Chấn thương bủa vây, tuyển Anh loay hoay tìm phương án cho trận gặp Mexico

Dự đoán tỷ số Argentina 2-0 Cabo Verde: Messi sẽ lại ghi bàn cho Albiceleste?

Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Messi lại ghi bàn, Salah đưa Ai Cập bước tiếp?

Thu Hạnh

Beppe Marotta: Gần 50 năm chờ đợi một lần chạm tay vào Cúp C1 châu Âu

Beppe Marotta đã đi gần trọn hành trình sự nghiệp quản lý bóng đá, nhưng vẫn còn một nấc thang chưa chinh phục: chức vô địch Cúp C1 châu Âu. Ở tuổi 69, ông bất ngờ đặt ra một cột mốc rất rõ ràng cho tương lai: nếu cùng Inter Milan đăng quang ở đấu trường này, ông sẵn sàng dừng lại.

Di sản dày đặc danh hiệu trong nước

Suốt gần 50 năm làm bóng đá, tên tuổi Marotta gắn với hai giai đoạn rực rỡ ở Juventus và Inter. Tại Turin, ông góp phần mang về bảy chức vô địch Serie A, bốn Cúp quốc gia và ba Siêu cúp. Sang Inter từ năm 2018, ông tiếp tục xây dựng một tập thể thống trị sân chơi nội địa với ba Scudetto, ba Cúp quốc gia và ba Siêu cúp.

Nỗi day dứt ở trời Âu

Trái ngược với sự áp đảo trong nước, các đội bóng do Marotta điều hành liên tiếp lỡ hẹn ở châu Âu. Juventus của ông thua hai trận chung kết Cúp C1 các năm 2015 và 2017. Đến Inter, ông thêm một lần gục ngã ở chung kết Cúp C1 các năm 2023, 2025 và cả chung kết Cúp C2 năm 2020.

Cột mốc cuối cùng cùng Inter

Vừa khép lại mùa 2025-26 với cú đúp Serie A và Cúp quốc gia, Inter tiếp tục bước ra Cúp C1 mùa tới với tâm thế của một nhà vô địch trong nước. Marotta thừa nhận với La Gazzetta dello Sport rằng ước mơ tiếp theo “quá dễ để nói: Cúp C1”, và nhấn mạnh nếu Inter vô địch, ông “có thể nghỉ hưu”. Với ông, đó không chỉ là một danh hiệu, mà là dấu chấm hết trọn vẹn cho sự nghiệp ở cấp câu lạc bộ.

1
586 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

World Cup 2026 đã xác định đủ 16 đội góp mặt ở vòng 1/8, với tám cặp đấu mang những câu chuyện rất riêng. Vòng 32 đội khép lại sau 42 bàn thắng, 3 loạt sút luân lưu và 5 trận phải kéo dài quá 90 phút, cho thấy giải đấu đã bước vào giai đoạn căng thẳng thực sự. Từ ngày 5/7 đến sáng 8/7, vòng 1/8 hứa hẹn bùng nổ với các trận đấu đáng chú ý giữa những đội chủ nhà Bắc Mỹ, các ông lớn châu Âu và những ứng viên mạnh của Nam Mỹ.

0h00 ngày 5/7, Canada – Morocco: Chủ nhà gặp bản lĩnh Bắc Phi

Canada vào vòng 1/8 sau chiến thắng 1-0 trước Nam Phi, với bàn thắng quyết định ở phút bù giờ. Kết quả này là cột mốc đáng nhớ với bóng đá Canada, nhưng thử thách phía trước rất nặng. Morocco vừa loại Hà Lan sau loạt luân lưu, sau khi hòa 1-1 trong 120 phút, cho thấy bản lĩnh và khả năng chịu áp lực rất tốt. Canada có lợi thế sân nhà, tinh thần hưng phấn và sự cổ vũ từ khán đài, trong khi Morocco lại nhỉnh hơn về kinh nghiệm ở các trận đấu căng thẳng. Đây là cặp đấu hứa hẹn rất chặt chẽ, nơi sự lì lợm và khả năng tận dụng thời cơ có thể quyết định tấm vé đi tiếp.

4h00 ngày 5/7, Paraguay – Pháp: Kẻ hạ Đức gặp ứng viên vô địch

Paraguay tạo cú sốc lớn khi loại Đức sau loạt luân lưu 4-3, sau khi hai đội hòa 1-1. Tuy nhiên, thử thách tiếp theo còn nặng hơn. Pháp vào vòng 1/8 bằng chiến thắng 3-0 trước Thụy Điển, với cú đúp của Mbappé và một bàn của Barcola. Paraguay có tinh thần, sự lì lợm và tâm lý không sợ tên tuổi lớn, nhưng Pháp sở hữu chiều sâu đội hình, tốc độ tấn công và khả năng kết liễu trận đấu vượt trội.

3h00 ngày 6/7, Brazil – Na Uy: Samba đối đầu Haaland

Brazil vào vòng 1/8 sau chiến thắng 2-1 trước Nhật Bản, dù phải rượt đuổi sau khi bị dẫn bàn. Na Uy cũng vượt qua Bờ Biển Ngà với tỷ số 2-1, trong trận đấu Haaland tiếp tục để lại dấu ấn quan trọng. Đây là cặp đấu có sự đối lập rất rõ. Brazil mạnh ở kỹ thuật, khả năng cầm bóng và những pha tấn công tốc độ từ hai biên. Na Uy lại nguy hiểm nhờ thể hình, bóng dài, các pha phản công nhanh và cách đưa bóng sớm vào vòng cấm cho Haaland. Nếu Brazil cắt được nguồn bóng hướng tới tiền đạo này, họ sẽ nắm lợi thế lớn. Nhưng nếu trận đấu bị đẩy vào thế va chạm nhiều, tranh chấp nhiều và bóng bổng nhiều, Na Uy hoàn toàn có thể gây khó cho đại diện Nam Mỹ.

7h00 ngày 6/7, Mexico – Anh: Sức nóng chủ nhà chờ Tam sư

Mexico thắng Ecuador 2-0 và giữ sạch lưới, trong khi Anh phải ngược dòng trước CHDC Congo để thắng 2-1. Kane tiếp tục là điểm tựa lớn của “Tam sư” với cú đúp muộn, nhưng cách Anh để thủng lưới sớm và chật vật trong phần lớn thời gian là tín hiệu đáng lo. Mexico có lợi thế sân nhà, khí thế khán đài và sự tự tin sau một trận knock-out gọn gàng. Anh mạnh hơn về chất lượng đội hình, nhưng cần kiểm soát tốt khoảng trống giữa các tuyến nếu không muốn bị cuốn vào nhịp chơi khó chịu của đối thủ.

2h00 ngày 7/7, Bồ Đào Nha – Tây Ban Nha: Chung kết sớm của vòng 1/8

Đây là cặp đấu đáng chú ý nhất vòng 1/8. Tây Ban Nha vào vòng này sau chiến thắng 3-0 trước Áo, thể hiện sự ổn định trong cách cầm bóng, tổ chức lối chơi và phòng ngự chắc chắn. Bồ Đào Nha cũng đi tiếp sau trận thắng Croatia 2-1 đầy cảm xúc, khi Ronaldo có bàn đầu tiên ở vòng knock-out World Cup, còn Gonçalo Ramos ghi bàn quyết định ở phút bù giờ. Tây Ban Nha tạo cảm giác cân bằng và chắc chắn hơn trong hệ thống, trong khi Bồ Đào Nha lại có nhiều ngôi sao đủ khả năng tạo khác biệt chỉ bằng một khoảnh khắc. Trận đấu này có thể được quyết định ở khu vực giữa sân, nơi đội nào xử lý bóng bình tĩnh hơn và hạn chế sai lầm tốt hơn sẽ có lợi thế lớn.

7h00 ngày 7/7, Mỹ – Bỉ: Chủ nhà gặp bài kiểm tra thật sự

Mỹ thắng Bosnia & Herzegovina 2-0, nhưng sẽ bước vào trận gặp Bỉ với tổn thất đáng kể khi Balogun nhận thẻ đỏ ở vòng 32 đội. Bỉ lại đi tiếp theo cách nghẹt thở hơn, ngược dòng thắng Senegal 3-2 sau hiệp phụ. Điều đó cho thấy Bỉ vẫn có bản lĩnh và kinh nghiệm, nhưng hàng thủ chưa tạo cảm giác an toàn. Mỹ có tốc độ, thể lực và lợi thế sân nhà, trong khi Bỉ có nhiều cầu thủ biết xử lý thời điểm lớn. Đây là cặp đấu cân bằng hơn so với danh tiếng hai đội.

23h00 ngày 7/7, Argentina – Ai Cập: Nhà vô địch chưa thể chủ quan

Argentina phải cần hiệp phụ mới vượt Cape Verde 3-2, một kết quả đủ để đi tiếp nhưng chưa đủ tạo cảm giác yên tâm. Nhà đương kim vô địch vẫn có bản lĩnh ở thời điểm quyết định, song việc bị một đội bị đánh giá thấp hơn kéo vào thế giằng co là lời cảnh báo rõ ràng. Ai Cập cũng đi tiếp sau loạt luân lưu, thắng Australia 4-2 sau trận hòa 1-1. Argentina được đánh giá cao hơn về chất lượng và kinh nghiệm, nhưng họ cần chơi chắc hơn nếu không muốn tự đẩy mình vào rủi ro.

3h00 ngày 8/7, Thụy Sĩ – Colombia: Cặp đấu của sự kỷ luật

Thụy Sĩ thắng Algeria 2-0, còn Colombia vượt Ghana 1-0. Đây không phải cặp đấu ồn ào nhất, nhưng rất đáng chú ý về chiến thuật. Thụy Sĩ luôn nguy hiểm nhờ tổ chức phòng ngự chặt chẽ, khả năng giữ cự ly đội hình và sự thực dụng ở các trận knock-out. Colombia có tốc độ, kỹ thuật và khả năng tạo áp lực tốt hơn ở phần sân đối phương. Với hai đội có xu hướng chơi chắc, bàn thắng đầu tiên có thể làm thay đổi hoàn toàn thế trận.

Vòng 1/8 World Cup 2026 vì thế không chỉ là tám trận đấu loại trực tiếp, mà là tám bài kiểm tra rất khác nhau. Pháp, Brazil, Argentina, Tây Ban Nha hay Anh vẫn được đánh giá cao, nhưng những gì Đức và Hà Lan vừa trải qua cho thấy không đội bóng lớn nào còn vùng an toàn. Từ thời điểm này, đội đi tiếp không chỉ cần ngôi sao, mà cần sự tỉnh táo, kỷ luật và khả năng tận dụng từng khoảnh khắc nhỏ nhất.

Xem thêm
1
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

24h Sports

Ngay khi chuẩn bị bước vào loạt luân lưu cân não, bhl tuyển Ai Cập đã lập tức bật macbook lên và cho toàn đội xem 2light ghi bàn của 1 ai đó nhìn rất giống thống chế Mbappe trong màu áo Real Madrid.

Hashtag: #24hmedia #24hbongda #mbappe #salah #egypt #australia #worldcup #worldcup2026 #thethaomoingay #trangvikhang #sportsontiktok

Xem thêm
0
205 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Khi toan tính thể lực phản tác dụng

Trước Cape Verde, Argentina nhập cuộc như một đội bóng đang tính đường đi đường dài. Đây là kỳ World Cup đầu tiên có tới năm trận loại trực tiếp, nên ý định giữ sức là dễ hiểu. Đội hình chính đã được cho nghỉ ở trận thắng Jordan 3-0, rồi bước vào vòng knock-out với tâm thế “chơi ở số thấp”.

Vấn đề nảy sinh khi họ tiết kiệm sức đến mức lỏng tay. Dẫn bàn rồi chùng xuống, để đối thủ gỡ hòa, rồi lại phải gồng mình đá thêm 30 phút. Lionel Scaloni thừa nhận đội bóng nhận “nhiều cú đánh nặng” và chỉ có ba ngày nghỉ trước khi gặp Ai Cập, đúng vào lúc họ cần nghỉ ngơi nhất.

Thói quen dẫn trước rồi tự làm khó

Điều diễn ra trước Cape Verde không phải chuyện lạ. Tại World Cup trước, Argentina nhiều lần dẫn trước rồi đánh mất thế chủ động. Họ thua Saudi Arabia sau khi mở tỷ số, để Hà Lan gỡ 2-2 dù đã dẫn hai bàn, phải đá luân lưu. Trước Australia, trận đấu tưởng như an bài lại bị kéo căng bởi bàn rút ngắn cuối trận. Trong trận chung kết, họ hai lần để Pháp kéo trở lại sau khi đã tạo khoảng cách.

Trước Cape Verde, kịch bản lặp lại: dẫn, chùng xuống, bị gỡ; dẫn lại, lại chùng xuống, lại bị gỡ. Đến lần thứ ba vươn lên, họ phải trông vào Emiliano Martinez để không thủng lưới thêm.

Giữ sức nhưng phải đá nhiều hơn

Ý đồ của Argentina là tránh phải chơi với cường độ cao suốt 90 phút, chấp nhận nhường bóng, lùi sâu, chờ những khoảnh khắc bùng nổ. Nhưng khi để đối thủ cầm bóng và tổ chức tấn công quá lâu, họ buộc phải phòng ngự trong thời gian dài, rồi lại phải tăng tốc để sửa sai sau mỗi lần bị gỡ.

Hai bàn từ các trung vệ ở tình huống cố định, một cú sút của Lisandro Martinez và pha đánh đầu dẫn tới phản lưới của Christian Romero, cho thấy họ phải dồn toàn lực tấn công vào cuối trận trước hàng thủ lùi sâu. Thay vì tiết kiệm sức, Argentina kết thúc trận đấu trong trạng thái kiệt sức, giống những lần phải đá hiệp phụ ở Qatar mà Scaloni còn nhớ rất rõ.

Trải nghiệm tích lũy, bài toán vẫn còn đó

Scaloni cho rằng đội bóng đã “phản ứng tốt hơn” so với trận gặp Saudi Arabia trước đây, nhờ kinh nghiệm tích lũy. Họ không hoảng loạn sau mỗi bàn thua, vẫn kiểm soát bóng và dồn ép đối thủ. HLV Cape Verde Bubista cũng thừa nhận Argentina cho thấy lý do họ là nhà vô địch thế giới.

Dù vậy, chuỗi trận dẫn trước rồi tự đẩy mình vào thế khó cho thấy một nghịch lý: càng cố giữ sức cho chặng đường dài, Argentina càng phải tiêu hao nhiều hơn trong từng trận, với những hiệp phụ không cần thiết và những cuộc rượt đuổi đáng lẽ có thể tránh được.

Xem thêm
0
87 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Lời khen Morocco và thông điệp gửi vào phòng thay đồ

Trong buổi họp báo trước trận, Jesse Marsch dành những lời khen hiếm thấy cho Morocco, gọi đó là đội “không có điểm yếu”. Hai phóng viên Morocco thậm chí nghi ngờ ông đang cố tạo áp lực cho đội bóng được đánh giá cao hơn.

Marsch không né tránh thực tế: Canada lần đầu vào vòng 16 đội, còn Morocco mang kỳ vọng phải trở lại ít nhất vòng bán kết. Khi ông nói “chúng tôi chưa hài lòng, nhưng đây đã là thành tựu lớn”, thông điệp không chỉ hướng ra ngoài mà còn hướng vào phòng thay đồ, nơi các cầu thủ được nhắc rằng họ có quyền chơi với tâm thế nhẹ nhàng hơn đối thủ.

Trong các buổi họp chiến thuật, Marsch thẳng thắn với học trò: đối thủ không có lỗ hổng rõ ràng, nên Canada chỉ có thể bám vào những điểm mạnh của chính mình. Cách nói này vừa giảm bớt gánh nặng phải “bắt bài” Morocco, vừa củng cố niềm tin vào bản sắc mà đội đã xây dựng suốt giải.

Thoát khỏi cái bóng của những trận “phải thắng”

Những màn trình diễn trước Bosnia và Herzegovina, Thụy Sĩ, Nam Phi cho thấy Canada dễ bị tâm lý khi bước vào các trận buộc phải có kết quả. Sự căng cứng khiến họ không thể hiện được hết khả năng, dù chất lượng chơi bóng không hề tệ.

Ngược lại, khi đối đầu Colombia, Ukraine, Romania trong năm 2025, Canada chơi phóng khoáng, tấn công tự tin và để lại ba trận đấu hay nhất của mình. Điểm chung là họ không bị dồn vào thế “bắt buộc”, mà được phép mạo hiểm hơn.

Trước Morocco, Marsch chủ động kéo đội trở lại trạng thái đó. Ông nhấn mạnh Canada là cửa dưới, nhưng không dùng điều này để bao biện, mà để giải phóng tâm lý. Cách tiếp cận này giúp các buổi tập và tiếp xúc truyền thông diễn ra trong bầu không khí thoải mái, trái ngược với sự nặng nề từng xuất hiện trước đây.

Điều chỉnh chiến thuật mà không đánh mất bản sắc

Marsch nhiều lần khẳng định ông không ngại thay đổi hệ thống, dù sơ đồ ưa thích là 4-4-2 với hai trung vệ. Trước Morocco, khả năng chuyển sang ba trung vệ trong cấu trúc 3-5-2 được nhắc đến nhiều, như một cách gia cố hàng thủ mà vẫn giữ được khả năng gây sức ép.

Ý tưởng là chấp nhận bớt một cầu thủ biên để thêm một trung vệ, qua đó hạn chế tốc độ tấn công từ cánh của Morocco. Nếu Canada giữ sạch lưới trong hiệp một, Marsch có thể đưa trận đấu về dạng thức quen thuộc hơn, chuyển lại 4-4-2 và tung Alphonso Davies vào sân để tạo đột biến.

Điểm quan trọng là dù thay đổi sơ đồ, Marsch không muốn từ bỏ lối chơi chủ động, pressing cao. Ông tin rằng việc đột ngột quay lưng với phong cách đã theo đuổi suốt giải, chỉ vì gặp đối thủ mạnh, sẽ làm lung lay niềm tin của cầu thủ hơn là giúp họ an toàn.

Quản lý nhân sự tấn công: giữ bí mật để giữ lợi thế

Càng vào sâu, Marsch càng hạn chế gợi ý về đội hình xuất phát. Trước Morocco, ông chỉ hé lộ một chi tiết nhỏ về Cyle Larin, rằng bất kể được sử dụng thế nào, Larin sẽ sẵn sàng chơi tốt. Phần còn lại, từ việc chọn Larin hay Tani Oluwaseyi đá cặp với Jonathan David, đều được giữ kín.

Thực tế, Larin có hai bàn và phong độ ổn, trong khi Oluwaseyi chưa ghi bàn nhưng lại góp mặt trong hai trận Canada bất bại khi đá chính. Morocco dự kiến chơi với nhịp độ cao, nên ưu tiên có thể nghiêng về tiền đạo chịu khó di chuyển, pressing mạnh trong thời gian dài.

Trong bối cảnh đó, Marsch vừa phải tính toán bài toán thể lực, vừa phải giữ được yếu tố bất ngờ. Việc ông tránh tiết lộ quá nhiều không chỉ để “giữ bài” trước đối thủ, mà còn để duy trì sự cạnh tranh lành mạnh trong nội bộ, buộc các tiền đạo luôn trong trạng thái sẵn sàng khi được gọi tên.

Xem thêm
0
83 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Salah và gánh nặng của một kỳ World Cup có thể là cuối cùng

Mohamed Salah bước vào loạt sút luân lưu với tâm thế của một người hiểu rằng mỗi cú chạm bóng lúc này đều có thể là lần cuối anh hiện diện ở sân khấu World Cup. Anh chia sẻ đã quyết định cách đá phạt đền “vào phút chót” và thậm chí không chắc mình còn cơ hội dự thêm một kỳ World Cup nào nữa. Chính cảm giác mong manh đó khiến cú chip nhẹ nhàng vào giữa khung thành trở thành điểm nhấn đặc biệt, vừa liều lĩnh vừa cho thấy sự bình tĩnh của một thủ lĩnh dày dạn.

Lời nhắn trong phòng thay đồ và ý nghĩa của một chiến thắng

Trước khi ra sân, Salah nói với các đồng đội rằng đây là “sân khấu lớn nhất” trong đời cầu thủ. Chiến thắng trên chấm phạt đền trước Australia vì thế không chỉ là tấm vé đi tiếp mà còn là lần đầu tiên Ai Cập thắng ở vòng loại trực tiếp World Cup, cũng là lần đầu họ thắng trong loạt sút luân lưu sau bốn lần thất bại. Với Salah, đó là sự xác nhận cho những gì anh đã nói với cả đội: họ đang đứng ở nơi cao nhất mà sự nghiệp có thể đưa họ tới.

Bước ngoặt cá nhân trong một cột mốc tập thể

Trong ngày Ai Cập ghi bàn thắng thứ 250 của giải đấu, vượt qua áp lực của lịch sử và những lần hỏng ăn trên chấm phạt đền, Salah chọn cách thể hiện trách nhiệm bằng một cú đá đầy rủi ro. Anh không nói nhiều về bản thân, chỉ nhấn mạnh đến “lịch sử” và “các chàng trai” trong đội. Nhưng chính chi tiết anh thú nhận không biết mình có còn dự World Cup nữa hay không cho thấy chiến thắng này, với anh, là một dạng dấu mốc riêng tư, gắn chặt với khoảnh khắc tập thể mà cả đội vừa tạo ra.

Xem thêm
0
6,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật