MU dừng vung tiền "quá trớn", chuyển sang mua sắm chọn lọc hè 2026

Haaland bị cô lập: 7 lần chạm bóng trong 53 phút, Man City thua trắng Arsenal

Kane bình thản trước năm cuối hợp đồng, Bayern không vội giữ chân

Tien Tai

Deschamps rời tuyển Pháp giữa World Cup vì mất mẹ: Nỗi buồn to lớn

Một quyết định xuất phát từ mất mát cá nhân

Didier Deschamps đã rời đại bản doanh tuyển Pháp tại World Cup để trở về nhà sau khi mẹ ông qua đời. Quyết định này được thống nhất với Liên đoàn bóng đá Pháp, và ông được nghỉ phép vì lý do gia đình ngay trong buổi sáng nhận tin dữ.

Deschamps sẽ vắng mặt trong các buổi tập sắp tới cũng như trận đấu cuối vòng bảng gặp Na Uy trên sân MetLife. Liên đoàn đề nghị mọi người giữ sự tôn trọng và hạn chế soi chiếu trong giai đoạn mà họ mô tả là “vô cùng đau đớn” với huấn luyện viên trưởng.

Niềm tin dành cho người đã gắn bó 14 năm

Deschamps dẫn dắt tuyển Pháp từ năm 2012, trở thành một trong những huấn luyện viên tại đội tuyển quốc gia có thời gian tại vị lâu nhất. Ông từng vô địch thế giới trên cương vị cầu thủ lẫn huấn luyện viên, đưa Pháp lên ngôi tại World Cup 2018 và vào tới trận chung kết giải đấu bốn năm sau ở Qatar.

Chính chuỗi thành công dài hơi này giúp ông nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Liên đoàn. Trong bối cảnh World Cup hiện tại, Pháp đã sớm giành vé đi tiếp với 6 điểm sau hai trận thắng Senegal và Iraq, qua đó giảm bớt áp lực chuyên môn trong thời gian ông vắng mặt.

Guy Stephan: Người thay thế đã quá quen phòng thay đồ

Trong thời gian Deschamps rời đội, trợ lý lâu năm Guy Stephan được giao toàn quyền dẫn dắt tuyển Pháp. Đây không phải gương mặt mới: ông đã làm “số hai” của Deschamps suốt 17 năm, từ ba năm ở Marseille đến 14 năm cùng đội tuyển quốc gia.

Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ năm 2000, khi Deschamps còn là đội trưởng tuyển Pháp và Stephan là trợ lý cho HLV Roger Lemerre trong chức vô địch châu Âu. Sau này, bộ đôi này cùng trải qua những giai đoạn dữ dội tại Marseille, nơi Stephan từng gọi là “núi lửa”, rồi tiếp tục gắn bó ở đội tuyển với năm chức vô địch quốc gia và ba trận chung kết lớn, trong đó có World Cup 2018.

Một chặng cuối sự nghiệp gắn với World Cup

Giải đấu đang diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico được Deschamps xác định là lần cuối ông dẫn dắt tuyển Pháp, sau khi thông báo ý định chia tay từ tháng 8 năm ngoái. Việc ông tạm rời đội giữa giải vì lý do gia đình diễn ra trong bối cảnh đó, khiến giai đoạn cuối nhiệm kỳ của ông thêm nhiều lớp cảm xúc.

Dù vậy, cấu trúc quen thuộc trong ban huấn luyện với Guy Stephan đứng ra điều hành giúp tuyển Pháp duy trì sự ổn định trong lúc chờ ngày Deschamps trở lại.

4
14,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Hải

Bruno Fernandes vừa khép lại mùa giải xuất sắc nhất kể từ ngày sang Anh, tiếp tục là nguồn sáng tạo quan trọng bậc nhất của Man United. Nhưng ở tuổi 31, khi hợp đồng đã bước vào giai đoạn cuối và giá trị chuyển nhượng khó còn tăng mạnh, tương lai của anh bắt đầu trở thành bài toán mà CLB phải tính toán. Galatasaray đang cố thuyết phục đội trưởng người Bồ Đào Nha bằng mức đãi ngộ rất cao. Man United chưa có ý định bán, nhưng nếu nhận được một đề nghị đủ lớn, việc cân nhắc thương vụ này cũng là lựa chọn hợp lý về mặt kinh tế và kế hoạch xây dựng đội hình.

Galatasaray dùng lương khủng để kéo Fernandes

Galatasaray đang cố tạo sức hút bằng cả phí chuyển nhượng lẫn thu nhập dành cho Bruno Fernandes. Đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ được cho là tính chi khoảng 50 triệu euro, tương đương gần 43 triệu bảng, để thuyết phục Man United ngồi vào bàn đàm phán. Với Fernandes, họ chuẩn bị hợp đồng 4 năm, mức lương ròng khoảng 18,3 triệu bảng mỗi mùa, tức gần 350.000 bảng mỗi tuần sau thuế, kèm 3 triệu bảng phí ký hợp đồng. Dù mức đãi ngộ rất lớn, đội trưởng Man United hiện chưa có động thái cho thấy anh muốn rời Old Trafford.

Man United cũng không chịu sức ép phải bán ngay. Fernandes còn hợp đồng đến tháng 6/2027 và đội bóng có quyền kéo dài thêm 1 năm. Điều khoản giải phóng trị giá 57 triệu bảng dành cho các CLB ngoài nước Anh đã hết hạn trong tháng 7, nên Galatasaray không còn cách nào khác ngoài việc đàm phán trực tiếp với United nếu muốn hoàn tất thương vụ. Với vị thế hiện tại, đội chủ sân Old Trafford vẫn nắm quyền quyết định tương lai của tiền vệ người Bồ Đào Nha.

Tuổi 31 và thời điểm để Man United tính toán

Fernandes sẽ tròn 32 tuổi vào tháng 9, độ tuổi khiến khả năng tăng giá trên thị trường chuyển nhượng gần như không còn nhiều. Transfermarkt hiện định giá tiền vệ người Bồ Đào Nha khoảng 35 triệu euro, thấp rất xa so với mức khoảng 100 triệu bảng mà Al-Hilal từng sẵn sàng bỏ ra vào hè 2025. Với hợp đồng hiện tại cũng đã bước vào những năm cuối, càng giữ lâu, Man United càng khó kỳ vọng thu về một khoản phí tương tự.

United cũng đã bắt đầu chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo ở tuyến giữa. Andrey Santos mới 22 tuổi, ký hợp đồng đến 2031, trong khi Youri Tielemans mang thêm kinh nghiệm và khả năng tổ chức ở trung tâm. Vì thế, nếu một CLB đưa ra đề nghị khoảng 70 đến 100 triệu bảng cho Fernandes, Man United sẽ phải cân nhắc nghiêm túc. Giữ đội trưởng đồng nghĩa tiếp tục sở hữu nguồn sáng tạo hàng đầu, còn bán ở mức giá rất cao sẽ giúp CLB có thêm ngân sách để tiếp tục trẻ hóa và bổ sung đội hình.

Mất Fernandes là mất nguồn sáng tạo số một

Bài toán lớn nhất với Man United là chưa có cầu thủ nào trong đội hình hiện tại tạo ra sức sáng tạo tương đương Fernandes. Riêng tại Premier League 2025/26, tiền vệ người Bồ Đào Nha có 21 kiến tạo, vượt kỷ lục 20 kiến tạo trong một mùa từng thuộc về Thierry Henry và Kevin De Bruyne. Anh còn tạo 136 cơ hội cho đồng đội, bỏ xa Dominik Szoboszlai, người đứng thứ hai với 78. Trong 21 đường chuyền thành bàn ấy, 11 đến từ các tình huống cố định, ngang thành tích tốt nhất của Steven Gerrard trong một mùa Premier League.

Tính trên mọi đấu trường, Fernandes đã có 104 kiến tạo cho Man United, chỉ xếp sau Ryan Giggs, Wayne Rooney và David Beckham trong lịch sử CLB. Ảnh hưởng của anh trải rộng ở nhiều khu vực trên sân: thực hiện các tình huống cố định, tung đường chuyền quyết định quanh vùng cấm và khai thác khoảng trống giữa hàng tiền vệ với hàng thủ đối phương. Bán Fernandes vì thế không đơn giản là mất một tiền vệ 31 tuổi, mà còn khiến United phải tìm cách bù lại khối lượng sáng tạo mà hiện chưa cầu thủ nào trong đội hình đáp ứng được.

Chỉ đề nghị thật lớn mới khiến Man United cân nhắc

Mức khoảng 43 triệu bảng mà Galatasaray đang tính đến chưa đủ để Man United chấp nhận mất cầu thủ vừa lập kỷ lục kiến tạo tại Premier League. Fernandes vẫn giữ vai trò quá lớn trong cách đội bóng triển khai tấn công và tạo cơ hội. Tuy nhiên, nếu xuất hiện đề nghị tiến gần mốc 100 triệu bảng như Al-Hilal từng đưa ra vào hè 2025, ban lãnh đạo United sẽ khó bỏ qua ngay lập tức.

Giữ Fernandes giúp Man United bảo toàn nguồn sáng tạo quan trọng nhất trong mùa giải họ trở lại Champions League. Ngược lại, bán tiền vệ sắp bước sang tuổi 32 với mức phí rất cao sẽ mang về khoản ngân sách lớn để tiếp tục bổ sung đội hình, nhất là khi CLB đã bắt đầu làm mới tuyến giữa. United không có lý do phải chủ động bán đội trưởng, nhưng với một đề nghị đủ lớn, yếu tố tuổi tác, thời hạn hợp đồng và khả năng thu hồi giá trị chuyển nhượng đều cần được đặt lên bàn cân.

Xem thêm
0
393 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Ngoại hạng Anh đang hình thành một thị trường chuyển nhượng ngày càng khép kín ngay trong chính giải đấu. 5 thương vụ có phí cao nhất của các CLB Anh hè 2026 đều là mua bán nội bộ, với những cái tên như Morgan Rogers, Elliot Anderson hay Sandro Tonali. Tính trong top 10, có tới 8 cầu thủ chuyển từ một đội Ngoại hạng Anh sang đội khác, tổng phí lên tới 647 triệu bảng, chiếm khoảng 84% giá trị của nhóm này. Thay vì phải sang La Liga, Bundesliga hay Serie A săn ngôi sao, các đội bóng Anh đang sẵn sàng chi những khoản tiền lớn nhất để mua cầu thủ đã khẳng định được năng lực ngay tại Ngoại hạng Anh.

647 triệu bảng xoay vòng trong Ngoại hạng Anh

Chelsea chi 117 triệu bảng mua Morgan Rogers từ Aston Villa, còn Man City trả Nottingham Forest 116 triệu bảng để có Elliot Anderson. Tottenham cũng mạnh tay với 100 triệu bảng cho Sandro Tonali của Newcastle và 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes từ West Ham. Arsenal góp thêm 75 triệu bảng khi đưa Bruno Guimaraes rời Newcastle. Chỉ 5 thương vụ này đã ngốn tổng cộng 493 triệu bảng.

Dòng tiền chưa dừng lại ở đó. Tottenham tiếp tục bỏ 52 triệu bảng mua Jan Paul van Hecke từ Brighton, Chelsea trả Crystal Palace 52 triệu bảng cho Maxence Lacroix, còn Man United chi 50 triệu bảng để lấy Andrey Santos từ Chelsea. Tổng cộng, 8 thương vụ nội bộ này đạt 647 triệu bảng, cho thấy phần lớn những khoản phí lớn nhất trong mùa hè đang được các CLB Ngoại hạng Anh chuyển trực tiếp cho nhau.

Mua cầu thủ đã quen với Ngoại hạng Anh

Các CLB sẵn sàng trả giá cao cho những cầu thủ đã chứng minh được năng lực tại Ngoại hạng Anh vì họ không phải mất quá nhiều thời gian để thích nghi với môi trường mới. Anderson đã quen với tốc độ thi đấu cao, những pha tranh chấp liên tục và yêu cầu xử lý bóng nhanh. Tonali có nhiều mùa khoác áo Newcastle, còn Rogers đã giữ vai trò quan trọng tại Aston Villa. Với những cầu thủ như vậy, đội mua hiểu khá rõ họ đáp ứng ra sao về thể lực, khả năng xử lý dưới áp lực và tốc độ hòa nhập. Anderson và Tonali vì thế cũng nằm trong nhóm những thương vụ nội bộ có giá trị lớn nhất của Ngoại hạng Anh.

Tiền tiếp tục xoay vòng trong Ngoại hạng Anh

Điểm đáng chú ý của làn sóng mua bán nội bộ là phần lớn tiền chuyển nhượng vẫn nằm trong bóng đá Anh. Chelsea chi 117 triệu bảng cho Rogers, giúp Aston Villa có thêm nguồn lực để mua sắm. Nottingham Forest thu 116 triệu bảng từ Anderson, còn Newcastle nhận 100 triệu bảng sau khi bán Tonali. Khi các đội mạnh sẵn sàng trả giá rất cao cho cầu thủ đã chơi tốt tại Ngoại hạng Anh, những CLB ngoài nhóm dẫn đầu cũng có vị thế tốt hơn trên bàn đàm phán và đủ tiền để tiếp tục tái đầu tư.

Nền tảng của vòng quay này là sức mạnh tài chính vượt xa phần còn lại của châu Âu. Tính đến ngày 27/7, các CLB Ngoại hạng Anh đã chi hơn 1,4 tỷ bảng trong kỳ chuyển nhượng, cao hơn khoảng 303 triệu bảng so với tổng mức chi của La Liga, Bundesliga, Serie A và Ligue 1 cộng lại. Doanh thu của 20 đội tại giải đạt 6,8 tỷ bảng mùa 2024/25, còn Deloitte dự báo con số này vượt 7 tỷ bảng ở mùa 2025/26.

Ngoại hạng Anh dần tự tạo thị trường riêng

Ngoại hạng Anh vẫn mua nhiều cầu thủ từ các giải hàng đầu châu Âu, nhưng các CLB giờ không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn ngôi sao từ bên ngoài. Brighton, Aston Villa, Nottingham Forest, Newcastle hay West Ham đã trở thành nơi cung cấp những cầu thủ có giá từ 50 đến 100 triệu bảng cho Chelsea, Man City, Arsenal và Tottenham. Thay vì phải sang La Liga, Bundesliga hay Serie A tìm mục tiêu lớn, các đội mạnh có thể mua ngay những cầu thủ đã chứng minh năng lực trong chính giải đấu.

Sức mạnh tài chính đang giúp thị trường này vận hành ngày càng khép kín. Doanh thu cao cho phép các CLB chi mạnh, còn những đội bán cầu thủ cũng nhận đủ tiền để tiếp tục bổ sung lực lượng. Khi mặt bằng giá trong giải được đẩy lên, những khoản phí lớn lại tiếp tục quay về các CLB Anh. La Liga, Bundesliga và Serie A vẫn là nguồn cầu thủ quan trọng, nhưng nhiều thương vụ đắt giá nhất của các đại gia Ngoại hạng Anh giờ xuất phát từ chính những đối thủ họ gặp xuyên suốt mùa giải.

Xem thêm
0
76 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Một chuyện riêng được nói giữa tập thể

Trong loạt phim tài liệu, khoảnh khắc Pep Guardiola nói với cầu thủ về việc ly hôn hiện lên nhiều lần, nhất là ở hai tập đầu. Trợ lý thân cận Manel Estiarte kể lại việc ông phải vào phòng thay đồ, giải thích cho cả đội rằng huấn luyện viên đang trải qua giai đoạn ly hôn, nên tâm trạng và cách cư xử khác thường. Ông nhấn mạnh với cầu thủ rằng họ đang nhìn thấy một con người, không chỉ là một nhà cầm quân.

Lời thú nhận sau chuỗi thất bại

Sau trận thua Juventus, thất bại thứ bảy trong mười trận mùa 2024-25, Guardiola tự mình nói rõ với cả đội: ông đã ly hôn với người vợ mà ông vẫn gọi là “người phụ nữ đẹp nhất hành tinh”. Ông thừa nhận vẫn yêu, vẫn được yêu, nhưng “đã mất đi sự say mê”. Từ đó, ông chuyển sang chất vấn cầu thủ về cách họ chơi bóng, về việc làm mọi thứ từ bên trong, với sự hứng khởi thực sự.

Từ chuyện hôn nhân đến cách cầm quân

Trong những cuộc nói chuyện sau đó, Guardiola nhiều lần nhắc đến việc gia đình xa cách, chuyện ly hôn, như một phần cái giá ông trả cho công việc. Khi trách mắng đội sau trận thua Leverkusen, ông nói thẳng rằng ông sống vì họ, làm việc vì họ, trong khi đời sống riêng bị xáo trộn. Cảm giác không được đáp lại trên sân khiến ông thấy mình “ngu ngốc”, dù vẫn cố gắng truyền cho họ tình yêu với nghề.

Khoảng lặng sau khi rời ghế huấn luyện

Ở phần cuối, khi đã rời Manchester City và trở lại Barcelona, Guardiola nói về nhu cầu “làm mới nhiều thứ” sau những gì xảy ra trong đời sống cá nhân và công việc. Ông mô tả mong muốn được ngồi yên, để thời gian trôi qua, dùng từ “badar” trong tiếng Catalan để diễn tả trạng thái thẫn thờ đó. Những hình ảnh ông bật khóc khi thu video chia tay cho thấy chuyện riêng tư không chỉ là bối cảnh, mà là sợi chỉ xuyên suốt giai đoạn cuối cùng của ông tại câu lạc bộ.

Xem thêm
1
10,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Những CLB giàu truyền thống nhất

Nếu chỉ nhìn vào Champions League, Real Madrid gần như không có đối thủ với kỷ lục 15 lần vô địch. Nhưng khi xếp các CLB theo tổng số danh hiệu lớn trong lịch sử, đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha chỉ đứng thứ 6.

Theo bảng thống kê của Sports Mole mới cập nhật, Al Ahly dẫn đầu với 125 danh hiệu, Celtic và Rangers cùng có 122, tiếp theo là Nacional với 112 và Peñarol 109. Real Madrid xếp sau với 103 danh hiệu.

Al Ahly dẫn đầu với 125 danh hiệu

Al Ahly đứng số 1 nhờ sự thống trị kéo dài ở cả Ai Cập lẫn châu Phi. Đội bóng thành Cairo giữ kỷ lục 12 lần vô địch CAF Champions League và cũng là CLB giàu thành tích nhất ở nhiều giải quốc nội của Ai Cập. Sports Mole tính Al Ahly có tổng cộng 125 danh hiệu lớn.

Nếu tính theo hệ thống danh hiệu của chính CLB, con số còn cao hơn. Sau khi thắng Zamalek 2-0 ở Siêu cúp Ai Cập tháng 11/2025, Al Ahly đã giành danh hiệu thứ 156 trong lịch sử.

Celtic và Rangers cùng chạm mốc 122

Bóng đá Scotland có tới 2 đại diện trong top 3. Celtic hiện sở hữu 56 chức vô địch quốc gia, 43 Scottish Cup và 22 League Cup. Họ còn từng vô địch European Cup mùa 1966/67, trở thành CLB Anh đầu tiên đăng quang ở sân chơi này.

Trang chính thức Celtic hiện cũng ghi nhận các con số 56, 43 và 22 tương ứng ở 3 giải quốc nội lớn. Rangers đứng ngang Celtic với 122 danh hiệu, gồm 55 chức vô địch Scotland, 34 Scottish Cup và kỷ lục 28 League Cup. Việc Celtic tiếp tục bổ sung danh hiệu trong mùa 2025/26 đã giúp họ bắt kịp đại kình địch về tổng số cúp theo cách thống kê này.

Nacional và Peñarol giữ vị thế của bóng đá Uruguay

Nacional đứng thứ 4 với 112 danh hiệu, trong đó có 50 chức vô địch Uruguay. Peñarol xếp ngay sau với 109 danh hiệu, sở hữu 52 chức vô địch quốc gia và 5 Copa Libertadores. Tháng 2/2026, Peñarol bổ sung thêm Siêu cúp Uruguay sau khi hòa Nacional 0-0 trong 120 phút rồi thắng 4-2 ở loạt luân lưu.

Riêng Nacional là trường hợp đặc biệt vì cách tính của chính CLB rộng hơn nhiều. Trang chủ Nacional hiện công bố họ có 168 danh hiệu chính thức, trong đó bao gồm nhiều giải quốc nội, khu vực và các giải đã tồn tại trong những giai đoạn khác nhau của bóng đá Uruguay.

Real Madrid ít cúp hơn nhưng thống trị Champions League

Real Madrid đứng thứ 6 với 103 danh hiệu, gồm 36 chức vô địch La Liga, 20 Cúp Nhà vua Tây Ban Nha, 13 Siêu cúp Tây Ban Nha và đặc biệt là 15 Champions League. Barcelona đứng thứ 7 với 96 danh hiệu.

Những con số này cho thấy cách xếp hạng thay đổi rất mạnh tùy tiêu chí. Al Ahly, Celtic hay Rangers tích lũy số lượng danh hiệu rất lớn nhờ nhiều thập niên thống trị trong nước, còn Real Madrid tạo khoảng cách ở sân chơi danh giá nhất châu Âu. 

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Văn Phong

Man City mở kỷ nguyên hậu Pep Guardiola bằng thất bại 0-3 trước Arsenal ở Community Shield. Enzo Maresca mới trải qua 1 trận chính thức, nhưng màn khởi đầu ấy đủ gợi lại nỗi ám ảnh từng bám lấy MU sau ngày Sir Alex Ferguson rời Old Trafford.

Chiếc bóng quá lớn của Guardiola

Guardiola rời Etihad sau 10 năm với 20 danh hiệu lớn, khép lại giai đoạn thành công nhất lịch sử Man City. Maresca vì thế bước vào công việc mới với sức ép rất lớn. Ngay trong ngày ra mắt, ông đã nhắc tới MU sau Sir Alex Ferguson và Arsenal sau Arsene Wenger như những ví dụ về khó khăn khi một CLB phải thay thế HLV đã gắn bó quá lâu.

Điểm tương đồng với MU nằm nhiều hơn ở thời điểm chuyển giao. Ferguson chia tay Old Trafford sau chức vô địch Premier League 2012/13 với 89 điểm. Chỉ 1 mùa sau, MU dưới thời David Moyes rồi Ryan Giggs rơi xuống thứ 7, còn 64 điểm. Họ mất 25 điểm so với mùa trước và thua 12 trận, trong khi đội hình cuối cùng của Ferguson chỉ nhận 5 thất bại.

Man City chưa lao dốc ở mức tương tự, nhưng Maresca cũng không nhận lại một tập thể đang ở đỉnh cao. Mùa 2024/25, City chỉ đứng thứ 3 với 71 điểm, kém Liverpool 13 điểm. Sang mùa 2025/26, họ trở lại vị trí thứ 2 với 78 điểm nhưng vẫn thua Arsenal 7 điểm trong cuộc đua vô địch. Hai mùa liên tiếp không giữ được Premier League cho thấy nền tảng Guardiola để lại vẫn mạnh, nhưng không còn vận hành với sự áp đảo từng giúp City thống trị bóng đá Anh.

Một đội bóng đang thay máu

Maresca tiếp quản Man City đúng lúc bộ khung từng làm nên thành công dưới thời Guardiola đang dần tan rã. Kevin De Bruyne rời Etihad từ năm 2025, còn Bernardo Silva và John Stones chia tay sau mùa 2025/26. Stones khép lại 10 năm khoác áo City với 293 trận và 19 danh hiệu, trong khi Bernardo cũng là một trong những cầu thủ quan trọng nhất của Guardiola ở giai đoạn CLB thống trị bóng đá Anh.

Biến động không chỉ xuất hiện trong đội hình. Txiki Begiristain, giám đốc bóng đá đã làm việc tại City suốt 13 năm và trực tiếp tham gia xây dựng lực lượng cho kỷ nguyên Guardiola, bàn giao vị trí cho Hugo Viana từ năm 2025. Chỉ trong thời gian ngắn, City lần lượt mất HLV trưởng, người phụ trách chuyển nhượng cùng nhiều cầu thủ giàu kinh nghiệm. Maresca vì thế phải xây dựng đội bóng mới trong lúc những nhân tố từng giữ vai trò trung tâm của hệ thống cũ liên tiếp rời Etihad.

Cú đấm đầu tiên từ Arsenal

Trận tranh Community Shield đã chỉ ra ngay những việc Maresca phải sửa ở Man City. Họ để thủng lưới chỉ sau 24 giây, nhận bàn thứ 2 ở phút 28 trước khi Martin Odegaard nâng tỷ số lên 3-0 đầu hiệp hai. Với cách biệt này, Maresca trở thành HLV Man City có trận ra mắt thua đậm nhất kể từ Harry Newbould năm 1906.

Thất bại càng nặng nề bởi đối thủ là Arsenal, đội vừa hơn City 7 điểm để vô địch Premier League mùa trước. Đội bóng của Mikel Arteta đã có bộ khung và cách chơi ổn định, còn City bước vào giai đoạn chuyển giao sau Guardiola. Maresca vừa phải định hình lối chơi mới, vừa giữ đội đủ sức cạnh tranh với chính đối thủ đang vượt lên trong cuộc đua tại Anh.

City vẫn có lợi thế mà MU từng thiếu

Man City bước vào thời hậu Guardiola với sự chuẩn bị kỹ hơn MU năm 2013. Maresca từng dẫn đội trẻ City, sau đó làm trợ lý cho Guardiola trong mùa ăn 3 năm 2022/23 nên đã quen với môi trường và cách vận hành tại Etihad. Hugo Viana cũng có thời gian làm việc cùng Txiki Begiristain trước khi tiếp quản vị trí giám đốc bóng đá. Vì thế, City không phải xây lại toàn bộ hệ thống ngay sau khi Guardiola rời ghế.

Dù vậy, quá trình kế nhiệm vẫn luôn tiềm ẩn nhiều vấn đề. MU từng sở hữu tiềm lực tài chính lớn và đội hình vừa vô địch Premier League nhưng vẫn sa sút nhanh sau khi Ferguson chia tay. Với City, thất bại trước Arsenal mới chỉ là dấu hiệu đầu tiên. Nếu Maresca không sớm ổn định lối chơi và giúp đội duy trì vị thế trong cuộc đua vô địch, những so sánh với MU hậu Ferguson sẽ còn xuất hiện nhiều hơn.

Xem thêm
0
30 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật