Man United chi 2 tỷ bảng xây sân mới 100.000 chỗ, ngay sát Old Trafford

Tin chuyển nhượng: Liverpool giữ giá, Tottenham bất ổn, MU tăng tốc

Barca khép cánh cửa, Rashford liệu có cập bến Tottenham với giá hời?

Vũ Dân

Một trận thắng, một vai trò mới

Trước Haiti, Brazil thắng 3-0 và thoát khỏi cảm giác nặng nề sau trận mở màn chệch choạc trước Morocco. Trong bối cảnh đó, Matheus Cunha được đẩy lên đá trung phong tại Philadelphia, dù ở câu lạc bộ anh thường xuất phát ở cánh. Quyết định mang tính “chữa cháy” này lại trở thành điểm nhấn lớn nhất trên hàng công.

Cách di chuyển mở khóa hàng thủ Haiti

Cunha không chỉ ghi bàn mà còn góp phần thay đổi cách vận hành của Brazil. Anh thường xuyên lùi sâu nhận bóng, tự tạo ra tình huống dẫn tới bàn mở tỷ số rồi dứt điểm, với chút may mắn từ pha chạm người hậu vệ Hannes Delcroix. Bàn thứ hai đến từ một pha chạy chéo lưng hàng thủ Haiti và cú sút chân không thuận rất gọn, cho thấy khả năng xử lý trong không gian hẹp. Nhờ kiểu di chuyển này, Vinicius Jr và Raphinha có thêm khoảng trống để “nhảy múa” ở hai biên.

Màn thử vai số 9 và dấu hỏi phía trước

Dù vậy, đối thủ chỉ là một trong những đội có thứ hạng thấp nhất giải. Hai pha lập công này mới là bàn thứ hai và thứ ba của Cunha cho tuyển Brazil, dù anh từng nhiều lần được thử ở vị trí trung phong. Câu chuyện không chỉ nằm ở việc ghi bàn, mà là anh có đáp ứng được những yêu cầu của một trung phong “chuẩn mực” khi gặp các đội mạnh hơn hay không, từ việc làm điểm tựa, giữ bóng, đến khả năng thoát pressing.

Thử nghiệm chưa kịp chín đã có nguy cơ bị ngắt quãng

Ngay khi Cunha vừa có màn “thử vai” đáng chú ý, chấn thương của Raphinha lại có thể kéo anh rời khỏi vị trí trung phong. Nếu cầu thủ Barcelona phải nghỉ dài hơn, Carlo Ancelotti nhiều khả năng phải kéo Cunha trở lại cánh phải, cạnh tranh với Gabriel Martinelli hay Rayan. Khi đó, cuộc thử nghiệm Cunha ở vai trò số 9 có nguy cơ dừng lại trước khi kịp được kiểm chứng ở những trận đấu lớn hơn tại vòng knock-out.

Xem thêm
1
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một chiến thắng dễ, một cảm giác lửng lơ

Trước Haiti, Brazil thắng 3-0 trong thế trận dần giống một buổi tập. Ngay cả Carlo Ancelotti cũng không quá hào hứng, ông chủ động giảm bớt sự phấn khích khi nói về trận đấu. Trên sân, đội tuyển trình diễn đủ để khán giả hài lòng, nhưng không tạo ra cảm giác về một tập thể ở đẳng cấp cao nhất.

Đó là hình ảnh khá đúng với Brazil hiện tại: không yếu, nhưng cũng chưa chạm tới tầm “đáng sợ”. Họ có những khoảnh khắc chất lượng, song tổng thể vẫn thiếu sự áp đảo mà người ta từng gắn với chiếc áo vàng.

Những điểm sáng rời rạc

Trong bức tranh ấy, từng cá nhân vẫn nổi bật. Vinicius tiếp tục ghi bàn, thêm một pha bứt tốc dứt điểm quen thuộc mà anh đã làm nhiều lần ở cấp câu lạc bộ. Alisson không chỉ chắc chắn mà còn có một pha xoay người xử lý bóng đẹp mắt. Cặp trung vệ Gabriel và Marquinhos mang lại sự yên tâm. Bruno Guimaraes điều tiết tuyến giữa, cho thấy vì sao anh được nhiều đội bóng lớn theo đuổi.

Trên hàng công, Matheus Cunha có thể là phát hiện quan trọng. Anh ghi hai bàn theo hai kiểu khác nhau: một pha chớp thời cơ kiểu “kẻ săn mồi”, một cú dứt điểm căng, cao, giống những gì anh vẫn làm ở Manchester United. Khi tưởng như cơ hội đã trôi qua, Cunha vẫn kịp xoay chuyển tình thế, gợi ý một mẫu trung phong mà Brazil đang thiếu.

Những lỗ hổng khó che

Dù vậy, đội hình này không đồng đều. Một số vị trí đạt tầm thế giới, số khác chỉ ở mức trung bình. Điều đó khiến Brazil khó duy trì sức ép liên tục, dễ rơi vào những khoảng thời gian thi đấu nhạt nhòa, ngay cả trước đối thủ yếu như Haiti.

Chấn thương của Raphinha là ví dụ khác cho sự mong manh. Anh là người kéo giãn hàng thủ đối phương rất tốt, nhưng vừa khi thể hiện được vai trò thì phải rời sân. Mỗi khi Ancelotti tìm được một mảnh ghép hợp lý, một vấn đề mới lại xuất hiện.

Ancelotti và bài toán cân bằng

Trong bối cảnh đó, Ancelotti phải vừa khai thác điểm mạnh, vừa che bớt điểm yếu. Ông cần tận dụng những cá nhân như Vinicius, Alisson, Cunha, Bruno Guimaraes, đồng thời tìm cách để các mắt xích còn lại không trở thành gánh nặng. Ngay cả việc thay người cũng phải tính toán kỹ, như khi ông phải giải thích vì sao Rayan được tung vào sân trước Endrick.

Brazil dưới tay Ancelotti đang dần có thêm nhịp điệu, nhưng vẫn là một tập thể “nửa vời”: đủ tốt để thắng, chưa đủ hoàn thiện để gieo nỗi sợ. Họ giống một đội bóng đang trong quá trình lắp ráp, nơi từng chi tiết đã có chất lượng, nhưng bức tranh chung vẫn chưa thật sự liền mạch.

Một hành trình tích lũy thay vì bùng nổ

Điều tích cực nhất lúc này là cảm giác về đà tiến. Mỗi trận, Brazil lại có thêm một mảnh ghép: Vinicius duy trì phong độ, Cunha cho thấy bản năng ghi bàn, hàng thủ giữ được sự chắc chắn. Dù trận đấu đôi khi đủ nhàn để người xem quay sang nhìn điện thoại, đội tuyển vẫn đang tích lũy những bước nhỏ.

Brazil hiện không phải tập thể khiến đối thủ hoảng sợ ngay từ đường hầm, nhưng họ sở hữu đủ chất liệu để trở nên nguy hiểm nếu quá trình hoàn thiện tiếp tục. Đội bóng của Ancelotti đang đứng giữa hai thái cực, và hướng đi tiếp theo sẽ quyết định họ trở lại nhóm tinh hoa hay chấp nhận là một đội mạnh “vừa phải”.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Matheus Cunha không cần quá nhiều thời gian để lên tiếng trong màu áo Brazil. Trước Haiti, anh chỉ mất 36 phút để ghi 2 bàn, góp công lớn giúp đội bóng của Carlo Ancelotti thắng 3-0 và lấy lại nhịp sau trận hòa Morocco ở lượt mở màn. Với Brazil, nơi vị trí trung phong luôn chịu áp lực rất lớn, cú đúp của Cunha không chỉ là màn tỏa sáng cá nhân. Nó còn gợi ra lời giải mới cho hàng công áo vàng.

Cú đúp của một số 9 biết chọn chỗ

Bàn đầu tiên của Cunha đến ở phút 23, sau pha bóng Vinicius Junior khuấy đảo hàng thủ Haiti. Khi cú dứt điểm của Vinicius bóng bật ra, Cunha đã có mặt đúng lúc để đá bồi. Anh không đứng chờ bóng, cũng không cần một đường chuyền quá thuận lợi. Điều quan trọng là khả năng đọc tình huống và chọn đúng vị trí trong vòng cấm.

Đến phút 36, Cunha tiếp tục ghi bàn bằng một pha xử lý gọn gàng. Anh di chuyển vào khoảng trống sau lưng hàng thủ Haiti, nhận bóng rồi dứt điểm chính xác. Hai bàn thắng đều không quá hoa mỹ, nhưng rất có ý nghĩa với một trung phong: xuất hiện đúng chỗ, ra quyết định nhanh và kết thúc pha bóng hiệu quả.

Màn trình diễn chói sáng Cunha phù hợp với điều Brazil đang tìm kiếm. Anh không phải mẫu tiền đạo chỉ đứng trong vòng cấm chờ cơ hội. Cunha chịu khó di chuyển, kéo hậu vệ ra khỏi vị trí, hỗ trợ đồng đội ở tuyến hai và vẫn biết cách xuất hiện ở khu vực nguy hiểm. Khi Brazil có những cầu thủ biên giàu đột biến như Vinicius, Raphinha hay Martinelli, số 9 không chỉ cần ghi bàn. Người đó còn phải tạo khoảng trống, kết nối lối chơi và giúp hàng công vận hành mạch lạc hơn.

Lời giải thực dụng cho Ancelotti

Brazil có thay đổi đáng chú ý khi gặp Haiti: Cunha được đá chính thay Igor Thiago. Đây không chỉ là một sự điều chỉnh nhân sự đơn thuần. Ancelotti muốn một trung phong linh hoạt hơn, có thể gây áp lực từ phía trên, di chuyển rộng và phối hợp nhanh trong phạm vi hẹp.

Cunha đã đáp lại đúng cách. Anh chơi gọn, ít xử lý rườm rà, chọn vị trí hợp lý và tận dụng tốt cơ hội khi bóng đến. Với một HLV thực dụng như Ancelotti, đó là mẫu tiền đạo rất đáng giá: không cần quá nổi bật trong mọi pha bóng, nhưng biết xuất hiện và kết thúc đúng lúc.

Haiti không phải đối thủ đủ mạnh để kiểm chứng toàn bộ sức nặng của hàng công Brazil. Nhưng trong một trận đấu mà Brazil vẫn có những đoạn lên bóng chưa thật mượt, Cunha giúp đội tuyển giải quyết phần việc khó nhất: biến ưu thế thành bàn thắng. Với Brazil, đó là khác biệt lớn sau trận ra quân chưa đủ thuyết phục.

Từ Man United đến Brazil

Câu chuyện của Cunha cũng tạo thêm sự chú ý vì anh đang chơi bóng ở Ngoại hạng Anh và hiện thuộc biên chế Man United. Trước khi đến Old Trafford, anh từng ghi 15 bàn cho Wolves ở mùa 2024/25. Quãng thời gian tại Anh giúp Cunha tiến bộ rõ ở khả năng tranh chấp, gây áp lực và xử lý bóng trong phạm vi hẹp.

Vị trí số 9 của Brazil từ lâu không chỉ được đo bằng bàn thắng. Nó còn bị soi bởi lịch sử, kỳ vọng và cái bóng của những tiền đạo huyền thoại. Cunha chưa thể được xem là lời giải cuối cùng chỉ sau một trận gặp Haiti. Nhưng anh đã làm điều quan trọng nhất: tận dụng cơ hội khi được trao suất đá chính.

Trận gặp Scotland ở lượt cuối sẽ là bài kiểm tra khó hơn. Nếu Cunha tiếp tục duy trì khả năng di chuyển, pressing và kết thúc như trước Haiti, Ancelotti sẽ có lý do để giữ anh trong đội hình chính. Brazil không nhất thiết cần một số 9 hào nhoáng. Họ cần một người biết làm đúng việc, đúng lúc, trong đúng khu vực. Đêm ở Philadelphia, Cunha đã làm được điều đó.

Xem thêm
0
631 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Chân trái đổi chỗ, sức nặng đổi luôn

Trong nhiều năm, Theerathon Bunmathan được nhớ tới như hậu vệ trái lên công về thủ dữ dội, chuyên tạt bóng như bắn tên và thậm chí ghi bàn trực tiếp từ phạt góc. Bước ngoặt chỉ đến khi anh trở lại Buriram United cuối năm 2021, lúc đội bóng đã có thêm lựa chọn ở cánh trái là Sasalak Haiprakhon. Từ đó, anh được kéo vào giữa sân, chơi như một tiền vệ trung tâm cầm nhịp.

Sự thay đổi vị trí này không làm giảm tầm ảnh hưởng, mà còn khiến chân trái của anh trở nên nguy hiểm hơn. Thay vì chỉ phóng bóng từ biên, anh bắt đầu điều phối từ trung lộ, chuyền xuyên tuyến, tung ra những cú sút xa từ rìa vòng cấm. Cùng một cái chân, nhưng khi đặt vào vị trí mới, giá trị của nó được “nhân đôi”.

Hai trận chung kết, một cái chân quyết định

Ở cấp đội tuyển, bước chuyển sang đá giữa sân được khẳng định tại giải vô địch Đông Nam Á 2022. Khi đó, Theerathon chơi trong vai trò nhạc trưởng, kiến tạo tới sáu bàn và cuối cùng tự mình ghi bàn quyết định trong trận chung kết lượt về gặp Việt Nam, giúp Thái Lan thắng 1-0 và vô địch với tổng tỷ số 3-2. Anh được bầu là cầu thủ hay nhất giải.

Đến cấp câu lạc bộ, kịch bản quen thuộc lặp lại trong màu áo Buriram. Tại chung kết giải các câu lạc bộ Đông Nam Á, anh in dấu giày trực tiếp vào cả ba bàn thắng của đội nhà trước Selangor trong hai lượt trận. Lượt đi, anh chuyền bóng để đồng đội ghi bàn duy nhất. Lượt về, anh kiến tạo cho Suphanat Mueanta gỡ hòa rồi tự mình ghi siêu phẩm ấn định chiến thắng 2-1, khép lại tổng tỷ số 3-1.

Những đường chuyền “nhìn thấy điều người khác không thấy”

Trong vai trò tiền vệ, điểm nổi bật nhất của Theerathon là tầm nhìn. Ở lượt đi chung kết, khi nhận bóng sát rìa vòng cấm, anh phát hiện một khe di chuyển mà gần như không ai nhận ra, rồi bấm bóng nhẹ nhàng vượt qua hàng thủ Selangor để Suphanat băng vào đánh đầu ghi bàn.

Lượt về, khoảng cách giữa anh và Suphanat còn xa hơn, chênh nhau tới 40 mét và 12 tuổi, nhưng sự ăn ý vẫn như “đọc được suy nghĩ của nhau”. Từ gần vòng tròn giữa sân, chỉ với một cú vung chân có vẻ rất bình thản, anh loại bỏ toàn bộ hàng thủ đối phương, mở ra bàn gỡ hòa cho Buriram. Những pha xử lý như vậy dần trở thành “thương hiệu” của anh: chuyền bóng sát thương nhưng trông rất nhẹ nhàng.

Vũ khí sút xa từ rìa vòng cấm

Không chỉ chuyền, chân trái của Theerathon còn là nguồn bàn thắng quan trọng. Trong trận lượt về với Selangor, anh nhiều lần chờ bóng bật ra ở rìa vòng cấm sau các quả phạt góc. Một cú sút đầu tiên đi chệch khung thành, cú tiếp theo bị hậu vệ cản phá. Đến lần thứ ba, khi bóng được phá ra ngoài khu vực 16m50 sau đường chuyền của Robert Zulj, anh tung cú vô lê ngay khi bóng rơi xuống.

Cú đá đó đưa bóng chạm xà ngang rồi dội xuống lưới, khiến thủ môn Sikh Izhan gần như đứng yên. Pha lập công gợi nhớ những cú nã đại bác của Paul Scholes hay bàn thắng nổi tiếng của Zinedine Zidane trong trận chung kết cúp châu Âu năm 2002. Với riêng Theerathon, đó là một trong những bàn đẹp nhất sự nghiệp, lại xuất hiện đúng trong một trận chung kết.

Tiền vệ phòng ngự nhưng là mũi nhọn tấn công

Trên sơ đồ, Theerathon thường đứng thấp nhất trong hàng tiền vệ, như người che chắn trước hàng thủ. Tuy nhiên, cách anh chơi khiến anh trở thành mối đe dọa tấn công lớn nhất của Buriram. Đội bóng này không thiếu cầu thủ sáng tạo như hai anh em Robert và Peter Zulj, hay những người chịu khó di chuyển như Suphanat, Supachai Jaided, cùng lối chơi lên công về thủ của Goran Causic.

Dù vậy, khi cần đường chuyền quyết định, các đồng đội vẫn thường hướng bóng về phía Theerathon. Anh thậm chí không còn phải thường xuyên đứng đá phạt góc hay đá phạt trực tiếp, mà thoải mái chờ ở rìa vòng cấm, sẵn sàng tung ra cú sút xa tiếp theo. Vị trí “thấp” trên giấy tờ lại giúp anh có khoảng trống để gây sát thương.

Ngọn lửa bên trong và cái giá phải trả

Cùng với tài năng, Theerathon luôn mang trong mình sự nóng nảy. Điều đó đôi khi khiến anh đi quá giới hạn. Mùa trước, anh bị treo giò ba trận ở giải châu lục sau hành vi cấu vào vùng kín của Arif Aiman bên phía Johor Darul Ta'zim khi bóng chưa vào cuộc.

Ngay trong đêm đăng quang trước Selangor, anh cũng kết thúc trận đấu bằng tấm thẻ đỏ ở phút bù giờ thứ tám, sau pha đá trả đũa Hugo Boumous khi cả hai ngã xuống sân, đúng lúc trọng tài thổi còi mãn cuộc. Tình huống đó không còn ý nghĩa về chuyên môn, nhưng cho thấy tính khí bốc đồng vẫn tồn tại song song với phong độ chói sáng.

Một sự nghiệp được định hình lại từ giữa sân

Dù đôi khi gây rắc rối, cá tính mạnh mẽ cũng đi cùng với một bảng thành tích đồ sộ: vô địch J1 League tại Nhật Bản, chín lần đăng quang Thai League 1, bảy cúp quốc gia, bảy cúp liên đoàn, ba chức vô địch Đông Nam Á cùng đội tuyển, trong đó có một lần nhận danh hiệu cầu thủ hay nhất giải, và hai lần nâng cúp giải các câu lạc bộ Đông Nam Á.

Những thành công đó đến trong bối cảnh anh chấp nhận rời vị trí hậu vệ trái vốn đã rất ổn định để bước vào vai trò mới ở giữa sân. Từ đó, sự nghiệp của Theerathon bước sang một giai đoạn khác, nơi anh không chỉ là người lên biên tạt bóng, mà là trung tâm sáng tạo và nguồn cảm hứng mỗi khi đội bóng cần một khoảnh khắc quyết định.

Xem thêm
0
331 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật