Bị bại liệt vẫn giành hai bằng đại học

Thứ Tư, ngày 16/10/2019 01:00 AM (GMT+7)

Là một trong số ít người sống sót sau đại dịch bại liệt ở Mỹ, bị liệt từ cổ trở xuống và phải gắn liền với “lá phổi sắt” khổng lồ tới hàng thập kỷ, ông Paul Alexander (73 tuổi, đến từ thành phố Dallas, bang Texas) không chịu khuất phục số phận và vươn lên trở thành một vị luật sư nổi tiếng.

Sự kiện:

Giáo dục

Mặc dù không thể di chuyển từ cổ trở xuống, ông không để bị giới hạn bởi "nhà tù" kim loại của mình, tìm thấy thành công trong cả lớp học và phòng xử án. 

Tại Đại học Texas ở Austin, nơi ông lấy bằng cử nhân và luật, sinh viên chen chúc mở cửa ký túc xá và cười khúc khích. Sau đó, các khách hàng đến thăm ông đã đợi một lúc trước khi họ hỏi: Ông đang ở trong cái gì vậy? Có phải là một phòng tắm hơi? "Không", ông sẽ nói. "Đó là một lá phổi sắt. Tôi đã bị bại liệt khi còn bé".

Luật sư chuyên về phá sản đã sử dụng lá phổi sắt từ khi 6 tuổi, phổi và cơ bắp của ông bị tàn phá bởi bệnh bại liệt. Ông là một bằng chứng sống về một thời kỳ khi nỗi sợ hãi về bệnh bại liệt, bệnh truyền nhiễm kìm hãm đất nước và cha mẹ đã khiến bọn trẻ tránh xa bạn chơi, bể bơi và tiệc sinh nhật. "Bệnh bại liệt là nỗi kinh hoàng trong khoảng  thời gian đó", Alexander nói. "Nó giống như bệnh dịch hạch đen".

Bị bại liệt vẫn giành hai bằng đại học - 1

"Bệnh phá hủy các tế bào thần kinh trong tủy sống. Nó lan truyền âm thầm", theo Steve Cochi, cố vấn cao cấp tại Bộ phận tiêm chủng toàn cầu của Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh. "Đối với mỗi người mắc bệnh bại liệt, 200 người khác có thể xuất hiện ít hoặc không có triệu chứng. Đó là một căn bệnh khủng bố một cộng đồng. Nạn nhân nổi tiếng nhất của nó là Tổng thống Franklin D. Roosevelt".

Cho đến năm 1955, khi Jonas Salk trở thành anh hùng bằng cách phát triển loại vắc-xin giúp loại bỏ phần lớn căn bệnh trên toàn cầu, bệnh bại liệt đã đạt đến mức độ đại dịch. Năm tồi tệ nhất là năm 1952, theo PolioToday.org, với gần 58.000 trường hợp được báo cáo gây ra 3.100 cái chết và khiến hơn 21.000 người trong các giai đoạn tê liệt khác nhau. Mùa hè năm đó, vào một ngày nóng và mưa, Paul Alexander, 6 tuổi, đang chơi bên ngoài ngôi nhà ở Grove Grove, đột nhiên cậu cảm thấy muốn quay trở vào nhà.

Khi Paul bước vào, mồ hôi nhỏ giọt và lấm lem bùn đất, cậu để cửa đóng sầm lại - một hành động thường thu hút sự trách mắng từ mẹ cậu, đang lau dọn ở bếp. Thay vào đó, bà thấy cậu và sững lại: "Ôi, Chúa ơi!". Bà biết điều gì đã xảy ra, nhưng Paul thì không. Cha mẹ đã mang cho cậu bút màu và sách tô màu có hình những chàng cao bồi yêu quý của cậu. Nó thật tuyệt, mặc dù cậu có cảm giác có gì đó không ổn. Và thế là cậu tô màu, hết trang này đến trang khác, như thể sẽ không có ngày mai.

Cuộc sống trong một cỗ máy

Bên trong cỗ máy màu vàng hoàng yến của mình trong ngôi nhà ở Cánh đồng Tình yêu, cơ thể cứng nhắc của Paul nằm dưới một tấm vải trắng, móng tay dài như móng vuốt và nằm trên ngực ông. Ông phải phụ thuộc vào bà Kathryn Gaines - người chăm sóc ông trong suốt 30 năm qua. 

Bà Kathryn giúp ông ăn, rửa mặt vào buổi sáng, đánh răng và cạo râu. Ông được tắm và thay chăn qua các cửa sổ ở hai bên máy thở. Xung quanh đầu ông là những thiết bị công nghệ như máy tính, điện thoại, loa… để liên kết ông với thế giới bên ngoài. Gần hơn với khuôn mặt của Paul, một chiếc ống hút chọc vào cốc nước cao; trên cằm ông đặt một đầu của một vật dụng hình chữ T bằng nhựa dài mà ông vận hành bằng miệng, để viết email hoặc trả lời và cúp điện thoại.

Nhớ lại thời điểm phát hiện mình mắc bệnh bại liệt, ông Paul cho biết, ban đầu, lưng và cổ ông cứng đờ, cảm giác đau đớn xuyên qua tứ chi. Chỉ vài ngày sau, ông bắt đầu bị ảo giác, sốt cao. Sau đó, ông yếu dần đến nỗi không thể ngồi trong nhà vệ sinh. 

Ông được đưa đến bệnh viện phẫu thuật mở khí quản và khi tỉnh dậy, ông thấy mình nằm trong một “chiếc lều”. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với “lá phổi sắt”. Với sự giúp đỡ của nhà trị liệu vật lý, Paul dần vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, tự thở và học cách nuốt không khí giống như một con cá.  "Tôi đã sử dụng cơ cổ họng và lưỡi của mình để hít không khí vào và nuốt nó vào phổi", Paul nói.

Ông học cách thở 3 phút một lần. "Thật mệt mỏi," Paul nói. "Mọi người nghĩ tôi đang nhai kẹo cao su. Tôi đã phát triển nó thành một nghệ thuật." Nhưng đối với một cậu bé không muốn gì hơn là đi học, đó là một bước ngoặt. "Tôi biết rằng đó là con đường dẫn đến một tương lai," Paul nói. "Để trở thành một cái gì đó."

Nhìn về tương lai

Là một trong những học sinh đầu tiên của học khu Dallas ISD, Paul đã học cách ghi nhớ thay vì ghi chép. Năm 1967, Paul tốt nghiệp và đứng thứ hai trong lớp tại Trường Trung học W.W. Samuell. “Lý do duy nhất tôi không được đứng thứ nhất là vì tôi không thể làm thí nghiệm sinh học”, ông Paul nhớ lại.

Bị bại liệt vẫn giành hai bằng đại học - 3

Ông Paul Alexander vào lúc 9 tuổi.

Năm 1978, ông lấy bằng cử nhân tại Đại học Texas, rồi sau đó là bằng luật vào năm 1984. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông đã thực hành luật gia đình và giúp mọi người nộp đơn xin phá sản để chống lại các chủ nợ. Đến nay, cơ thể nặng 125 pound (56,7kg) của ông đã cứng lại và ông không thể sử dụng xe lăn như trước đây.

Ông Paul cũng thừa nhận, ông từng có một tình yêu đẹp với một bạn nữ cùng lớp khi học tập tại Đại học Phương pháp miền Nam (SMU - nơi ông theo học trước khi chuyển qua Đại học Texas). Tuy nhiên, bản thân ông không cam kết bất cứ điều gì với người mình yêu vì ông cảm thấy, điều đó không công bằng với cô ấy. 

"Em thích nhảy," ông nói với cô. "Nhưng anh không thể nhảy với em, và điều đó khiến anh cảm thấy tội nghiệp cho em”. Cho đến hôm nay, nhớ lại câu nói của cô khiến ông xúc động: "Khi em nhảy với người khác", cô nói, "trong đầu em đang nhảy với anh".

Đó là một trong những câu chuyện mà ông muốn chia sẻ trong một cuốn sách mà ông hy vọng sẽ tự xuất bản - một cuốn tự truyện, nhưng cũng là một lời biện hộ cho người Mỹ để đảm bảo bệnh bại liệt không bao giờ trở lại.

“Tại sao Chúa để điều này xảy ra?”

Khi còn trẻ, không ít người cố ngăn cản Paul nghĩ đến những việc ông có thể làm và những việc ông đã làm, và đôi khi, ông cũng cảm thấy nao núng. "Tại sao Chúa để điều này xảy ra với tôi?", ông tự hỏi. "Tôi sẽ rất tức giận với ngài. Tôi sẽ không chấp nhận trong một khoảnh khắc rằng Paul Alexander không đủ tốt để đứng trước Chúa và hỏi, 'Tại sao? Ngài làm điều này để làm gì?".

Cuối cùng, niềm tin, sự bất chấp và hơn hết là sự động viên từ chính cha mẹ ông đã giúp ông vượt lên chính mình. “Cha mẹ rất yêu tôi. Họ nói: “Con có thể làm bất cứ điều gì” và tôi tin vào điều đó… Tôi biết rằng đó là con đường dẫn đến tương lai”, ông Paul chia sẻ.

Số phận bi thảm của thiên tài mù mắc hội chứng bác học, vừa sinh ra đã biết chơi nhạc

Với khả năng âm nhạc trời phú cùng hội chứng bác học, người đàn ông với biệt danh “Tom mù” đã trở thành một trong...

Theo Thu Thủy (Công an nhân dân)

sự kiện Giáo dục