Lạc giữa lòng thành phố

Chủ Nhật, ngày 01/09/2013 10:08 AM (GMT+7)

Những khó khăn chưa quen khiến ta đôi lần kiệt sức, những bon chen của công việc khiến ta mất lòng tin đi nhiều.

Sáng sớm đi giữa lòng thành phố đã thấy người xe ngang dọc trên khắp các nẻo đường. Đông đúc, nhưng lòng ta cảm thấy trống trải. Một con bé hai mươi hai tuổi bắt đầu đi làm, chông chênh với những biến đổi của cuộc đời. Những cánh cửa, những ngã rẽ cứ liên tiếp mở ra, buộc ta phải lựa chọn. Mọi thứ mới mẻ, lạ lẫm, ta phân vân không biết đi đường nào, bối rối như cảm giác lạc giữa lòng thành phố.

Chạy xe qua những con đường nhỏ rợp bóng cây xanh, ta nhẹ nhõm hít thở bầu không khí trong lành hưởng chút yên bình hiếm hoi còn sót lại của buổi sớm. Đi làm trên con đường ấy, xa hơn nhưng ít ồn ào hơn. Xa hơn nhưng sẽ tận hưởng được chút dư vị của ban mai. Cây cối uốn mình dưới những hạt mưa đêm qua còn nằm lại, vài giọt tí tách nhỏ lên tay, bắn lên mặt ta, mát lạnh. Vẳng từ xa những âm thanh của một góc phố xá ồn ào. Đường nhỏ nhưng riêng mình ta nên cảm thấy thênh thang.

Đi làm, chỉ yêu cảm giác nhởn nhơ vào buổi sáng hay những chiều muộn nắng chiếu xiên khoai qua tán lá phượng đã đoi chỗ ngả vàng. Những khó khăn chưa quen khiến ta đôi lần kiệt sức, những bon chen của công việc khiến ta mất lòng tin đi nhiều. Ta sợ có một ngày ta chỉ còn tin vào chính ta. Ta đi tìm bình yên trong những điều giản dị ấy.

Lạc giữa lòng thành phố - 1

Ta sợ có một ngày ta chỉ còn tin vào chính ta. Ta đi tìm bình yên trong những điều giản dị ấy (Ảnh minh họa)

Lạc giữa lòng thành phố.

Ta đi loanh quanh qua những con phố chỉ vừa mới biết tên. Vòng xe qua những vòng xuyến mà ta chẳng biết hướng nào mình cần rẽ. Ta đi theo người, chạy theo những lối mòn của cuộc sống. Vô định. Ta cứ đi, rồi lại mông lung hoài với câu hỏi: Liệu đó có đúng là con đường mà ta nên đi? Ta lạc trong những bộn bề của cuộc sống.

Hai mươi hai tuổi, ta đã đôi lần hối hận. Ta đã không dám chọn khối mà ta muốn học. Ta đã không dám chọn ngành mà ta yêu thích. Ta đã không dám thi vào trường đại học mà ta muốn thi. Ta ít niềm tin. Ta sợ thất bại. Ta dao động trước ý kiến của người khác. Đam mê chưa đủ, và ta từ bỏ. Ta sống như hàng triệu con người ngoài kia. Ta an ủi mình với ý nghĩ: Trong cuộc sống này mấy ai làm được công việc mà mình yêu thích? Mấy ai làm được công việc mình yêu thích mà có thể duy trì được trọn vẹn niềm đam mê đó đến cuối cuộc đời? Ta đã từ bỏ công việc mà ta đam mê thì ta cần cố gắng làm tốt nhất công việc hiện tại. Ta học cách yêu nó, nó sẽ yêu lại ta. Còn nếu cuộc sống này không công bằng như thế thì ta hãy cứ tin ta vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều thời gian để tự mình tìm kiếm. Đến một lúc nào đó, ta sẽ rẽ đúng đường.

Lạc giữa lòng thành phố.

Ta vòng qua vòng lại con đường đó đến vài lần. Ta trở đi trở lại trong những lối mòn loanh quanh của cuộc sống. Ta hỏi người chỉ đường gió mình. Cũng có người nhiệt tình, có người không. Ta cảm ơn học và lại bước đi. Có thể ta sẽ tiếp tục lạc đường nhưng rồi ta nhất định sẽ tìm thấy nơi mà mình cần đến. Thành phố rồi đến lúc nhỏ lại. Và ta sẽ nhớ những nơi ta đã từng qua, những người ta đã từng gặp. Ta sẽ biết nhiều hơn và ghi nhớ những khoảnh khắc đó. Những khoảnh khắc đi lạc để rồi phát hiện ra một con đường mới, những điều mới, thú vị hơn…

Theo Trịnh Trần (Khampha.vn)
sự kiện Tình yêu nữ giới