Bellingham: “Cả đội quây quanh Henderson, đó là khoảnh khắc rất đẹp”

Ancelotti: “Số liệu chứ không phải tên tuổi” quyết định ai đá phạt đền

Cùng thất bại, Cape Verde và Paraguay để lại hai hình ảnh trái ngược nhau

Nguyễn Huy

Dự đoán tỷ số Na Uy - Pháp: Vừa xem đại chiến, vừa săn quà hấp dẫn!

World Cup 2026 sắp chứng kiến một trong những trận cầu đáng xem nhất vòng bảng: Na Uy vs Pháp, 02:00 ngày 27/06. Cả hai đội đều đã giành vé đi tiếp, nhưng ngôi đầu bảng I vẫn chưa có chủ và màn so tài này sẽ quyết định vị trí số 1.

Pháp đang sở hữu phong độ cao với 2 chiến thắng liên tiếp, trong đó Mbappe tiếp tục nổ súng đều đặn. Trong khi đó, Na Uy cũng cho thấy họ không chỉ biết phụ thuộc vào Haaland mà còn đủ sức tạo ra thế trận khó chịu trước mọi đối thủ.

Một bên là Mbappe cùng dàn sao tấn công thượng hạng của Pháp, một bên là Haaland với khả năng bùng nổ chỉ trong vài chạm bóng. Chỉ nghe tên thôi cũng đủ thấy đây là trận đấu quá đáng để chờ.

🎯 Minigame dự đoán tỷ số Na Uy - Pháp đã mở!
Người chơi chỉ cần dự đoán tỷ số chung cuộc ngay tại box game cuối bài. Những dự đoán chính xác hoặc gần chính xác nhất sẽ có cơ hội nhận phần quà hấp dẫn.

👉 Vào dự đoán ngay trước giờ bóng lăn để không bỏ lỡ cơ hội vừa xem đại chiến, vừa săn quà nhé!

1
400 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tien Tai

Thẻ đỏ giống nhau, hậu quả khác nhau

Folarin Balogun là cầu thủ thứ 12 nhận thẻ đỏ ở World Cup này, nhưng lại là người đầu tiên không phải nghỉ trận kế tiếp. Các trường hợp trước đó, từ những cái tên ít được biết đến cho tới Miguel Almiron của Paraguay hay Assim Madibo của Qatar, đều phải chấp nhận án treo giò theo đúng quy định. Almiron bị cấm ở trận gặp Australia, ảnh hưởng trực tiếp tới vị trí của Paraguay ở vòng bảng. Madibo thì bị tăng án lên tới năm trận sau pha vào bóng làm gãy chân Ismael Kone.

Balogun và cách xử lý “khác người”

Pha vào bóng của Balogun được mô tả là vụng về, không có ác ý, khá giống với tình huống của Madibo. Nếu tranh luận về chuyên môn, có thể bảo vệ quan điểm rằng thẻ đỏ là nặng tay, rằng việc dùng quay chậm khiến pha bóng trông tệ hơn. U.S. Soccer cũng nhấn mạnh chuyện tổ trọng tài video lạm dụng hình ảnh dừng hình và quay chậm khi trình bày với trọng tài chính. Tuy vậy, thay vì hủy thẻ hoặc công bố một quy trình xem xét rõ ràng, FIFA chỉ đơn giản treo lại án phạt, để Balogun được đá với Bỉ mà không giải thích thấu đáo.

Khi sự nổi tiếng chen vào sân cỏ

Điểm khác biệt lớn nhất giữa Balogun và phần đông 11 cầu thủ còn lại là mức độ chú ý. Anh là gương mặt nổi bật của đội tuyển Mỹ tại một kỳ World Cup được mô tả là “World Cup của danh tiếng”, nơi khán đài và truyền hình luôn săn tìm người nổi tiếng, từ Tom Cruise, Brad Pitt tới David Beckham. Trong bối cảnh đó, việc một ngôi sao của đội đồng chủ nhà được “mở đường” để tiếp tục thi đấu khiến cảm giác về sự công bằng càng bị thử thách.

Những người chịu thiệt không có cơ hội thứ hai

Paraguay phải đá trận quyết định với Australia mà không có Almiron, ảnh hưởng tới cả nhánh đấu sau đó. Qatar mất Madibo trong thời gian dài vì một pha bóng được đánh giá là tương tự về tính chất. Những đội này không nhận được bất kỳ ngoại lệ nào, cũng không có cánh cửa kháng cáo. Sự đối lập giữa cách họ bị xử lý và cách Balogun được “treo” án phạt khiến câu chuyện thẻ đỏ ở World Cup này không còn là chuyện luật lệ thuần túy, mà trở thành câu hỏi về việc ai được hưởng đặc quyền và ai thì không.

Xem thêm
0
307 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Từ kỳ vọng trình diễn đến mục tiêu sinh tồn

Trong nhiều thập kỷ, tuyển Anh thường bị gắn với hình ảnh đội bóng thắng được đối thủ dưới cơ rồi dừng bước khi gặp đội mạnh. Trận gặp Mexico tại Azteca lại đặt họ vào một dạng thử thách khác: đối thủ có lợi thế sân bãi, độ cao gây mệt mỏi, sức ép khán giả dày đặc. Trong bối cảnh đó, ưu tiên của Anh không nằm ở việc kiểm soát bóng hay tấn công đẹp mắt, mà là tìm cách vượt qua 90 phút trong điều kiện bất lợi.

Chấp nhận bỏ bóng đá đẹp để giữ thành quả

Ngay từ đầu, Anh không cố gắng duy trì những đợt tấn công dài. Họ triển khai bóng thận trọng, ít người dâng cao, chủ yếu chờ cơ hội phản công nhanh. Khi bị dẫn dắt vào thế trận phải phòng ngự sâu sau thẻ đỏ của Quansah, Tuchel càng thể hiện rõ lựa chọn ưu tiên an toàn. Ông rút bớt cầu thủ tấn công, tăng số hậu vệ, chuyển sang sơ đồ năm người ở tuyến cuối, cho phép Mexico đưa bóng ra biên rồi tập trung chống các quả tạt.

Hàng thủ chắp vá nhưng hiệu quả

Việc tung Stones, Burn và Spence vào sân tạo nên một hàng thủ gần như mới hoàn toàn, với Konsa dạt phải và Guehi ở trung tâm. Dù đây không phải những cái tên được nhiều người nghĩ tới cho một trận đấu loại trực tiếp World Cup, họ lại là những người chơi nổi bật trong giai đoạn Anh phải co cụm. Burn thắng bóng bổng, Spence cắt bóng dưới mặt đất, Stones phá bóng giải nguy ở những thời điểm nhạy cảm. Phía sau, Pickford liên tục lao ra bắt bóng bổng, giảm số pha bóng lộn xộn trong vòng cấm.

Chiến thắng không đẹp nhưng đáng nhớ

Hai bàn thua của Anh đều đến từ các tình huống bóng chết và pha xử lý lỗi của Kane trong vòng cấm, cho thấy họ không hề chắc chắn tuyệt đối. Tuy vậy, trong thế thiếu người, phải chịu sức ép liên tục và thi đấu ở độ cao khó chịu, việc giữ được tỉ số 3-2 đến hết trận là thành công lớn. Trận đấu này không được nhớ đến vì những mảng miếng tấn công cầu kỳ, mà vì cách Anh chấp nhận chơi thực dụng, xấu xí để đi tiếp.

Xem thêm
0
128 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Brazil dừng bước ở World Cup 2026 sau trận thua 1-2 trước Na Uy. Neymar ghi bàn muộn trên chấm phạt đền, nhưng cú đúp của Erling Haaland đã khép lại hành trình của đội bóng áo vàng. Với Carlo Ancelotti, thất bại này không chỉ là một cú ngã ở vòng knock-out, mà còn cho thấy Brazil đã nhập cuộc và xử lý trận đấu không đúng cách.

Không kiểm soát được nhịp chơi

Brazil nhập cuộc với cách chơi thận trọng hơn, nhưng họ lại không thể đưa trận đấu vào đúng ý mình. Na Uy mới là đội cầm bóng nhiều hơn, với 66,4% thời lượng kiểm soát bóng và 618 đường chuyền chính xác. Trong khi đó, Brazil chỉ cầm bóng 33,6% và có 279 đường chuyền chính xác. Những con số ấy cho thấy vấn đề lớn của Ancelotti: Brazil muốn chơi chắc chắn, nhưng không đủ chắc; muốn hạn chế rủi ro, nhưng cuối cùng lại để Na Uy làm chủ nhịp trận đấu.

Brazil vẫn dứt điểm nhiều hơn, với 14 cú sút so với 9 của Na Uy, tạo 12 cơ hội và có 33 lần chạm bóng trong vòng cấm. Tuy nhiên, sự nguy hiểm lại không đi cùng hiệu quả. Chỉ 4 cú sút trúng đích, 4 cơ hội lớn bị bỏ lỡ và quả phạt đền hỏng của Bruno Guimarães ở phút 14 khiến Brazil tự làm khó mình trước một đối thủ biết chờ thời cơ.

Tấn công nhiều nhưng thiếu tốc độ

Vấn đề lớn nhất của Brazil nằm ở những pha xử lý cuối cùng. Họ có Vinicius, Martinelli, Matheus Cunha, rồi sau đó tung thêm Endrick và Neymar vào sân, nhưng các đợt tấn công vẫn thiếu tốc độ và sự liền mạch. Brazil cầm bóng không đủ nhanh, phối hợp không đủ sắc và thường bế tắc khi tiếp cận vòng cấm Na Uy. Thống kê 16 quả tạt nhưng chỉ 1 lần chính xác cho thấy đội bóng áo vàng nhiều thời điểm phải chọn giải pháp vội vàng, thiếu độ chuẩn xác và không tạo được sức ép thật sự rõ ràng.

Ancelotti có nhiều lựa chọn trên hàng công, nhưng Brazil lại thiếu một cách tấn công rõ ràng để đưa bóng vào khu vực nguy hiểm một cách đều đặn. Chỉ số xG của Brazil đạt 2,26, cao hơn hẳn mức 0,70 của Na Uy, nhưng phần lớn đến từ các quả phạt đền và những tình huống riêng lẻ. Điều đó cho thấy Brazil không thật sự áp đặt được thế trận. Họ tạo ra cơ hội, nhưng không tạo được cảm giác về một đội bóng có hệ thống tấn công đủ mạch lạc và ổn định.

Thay người chậm, hiệu quả thấp

Na Uy tạo ra bước ngoặt ngay sau giờ nghỉ khi tung Andreas Schjelderup và Oscar Bobb vào sân. Sự điều chỉnh này phát huy tác dụng rõ rệt, đặc biệt là Schjelderup với hai đường kiến tạo cho Haaland ghi bàn. Trong khi đó, Ancelotti đưa Endrick vào phút 58, Neymar vào phút 67, nhưng Brazil chỉ thật sự tăng tốc tấn công khi thời gian không còn nhiều.

Sự khác biệt nằm ở hiệu quả của các quyết định trên ghế huấn luyện. Na Uy thay người để xoay chuyển trận đấu, còn Brazil thay người trong thế bị động. Đến khi Haaland mở tỷ số ở phút 79, Brazil đã rơi vào thế khó, vừa thiếu thời gian, vừa thiếu sự tỉnh táo để giành lại quyền kiểm soát trận đấu.

Neymar và bài toán chưa có lời giải

Neymar không đủ thể lực để đá chính, nhưng Brazil vẫn bị cuốn vào tâm lý chờ anh tạo khác biệt. Ancelotti có lý khi không mạo hiểm với một cầu thủ vừa trở lại sau chấn thương, nhưng vấn đề là Brazil lại không có phương án tấn công đủ rõ ràng khi Neymar ngồi ngoài. Đến lúc anh được tung vào sân, đội bóng áo vàng cần một hệ thống vận hành tốt để Neymar phát huy khả năng xử lý và tạo đột biến. Thực tế, bàn thắng của anh đến quá muộn, khi trận đấu gần như đã an bài và chỉ còn mang ý nghĩa danh dự.

