trở lại tập trung trước mùa giải sau khi kết thúc nhiệm vụ tại World Cup.

Thời gian còn nhiều, áp lực từ khán đài cũng lớn

Ban lãnh đạo United giữ thái độ bình thản khi nhắc rằng còn bảy tuần nữa Ngoại hạng Anh mới khởi tranh trên sân Hull và gần chín tuần nữa kỳ chuyển nhượng mới đóng cửa. Họ khẳng định “chúng tôi sẽ ký hợp đồng với cầu thủ mới”, đồng thời nhấn mạnh giá trị của tân binh sẽ được đánh giá qua cách họ thi đấu, chứ không phải độ nổi tiếng.

Dù vậy, tâm trạng trên khán đài lại khác. Người hâm mộ đang hưng phấn sau tấm vé dự Champions League bất ngờ mùa trước và mong chờ những gương mặt mới. Sự im ắng kéo dài, cộng với việc hụt hai mục tiêu lớn ở tuyến giữa, khiến kỳ vọng đó bị thử thách từng ngày, trong khi câu lạc bộ vẫn kiên trì với con đường chi tiêu có kỷ luật mà họ đã chọn.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một tuyên bố gây chú ý giữa dàn sao tuyển Pháp

Sau trận Pháp thắng Thụy Điển 3-0 tại vòng 32 đội World Cup 2026, Thierry Henry đưa ra nhận định khiến nhiều người phải dừng lại suy nghĩ. Ông khẳng định danh hiệu “cầu thủ giá trị nhất” luôn thuộc về Kylian Mbappé, nhưng người quan trọng nhất trong lối chơi của tuyển Pháp hiện tại lại là Michael Olise, cầu thủ chạy cánh đang khoác áo Bayern Munich.

Vì sao Mbappé vẫn là “ngôi sao số một”

Henry không phủ nhận tầm ảnh hưởng của Mbappé. Ông nhắc đến khả năng ghi bàn và tạo ra thống kê vượt trội của tiền đạo này, những con số “không ai chạm tới”. Trong bối cảnh đó, việc Henry vẫn dành danh xưng “MVP” cho Mbappé cho thấy ông nhìn nhận rất rõ vai trò đầu tàu của số 10 trong khâu dứt điểm và định đoạt trận đấu.

Olise và vai trò điều phối ít được nhắc tên

Điểm khác nằm ở cách Henry đánh giá tầm quan trọng. Với ông, Olise là người mang lại sự cân bằng và kết nối. Trận gặp Thụy Điển là ví dụ rõ ràng: Olise kiến tạo hai bàn, nâng tổng số đường chuyền thành bàn tại giải lên con số năm sau bốn trận, qua đó dẫn đầu danh sách kiến tạo. Anh không phải người ghi bàn mở tỷ số như Mbappé, nhưng lại là người đặt nền cho các pha lập công đó.

Những chi tiết Henry nhìn thấy từ đường biên

Henry từng trực tiếp huấn luyện Olise trong thời gian dẫn dắt đội Olympic Pháp. Từ trải nghiệm đó, ông nhấn mạnh hai yếu tố: khả năng quan sát khác biệt và ý thức khi không có bóng. Theo Henry, Olise “thấy mọi thứ theo cách không giống người khác”, xử lý rất nhanh và chính xác. Đồng thời, anh vẫn chăm chỉ di chuyển, hỗ trợ phòng ngự, điều mà Henry cho rằng nhiều cầu thủ kỹ thuật thường bỏ qua.

Khoảnh khắc “wow” từ sân tập đến World Cup

Henry kể lại những buổi tập mà ông phải cố kìm nén phản ứng trước các pha xử lý của Olise, chỉ dám quay sang hỏi trợ lý xem có vừa chứng kiến điều tương tự không. Cảm giác đó được ông mang theo đến World Cup, khi chứng kiến cú móc bóng dội cột của Olise trước Thụy Điển, một pha bóng được nhắc đến như ứng viên cho nhóm bàn thắng đẹp nhất nếu đi vào lưới.

Tầm quan trọng trong hành trình tranh ngôi vô địch

Pháp đang được xem là ứng viên hàng đầu cho chức vô địch World Cup 2026 và chuẩn bị gặp Paraguay ở vòng 16 đội. Trong bối cảnh đó, nhận định của Henry đặt Olise vào vị trí đặc biệt: không phải ngôi sao sáng nhất về mặt hình ảnh, nhưng là người mà ông tin rằng giữ vai trò then chốt trong cách vận hành của đội tuyển.

Xem thêm
0
533 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Một lời chia tay đã được chuẩn bị sẵn

HLV Sebastián Beccacece xác nhận sẽ không tiếp tục dẫn dắt đội tuyển Ecuador ngay sau khi đội bị Mexico loại ở vòng 32 đội với thất bại 0-2 trên sân Azteca. Hợp đồng của ông chỉ kéo dài đến hết World Cup, và ông chọn cách khép lại nhiệm kỳ bằng lời tạm biệt nhẹ nhàng, gọi đội tuyển là “một gia đình đẹp đẽ, tuyệt vời” và nhấn mạnh cảm giác biết ơn, bình thản, thanh thản trong lòng.

Đỉnh cao bất ngờ sau chặng đường dài

Beccacece tiếp quản Ecuador từ tháng 8 năm 2024 và cùng đội tuyển trải qua hành trình hai năm rưỡi làm việc liên tục. Kết quả nổi bật nhất là việc Ecuador đứng thứ hai ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, chỉ sau Argentina, qua đó giành vé trực tiếp dự World Cup. Nhiều cầu thủ lần đầu khoác áo đội tuyển và lần đầu dự World Cup, nhưng đội vẫn tạo được chuỗi kết quả tốt từ vòng loại đến giai đoạn chuẩn bị.

Khoảnh khắc bùng nổ và cú rơi đột ngột

Tại World Cup, Ecuador có vòng bảng được chính Beccacece mô tả là “tuyệt vời”, trong đó có màn ngược dòng thắng Đức ở trận cuối bảng E để lần đầu sau 20 năm vào vòng knock-out. Thành tích này gây bất ngờ vì trước đó đội từng bị đánh giá rất thấp, đến mức việc vượt qua vòng bảng trở thành cú sốc với nhiều người. Tổng thống Daniel Noboa còn tuyên bố ngày nghỉ lễ để ăn mừng.

Trận Mexico và giới hạn của một hành trình

Trước Mexico, Ecuador không lặp lại được sự lì lợm như trước Đức và đã bị dẫn 2-0 ngay trong hiệp một. Beccacece thừa nhận hiệp đấu đó không phản ánh đúng quá trình mà đội đã xây dựng. Ông nói bóng đá và cuộc sống đều có những “hiệp một” không như ý, và thất bại mang lại nỗi buồn nhưng cũng để lại niềm vui vì ông tin vào tinh thần cống hiến của tập thể cầu thủ, thứ mà ông cho rằng sẽ mang lại thành quả trong tương lai.

Xem thêm
0
232 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Một thương vụ “ngược chiều” hiếm gặp

Brighton chuẩn bị chi khoảng 50 triệu bảng để mua Luka Vuskovic từ Tottenham, trong đó 46 triệu bảng trả ngay và 4 triệu bảng phụ thuộc điều khoản bổ sung khá dễ đạt. Điểm đáng chú ý là đây là thương vụ đi ngược dòng: Tottenham vừa mua trung vệ Jan Paul van Hecke từ chính Brighton với giá 52 triệu bảng, thì giờ Brighton lại trả một khoản gần tương đương cho một cầu thủ chưa đá trận chính thức nào cho Spurs.

Đặt cược vào màn trình diễn tại Đức

Cơ sở lớn nhất để Brighton xuống tiền là mùa giải Vuskovic khoác áo Hamburg. Ở tuổi 19, anh trở thành một trong những gương mặt nổi bật của giải vô địch Đức mùa trước, đủ để thuyết phục một đội bóng Ngoại hạng Anh chi mức phí kỷ lục trong lịch sử chuyển nhượng của họ cho một trung vệ trẻ.

Lý do Brighton hấp dẫn với Vuskovic

Vuskovic đặt ưu tiên được đá chính ngay mùa này và không muốn tiếp tục bị đem cho mượn. Trong bối cảnh đó, Brighton được anh xem là bước tiếp theo phù hợp cho sự nghiệp, nơi cơ hội ra sân thực tế hơn so với việc phải cạnh tranh trong một hàng thủ Tottenham đã chật chỗ.

Thương vụ lớn cho cả hai phía

Với Brighton, đây là khoản đầu tư mạnh tay cho một trung vệ được đánh giá rất cao, đang dự World Cup cùng tuyển Croatia và từng ghi bàn trong trận giao hữu cho Tottenham trước Reading. Với Tottenham, đây là lần bán cầu thủ đắt thứ tư trong lịch sử câu lạc bộ, kèm điều khoản hưởng 20 phần trăm nếu Brighton bán lại và quyền được “điều khoản ưu tiên mua lại” nếu Vuskovic vươn tới tầm mà họ kỳ vọng.

Xem thêm
0
312 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật