Từ phòng thay đồ Camp Nou đến chung kết World Cup
Năm 2007, một Messi 20 tuổi vừa chen chân được vào đội một Barcelona bế trên tay một em bé mới năm tháng tuổi. Gần hai thập kỷ sau, hai người ấy gặp lại nhau, lần này ở hai đầu chiến tuyến Argentina và Tây Ban Nha trong trận chung kết World Cup 2026, khi Messi đã 39 tuổi còn Lamine Yamal vừa tròn 19.
Khoảnh khắc đời thường năm xưa được ghi lại bởi nhiếp ảnh gia Joan Monfort, rồi lặng lẽ nằm trong kho lưu trữ cho đến khi Lamine Yamal tỏa sáng ở Euro 2024. Khi cha của Lamine đăng lại bức ảnh với dòng chữ “Khởi đầu của hai huyền thoại”, câu chuyện riêng tư trong phòng thay đồ bỗng trở thành phần mở đầu cho cuộc đối đầu lớn nhất của bóng đá thế giới.
Một gia đình nghèo và tấm vé bước vào lịch sử
Buổi chụp hình năm đó đến với gia đình Lamine Yamal từ một lá thăm may mắn. Cha mẹ cậu, anh Mounir Nasraoui gốc Maroc và chị Sheila Ebana gốc Guinea Xích đạo, đều là con của những gia đình nhập cư đến Catalonia. Họ sống chật vật, nhưng vẫn tham gia bốc thăm do một tờ báo thể thao xứ Catalan phối hợp với nhà tài trợ áo đấu Barcelona và tổ chức từ thiện Unicef tổ chức.
Giải thưởng là bộ ảnh chuyên nghiệp chụp em bé cùng một cầu thủ đội một Barca. Gia đình Lamine được chọn, và trong ngày đến Camp Nou, họ được ghép cặp với Messi hoàn toàn ngẫu nhiên. Monfort nhớ lại, Sheila còn rất trẻ, gia đình rất nghèo nhưng dễ mến, hợp tác hết mình trong buổi chụp. Từ một phần quà nhỏ cho những người ít tiền, họ bước vào một câu chuyện mà sau này cả thế giới bóng đá đều nhắc tới.
Messi bỡ ngỡ, em bé thì cười tươi
Monfort kể Messi khi đó vẫn là chàng trai rụt rè, ít nói, bước vào phòng thay đồ và bất ngờ phải bế một em bé “đúng nghĩa là trẻ sơ sinh”. Gương mặt anh thoáng lúng túng, như không biết phải làm gì với đứa trẻ trên tay. Nhưng Lamine là một em bé hay cười, còn mẹ cậu thì luôn ở bên hỗ trợ, nên buổi chụp nhanh chóng trôi qua êm xuôi. Messi vẫn giữ tác phong chuyên nghiệp, thích nghi rất nhanh với tình huống lạ lẫm.
Trong những bức ảnh ấy, Messi vẫn mặc áo số 19, trước khi nhận lại số 10 từ Ronaldinho một năm sau đó. Còn em bé trên tay anh, không ai ngờ sau này sẽ khoác chính chiếc áo số 10 của Barca, rồi trở thành đối thủ của anh trong trận đấu lớn nhất đời cầu thủ.
Từ Rocafonda đến đỉnh cao châu Âu
Lamine Yamal lớn lên ở Rocafonda, khu lao động tại Mataro, cách Barcelona khoảng 30 km. Khu vực này được xây dựng từ thập niên 1960 cho người nhập cư trong nước, rồi dần trở thành nơi sinh sống của làn sóng nhập cư từ các quốc gia khác. Lamine vẫn giữ ký ức về nơi mình xuất phát, nhiều lần ăn mừng bàn thắng bằng cách giơ tay tạo ký hiệu 3-0-4, mã bưu chính của Rocafonda.
Cậu mang cái tên dài Lamine Yamal Naraoui Ebana, nhưng chọn để hai chữ Lamine Yamal trên lưng áo như một lời tri ân. Theo báo chí Tây Ban Nha, cha cậu từng hứa đặt tên con theo hai người bạn đã giúp gia đình trả tiền sinh hoạt trong giai đoạn khó khăn. Cả hai cái tên đều có gốc Ả Rập, gắn với ý nghĩa về sự trung thực, thanh nhã và vẻ đẹp.
Những con số ở tuổi 19 và món nợ với cha mẹ
Ở tuổi 19, Messi từng ghi 11 bàn, giành một chức vô địch La Liga và một danh hiệu Cúp C1 châu Âu. Cũng ở tuổi 19, Lamine Yamal đã có 56 bàn thắng, ba lần vô địch La Liga, một Cúp Nhà vua và chức vô địch châu Âu cùng tuyển Tây Ban Nha. Khi được hỏi về hành trình ấy, cậu chỉ nhắc đến cha mẹ: “Nếu không có tiền, rất khó để giúp con mình chơi bóng. Cha mẹ tôi đã làm được điều đó. Tôi sẽ không bao giờ trả hết được cho họ.”
Với Lamine, thành công hiện tại gắn chặt với những hy sinh thầm lặng của gia đình nhập cư ở vùng ven Barcelona. Từ một tấm vé bốc thăm trúng thưởng, họ đi đến chỗ có con trai trở thành biểu tượng mới của bóng đá Tây Ban Nha.
Trái tim chia đôi của người chụp ảnh
Khi bức ảnh cũ được người bạn nhắc lại vào năm 2024, Monfort mới biết em bé năm nào chính là Lamine Yamal. Từ đó, ông theo dõi hành trình của cả hai nhân vật trong khung hình. Đến khi Argentina và Tây Ban Nha cùng tiến vào chung kết World Cup 2026, ông gọi đó là “kết thúc trọn vẹn của một vòng tròn”.
Là người Catalan yêu Barca, Monfort mong Messi khép lại sự nghiệp bằng chức vô địch thế giới thứ hai. Nhưng ông cũng nhìn thấy thời điểm chín muồi của Lamine và tuyển Tây Ban Nha, nơi một danh hiệu World Cup lúc này sẽ có giá trị đặc biệt. Ông nói trái tim mình “như vỡ làm đôi” khi phải chứng kiến hai nhân vật trong bức ảnh năm xưa đứng ở hai phía, mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, bắt đầu từ cùng một phòng thay đồ ở Camp Nou.