Triết lý “nói chuyện với con người”
Carlo Ancelotti bước vào tuyển Brazil với một cách quản lý đã được thử lửa ở những phòng thay đồ khó nhất châu Âu. Ông nói mình luôn cố gắng xây dựng quan hệ với “con người” trước, rồi mới đến “cầu thủ”, vì trong mắt ông, cầu thủ chỉ là một con người đang chơi bóng. Cách tiếp cận này từng giúp ông giữ yên phòng thay đồ Real Madrid đầy ngôi sao, nơi nhiều HLV khác vấp phải xung đột.
Ở Madrid, ông coi những trụ cột như Casemiro, Kroos, Modric, Benzema, Nacho là nguồn tạo nên bầu không khí, cá tính và sự lãnh đạo trong đội. Khi thế hệ ấy lần lượt rời đi, ông nhìn thấy bài toán tái tạo môi trường chiến thắng, không chỉ là thay thế chất lượng chuyên môn. Với ông, thành công luôn gắn với sự cân bằng giữa tài năng và không khí trong đội.
Chiến thuật là cuộc đối thoại, không phải mệnh lệnh
Ancelotti phản bác quan điểm cho rằng cầu thủ Real Madrid không thích tuân theo chiến thuật. Ông khẳng định đội bóng của mình luôn có kế hoạch rõ ràng, và hai chức vô địch châu Âu trong bốn năm là minh chứng. Điểm khác biệt nằm ở cách ông xây dựng chiến lược: không áp đặt, mà trao đổi.
Ông kể cả trong trận chung kết châu Âu, ý tưởng chiến thuật vẫn được đem ra bàn với cầu thủ. Ông không muốn “những người lính” chỉ biết làm theo lệnh, mà muốn những người hiểu và tin vào điều mình làm. Nhiều điều chỉnh chiến thuật trong sự nghiệp của ông xuất phát từ gợi ý của cầu thủ, như việc để Pirlo lùi xuống đá thấp ở Milan theo chính đề xuất của tiền vệ này.
Đưa tinh thần đó vào tuyển Brazil
Ở đội tuyển Brazil, Ancelotti tiếp tục đặt trọng tâm vào bầu không khí trong đội. Sau 10 trận cầm quân, ông nói điều quan trọng nhất là môi trường trong phòng thay đồ. Ông quan sát cách cầu thủ Brazil sinh hoạt: cùng văn hóa, cùng niềm tin tôn giáo, nói chuyện với nhau, chơi bài với nhau, ít cắm mặt vào điện thoại khi ở cùng đội. Ông cho rằng tình cảm dành cho màu áo đội tuyển là điểm rất khác so với môi trường câu lạc bộ.
Chính nền tảng đó giúp ông tin mình có thể xây dựng một tập thể gắn kết. Ông nhấn mạnh người Brazil “rất yêu đội tuyển, yêu chiếc áo”, và mỗi khi đội tuyển thi đấu trên sân nhà, mọi thứ gần như dừng lại. Với một HLV quen làm việc trong môi trường đòi hỏi cao như Real Madrid, việc gặp một tập thể có sẵn sự gắn bó và niềm tự hào là lợi thế lớn.
Nhìn Real Madrid để hiểu cách ông xử lý quyền lực
Dù đã rời Real, Ancelotti vẫn theo dõi đội bóng cũ và thừa nhận mùa giải hiện tại “không tốt”. Ông nghe tin đồn về khả năng Mourinho trở lại và gọi đó là “người bạn lớn”, tin rằng Mourinho có thể làm tốt ở Madrid. Khi nói về ban lãnh đạo Real, Ancelotti cho rằng đây là câu lạc bộ hiểu rất rõ vấn đề chuyển giao thế hệ và tầm quan trọng của việc xây dựng lại môi trường trong đội.
Trải nghiệm đó giúp ông bước vào Brazil với nhận thức rõ ràng: danh tiếng và lịch sử không tự sinh ra bầu không khí chiến thắng. Nó phải được nuôi dưỡng mỗi ngày, từ những người có cá tính trong phòng thay đồ đến cách HLV đối thoại với họ.
Vòng tròn khép lại ở World Cup
Trên cương vị trợ lý cho Arrigo Sacchi, Ancelotti từng dự World Cup 1994 cùng tuyển Ý và thua Brazil trên chấm phạt đền ở trận chung kết tại Mỹ. Ba thập kỷ sau, ông trở lại sân khấu World Cup ở Bắc Mỹ, lần này trên ghế HLV trưởng của chính Brazil. Ông gọi việc Ý vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp là “không thể tin nổi” và tin rằng nhiều người Ý sẽ chuyển sang ủng hộ Brazil.
Sau 34 năm làm HLV, đây là lần đầu ông dẫn dắt một đội tuyển quốc gia. Ông không né tránh sức ép, coi trách nhiệm phải tranh vô địch cùng Brazil là một vinh dự, nhưng cũng hiểu rất rõ đánh giá cuối cùng về công việc của mình sẽ chỉ dựa trên kết quả của đội tuyển tại World Cup.