Thương ba một đời vất vả vì con

Thứ Ba, ngày 04/11/2014 07:58 AM (GMT+7)

Dù cuộc sống mưu sinh xa nhà có vất vả nhưng ba vẫn hết lòng vì con cái.

Sự kiện: Tâm sự blog radio

Ai cũng có riêng cho mình một gia đình, nơi có những con người hết lòng hi sinh, nơi không có phong ba bão táp nào có thể quật đổ, nơi khiến tâm hồn ta bình yên nhất... Tôi cũng có một mái ấm tình thương với ba, má và đứa em suốt ngày chí chóe. Nhưng khác ở chỗ đó là tình thương qua khoảng cách, khiến tôi muốn mình mau trưởng thành để phụng dưỡng ba má.

Ba tôi đơn giản lắm, vì cái bình thường, giản dị ấy mà tôi lại càng phải yêu thương ông hơn. Những năm khi ông 18-19 tuổi như tôi bây giờ, ông đã phải bỏ dở học hành để kiếm tiền mưu sinh. Ngày ấy nếu ông nội không về hưu sớm so với dự định thì chắc ba bây giờ đã không phải mãi làm lính của lứa sinh viên trẻ.

Thương ba một đời vất vả vì con - 1

Mỗi lần nghĩ đến nỗi vất vả của ba, tôi muốn mình lớn nhanh để ba vơi bớt gánh nặng. (Ảnh minh họa)

Ba tôi là một thủy thủ, cái nghề mà bạn bè tôi gọi là "dân nhà giàu". Ai biết đằng sau nhãn mác ấy là một gia đình không biết mai có gì để ăn, ai biết được cái nhãn mác "Việt kiều" của ba tôi là năm thuở mười thì chưa nhìn thấy mặt con. Ừ thì hết tiền ăn mắm, có tiền ăn xương, nhưng chưa bao giờ hai chị em tôi bị cho là thiếu thốn. Chưa bao giờ chúng tôi phải lặn lội mưu sinh. Cơm vẫn ngày ba bữa, tháng vẫn đủ tiền nộp học, làm được tất cả... đó là tình thương từ ba má.

Mỗi lần nghĩ đến nỗi vất vả của ba, tôi muốn mình lớn nhanh để ba vơi bớt gánh nặng. 5 tháng có thể với ai đó là ngắn ngủi nhắm mắt rồi cũng đến, nhưng với tôi đó là khoảng thời gian dài. 5 tháng mưu sinh để được vài ba ngày bên gia đình. Sẽ rất khó, nếu ai không vững lòng tin.

5 tháng này rồi 5 tháng kia, ngày nối ngày và đã 17-18 năm nay ba phải sống cuộc sống như vậy. Là một người có gia đình nhưng khi đau ốm hay buồn bã, hoặc là vui vẻ hạnh phúc đi nữa, cũng chỉ có những người đồng nghiệp bên cạnh. Thế mà ba vẫn sống và vẫn khao khát nuôi dưỡng cuộc sống ấm no, vui vẻ cho con cái.

Khoảng thời gian người thủy thủ ấy mưu sinh bằng với số tuổi của đứa con gái đầu lòng- cái đứa mà ba hết mực yêu thương. Ba có thể ngồi hàng giờ giữa sương tuyết, thức xuyên đêm canh biển khơi, một li cà phê, một điếu thuốc... nuôi tôi ăn học 18 năm nay.

Khi tôi còn chưa đủ khả năng lo cho bản thân, nghĩa là ba còn phải hi sinh dài như vậy. Gánh nặng đó biết bao giờ mới trả được. Nhủ lòng mạnh mẽ lên vì mình còn đứa em gái nữa, phải ráng mà học thì sau này mới làm được chức này chức nọ, khỏi phải khổ cực như ba má bây giờ.

"Chỉ khi con làm xếp họ, thì con mới không khổ như ba"- câu nói đó của ba sẽ là hành trang đi cùng tôi suốt cuộc đời. Và mỗi khi làm gì đó, mỗi lần sắp gục ngã, tôi luôn nghĩ về ba, đó là động lực để bản thân không bao giờ lùi bước.

Và ít ngày nữa tôi cũng sẽ xa nhà, thật sự rất buồn. Từ nhỏ đến giờ tôi có khi nào đi xa và phải sống cuộc sống tự lập. Nhưng tôi tin mình sẽ làm được. Ba có thể làm, tại sao tôi không? Nguy hiểm thì có thật đấy, nhưng khó khăn chỉ là do bạn tưởng tượng ra. Tôi chỉ 4 năm xa nhà thôi, còn ba đã 18 năm nay, đã bao giờ được nghe một lời than vãn. Động lực lớn nhất khiến tôi thành công trong mọi việc là nụ cười của ba.

"Ra Huế con sẽ đi làm"- tôi nói với ba vậy. Tôi biết trước ba sẽ không cho nhưng lại không muốn tiêu đồng tiền khổ cực của ba thêm nữa. Nếu có thể sẽ đi làm, thử cảm giác khó thế nào khi kiếm tiền, để biết thương ba má hơn mà sống mà lo học hành.

Khi trưởng thành tôi sẽ tự lo cho bản thân, và ba má chỉ cần lo cho em, gánh nặng cuộc sống sẽ phần nào được vơi bớt. Tôi hứa với bản thân sẽ không làm ba phải buồn.

Chi còn vài tiếng nữa tôi sẽ được gặp ba, gặp nụ cười hiền hậu như bao lần nhưng sao lòng tôi vẫn háo hức lắm. Xe vẫn bon bon chạy, có một đứa con gái vẫn loay hoay - cái đứa cả chiều không ngủ vì hóng hớt đến Quy Nhơn. Cầu mong ba sẽ cười mãi như vậy, để tôi có nghị lực sống tốt hơn.

7-8 năm rồi tôi mới quay lại đất Qui Nhơn, quay lại miền đất với những kỉ niệm về người ba ấy. Có lẽ đây là sinh nhật đầu tiên tôi xa nhà nhưng bù lại đầy đủ tình thương. Trên boong tàu ấy, đang có một dáng cao cao và ba dáng thấp dần đều, dáng người cao cao ấy sẽ che chở cho ba cái dáng nhỏ bé còn lại trước mọi hoàn cảnh.

Ba con người ấy đang thầm ước những gì vui vẻ và hạnh phúc sẽ đến với người ba đang thổi nến sinh nhật dù đã qua hơn 1 tháng rồi... nhưng tôi thừa biết ba vẫn sẽ vui.

Theo Thao Pu (Khám phá)
sự kiện Tâm sự blog radio