Brazil mất thứ đáng sợ nhất

Trận thua Na Uy không thể chỉ đổ cho thiếu may mắn. Brazil tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng lại không đủ sắc bén để biến chúng thành bàn thắng. Họ có nhiều ngôi sao tấn công, nhưng cách chơi thiếu tốc độ, thiếu sự kết nối và không tạo được sức ép liên tục. Brazil muốn đá chắc chắn, kỷ luật hơn theo kiểu châu Âu, nhưng lại làm mất đi sự bùng nổ từng là bản sắc của Seleção. Ancelotti không khiến Brazil đánh mất mình chỉ sau một trận, nhưng thất bại này cho thấy đội bóng áo vàng đang mắc kẹt giữa hai hướng: chưa đủ chặt chẽ để kiểm soát trận đấu, cũng chưa đủ phóng khoáng để kết liễu đối thủ bằng bản năng tấn công.

Xem thêm
2
19,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Trọng tâm vào an toàn cầu thủ

Trong trận Mexico gặp Anh, tình huống đáng chú ý nhất lại nằm ở cú vào bóng của Jarell Quansah với Jesús Gallardo. Ban đầu, trọng tài trên sân không đưa ra quyết định, nhưng khi xem lại, tổ trợ lý video đánh giá tốc độ lao vào, lực tác động và điểm tiếp xúc ở ống đồng đã đặt Gallardo vào trạng thái dễ chấn thương nặng. Từ đó, trọng tài được mời ra màn hình và rút thẻ đỏ trực tiếp cho Quansah.

VAR không chỉ “bắt lỗi”, mà còn phân loại mức độ

Ở pha phạm lỗi này, VAR không tranh luận chuyện có va chạm hay không, mà tập trung vào mức độ nguy hiểm: tốc độ, cường độ và độ cao của cú vào bóng. Khi ba yếu tố này hội tụ, quyết định thẻ đỏ trở nên rõ ràng. Cách xử lý cho thấy VAR đang được dùng như một lớp đánh giá lại mức độ nghiêm trọng, thay vì chỉ kiểm tra đúng sai đơn thuần.

Hai quả phạt đền và ranh giới “nguy hiểm” – “vụng về”

Với pha Raúl Rangel phạm lỗi với Anthony Gordon, VAR chỉ xác nhận lại quyết định phạt đền, không đề xuất thẻ cho thủ môn. Lý do nằm ở hướng chạm bóng của Gordon: cú chạm đưa bóng lệch khỏi khung thành, nên tình huống không bị xem là ngăn cản cơ hội ghi bàn rõ rệt. Pha bóng bị coi là vụng về, không phải hành vi triệt hạ.

Ngược lại, khi Harry Kane đá trúng giày Brian Gutiérrez trong vòng cấm đội nhà, VAR phải soi kỹ xem Kane có chạm bóng hay không. Khi hình ảnh cho thấy anh không hề đá trúng bóng mà chỉ trúng chân đối phương, tình huống được nâng lên thành lỗi phạt đền, dù về cảm nhận, phía Anh có thể cho rằng đó chỉ là một pha phá bóng thiếu chuẩn xác.

VAR và giới hạn của cảm tính

Trong cả ba pha, VAR đều bị buộc phải rời khỏi cảm giác trên sân để bám vào hình ảnh quay chậm. Một khi đã xác định được điểm tiếp xúc, hướng bóng và mức độ nguy hiểm, tổ trợ lý video gần như không còn khoảng trống cho “linh cảm”. Điều này khiến vài quyết định bị xem là nặng tay, nhưng lại nhất quán với cách VAR đang được dùng như bộ lọc mức độ rủi ro cho cầu thủ.

Xem thêm
0
4,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Chiến thắng không che được vết gợn

ĐT Anh đã vào tứ kết World Cup 2026 sau chiến thắng 3-2 trước Mexico, nhưng đây không phải trận đấu mang lại cảm giác yên tâm. “Tam sư” có Jude Bellingham bùng nổ với cú đúp, Harry Kane ghi bàn trên chấm phạt đền và Jordan Pickford nhiều lần cứu thua.

Tuy nhiên, phía sau tấm vé đi tiếp là một vấn đề rất rõ: tuyến giữa của Thomas Tuchel, đặc biệt là cặp Declan Rice – Elliot Anderson, chưa làm tốt nhiệm vụ kiểm soát trận đấu và giảm áp lực cho hàng thủ.

Thắng nhưng bị ép sân liên tục

Nhìn vào thống kê, Anh thắng nhưng không thật sự làm chủ trận đấu. Theo Guardian dẫn số liệu Opta, Anh chỉ cầm bóng 33,2%, mức thấp nhất của họ trong một trận World Cup kể từ khi dữ liệu thống kê được ghi nhận vào năm 1966.

Mexico tung ra 20 cú sút, nhiều hơn hẳn 6 cú sút của Anh. Số cú sút trúng đích là 5-5, nhưng thế trận nghiêng hẳn về phía đội chủ nhà. Mexico còn có 37 lần chạm bóng trong vòng cấm, trong khi Anh chỉ có 14 lần. Đó là những con số cho thấy hàng thủ Anh đã phải chịu sức ép liên tục, chứ không đơn thuần là đội bóng này chủ động chơi chắc để bảo vệ lợi thế.

Rice và Anderson chưa tạo được điểm tựa

Rice và Anderson không phải không có điểm sáng. Rice có pha kéo bóng quan trọng mở ra tình huống dẫn đến bàn thắng mở tỷ số, còn Anderson cũng góp mặt trong một số pha tranh chấp đáng chú ý. Nhưng với vai trò của hai tiền vệ trung tâm, họ cần làm nhiều hơn thế.

Mexico hoàn thành 420 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 92%, còn Anh chỉ có 195 đường chuyền thành công. Khi đối thủ chuyền bóng quá thoải mái, đưa bóng lên phần sân tuyển Anh quá dễ dàng và liên tục áp sát vòng cấm, tuyến giữa rõ ràng chưa tạo được lớp lá chắn đủ sự an tâm trước hàng thủ.

Bellingham không thể gánh vác mãi

Bellingham là người hay nhất bên phía ĐT Anh, nhưng chính màn trình diễn ấy lại phơi bày vấn đề của đội bóng. Anh vừa phải ghi bàn, vừa kéo bóng, vừa lùi về hỗ trợ phòng ngự. Một đội tuyển muốn đi xa không thể để cầu thủ tấn công quan trọng nhất của mình phải làm quá nhiều nhiệm vụ trên sân như vậy.

Sau thẻ đỏ của Jarell Quansah, Tuchel phải đưa John Stones rồi Dan Burn vào sân để gia cố hàng thủ. Tuyển Anh khép lại trận đấu trong thế phải chống đỡ, với 48 pha phá bóng, con số cao nhất của họ tại World Cup kể từ trận gặp Bỉ năm 1990.

Na Uy sẽ là thử thách lớn hơn

Vấn đề càng đáng lo khi đối thủ tiếp theo của Anh là Na Uy, đội vừa loại Brazil 2-1. Erling Haaland ghi cả hai bàn ở những phút cuối, nâng thành tích lên 7 bàn tại World Cup 2026. Chân sút đang đầu quân cho Man City đã ghi 30 bàn trong 17 trận gần nhất cho Na Uy.

Đây là mẫu tiền đạo không cần quá nhiều cơ hội để trừng phạt sai lầm. Trước Brazil, Haaland ghi 2 bàn chỉ từ 4 cú dứt điểm. Vì vậy, nếu Anh tiếp tục để mất quyền kiểm soát khu trung tuyến như trước Mexico, nguy cơ phải trả giá sẽ lớn hơn rất nhiều.

Tuchel cần lời giải ở giữa sân

Chiến thắng trước Mexico cho thấy bản lĩnh của Anh, nhưng cũng chỉ ra bài toán lớn cho Tuchel. Rice và Anderson cần giúp đội giữ bóng chắc hơn, chuyền an toàn hơn, thắng những pha bóng hai nhiều hơn và kéo đội hình lên sau mỗi đợt chịu sức ép.

Một đội muốn vô địch World Cup không thể liên tục để rơi vào cảnh hỗn loạn trong việc kiểm soát trận đấu. ĐT Anh có thể sống sót nhờ Bellingham, Kane và Pickford trong một trận đấu nghẹt thở, nhưng nếu để tình trạng đó kéo dài thì không ổn. Ở những vòng đấu tiếp theo, tuyến giữa mới là nơi quyết định “Tam sư” có đủ bản lĩnh để tiếp tục hành trình hướng đến chức vô địch World Cup năm nay hay không. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
1
6,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật