8 triệu bảng/năm & quyền lực tối thượng: Marco Silva sẽ chọn ai?

Cháy vé Al Nassr đấu Al Hilal: Ronaldo kêu gọi fans, lịch sử gọi tên ai?

U17 Qatar “cứu” chính mình, đẩy U17 Việt Nam vào thế khó giải châu Á

Xuân Hiểu

Tottenham: từ hỗn loạn dài hạn đến canh bạc ngắn hạn trụ hạng

Chuỗi quyết định sai và cú rơi lịch sử

Mùa giải hiện tại của Tottenham được đặt cạnh những chuẩn mực tệ hại nhất trong lịch sử bóng đá Anh, xét trên nền tảng tài chính và kỳ vọng mà họ sở hữu. Câu hỏi “bắt đầu từ đâu” có nhiều đáp án: giai đoạn thắt chặt chi tiêu khi xây sân mới, việc sa thải Mauricio Pochettino chỉ năm tháng sau trận chung kết Champions League 2019, hay chuỗi bổ nhiệm HLV bị đánh giá là sai lầm, mở đầu với José Mourinho và kết thúc bằng triều đại 44 ngày của Igor Tudor.

Song song với đó là biến động thượng tầng, khi gia đình Lewis loại Daniel Levy khỏi vị trí quyền lực đầu mùa này. Tất cả tạo nên một bối cảnh bất ổn kéo dài, trong đó mỗi quyết định ở cấp lãnh đạo đều để lại dư chấn trên sân cỏ.

Đội hình vỡ vụn và lối chơi tắc nghẽn

Hệ quả dễ thấy nhất là một đội hình bị bào mòn. Chỉ Mathys Tel không nghỉ trận nào vì chấn thương trong số các cầu thủ gắn bó trọn mùa. Phần còn lại liên tục vắng mặt, khiến mọi kế hoạch nhân sự bị phá vỡ. Dư âm từ thời Ange Postecoglou vẫn còn, khi chuỗi chấn thương từng được gắn với giáo án tập luyện cường độ cao, và xu hướng này tiếp tục sau khi ông rời đi.

Hàng công là điểm nghẽn lớn. Tottenham trải qua những trận đấu gần như không tạo được cơ hội. Thất bại 0-1 trước Chelsea trên sân nhà với xG 0,05, rồi trận thua 1-4 trước Arsenal với xG 0,07 cho thấy mức độ bế tắc. James Maddison và Dejan Kulusevski chưa đá phút nào mùa này vì chấn thương đầu gối, Xavi Simons sau đó cũng gia nhập danh sách vắng mặt, khiến đội bóng mất sạch nguồn sáng tạo.

Trong bối cảnh đó, thành tích sân nhà tụt dốc. Sau vòng đấu Burnley hòa Aston Villa, không đội nào ở Premier League kiếm ít điểm trên sân nhà hơn Tottenham. Điều này khiến Tottenham Hotspur Stadium trở thành gánh nặng thay vì lợi thế.

De Zerbi và bài toán sống còn trong vài trận

Giữa bức tranh u ám, sự xuất hiện của Roberto De Zerbi mang lại chút thay đổi. Ông được xem là HLV đầu tiên mùa này khiến tập thể Spurs vận hành tốt hơn, giúp đội giành 8 điểm trong 12 điểm gần nhất. Con số đó đủ để kéo Tottenham trở lại thế chủ động trong cuộc đua trụ hạng.

Hiện tại, Nottingham Forest và Leeds đã an toàn, đối thủ duy nhất của Spurs là West Ham. Trận hòa Leeds khiến Tottenham bỏ lỡ cơ hội nới rộng cách biệt, nhưng họ vẫn nắm quyền tự quyết. Nếu West Ham thua Newcastle, một chiến thắng trước Chelsea sẽ giúp Spurs trụ hạng. Nếu West Ham hòa, một điểm tại Stamford Bridge gần như đủ nhờ hiệu số.

Mùa trước, đội của Postecoglou đứng thứ 17 với 38 điểm trong bối cảnh mốc an toàn chỉ là 26. Năm nay, mốc dự kiến khoảng 40 điểm, nhưng Tottenham có thể chỉ cần thêm một chiến thắng nữa. Opta hiện đánh giá họ chỉ còn 18,70% nguy cơ xuống hạng, trong khi West Ham là 81,30%. Ba trận đấu được xem là sẽ định đoạt:

Newcastle – West Ham ngày 17/5,

Chelsea – Spurs ngày 19/5,

Và lượt cuối 24/5 với hai cặp Spurs – Everton, West Ham – Leeds.

1
506 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Trang Võ

Kỳ World Cup 2026 chưa khởi tranh nhưng đời sống hậu trường của các ngôi sao đã sớm nóng lên. Trong đó, chuyện tình giữa Jude Bellingham và người mẫu Ashlyn Castro đang trở thành tâm điểm, không chỉ vì sự chênh lệch tuổi tác mà còn bởi những lời đồn bủa vây cô gái 28 tuổi này.

Người đẹp luôn xuất hiện bên gia đình Bellingham

Ashlyn Castro thường xuyên có mặt trên khán đài trong các trận đấu của Real Madrid. Cô từng được bắt gặp ngồi cạnh mẹ của Bellingham, bà Denise, ở sân Bernabeu. Mối quan hệ này không dừng lại ở bóng đá, khi cả ba tiếp tục cùng nhau xuất hiện tại Madrid Open. Dù từng rộ tin bà Denise nghi ngại về thân thế bạn gái con trai, các nguồn tin đều khẳng định giữa hai người vẫn giữ được sự hòa thuận.

Quá khứ tình ái gây tranh cãi

Đằng sau vẻ ngoài quyến rũ, Castro bị không ít người gắn mác “đeo bám người nổi tiếng”. Cô từng có quan hệ tình cảm với diễn viên Michael B. Jordan, rồi sau đó là hai cầu thủ bóng rổ LaMelo Ball và Terance Mann. Trên mạng xã hội, từng xuất hiện thông tin cô tìm cách xóa bớt dấu vết, trong đó có việc Neymar và Jamie Foxx đã theo dõi tài khoản của mình từ lâu.

Nỗ lực kiểm soát hình ảnh trước World Cup

Nhiều fan cho rằng Bellingham chỉ là “mục tiêu tiếp theo” trong danh sách những người đàn ông nổi tiếng và giàu có của Castro, đến mức sự hiện diện thường xuyên của bà Denise được xem như cách bảo vệ con trai khỏi rắc rối. Tuy vậy, gia đình Bellingham được cho là đã nắm rõ các lời đồn và chủ động nhờ người quen trong giới truyền thông hỗ trợ “làm sạch” hình ảnh cho Castro, kể cả chuyện cô từng xích mích bạn bè vì quỵt tiền thuê nhà.

Xem thêm
+7
0
167 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Bi kịch lớn nhất gọi tên Baggio ở World Cup 1994

Ở Rose Bowl ngày 17 tháng 7 năm 1994, Brazil và Italy hòa 0-0 sau 120 phút, rồi Brazil thắng 3-2 trên loạt luân lưu trong trận chung kết World Cup đầu tiên được định đoạt bằng những cú đá 11 mét. Baggio là người thực hiện lượt sút cuối của Italy và bóng bay vọt xà, tạo nên một hình ảnh bị giữ lại suốt nhiều thập kỷ mỗi khi người ta nhắc về World Cup 1994. 

Nhưng đó không phải sai lầm của một mình Baggio

Trước khi anh bước lên chấm phạt đền, Italia đã hỏng hai lượt sút của Franco Baresi và Daniele Massaro. Nghĩa là Baggio không đánh rơi chiếc cúp một mình. Anh chỉ là người đứng ở khoảnh khắc tàn nhẫn nhất, nơi cả một hành trình bị nén lại trong một cú vung chân.

Chính vì thế, cú hỏng của Baggio đau hơn mức thông thường: nó biến ngôi sao lớn nhất của Italia thành tội đồ, là sự thất vọng của cả đất nước, khiến nỗi buồn u ám bám theo trong một khoảng thời gian rất dài về sau. 

Cả giải đấu thăng hoa đổi lại là nỗi đau vô bờ bến

Boberto Baggio ghi 5 bàn ở World Cup 1994. Tại các trận knock-out, anh đã có một màn trình diễn siêu việt. Baggio ghi cú đúp trước Nigeria để cứu Italia trong thế bị dẫn bàn và còn chơi với cơn đau gân Achilles, rồi ghi bàn quyết định vào lưới Tây Ban Nha, sau đó lập cú đúp trước Bulgaria ở bán kết. FIFA sau đó trao cho anh Quả bóng bạc của giải đấu.

Một cầu thủ gánh đội tuyển đi qua ba trận sinh tử như vậy, rồi lại bị cả thế giới nhớ nhiều nhất vì một cú đá hỏng, đó mới là phần cay đắng nhất của câu chuyện. Nhưng đó cũng là sự nghiệt ngã của bóng đá, trớ trêu của số phận khi sau cùng Azzurri là những người nhận thất bại.

Sự dang dở của một huyền thoại vĩ đại

Baggio bước vào trận chung kết với vị thế biểu tượng của bóng đá Italia và rời sân với bức ảnh ám ảnh nhất sự nghiệp. Trang báo Britannica ghi nhận anh là một trong những cầu thủ lớn nhất lịch sử Italia từ trước đến nay, còn BBC xem cú sút hỏng ấy là một trong những khoảnh khắc không thể quên trong lịch sử các VCK World Cup. Vết cắt ấy còn đi theo anh ấy rất lâu về sau này.

Năm 2019, Baggio thừa nhận với ANSA rằng đến tận lúc đó bản thân vẫn ngủ không ngon mỗi ngày vì sai lầm năm xưa. Một nỗi đau kéo dài 25 năm đủ để nói rằng ký ức Rose Bowl không hề khép lại sau tiếng còi mãn cuộc. 

Với CĐV Azzurri, điều day dứt nhất nằm ở chỗ Baggio xứng đáng nhận được nhiều hơn

World Cup 1994 không chỉ để lại hình ảnh quả bóng bay lên trời California. Nó còn để lại hình ảnh một thiên tài kéo đội tuyển đi qua nghịch cảnh, rồi gục xuống đúng ở thời khắc quan trọng nhất. Bóng đá vẫn nghiệt ngã theo cách như thế: có người chơi chưa chắc hay hơn nhưng lại chiến thắng, còn người mang nhiều cảm xúc nhất nhưng lại nhận về số phận nghiệt ngã nhất.

Và chính vì vậy, cú hỏng penalty của Roberto Baggio vẫn sống mãi trong ký ức Italia, không phải như một lỗi lầm đơn lẻ, mà như vết thương đẹp và buồn nhất của cả một thế hệ yêu bóng đá thời điểm bấy giờ.

Xem thêm
0
155 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Triết lý “nói chuyện với con người”

Carlo Ancelotti bước vào tuyển Brazil với một cách quản lý đã được thử lửa ở những phòng thay đồ khó nhất châu Âu. Ông nói mình luôn cố gắng xây dựng quan hệ với “con người” trước, rồi mới đến “cầu thủ”, vì trong mắt ông, cầu thủ chỉ là một con người đang chơi bóng. Cách tiếp cận này từng giúp ông giữ yên phòng thay đồ Real Madrid đầy ngôi sao, nơi nhiều HLV khác vấp phải xung đột.

Ở Madrid, ông coi những trụ cột như Casemiro, Kroos, Modric, Benzema, Nacho là nguồn tạo nên bầu không khí, cá tính và sự lãnh đạo trong đội. Khi thế hệ ấy lần lượt rời đi, ông nhìn thấy bài toán tái tạo môi trường chiến thắng, không chỉ là thay thế chất lượng chuyên môn. Với ông, thành công luôn gắn với sự cân bằng giữa tài năng và không khí trong đội.

Chiến thuật là cuộc đối thoại, không phải mệnh lệnh

Ancelotti phản bác quan điểm cho rằng cầu thủ Real Madrid không thích tuân theo chiến thuật. Ông khẳng định đội bóng của mình luôn có kế hoạch rõ ràng, và hai chức vô địch châu Âu trong bốn năm là minh chứng. Điểm khác biệt nằm ở cách ông xây dựng chiến lược: không áp đặt, mà trao đổi.

Ông kể cả trong trận chung kết châu Âu, ý tưởng chiến thuật vẫn được đem ra bàn với cầu thủ. Ông không muốn “những người lính” chỉ biết làm theo lệnh, mà muốn những người hiểu và tin vào điều mình làm. Nhiều điều chỉnh chiến thuật trong sự nghiệp của ông xuất phát từ gợi ý của cầu thủ, như việc để Pirlo lùi xuống đá thấp ở Milan theo chính đề xuất của tiền vệ này.

Đưa tinh thần đó vào tuyển Brazil

Ở đội tuyển Brazil, Ancelotti tiếp tục đặt trọng tâm vào bầu không khí trong đội. Sau 10 trận cầm quân, ông nói điều quan trọng nhất là môi trường trong phòng thay đồ. Ông quan sát cách cầu thủ Brazil sinh hoạt: cùng văn hóa, cùng niềm tin tôn giáo, nói chuyện với nhau, chơi bài với nhau, ít cắm mặt vào điện thoại khi ở cùng đội. Ông cho rằng tình cảm dành cho màu áo đội tuyển là điểm rất khác so với môi trường câu lạc bộ.

Chính nền tảng đó giúp ông tin mình có thể xây dựng một tập thể gắn kết. Ông nhấn mạnh người Brazil “rất yêu đội tuyển, yêu chiếc áo”, và mỗi khi đội tuyển thi đấu trên sân nhà, mọi thứ gần như dừng lại. Với một HLV quen làm việc trong môi trường đòi hỏi cao như Real Madrid, việc gặp một tập thể có sẵn sự gắn bó và niềm tự hào là lợi thế lớn.

Nhìn Real Madrid để hiểu cách ông xử lý quyền lực

Dù đã rời Real, Ancelotti vẫn theo dõi đội bóng cũ và thừa nhận mùa giải hiện tại “không tốt”. Ông nghe tin đồn về khả năng Mourinho trở lại và gọi đó là “người bạn lớn”, tin rằng Mourinho có thể làm tốt ở Madrid. Khi nói về ban lãnh đạo Real, Ancelotti cho rằng đây là câu lạc bộ hiểu rất rõ vấn đề chuyển giao thế hệ và tầm quan trọng của việc xây dựng lại môi trường trong đội.

Trải nghiệm đó giúp ông bước vào Brazil với nhận thức rõ ràng: danh tiếng và lịch sử không tự sinh ra bầu không khí chiến thắng. Nó phải được nuôi dưỡng mỗi ngày, từ những người có cá tính trong phòng thay đồ đến cách HLV đối thoại với họ.

Vòng tròn khép lại ở World Cup

Trên cương vị trợ lý cho Arrigo Sacchi, Ancelotti từng dự World Cup 1994 cùng tuyển Ý và thua Brazil trên chấm phạt đền ở trận chung kết tại Mỹ. Ba thập kỷ sau, ông trở lại sân khấu World Cup ở Bắc Mỹ, lần này trên ghế HLV trưởng của chính Brazil. Ông gọi việc Ý vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp là “không thể tin nổi” và tin rằng nhiều người Ý sẽ chuyển sang ủng hộ Brazil.

Sau 34 năm làm HLV, đây là lần đầu ông dẫn dắt một đội tuyển quốc gia. Ông không né tránh sức ép, coi trách nhiệm phải tranh vô địch cùng Brazil là một vinh dự, nhưng cũng hiểu rất rõ đánh giá cuối cùng về công việc của mình sẽ chỉ dựa trên kết quả của đội tuyển tại World Cup.

Xem thêm
1
115 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

World Cup luôn là sân khấu khắc nghiệt nhất của bóng đá thế giới. Với nhiều cầu thủ trẻ, việc được góp mặt tại giải đấu đã là giấc mơ lớn. Nhưng có những cái tên còn làm được nhiều hơn thế: ghi bàn khi chưa bước qua tuổi đôi mươi và lập tức đi vào lịch sử.

Dưới đây là 10 cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn tại World Cup nam.

10. Martin Hoffmann – 19 tuổi 88 ngày
Hoffmann ghi bàn cho Đông Đức vào lưới Chile tại World Cup 1974. Đó là dấu ấn hiếm hoi nhưng đáng nhớ của bóng đá Đông Đức ở sân chơi lớn nhất hành tinh.

9. Divock Origi – 19 tuổi 65 ngày
Tại World Cup 2014, Origi ghi bàn quyết định giúp Bỉ đánh bại Nga. Pha lập công ấy đến trong giai đoạn thế hệ vàng của bóng đá Bỉ bắt đầu khẳng định vị thế.

8. Julian Green – 19 tuổi 25 ngày
Green ghi bàn cho Mỹ vào lưới Bỉ ở vòng 16 đội World Cup 2014. Dù đội tuyển Mỹ không thể lội ngược dòng, khoảnh khắc ấy vẫn giúp anh có tên trong lịch sử.

7. Lionel Messi – 18 tuổi 357 ngày
Messi ghi bàn đầu tiên tại World Cup trong trận Argentina thắng Serbia & Montenegro 6-0 năm 2006. Đó là bước khởi đầu cho hành trình kéo dài qua nhiều kỳ World Cup, trước khi anh cùng Argentina vô địch năm 2022.

6. Dmitri Sychev – 18 tuổi 231 ngày
Sychev lập công cho Nga trong trận gặp Bỉ tại World Cup 2002. Khi ấy, anh được xem là một trong những tài năng trẻ sáng giá nhất của bóng đá Nga.

5. Nicolae Kovács – 18 tuổi 197 ngày
Kovács ghi bàn cho Romania vào lưới Peru tại World Cup 1930. Là một trong những cầu thủ nổi bật của giai đoạn đầu lịch sử World Cup, ông còn góp mặt ở cả ba kỳ giải đầu tiên.

4. Michael Owen – 18 tuổi 190 ngày
Owen ghi bàn đầu tiên tại World Cup trong trận Anh gặp Romania năm 1998. Giải đấu trên đất Pháp cũng là nơi tiền đạo trẻ này bước ra ánh sáng với tốc độ và khả năng dứt điểm sắc bén.

3. Gavi – 18 tuổi 110 ngày
Gavi là cái tên mới nhất lọt vào tốp đầu. Tiền vệ Tây Ban Nha ghi bàn trong chiến thắng 7-0 trước Costa Rica tại World Cup 2022, qua đó trở thành cầu thủ châu Âu trẻ nhất từng ghi bàn ở giải đấu.

2. Manuel Rosas – 18 tuổi 93 ngày
Rosas ghi bàn cho Mexico vào lưới Argentina tại World Cup 1930. Trước khi Pelé xuất hiện, ông từng là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn trong lịch sử World Cup.

1. Pelé – 17 tuổi 239 ngày
Đứng đầu danh sách vẫn là Pelé. Huyền thoại Brazil ghi bàn vào lưới Wales ở tứ kết World Cup 1958 khi mới 17 tuổi 239 ngày. Sau đó, ông tiếp tục lập hat-trick ở bán kết và ghi cú đúp trong trận chung kết, góp công lớn đưa Brazil vô địch.

Hơn sáu thập kỷ trôi qua, kỷ lục của Pelé vẫn chưa bị phá. Gavi, Messi hay Owen đều từng tạo nên những cột mốc đáng nhớ, nhưng chưa ai chạm tới chuẩn mực mà “Vua bóng đá” thiết lập ở tuổi 17. Trong một World Cup ngày càng khắt khe, kỷ lục ấy càng trở nên đặc biệt và có thể còn đứng vững trong nhiều năm nữa.

Xem thêm
0
74 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Cơ hội chấm dứt cơn khát danh hiệu Ngoại hạng Anh từ năm 2004 đang khiến Emirates trở thành điểm hẹn nóng nhất xứ sương mù. Khi Arsenal tiến gần tới ngôi vô địch, nhu cầu vào sân xem trực tiếp bùng nổ, đẩy giá vé các trận cuối mùa lên mức chưa từng thấy.

Một trận, giá bằng nửa mùa

Trận sân nhà cuối cùng gặp Burnley rạng sáng 19/5 được xem là tâm điểm. Theo SeatPick, đã có hơn 2.500 vé được rao bán lại, nhiều ghế hạng sang chạm ngưỡng giá bốn chữ số. Ngay cả ghế đơn cũng dao động từ 650 đến 1.200 bảng, mức giá gây choáng nếu đặt cạnh vé mùa của Arsenal. Gói vé mùa đắt nhất mùa 2025/26 là 2.112 bảng cho 23 trận, bao gồm 4 trận Champions League, trong khi gói rẻ nhất là 1.127 bảng, thấp hơn cả một số vé lẻ trận Burnley trên thị trường thứ cấp.

Rủi ro từ thị trường chợ đen

Giá vé leo thang kéo theo làn sóng mua bán qua kênh không chính thức, nhưng đây lại là lựa chọn đầy rủi ro. Arsenal và ban tổ chức Ngoại hạng Anh áp dụng chính sách bán lại rất nghiêm, người mua vé từ nguồn thứ cấp không được bảo đảm quyền vào sân trong ngày thi đấu. Điều này khiến cuộc săn vé trở nên căng thẳng, khi người hâm mộ phải cân nhắc giữa chi phí khổng lồ và nguy cơ bị từ chối ngay trước cổng Emirates.

Áp lực của một ngày có thể đi vào lịch sử

Sức nóng quanh trận Burnley còn đến từ bối cảnh đặc biệt: nếu Man City không thắng Crystal Palace trước đó và Arsenal hoàn tất nhiệm vụ trước đội đã xuống hạng, Emirates có thể chứng kiến một ngày lịch sử. Trong bầu không khí ấy, mỗi tấm vé không chỉ là chỗ ngồi trên khán đài, mà còn là cơ hội hiện diện tại khoảnh khắc được chờ đợi suốt hai thập kỷ.

Xem thêm
0
6,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật