Khổ sở vì lấy chồng kém 7 tuổi

Thứ Ba, ngày 27/08/2013 08:16 AM (GMT+7)

Giờ tôi già xấu đi, anh bắt đầu tỏ thái độ hờ hững và lúc nào cũng dọa ly hôn.

Duyên số run rủi thế nào để mãi tới năm 25 tuổi, tôi mới quen chàng thanh niên mới lớn 18 tràn đầy sức sống và sự nhiệt tình. Học hết cấp III, cậu ấy không thi đại học và vào học nghề sửa chữa ô tô, quyết định chọn đó là con đường lập nghiệp.

Ngay lập tức, tôi đã có thiện cảm và đánh giá anh chàng này như một người đàn ông bản lĩnh và có trách nhiệm. Suốt một năm trời, anh luôn nhiệt tình, chân thành theo đuổi tôi. Dù cũng có cảm tình với anh nhưng tôi sợ sự chênh lệch tuổi tác sẽ khiến anh anh chán tôi. Và tôi cũng sợ cả sự bồng bột của tuổi mới lớn làm anh dễ dàng thay đổi suy nghĩ nếu quyết định chọn tôi.

“Cái tuổi nó đuổi xuân đi” và cũng đến lúc tôi phải tìm cho mình một bến đỗ cuộc đời. Sự đeo đuổi suốt một năm trời của anh cùng với những tình cảm nồng thắm và cách thể hiện, suy nghĩ già dặn của anh đã làm cho tôi ngả lòng. Tôi đã chấp nhận làm người yêu của anh và chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân khi tôi vừa tròn tuổi 27.

Những năm đầu khi mới lấy nhau, cuộc sống của chúng tôi vô cùng hạnh phúc, đặc biệt là khi đón chào bé trai đầu lòng. Anh chăm chỉ làm ăn kiếm tiền, dù đôi lúc tính trẻ con vẫn chưa thể hết được thế nhưng với tôi như thế là đã quá mãn nguyện. Đôi lúc, tôi vẫn phải chỉ bảo cho anh cách đối nhân xử thế, cách chăm lo cho gia đình và cũng có khi phải nịnh nọt, chiều chuộng anh mới mong giữ “lửa” cho tình cảm vợ chồng.

Thế nhưng, cuộc sống không phải lúc nào cũng như mình mong đợi. Ngoài 30, tôi đã bộc lộ những khiếm khuyết của tuổi tác. Mỗi lần gia đình tôi đi chơi, sánh bước với anh mà không ai bảo đó là chồng tôi bởi anh quá trẻ. Đôi lúc, tôi tự an ủi mình vì đã có cậu con trai kháu khỉnh nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi thấy sự chênh lệch quá lớn giữa hai vợ chồng.

Khổ sở vì lấy chồng kém 7 tuổi - 1

Tôi cam lòng chịu đựng con đường tôi đã lựa chọn (Ảnh minh họa)

Từ khi cậu con trai biết đi, anh bắt đầu chểnh mảng việc gia đình, giao du, nhậu nhoẹt với đám bạn ở xưởng sửa chữa ô tô quên ngày quên đêm. Hết tháng, anh mang tiền về đưa cho tôi coi như đó là nghĩa vụ, có khi cả tháng cũng chẳng buồn ngó ngàng tới vợ con. Tôi có mở lời nhắc nhở là anh lại bảo “dạy khôn”, dọa ly hôn với tôi nếu cảm thấy sống không hợp. Tôi chi còn biết đờ đẫn người, cam chịu cho số phận lấy chồng ít hơn quá nhiều tuổi.

Dần dần, vợ chồng tôi trở nên xa cách, một khoảng cách đúng như ngày đầu yêu anh tôi  đã lường trước sự việc. Tuổi tác, lối sống giữa hai chúng tôi khác nhau quá xa. Tôi cần một gia đình, sự quan tâm của chồng cùng gánh vác việc nhà và nuôi dạy con cái. Còn anh, chỉ mới hơn 20 tuổi, vẫn còn ở độ tuổi ăn chơi, chạy theo sở thích riêng của bản thân và đặc biệt suy nghĩ vẫn còn vô cùng nông cạn. Mỗi lần xảy ra cãi vã, anh lại dọa bỏ tôi và dường như chỉ có cách đó mới khiến chồng tôi thỏa mãn tính gia trưởng, chèn ép vợ “già” đuối thế.

Sống trong sự câm lặng mỗi lần chồng đòi chia tay, tôi chỉ còn biết ngậm ngùi và ngẫm cho những quyết định dại dột, nông cạn của mình khi lấy chồng kém tới gần chục tuổi. Thương cậu con trai nhỏ, tôi chỉ còn biết dằn lòng cam chịu con đường mà tôi đã lựa chọn. Tôi đã bỏ ngoài tai tất cả, sống trong sự cô đơn của một người phụ nữ “có chồng hờ hững cũng như không” để hy sinh cho tình yêu bé nhỏ của cuộc đời mình. Tự sâu thẳm trong tim, tôi vẫn còn rất yêu anh và không hề muốn cuộc hôn nhân đổ vỡ.

Liệu anh có nhìn lại và có thấu hiểu cho trái tim, nỗi lòng của người vợ “thấp cổ bé họng”?

Theo Lệ Thu (Khampha.vn)
sự kiện Những chuyện gia đình
Báo lỗi nội dung