MU dồn tiền mua tiền vệ: Cuộc thay máu lớn nhất dưới thời INEOS

VAR, luật bóng đá và nỗi bức xúc của fans Pháp sau trận bán kết World Cup 2026

Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Tuyển Pháp đại chiến Anh tranh giải 3

Đình Quý

Lisandro Martínez: Nghệ thuật thoát pressing và bài học cho hàng thủ MU

Argentina đã tiến vào chung kết World Cup 2026 không chỉ nhờ những khoảnh khắc tỏa sáng của Lionel Messi hay các bàn thắng quyết định. Phía sau hành trình ấy là một hệ thống triển khai bóng đầy bản lĩnh, đủ khả năng đứng vững trước sức ép lớn ở vòng loại trực tiếp. Lisandro Martínez là một trong những mắt xích quan trọng nhất, với sự điềm tĩnh khi nhận bóng, khả năng thoát áp sát và những đường chuyền giúp Argentina vượt qua lớp pressing đầu tiên.

Trạm trung chuyển đáng tin cậy

Qua bốn trận loại trực tiếp gặp Cape Verde, Ai Cập, Thụy Sĩ và tuyển Anh, các đối thủ của Argentina thực hiện tổng cộng 1.482 lần gây áp lực, trung bình hơn 370 lần mỗi trận. Trong bối cảnh ấy, đội bóng của Lionel Scaloni vẫn duy trì tỷ lệ chuyền chính xác từ 87,8% đến 92,8%.

Martínez nổi bật nhờ sự bình tĩnh khi nhận bóng ở phần sân nhà. Anh thường di chuyển lệch trái để mở góc chuyền, sau đó tìm cách đưa bóng vào khu vực phía sau lớp áp sát đầu tiên. Trước tuyển Anh, trung vệ của MU thực hiện thành công 40 trong 41 đường chuyền, đạt 97,6%, trước khi rời sân ở phút 73.

Không chỉ chuyền an toàn

Giá trị của Martínez không chỉ nằm ở tỷ lệ chuyền bóng chính xác. Nhờ thuận chân trái, anh có thể đưa bóng vượt qua tuyến áp sát đầu tiên, tìm vào khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ đối phương.

Trận gặp Cape Verde là ví dụ rõ nhất. Martínez thực hiện 118 đường chuyền, nhiều nhất trận, đồng thời ghi bàn trong hiệp phụ. Anh không chỉ làm nhiệm vụ phòng ngự mà còn là điểm khởi đầu cho nhiều đợt lên bóng của Argentina. Khi đội nhà cần tăng sức ép, Martínez cũng sẵn sàng dâng cao để hỗ trợ tấn công.

Anh còn có khả năng tự kéo bóng lên phía trước vài mét, buộc đối thủ phải rời vị trí để áp sát. Khi lớp pressing bị xô lệch, Enzo Fernández, Alexis Mac Allister hoặc Messi sẽ có thêm khoảng trống để nhận bóng và tổ chức tấn công.

Giữ được sự tỉnh táo

Ở trận bán kết gặp tuyển Anh, Martínez nhận thẻ vàng cuối hiệp một sau pha kéo áo Morgan Rogers để ngăn đối thủ phản công. Đó là tình huống phạm lỗi chiến thuật trong bối cảnh hàng thủ Argentina đã bị kéo lệch và có nguy cơ bị đánh thẳng vào khoảng trống.

Sau chiếc thẻ, Martínez vẫn chơi rất tỉnh táo. Anh không lao vào những pha tranh chấp thiếu kiểm soát, giữ vị trí hợp lý bên cạnh Cristian Romero và ưu tiên che đường chuyền của đối phương. Trước khi rời sân, trung vệ này cũng không thực hiện thêm pha phạm lỗi nguy hiểm nào, qua đó thể hiện sự chín chắn trong cách điều chỉnh lối chơi.

Bài học cho Quỷ đỏ

MU có nhiều trung vệ mạnh trong tranh chấp, nhưng mẫu cầu thủ biết đưa bóng vượt qua lớp áp sát đầu tiên vẫn rất quan trọng. Martínez có thể giúp đội nhà triển khai bóng tốt hơn từ phần sân nhà, tạo điều kiện cho hậu vệ biên dâng cao và để Bruno Fernandes nhận bóng ở những vị trí nguy hiểm hơn.

Dù vậy, khả năng của Martínez chỉ phát huy hết khi các đồng đội di chuyển hợp lý. Tiền vệ phải chủ động lùi xuống mở góc nhận bóng, thủ môn cần tham gia chuyền bóng, còn hậu vệ biên phải kéo giãn đội hình đối phương. Khi cả hệ thống phối hợp nhịp nhàng, Martínez không chỉ làm nhiệm vụ phòng ngự mà còn có thể trở thành điểm khởi đầu cho cách chơi chủ động của MU.

2
5,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Lực Nguyễn

Một truyền thống Mỹ bước vào World Cup

Lần đầu tiên trong lịch sử gần 100 năm của World Cup, đội vô địch World Cup 2026 giữa Tây Ban Nha và Argentina sẽ nhận nhẫn vô địch bên cạnh cúp và huy chương. FIFA mô tả đây là cách đưa “một trong những truyền thống thể thao Mỹ dễ nhận biết nhất” vào bóng đá thế giới, tương tự nhẫn vô địch trong bóng chày, bóng bầu dục, bóng rổ hay khúc côn cầu Bắc Mỹ.

Thiết kế riêng cho đội, nhưng không còn quá hiếm

Mỗi chiếc nhẫn sẽ có hình cúp vàng World Cup ở một mặt, mặt còn lại được thiết kế riêng theo đội vô địch. Trước mắt, huấn luyện viên trưởng và đội trưởng của Tây Ban Nha hoặc Argentina sẽ nhận bản nhẫn tượng trưng ngay sau trận chung kết, còn 30 chiếc nhẫn chính thức sẽ được hoàn thiện và trao sau, vào một thời điểm chưa được công bố.

Từ kỷ vật danh giá đến món hàng thương mại

Trong các giải thể thao Mỹ, nhẫn vô địch thường chỉ dành cho đội và ban huấn luyện, nên giá trị sưu tầm rất cao. Một ví dụ là nhẫn vô địch năm 1987 của huyền thoại bóng rổ Kareem Abdul-Jabbar được bán gần 400.000 đô la, phần lớn số tiền được chuyển cho quỹ từ thiện của ông. Với World Cup 2026, FIFA lại chọn hướng khác: ngoài 30 chiếc nhẫn dành cho nhà vô địch, còn sản xuất thêm 1.996 chiếc để bán cho người hâm mộ trên toàn thế giới.

Người chơi thích, FIFA càng có thêm nguồn thu

Xu hướng nhẫn kỷ niệm vốn đã xuất hiện trong bóng đá châu Âu: Didier Drogba, Jeremie Frimpong hay bộ ba Marko Arnautovic, Marcus Thuram và Hakan Calhanoglu của Inter từng đặt làm nhẫn tặng đồng đội sau khi giành danh hiệu. Theo nhà chế tác Jason Arasheben, cầu thủ “muốn có một minh chứng cho thành tựu của mình, và nhẫn thực tế hơn huy chương”. Với việc mở rộng số lượng nhẫn bán ra công chúng, FIFA đã biến một biểu tượng vốn mang tính nội bộ của đội bóng thành sản phẩm thương mại, đồng thời tạo thêm một nguồn doanh thu mới cho World Cup.

Xem thêm
0
118 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Trung vệ đội trưởng trên thị trường

Cristian Romero, đội trưởng Tottenham và trụ cột tuyển Argentina, đang đứng trước khả năng rời London khi được hàng loạt ông lớn châu Âu theo sát. Tottenham được cho là định giá trung vệ này khoảng 50 triệu bảng. Ở Tây Ban Nha, Real Madrid và Barcelona đã có những cuộc trao đổi nội bộ về Romero, trong khi Atlético Madrid theo dõi anh từ nhiều năm và vẫn chờ thời điểm thích hợp. Tại Ý, Inter Milan cũng đã chủ động hỏi thăm tình hình của trung vệ 28 tuổi.

Chuẩn bị sẵn người thay thế

Song song với làn sóng quan tâm dành cho Romero, Tottenham đã chủ động gia cố tuyến phòng ngự. Họ sớm đưa về hai trung vệ Jan Paul van Hecke và Marcos Senesi trong mùa hè này, đồng thời tiếp tục đặt niềm tin vào Micky van de Ven. Những động thái đó cho thấy câu lạc bộ đã tính đến kịch bản chia tay đội trưởng, bảo đảm không rơi vào thế bị động nếu một trong các đội bóng lớn chốt giá.

Hiệu ứng dây chuyền trên thị trường

Việc Romero có thể rời Tottenham tạo ra một mắt xích mới trong bức tranh chuyển nhượng rộng hơn. Inter Milan, nếu không thể tiến xa trong thương vụ này, vẫn đang để mắt tới trung vệ Jhon Lucumi của Bologna, người cũng được AC Milan, Juventus, Bournemouth và Nottingham Forest quan tâm. Ở chiều ngược lại, Tottenham không chỉ xử lý bài toán trung vệ mà còn mở cửa cho Djed Spence ra đi, đồng thời từ chối đề nghị 46 triệu bảng của Newcastle dành cho Lucas Bergvall và nhận sự quan tâm từ Juventus với trường hợp Richarlison.

Tottenham giữa giữ người và làm mới

Trong bối cảnh đó, Tottenham vừa sẵn sàng chia tay một thủ lĩnh phòng ngự, vừa cố gắng giữ lại những nhân tố tấn công chủ chốt. Richarlison được Juventus nhắm tới nhưng mong muốn tiếp tục thi đấu tại Anh. Ở cánh phải, đội bóng London vẫn đang theo đuổi Savinho từ Manchester City, cho thấy họ không chỉ chuẩn bị phương án nếu Romero ra đi mà còn tìm cách tăng chất lượng ở hai biên. Cách Tottenham xử lý cùng lúc nhiều hồ sơ cho thấy họ đang chủ động tái thiết đội hình, thay đổi cấu trúc nhân sự nhưng vẫn cố giữ một số trụ cột trên hàng công.

Xem thêm
0
94 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Khi luật 15 phút bị “nới” vì âm nhạc

Theo luật của Hội đồng Luật bóng đá quốc tế (IFAB), giờ nghỉ giữa hai hiệp không được vượt quá 15 phút, chỉ thay đổi khi trọng tài cho phép. Dù vậy, với trận chung kết World Cup tại MetLife, nhiều nguồn tin cho biết FIFA đang hướng tới quãng nghỉ khoảng 25 đến 30 phút để đủ thời gian cho tiết mục giữa giờ trên sân.

Trước đó, FIFA từng thông báo phần biểu diễn chỉ kéo dài 11 phút. Nhưng kinh nghiệm từ chung kết Club World Cup cho thấy tổng thời gian nghỉ có thể vượt xa con số này: khi đó, tiết mục khoảng 10 phút nhưng toàn bộ giờ nghỉ kéo dài hơn 24 phút, dù sân khấu đặt trên khán đài và không phải dựng tháo trên mặt cỏ.

Tiếng nói phản đối từ giới huấn luyện

Việc kéo dài giờ nghỉ đã từng gây bức xúc. Sau chung kết Copa America tại sân Hard Rock ở Miami, nơi Shakira biểu diễn giữa giờ, huấn luyện viên trưởng Colombia Nestor Lorenzo công khai chỉ trích. Ông nhắc lại quy định 15 phút cho trận chung kết, nói đội bóng từng bị phạt vì ra sân muộn 16 phút, trong khi với chương trình ca nhạc, cầu thủ phải chờ 20 đến 25 phút.

Ông lo ngại cầu thủ bị “nguội” khi phải ngồi quá lâu trong phòng thay đồ, nhấn mạnh những phút hồi phục trong giờ nghỉ là kết quả của cả quá trình chuẩn bị, không phải ai cũng hiểu được mức độ ảnh hưởng khi quãng nghỉ bị kéo dài.

Thách thức với thể lực và chuẩn bị chiến thuật

Với cầu thủ, giờ nghỉ quá dài khiến nhịp sinh học trong trận bị xáo trộn. Thay vì 15 phút quen thuộc, họ phải chờ thêm, buộc ban huấn luyện điều chỉnh cách cho ăn nhẹ, uống nước, khởi động lại trong phòng thay đồ để tránh cơ thể chùng xuống.

Về chiến thuật, quãng nghỉ dài hơn cho phép ban huấn luyện có thêm thời gian trao đổi, nhưng cũng khiến việc duy trì sự tập trung trở nên khó khăn. Khi trở lại sân, cầu thủ phải khởi động lại gần như từ đầu, trong khi đối thủ cũng chịu điều kiện tương tự, tạo ra một dạng “khởi động lại trận đấu” ngay giữa chung kết.

Tiết mục giữa giờ được xây dựng ra sao

Để đổi lấy quãng nghỉ dài, FIFA chuẩn bị một chương trình quy mô. Chris Martin (Coldplay) phụ trách xây dựng, với dàn nghệ sĩ gồm Justin Bieber, Shakira, Burna Boy, BTS, Madonna, nhạc trưởng Gustavo Dudamel, dàn hợp xướng thiếu nhi PS22 ở New York hát cùng Coldplay, cùng các nhân vật Muppet và Sesame Street.

FIFA giới thiệu chương trình như sự kết hợp giữa bóng đá, âm nhạc và hoạt động xã hội, gắn với Quỹ Giáo dục Toàn cầu FIFA Global Citizen nhằm gây quỹ 100 triệu USD cho trẻ em. Đây là lần đầu tiên mô hình này xuất hiện ở World Cup, sau khi đã được thử nghiệm ở chung kết Club World Cup và Copa America.

Giới hạn của kinh nghiệm và bài toán mặt sân

Khác với Super Bowl, nơi ban tổ chức đã quen với việc dựng và tháo sân khấu trong khoảng 20 đến 30 phút, FIFA chưa có nhiều kinh nghiệm với tiết mục giữa giờ trên sân. Trước đây, họ chủ yếu tổ chức lễ khai mạc và bế mạc trước trận từ rất sớm, không chịu áp lực thời gian gắt gao như giờ nghỉ.

Tại MetLife, giờ nghỉ thông thường được dùng để nhân viên sân kiểm tra, lấp chỗ trũng, nhặt cỏ chết và tưới nước để mặt cỏ không bị khô, giúp bóng lăn nhanh. Khi sân khấu chiếm phần lớn mặt sân, quy trình này bị thu hẹp, trong khi việc di chuyển thiết bị nặng trên cỏ có nguy cơ làm giảm chất lượng mặt sân ngay trước hiệp hai của trận chung kết.

Giữa truyền thống bóng đá và tham vọng giải trí

Tiết mục giữa giờ ở World Cup vẫn là điều lạ lẫm với văn hóa bóng đá, vốn quen với giờ nghỉ ngắn, tập trung vào phân tích chuyên môn. Trong khi đó, tại Mỹ, phần biểu diễn giữa giờ Super Bowl đã trở thành truyền thống, giúp giải đấu thu hút khán giả mới và tạo không gian cho quảng cáo.

Với trận chung kết World Cup lớn nhất lịch sử tổ chức tại Mỹ, FIFA chấp nhận thử sức với mô hình này, dù phải đối mặt với câu hỏi về luật lệ, thể lực cầu thủ và chất lượng mặt sân. Cách quãng nghỉ kéo dài ảnh hưởng đến nhịp trận đấu sẽ là điều người trong giới theo dõi sát sao.

Xem thêm
0
300 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Niềm vui bị chia đôi trong một ngày hè World Cup

Giữa trưa hè, nắng gắt, áo đấu trắng, những cái ôm của bạn bè cũ, bia mát lạnh, mọi thứ đều đúng với không khí một kỳ World Cup. Nhưng với người cha có gốc gác Đức, từng lớn lên cùng Bundesliga và những câu chuyện về Lothar Matthäus, ly bia hôm đó lại nặng trĩu. Anh đang làm nhiệm vụ với đội tuyển Canada, còn con trai 7 tuổi của anh, Bastian, thì lần đầu được xem Đức thi đấu tại World Cup mà không có ba bên cạnh.

Ở nhà, bóng đá là niềm vui chung của hai cha con. Tên Bastian của cậu bé gắn với ký ức mùa hè 2014, với Thomas Müller và với đội tuyển Đức. Những miếng dán cầu thủ vương vãi khắp phòng khách, những câu chuyện về bóng đá anh kể với đồng nghiệp đều xoay quanh con trai. Thế nên, khi vợ quyết định chi tiền để con có một ký ức “lần đầu World Cup”, người cha vừa biết ơn, vừa day dứt.

Đứa trẻ trên khán đài và người cha ở xa

Trong khi anh tác nghiệp ở một thành phố khác, Bastian ngồi trên khán đài tại Toronto để xem Đức gặp Bờ Biển Ngà. Sau trận, cậu bé kể lại: “Cổ động viên vui suốt. Đi World Cup tốn nhiều tiền. Con vui vì được đi. Nhưng trọng tài dở quá”. Câu nói ngắn ngủi đó gom lại cả sự phấn khích, biết ơn và bực bội của một đứa trẻ lần đầu chạm vào bầu không khí World Cup.

Người cha chỉ có thể ghép lại trải nghiệm của con qua những đoạn video vợ gửi: khuôn mặt được vẽ lá cờ Đức, tiếng hét vỡ òa sau bàn thắng muộn của Deniz Undav. Anh biết, đó là khoảnh khắc mà lẽ ra hai cha con đã có thể đứng cạnh nhau, nhưng công việc lại kéo anh theo một hướng khác.

Khi hai thế hệ cùng bị World Cup “sửa lại” suy nghĩ

Trong những cuộc trò chuyện với đồng nghiệp, anh vừa được an ủi, vừa bị hỏi dồn: “Thằng bé thấy World Cup thế nào? Nó nhìn giải đấu này ra sao?”. Từ xa, anh nhận ra con trai mình đang học lại bóng đá theo một cách rất khác. Bastian bị cuốn vào những tỉ số kỳ lạ như 7-1, 10-0, vào chuyện Argentina gặp khó trước Cape Verde, vào việc Bosnia đánh bại Italy để giành vé.

Đến khi hai cha con cuối cùng cũng được ngồi cạnh nhau xem bán kết, Bastian bước vào trận với niềm tin chắc nịch rằng Pháp là đội hay nhất giải và sẽ thắng. Khi Pháp thất bại, cậu bé im lặng, gương mặt cau lại. Người cha, vốn đã quen với những bất ngờ của World Cup, lần này lại được chứng kiến sự ngỡ ngàng ấy ngay bên cạnh mình, trên gương mặt con.

Gặp lại nhau trên sân tập nhỏ

Sau khi Canada dừng bước, lịch làm việc của anh nhẹ đi. Anh lại có thể gọi con chuẩn bị túi đồ đi tập, lại đứng ngoài đường biên nhìn con tập luyện. Trong một bài tập 1 đấu 1, huấn luyện viên bảo các em “dùng chút phép màu, nghĩ ra động tác riêng”. Bastian quay sang nhìn ba, mắt mở to rồi gật đầu mạnh, như thể những gì em vừa thấy ở World Cup đã tiếp thêm cho mình sự tự tin.

Người cha đứng ngoài, chứng kiến con dẫn bóng và mạnh dạn thử điều mới. Anh không cần có mặt trong mọi khoảnh khắc trên khán đài để hiểu rằng kỳ World Cup đầu tiên đã in dấu vào cách con mình chơi bóng, và cả vào cách hai cha con sẽ nói về bóng đá với nhau sau này.

Xem thêm
0
30 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Ngòi nổ từ chấm phạt đền

Trận bán kết World Cup 2026 giữa Pháp và Tây Ban Nha tại Dallas kết thúc với thắng lợi 2-0 cho La Roja, trong đó bước ngoặt nằm ở quả phạt đền phút 20. Lucas Digne xử lý sai tình huống, đá trúng chân Lamine Yamal trong vùng cấm. Sau khi VAR kiểm tra tình huống, Mikel Oyarzabal sút thành công, mở tỷ số cho Tây Ban Nha. Từ lợi thế này, đội bóng của Luis de la Fuente chủ động chơi chặt chẽ, rồi Pedro Porro ghi bàn thứ hai, khép lại hy vọng vào chung kết của Pháp.

Lập luận của những người ký đơn kiến nghị

Một bộ phận lớn người hâm mộ Pháp cho rằng quả phạt đền ấy không đúng. Họ tin rằng bóng đã chạm tay Yamal trước khi Digne phạm lỗi, nên tình huống phải bị thổi phạt lỗi dùng tay chứ không thể tính là phạt đền cho Tây Ban Nha. Trong nội dung đơn kiến nghị được lan truyền, họ nhấn mạnh Pháp "không đáng phải nhận bàn thua mở tỷ số", cho rằng bàn thắng này "thay đổi hoàn toàn cục diện trận đấu" và khẳng định "thể thao phải được chơi theo đúng luật". Từ cảm giác bị xử ép, họ kêu gọi tổ chức đá lại trận bán kết và số chữ ký đã tiến gần mốc 100.000.

Giải thích từ góc độ luật thi đấu

Dù hình ảnh quay chậm cho thấy bóng có vẻ chạm nhẹ vào tay Yamal, chuyên gia luật và cựu trọng tài FIFA Christina Unkel lại đưa ra cách hiểu khác. Bà cho biết điểm tiếp xúc được xác định nằm ở vùng vai/cánh tay trên, phần được phép chơi bóng theo Luật Bóng đá hiện hành. Với cách giải thích này, tổ trọng tài không có cơ sở để hủy quyết định thổi phạt đền, nên quyết định trên sân vẫn được giữ nguyên.

Giới hạn thực tế của FIFA

Trong khi làn sóng chữ ký tăng nhanh, khả năng FIFA chấp nhận yêu cầu đá lại gần như bằng không. Về mặt tổ chức, trận chung kết giữa Tây Ban Nha và Argentina chỉ diễn ra sau đó một ngày, còn Pháp đã được xếp lịch gặp Anh ở trận tranh hạng ba. Về chuyên môn, một quyết định phạt đền gây tranh cãi ở phút 20 không đủ để trở thành lý do xé lại lịch thi đấu và tổ chức lại cả một trận bán kết. Dù lượng người ủng hộ đông, đơn kiến nghị của người hâm mộ Pháp không tạo ra sức nặng thực tế trong bối cảnh này.

Xem thêm
0
386 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật