Con dâu rầu vì Tết

Thứ Ba, ngày 05/02/2013 00:11 AM (GMT+7)

Từ sáng đến tối, hết nấu nướng, dọn dẹp lại rửa đống bát đũa chất chồng chất đống

Ngày còn bé, tôi rất thích Tết. Tôi thích những ngày cận Tết, được theo bố đi chợ mua đào, mua quất hay được mẹ mua cho những tấm áo mới, dép mới diện trong những ngày Tết.

Lớn lên, tôi đi học xa nhưng mỗi lần Tết về, lòng tôi lại tràn ngập những cảm xúc rất lạ. Vì sau nửa năm xa quê đi học nơi xứ người, tôi lại được trở về, đoàn tụ với gia đình bên mâm cỗ ấm cúng ngày Tết.

Rồi khi đi làm, tôi cũng rất háo hức mỗi lần đón Tết. Tôi sẽ trở về nhà, hăm hở giúp mẹ vo gạo, đãi đỗ, rửa lá dong… dù thời tiết rét căm căm nhưng tôi vẫn rất vui vẻ làm công việc đó, không hề ca thán một lời.

Nhưng kể từ ngày tôi đi lấy chồng, chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp Tết đến, tôi lại sợ hãi vô cùng, nhất là khi phải đối mặt với những công việc không tên ở gia đình chồng.

Có lẽ tôi sợ Tết cũng là do từ khi về làm dâu, tôi chịu rất nhiều áp lực. Tôi làm gì, mẹ chồng cũng kèm cặp, soi mói. Rồi những ngày Tết lại đầu tắt mặt tối trong bếp, nấu nướng mời họ hàng, anh em. Ăn uống xong xuôi, người người về hết, để tôi lại một mình với đống bát đũa chất chồng chất đống.

Khi rửa bát đũa, tay chưa kịp khô thì bố mẹ chồng lại giục tôi sang nhà hàng xóm chúc Tết, mặc dù có những người tôi chỉ biết sơ sơ và cũng có những người tôi chưa nói chuyện bao giờ. Gặp gỡ, chuyện trò xã giao đã mệt, đằng này nói chuyện với những người mình không quen biết càng khiến tôi cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi.

Con dâu rầu vì Tết - 1

Cứ mỗi lần trở về từ nhà bố mẹ chồng, tôi cảm thấy rất mệt mỏi (Ảnh minh họa)

Tôi cũng góp ý với chồng nên thưa chuyện với bố mẹ, rằng hãy để vợ chồng mình làm việc một cách tự nguyện, được chủ động quyết định, cũng như được chia sẻ công việc trong gia đình… nhưng năm nào cũng như năm nào, tôi nói gì thì nói còn ý kiến của bố mẹ chồng và chồng vẫn là trên hết.

Mỗi lần ăn Tết với bố mẹ chồng trở về, toàn thân tôi lại mệt mỏi rã rời nhưng hơn hết vẫn là nỗi buồn sâu thẳm trong lòng... đó là không nhận được sự cảm thông, chia sẻ của mọi người.

Tôi tự vấn bản thân mình rằng, tại sao tôi đã trưởng thành, đã có gia đình riêng mà tôi vẫn phải làm những điều mình không thích, không muốn, chỉ để cho thỏa mãn những yêu cầu, mong muốn của gia đình mỗi dịp Tết đến xuân về? Tại sao tôi cũng đi làm kiếm tiền ngang ngửa chồng nhưng tôi lại phải gánh hết công việc gia đình, đặc biệt là trong dịp Tết. Tại sao có biết bao người trong gia đình nhưng không một ai mó tay giúp đỡ tôi một phần công việc nhà?

Khi đọc bài viết “Tết đến, dâu Tây hãi, dâu Ta sợ”, tôi như thấy hình ảnh lầm lũi của mình trong đó. Tôi, một người phụ nữ Việt Nam đã trải qua hơn 30 cái Tết và hơn 5 năm ăn Tết cùng gia đình chồng nhưng tôi cũng không thể chấp nhận được sự bất công, bất bình đẳng trong gia đình mình, huống gì là một cô dâu Tây, được sinh ra và dạy dỗ trong một đất nước bình đẳng, bình quyền.

Tôi thiết nghĩ, Tết là dịp được gặp gỡ và thể hiện tình cảm với người thân, là dịp được nghỉ ngơi, xả hơi sau một năm làm việc vất vả, tất cả gia đình cùng tụ họp, vui chơi, ăn uống… chứ không phải là dịp họ vục mặt trong bếp hay những chồng bát đũa chất đống…

Hơn nữa, cái gì chúng ta cũng nên làm từ cái tâm, chứ không nên bằng hình thức. Những ai chúng ta yêu quý, thương yêu thì nên đến chúc mừng năm mới, chia sẻ câu chuyện đầu năm, còn những người không quen biết, không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình thì cũng không nên câu nệ làm gì cho mệt, mà chắc gì họ đã vui khi tiếp mình?

Qua đây, tôi cũng muốn các ông chồng đọc được và thông cảm với người vợ của mình. Đừng bắt chị em phụ nữ phải cắm đầu cắm cổ vào bếp nấu nướng, lúc bầy ra mâm đã mệt mỏi, chằng buồn ăn… chứ chưa nói gì đến chuyện cảm nhận không khí vui vẻ, hạnh phúc trong gia đình ngày Tết.

Theo B. Nhung (Khampha.vn)
sự kiện Những chuyện gia đình