Bóng đá Thái Lan đang rơi khỏi ngai vàng Đông Nam Á?

Danh sách ĐT Pháp: chia tay Camavinga, Kolo Muani gây tranh cãi

Mateus Fernandes bỏ qua PSG, Arsenal chỉ vì một cái tên ở Old Trafford!

Thu Hương

Liverpool lao dốc sau cú sốc mất Jota: Bi kịch tâm lý hay lỗi hệ thống?

Từ cú sốc mất mát đến mùa bóng sa sút

Mùa hè vừa qua của Liverpool mở ra trong bối cảnh đặc biệt: toàn đội phải đối mặt với cú sốc tinh thần sau cái chết của Diogo Jota. Cả giai đoạn chuẩn bị mùa giải diễn ra dưới sự hỗ trợ thường trực của các chuyên gia tư vấn tâm lý tại trung tâm huấn luyện, điều không đội bóng nào khác ở Anh làm. Trong bối cảnh đó, Liverpool bước vào mùa mới với tâm thế nặng nề, rồi dần trượt dài: kém 25 điểm so với mùa vô địch trước đó, ghi ít hơn 28 bàn, hiệu suất làm bàn thấp nhất từ mùa 2015-2016, trong khi số bàn thua đã vượt mùa trước và đứng trước nguy cơ lập kỷ lục phòng ngự tệ nhất trong kỷ nguyên Ngoại hạng 38 vòng.

Đội bóng mất dáng dấp, khán đài mất kiên nhẫn

Những con số sa sút đi kèm với cảm giác Liverpool không còn dáng dấp quen thuộc. Đội bóng hiếm khi gây sức ép tầm cao, số lần đoạt bóng ở 1/3 sân đối phương xuống mức thấp nhất hơn một thập kỷ. Cách triển khai bóng chậm, dễ đoán, khả năng chống bóng chết kém với 18 bàn thua từ các tình huống cố định, cùng 8 bàn thua ở phút 90 trở đi khiến điểm số bị bào mòn. Trên khán đài, tiếng la ó ở Anfield trong trận hòa Chelsea phơi bày sự bực bội tích tụ, khi người hâm mộ chứng kiến đội bóng không thắng nổi bất kỳ tân binh nào trên sân nhà và để cả hai đội thành Manchester hoàn tất cú đúp thắng lợi trong cùng một mùa lần đầu sau hơn 100 năm.

Huấn luyện viên giữa tâm bão

Arne Slot, người từng được ca ngợi sau mùa ra mắt với chức vô địch, giờ trở thành tâm điểm chỉ trích. Ông phải xoay xở với một đội hình bị bào mòn bởi chấn thương, những bản hợp đồng đắt giá như Alexander Isak, Hugo Ekitike, Florian Wirtz hiếm khi cùng xuất hiện, và cả hệ quả từ vụ bùng nổ cảm xúc của Mohamed Salah ở Elland Road. Dù vậy, Slot cũng mắc sai lầm: lối chơi thiếu bản sắc, thay người mang màu sắc cầu may, thử nghiệm Dominik Szoboszlai ở vị trí hậu vệ phải làm suy yếu tuyến giữa, ít trao cơ hội cho nhóm dự bị khiến trụ cột kiệt sức. Ông không phải người duy nhất chịu trách nhiệm, nhưng cũng khó đứng ngoài vòng chất vấn.

Cầu thủ hụt hơi, người gánh vác quá ít

Trong phòng thay đồ, số người có thể tự tin nói mình chơi tốt cả mùa không nhiều. Szoboszlai là điểm sáng hiếm hoi với 13 bàn, 10 kiến tạo, Rio Ngumoha mang lại hy vọng ở tuổi 17, Ekitike và Virgil van Dijk có những giai đoạn ổn định. Phần còn lại là chuỗi hụt hơi: Mac Allister và Salah sa sút mạnh, Ryan Gravenberch không còn là điểm tựa như mùa trước, Cody Gakpo tụt dốc, Wirtz và Isak mờ nhạt trong thời gian dài. Một nhóm khác như Joe Gomez, Jeremie Frimpong, Curtis Jones, Ibrahima Konate, Milos Kerkez loay hoay với phong độ và chấn thương. Dù ai đứng ở ghế huấn luyện, việc quá ít cầu thủ biết cách đứng lên trong thời điểm đội bóng cần người giải quyết trận đấu là thực tế khó né tránh.

Thể lực bị bào mòn, chiều sâu đội hình lộ rõ

Trên giấy tờ, Liverpool không trải qua một “bão chấn thương” kéo dài như nhiều đội khác, ngoại trừ vấn đề ở cánh phải. Nhưng cấu trúc đội hình và cách sử dụng nhân sự khiến mọi thứ trở nên nặng nề. Nhiều ca chấn thương nặng lại đến từ những tình huống không va chạm hoặc tai nạn trên sân, trong khi nhóm tân binh đến từ bóng đá Đức phải mất thời gian thích nghi, thường xuyên mệt mỏi và chuột rút cuối trận. Cường độ tập luyện dưới thời Slot giảm so với thời Jurgen Klopp, nhưng trên sân, các trụ cột vẫn phải cày ải: hai trung vệ đá chính và ba tiền vệ chủ lực chơi hơn 75 phần trăm số phút, Van Dijk ở tuổi 34 là cầu thủ ngoài sân thi đấu nhiều phút nhất trong năm giải hàng đầu châu Âu. Sáu gương mặt chủ chốt đã vượt mốc 7.000 phút trong hai mùa, chưa kể nghĩa vụ đội tuyển. Việc xoay vòng hạn chế khiến thể lực bị bào mòn, và khi băng ghế dự bị thiếu lựa chọn chất lượng, mỗi ca vắng mặt lại phóng đại cảm giác khủng hoảng.

0
289 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Phạm Vân

Real rệu rã và phòng thay đồ vỡ vụn

Real Madrid khép lại mùa 2025-2026 trắng tay dù sở hữu dàn sao hàng đầu như Courtois, Bellingham, Mbappe hay Vinicius Junior. Thành tích kém cỏi đi kèm bầu không khí ngột ngạt trong phòng thay đồ, nơi mâu thuẫn cá nhân bùng lên thành xô xát. Dani Ceballos công khai nói với HLV Alvaro Arbeloa rằng ông không nên nói chuyện với mình nữa. Antonio Rudiger và Aurelien Tchouameni bị cho là đã đấm Alvaro Carreras và Federico Valverde trong hai vụ khác nhau. Mbappe bị cô lập vì những chuyến đi nghỉ cùng bạn gái đúng giai đoạn đội bóng căng thẳng.

Lựa chọn của Perez giữa nhiều cái tên lớn

Trong bối cảnh đó, Chủ tịch Florentino Perez trực tiếp vào cuộc, làm việc với người đại diện Jorge Mendes suốt vài tuần để đưa Mourinho trở lại. Dù trong nội bộ lãnh đạo Real còn có ý kiến nghiêng về những HLV tên tuổi khác như Jurgen Klopp, Mauricio Pochettino hay Zinedine Zidane, Perez vẫn coi Mourinho là ưu tiên. Đối thủ tranh ghế Chủ tịch, Enrique Riquelme, lại chọn hướng khác khi được cho là đã liên hệ Klopp để dùng HLV người Đức làm điểm nhấn tranh cử.

Mourinho và hình ảnh người siết lại kỷ luật

Cựu tuyển thủ Bồ Đào Nha Nuno Maniche, từng là học trò của Mourinho tại Porto và Chelsea, tin rằng thầy cũ phù hợp với Real lúc này. Theo ông, Mourinho sẽ mang lại sự cạnh tranh và ổn định cho một tập thể đang rệu rã. Nhận định này gắn với hình ảnh quen thuộc của Mourinho: một HLV sẵn sàng đối đầu những cái tôi lớn, đặt kỷ luật và tính chiến đấu lên hàng đầu, điều Real đang thiếu khi nội bộ chia rẽ và các ngôi sao không còn cùng hướng.

Dấu ấn nhiệm kỳ cũ làm nền cho quyết định mới

Giai đoạn 2010-2013, Mourinho từng giúp Real vô địch La Liga 2011-2012 với 100 điểm và 121 bàn thắng, chặn đứng chuỗi thống trị của Barca thời Pep Guardiola, đồng thời giành Cup Nhà vua và Siêu Cup Tây Ban Nha. Sau khi rời Madrid, ông tiếp tục có danh hiệu ở Chelsea, Man Utd, rồi dẫn dắt Tottenham, AS Roma, Fenerbahce và gần nhất là Benfica. Chính quãng thời gian thành công tại Bernabeu là cơ sở để Perez tin rằng Mourinho đủ kinh nghiệm và uy tín để xử lý một phòng thay đồ đang rối loạn.

Từ Benfica bất bại đến ghế nóng Bernabeu

Thương vụ được chốt ngày 14/5, lễ ra mắt Mourinho tại Madrid dự kiến diễn ra trong tuần sau. Trận cuối cùng của ông với Benfica là tối 16/5 trên sân Estoril Praia. Nếu không thua, Mourinho khép lại mùa giải bất bại cùng Benfica, dù đội không vô địch và có nguy cơ mất suất dự giải vô địch châu Âu. Benfica nhận 7 triệu euro tiền đền bù vì hợp đồng còn một năm, và dự kiến mời HLV Fulham Marco Silva thay thế. Chủ tịch Benfica Rui Costa muốn giữ Mourinho nhưng không thành, khi Real cần một người đủ cứng để dọn lại phòng thay đồ và Mourinho chấp nhận trở lại nơi từng giúp ông tạo dấu ấn lớn nhất ở cấp câu lạc bộ.

Xem thêm
0
3,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Tín hiệu từ sân tập

Riccardo Calafiori từng khiến ban huấn luyện Arsenal lo lắng khi phải rời sân sau hiệp một trong trận thắng West Ham, ngay lần thứ ba liên tiếp được đá chính. HLV Mikel Arteta khi đó xác nhận hậu vệ người Italy gặp vấn đề thể trạng, làm dấy lên nghi ngại về khả năng góp mặt ở giai đoạn cuối mùa. Tuy nhiên, buổi tập mở gần nhất tại London đã mang lại bức tranh khác: Calafiori xuất hiện, tập cùng toàn đội, cho thấy anh nhiều khả năng đã tránh được chấn thương nghiêm trọng.

Lời xác nhận từ giới truyền thông

Thông tin trên được củng cố khi phóng viên Sam Blitz của kênh thể thao Anh cập nhật trên mạng xã hội rằng đây là “tin tích cực cho Arsenal”, đồng thời nhấn mạnh việc Calafiori có mặt đầy đủ trong buổi tập chiều. Việc một cầu thủ vừa phải rời sân vì vấn đề thể trạng nhanh chóng trở lại tập luyện là chi tiết quan trọng, nhất là khi Arsenal đang bước vào những vòng đấu cuối cùng của mùa giải.

Cánh trái bớt áp lực

Sự hiện diện trở lại của Calafiori giúp Arteta có thêm lựa chọn cho hành lang trái. Trước đó, khi anh rời sân ở trận gặp West Ham, Piero Hincapie không được sử dụng, còn Myles Lewis-Skelly phải lùi xuống đá hậu vệ trái trong hiệp hai. Việc không phải xoay xở theo kiểu chắp vá ở vị trí này sẽ giúp Arsenal chủ động hơn trong khâu chuẩn bị cho trận gặp Burnley.

Ý nghĩa trước trận sân nhà cuối cùng

Arsenal bước vào cuộc tiếp đón Burnley tại Emirates trong bối cảnh đang dẫn trước Man City 2 điểm sau 36 vòng. Đây là trận sân nhà cuối cùng của họ ở mùa giải, nên từng chi tiết nhân sự đều có giá trị. Một Calafiori sẵn sàng thi đấu không chỉ là tin vui về mặt y tế, mà còn là mảnh ghép giúp đội bóng London duy trì sự ổn định ở tuyến phòng ngự trong giai đoạn quyết định.

Xem thêm
0
194 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Dấu ấn một đội tuyển “xuất ngoại”

Danh sách Nhật Bản dự World Cup 2026 cho thấy một đội tuyển gần như “châu Âu hóa” hoàn toàn. Ngoài ba cái tên đang chơi trong nước là Yuto Nagatomo, Tomoki Hayakawa và Keisuke Osako, toàn bộ phần còn lại đều thuộc biên chế các câu lạc bộ ở những giải đấu hàng đầu châu Âu như Anh, Đức, Hà Lan, Ý, Tây Ban Nha.

Lực lượng này trải dài từ các đội bóng giàu truyền thống như Liverpool, Bayern Munich, Celtic đến những câu lạc bộ đang lên như Real Sociedad, Feyenoord, Crystal Palace. Điều đó phản ánh một thế hệ tuyển thủ Nhật Bản đã quen với nhịp độ, sức ép và tiêu chuẩn thi đấu của bóng đá châu Âu.

Trụ cột ở các tuyến

Ở tuyến giữa, Wataru Endo là điểm tựa lớn nhất. Tiền vệ đang khoác áo Liverpool không chỉ được giao băng đội trưởng mà còn là người từng vượt qua chấn thương mắt cá nặng để kịp trở lại cuối mùa, đủ thể lực dự World Cup. Trên hàng công, Nhật Bản sở hữu nhiều gương mặt đang chơi tại châu Âu như Daizen Maeda (Celtic), Ritsu Doan (Eintracht Frankfurt), Takefusa Kubo (Real Sociedad), Ayase Ueda (Feyenoord), Keito Nakamura (Stade de Reims).

Hàng thủ cũng là “sản phẩm” của môi trường châu Âu với Kou Itakura, Takehiro Tomiyasu, Hiroki Ito, Yukinari Sugawara hay Tsuyoshi Watanabe. Họ đang thi đấu tại Hà Lan, Đức, Ý, Pháp, tạo nên một tuyến phòng ngự có trải nghiệm đa dạng trước nhiều phong cách tấn công khác nhau.

Khoảng trống từ hai ngôi sao tấn công

Trong bức tranh giàu chất châu Âu ấy, Nhật Bản vẫn chịu tổn thất lớn khi Kaoru Mitoma và Takumi Minamino vắng mặt vì chấn thương. Mitoma dính chấn thương dây chằng trong trận đấu gần nhất của Brighton & Hove Albion tại giải vô địch Anh, còn Minamino chấn thương đầu gối từ tháng 12/2025, nghỉ hơn 200 ngày và chỉ có thể trở lại sau World Cup.

Sự thiếu vắng của hai cầu thủ tấn công này buộc huấn luyện viên Hajime Moriyasu phải dựa nhiều hơn vào nhóm tiền vệ, tiền đạo đang chơi ở châu Âu khác như Junya Ito, Daichi Kamada, Kubo hay Doan để duy trì sức sáng tạo và khả năng gây đột biến.

Kinh nghiệm tích lũy từ các kỳ World Cup

Nhật Bản đã góp mặt liên tiếp ở World Cup kể từ năm 1998 và lần này là kỳ thứ tám. Họ còn là đội đầu tiên ngoài các nước chủ nhà giành vé đến vòng chung kết World Cup 2026 sau khi vượt qua vòng loại châu Á một cách thuận lợi. Trong đội hình hiện tại, Yuto Nagatomo là biểu tượng kinh nghiệm khi bước vào kỳ World Cup thứ năm trong sự nghiệp.

Thành tích tại World Cup 2022 ở Qatar, nơi Nhật Bản thắng Đức và Tây Ban Nha để đứng đầu bảng, rồi chỉ dừng bước trước Croatia trên chấm luân lưu, là nền tảng quan trọng cho thế hệ đang thi đấu ở châu Âu tiếp tục tiến bước.

Thử thách ở bảng F

Tại World Cup 2026, Nhật Bản nằm ở bảng F cùng Hà Lan, Thụy Điển và Tunisia. Đội bóng của huấn luyện viên Hajime Moriyasu bước vào giải với tâm thế tự tin, đặc biệt sau chiến thắng trước tuyển Anh trong trận giao hữu trên sân Wembley ngày 31/3. Lịch thi đấu của họ lần lượt là gặp Hà Lan ngày 15/6, Tunisia ngày 21/6 và Thụy Điển ngày 26/6, theo giờ đã công bố.

Xem thêm
0
127 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vũ Dân

Cú rơi tài sản và sức ép nợ nần

Trong vòng một năm, tài sản của Sir Jim Ratcliffe giảm khoảng 2 tỷ bảng, từ 17.046 tỷ bảng xuống còn 15.194 tỷ bảng. Nguyên nhân được ghi nhận là nợ tăng, doanh thu đi xuống và khoản lỗ ròng 515.7 triệu bảng của tập đoàn hóa chất Ineos. Tính đến tháng 3 năm 2026, nợ ròng của Ineos ở mức khoảng 10.66 tỷ bảng, biến Sir Jim thành một trong những trường hợp tụt hạng mạnh nhất trên bảng xếp hạng người giàu của Sunday Times.

Vẫn là tỷ phú hàng đầu dù tài sản bốc hơi

Dù chịu cú sụt tài sản lớn, Sir Jim Ratcliffe vẫn giữ vị trí thứ 9 trong danh sách các tỷ phú giàu nhất nước Anh. Tỷ lệ sở hữu 28.94% tại Manchester United cho thấy ông vẫn nắm trong tay một tài sản thể thao có giá trị lớn, song song với đế chế hóa chất Ineos đang chịu áp lực nợ.

Manchester United dưới tay nhà đầu tư mới

Kể từ khi chính thức đầu tư vào Manchester United năm 2024, Sir Jim và bộ máy điều hành đã đẩy mạnh tinh giản. Lực lượng lao động của câu lạc bộ bị cắt giảm khoảng một phần ba sau hai đợt sa thải lớn. Quỹ lương đội một cũng được hạ xuống, phản ánh định hướng siết chặt chi phí trong bối cảnh chủ sở hữu chịu sức ép tài chính từ Ineos.

Gánh nặng nợ tại Old Trafford

Báo cáo tài chính gần nhất cho thấy Manchester United vẫn đang mang khoản nợ 480 triệu bảng, cùng 509.4 triệu bảng phí chuyển nhượng chưa thanh toán. Như vậy, cả tập đoàn Ineos lẫn câu lạc bộ đều phải xử lý những con số nợ đáng kể, đặt bài toán quản trị tài chính lên hàng đầu trong giai đoạn Sir Jim tham gia điều hành.

Champions League như nguồn cứu trợ doanh thu

Việc Manchester United giành vé dự Champions League được xem là điểm sáng trong bức tranh tài chính. Chỉ riêng tiền thưởng, nhà vô địch giải đấu có thể nhận khoảng 100 triệu bảng. Với một sân vận động thuộc nhóm có sức chứa lớn nhất mùa tới và kế hoạch tăng giá vé cả mùa, ban lãnh đạo đang tìm cách tận dụng tối đa sân chơi châu Âu để cải thiện dòng tiền, trong khi quỹ lương đội một được dự báo sẽ tăng trở lại khi tham dự giải đấu này.

Xem thêm
0
541 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Vượt qua vòng bảng “bảng tử thần” với ngôi đầu, U17 Việt Nam không chỉ giành vé dự U17 World Cup 2026 mà còn rơi vào một nhánh đấu được xem là thuận lợi ở vòng chung kết U17 châu Á. Từ đây, câu chuyện của thầy trò HLV Cristiano Roland không dừng ở tứ kết, mà hướng nhiều hơn tới khả năng góp mặt trong trận tranh ngôi vô địch.

Ngôi đầu bảng C tạo bước đệm quan trọng

Thành tích 6 điểm sau 3 trận, xếp trên U17 Hàn Quốc, giúp U17 Việt Nam tránh được nhiều đối thủ mạnh ở vòng đấu loại trực tiếp. Đội thắng U17 Yemen 1-0 nhờ bàn của Đậu Quang Hưng, thua ngược Hàn Quốc 1-4 dù Lê Sỹ Bách mở tỷ số, rồi đánh bại U17 UAE 3-2 trong thế bị dẫn trước với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. Chuỗi kết quả ấy không chỉ mang lại tấm vé đi tiếp mà còn định hình vị trí của U17 Việt Nam trên bản đồ nhánh đấu.

Tứ kết gặp Australia và “cửa” bán kết

Đối thủ ở tứ kết là U17 Australia, đội bóng trội hơn về thể hình và thể lực. Tuy nhiên, U17 Việt Nam có điểm tựa là lối chơi biến hóa và khả năng tạo đột biến, từng giúp họ thắng ngược Australia 2-1 tại giải U17 Đông Nam Á ở Indonesia, với các bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Chu Ngọc Nguyễn Lực sau khi bị dẫn trước bởi pha lập công của Luke Becvinovski.

Nhánh đấu mở ra hy vọng chung kết

Nếu vượt qua U17 Australia, U17 Việt Nam sẽ gặp U17 Ả Rập Saudi hoặc U17 Trung Quốc ở bán kết. Hai đối thủ này được đánh giá “dễ chơi” hơn so với nhóm đội ở nhánh còn lại gồm U17 Nhật Bản, U17 Uzbekistan và U17 Hàn Quốc. Chính sự phân chia này khiến khả năng tiến vào chung kết của thầy trò HLV Cristiano Roland được đánh giá là cao hơn, khi con đường phía trước ít chông gai hơn so với nhiều ứng viên khác.

Xem thêm
1
14,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật