Mark Van Bommel: "Hai gã điên ở tuyến giữa khiến đối thủ không kịp thở"

Chân dung ĐT Pháp tại World Cup 2026: Đội hình toàn sao, sẵn sàng lên đỉnh

Những ngôi sao châu Á đáng xem nhất tại World Cup 2026

Thanh Hải

5 “ngựa ô” có thể làm đảo lộn World Cup 2026

World Cup 2026 không thiếu ứng viên quen mặt, nhưng sức hút lớn của giải đấu nằm ở những đội có thể phá vỡ trật tự cũ. Với thể thức 48 đội, vòng bảng rộng hơn và thêm suất đi tiếp cho các đội đứng thứ ba có thành tích tốt, cơ hội tạo bất ngờ cũng lớn hơn. Trong bối cảnh đó, một vài cái tên đủ lực để trở thành “ngựa ô” thật sự, chứ không chỉ là đội bóng gây vài khoảnh khắc thú vị.

1. Morocco: Từ hiện tượng thành thế lực

Morocco từng viết nên hành trình kỳ vĩ ở World Cup 2022 khi vào tới bán kết. Bốn năm sau, họ không còn bước vào giải với tư thế kẻ lạ mặt. Achraf Hakimi, Noussair Mazraoui, Brahim Diaz hay Bilal El Khannouss tạo nên một bộ khung vừa giàu tốc độ, vừa đủ bản lĩnh trận mạc. Morocco phòng ngự kỷ luật, phản công sắc và không ngại đá sòng phẳng trước các đội lớn. Chính trải nghiệm ở Qatar giúp họ có thêm thứ mà nhiều đội tầm trung còn thiếu: niềm tin rằng mình có thể đi xa.

2. Nhật Bản: Đại diện châu Á đáng sợ nhất

Nhật Bản đang sở hữu nền bóng đá ổn định bậc nhất châu Á. Họ có nhiều cầu thủ chơi tại châu Âu, quen với nhịp độ cao và áp lực lớn. Lối đá của Nhật Bản dựa trên tốc độ, khả năng luân chuyển bóng gọn và kỷ luật vị trí. Dù Kaoru Mitoma gặp vấn đề chấn thương, đội bóng của Hajime Moriyasu vẫn còn đủ nhân sự để duy trì tính cạnh tranh. Sau những chiến thắng trước Đức và Tây Ban Nha tại World Cup 2022, Nhật Bản hiểu rằng họ có thể đánh bại bất cứ đối thủ nào nếu trận đấu đi đúng nhịp.

3. Colombia: Sự trở lại đầy sức nặng

Colombia vắng mặt ở World Cup 2022, nhưng lần trở lại này rất đáng chờ đợi. Luis Diaz đem tới tốc độ, khả năng rê bóng và những pha bứt phá có thể đổi chiều trận đấu. James Rodriguez vẫn là bộ não sáng tạo khi được đặt vào hệ thống phù hợp. Thành tích vào chung kết Copa America 2024 cũng giúp Colombia lấy lại vị thế ở Nam Mỹ. Đây là đội bóng có chất kỹ thuật, nhiều cầu thủ giàu kinh nghiệm và đủ bản lĩnh để khiến các ông lớn rơi vào thế khó.

4. Na Uy: Khi Haaland và Odegaard cùng chung một giấc mơ

Na Uy không phải cái tên quen thuộc ở World Cup, nhưng lần này họ có hai ngôi sao thuộc nhóm tinh hoa châu Âu: Erling Haaland và Martin Odegaard. Một người là cỗ máy săn bàn, người kia điều tiết và mở khóa trận đấu bằng nhãn quan sắc bén. Sự trở lại sau 28 năm càng khiến Na Uy bước vào giải với khát vọng lớn. Nếu hàng thủ giữ được sự tập trung, chỉ cần một vài khoảnh khắc của Haaland cũng đủ tạo ra cơn địa chấn.

5. Ecuador: Ít ồn ào nhưng cực kỳ khó chịu

Ecuador không hào nhoáng, nhưng là kiểu đối thủ chẳng ai muốn gặp ở vòng knock-out. Họ có nền tảng thể lực tốt, hàng thủ chắc và tuyến giữa mạnh mẽ với Moises Caicedo. Piero Hincapie đem lại sự ổn định phía sau, trong khi các cầu thủ trẻ giúp Ecuador duy trì tốc độ trong suốt trận. Ở một giải đấu kéo dài và nhiều biến số như World Cup 2026, sự lì lợm đôi khi còn nguy hiểm hơn danh tiếng.

1
953 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Vui Vui

Sức mạnh đáng sợ của ĐT Pháp

Pháp bước vào World Cup 2026 trong tâm thế của một đội tuyển được kỳ vọng rất lớn. Sau chức vô địch năm 2018 và trận chung kết nghẹt thở năm 2022, thầy trò Didier Deschamps tiếp tục được xếp vào nhóm ứng viên sáng giá nhất.

Đây cũng là giải đấu cuối cùng của Deschamps trên ghế huấn luyện đội tuyển Pháp, nên hành trình tại Bắc Mỹ mang nhiều hơn ý nghĩa chuyên môn: đó là cơ hội khép lại một triều đại bằng chiếc cúp thế giới thứ ba trong lịch sử bóng đá Pháp.

Bảng đấu vừa sức, nhưng không dễ 

Pháp rơi vào bảng I cùng Senegal, Iraq và Na Uy. Lịch thi đấu của Les Bleus bắt đầu bằng trận gặp Senegal ngày 16/6 tại New York/New Jersey, sau đó là Iraq ngày 22/6 tại Philadelphia, trước khi khép lại vòng bảng bằng cuộc chạm trán Na Uy ngày 26/6 tại Boston.

Trên giấy tờ, Pháp vượt trội về đẳng cấp, chiều sâu và kinh nghiệm. Nhưng Senegal chưa bao giờ là vật cản dễ chịu với nền tảng thể lực mạnh mẽ, còn Na Uy có Erling Haaland và Martin Ødegaard, hai ngôi sao đủ sức biến một cơ hội nhỏ thành những bàn thắng để đời. Iraq có thể là đội bị đánh giá thấp nhất bảng, dù vậy chắc chắn không dễ chơi với sự kỷ luật của mình.

Đội hình dày, hàng công nhiều màu sắc

Deschamps đem tới World Cup 2026 một danh sách giàu sức tấn công. Mike Maignan vẫn là lựa chọn số một trong khung thành, phía trước là những hậu vệ chất lượng như William Saliba, Ibrahima Konaté, Dayot Upamecano, Jules Koundé, Theo Hernandez hay Lucas Hernandez. Tuyến giữa có Aurélien Tchouaméni, Adrien Rabiot, N’Golo Kanté, Manu Koné và Warren Zaïre-Emery.

Nhưng khu vực gây tò mò nhất nằm ở hàng công, nơi Pháp sở hữu Kylian Mbappé, Ousmane Dembélé, Michael Olise, Bradley Barcola, Marcus Thuram, Rayan Cherki, Désiré Doué, Maghnes Akliouche và Jean-Philippe Mateta. Đây là tập hợp của những cái tên vừa có tốc độ, kỹ thuật, khả năng rê dắt, vừa sở hữu khả năng săn bàn thiện nghệ.

Mbappé là trung tâm, thế hệ mới đã sẵn sàng

Mbappé vẫn là thủ lĩnh lớn nhất của đội tuyển Pháp. Sao Real Madrid không chỉ mang trọng trách ghi bàn, mà còn là biểu tượng cho tham vọng của cả một thế hệ. Bên cạnh anh, Dembélé đem lại sự đột biến ở biên, Olise có cái chân trái sáng tạo, Barcola giàu tốc độ, còn Doué và Cherki đại diện cho lớp cầu thủ mới đang trưởng thành rất nhanh.

Sự hiện diện của Kanté và Lucas Hernandez giúp đội bóng giữ lại phần kinh nghiệm từ chức vô địch 2018, trong khi nhóm cầu thủ từng dự Olympic 2024 đem tới nguồn năng lượng tươi mới.

Bài toán cân bằng của Deschamps

Pháp mạnh, nhưng không phải không có những điểm phải tinh chỉnh. Deschamps chỉ mang 5 tiền vệ, trong khi hàng công lên tới 9 người. Điều đó mở ra nhiều phương án tấn công, nhưng cũng đặt ra câu hỏi về cách kiểm soát khu trung tuyến khi gặp các đối thủ pressing mạnh.

Việc Eduardo Camavinga vắng mặt khiến khả năng xoay tua ở giữa sân bị đặt dấu hỏi. Ngược lại, lựa chọn Mateta trên hàng công cho thấy Deschamps muốn có thêm phương án đánh trực diện, nhất là trong những trận đấu bế tắc.

Một ứng viên lớn dưới áp lực lớn

Pháp đến World Cup 2026 với gần như mọi điều kiện để mơ về chức vô địch thế giới thứ 3: đội hình mạnh, nhiều ngôi sao lớn, chiều sâu tốt, kinh nghiệm dày và một HLV hiểu rất rõ cách thức chinh phục đỉnh cao. Nhưng chính vì quá mạnh, áp lực dành cho họ càng nặng. 

Với Mbappé, đây là cơ hội để anh có lần thứ 2 cầm trên tay chiếc cúp Vàng trong sự nghiệp của mình. Còn với bóng đá Pháp, World Cup 2026 sẽ tiếp tục là một phép thử cho tham vọng duy trì vị thế của một cường quốc bóng đá hàng đầu thế giới thật sự.

Xem thêm
0
311 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Arsenal đi qua Cúp C1 châu Âu 2025/26 bằng một hành trình gần như hoàn hảo, nhưng lại rời Budapest với đôi tay trắng. Họ không thua trận nào trong suốt chiến dịch, không gục ngã trước PSG trong 120 phút chung kết, nhưng vẫn mất cúp sau loạt luân lưu. Đó là kiểu bi kịch rất riêng của bóng đá: một đội bóng có thể bất bại trên giấy tờ, nhưng vẫn không được đứng trên bục cao nhất.

Hành trình của niềm tin

Từ vòng phân hạng đến các trận loại trực tiếp, Arsenal tạo ra cảm giác về một đội bóng đã đủ lớn cho những đêm châu Âu khắc nghiệt. Họ đánh bại những đối thủ mạnh, giữ được sự ổn định, phòng ngự chắc chắn và ngày càng biết cách kiểm soát cảm xúc trong các thời khắc căng thẳng. Mỗi vòng đấu trôi qua, niềm tin quanh thầy trò Mikel Arteta lại dày thêm. Sau nhiều năm chờ đợi, Arsenal không còn xuất hiện ở Cúp C1 châu Âu như một đội bóng đang học lại sân chơi lớn, mà như một ứng viên thật sự cho chức vô địch.

Chung kết của sự lì lợm

Trước PSG, Arsenal khởi đầu như mơ với bàn thắng sớm của Kai Havertz. Lợi thế ấy đưa họ vào thế trận sở trường: phòng ngự chặt, giữ cự ly đội hình và chờ thời cơ phản công. PSG cầm bóng nhiều hơn, dứt điểm nhiều hơn, nhưng Arsenal không dễ bị phá vỡ. Trong phần lớn thời gian, đội bóng Anh chơi với sự tập trung cao độ, chấp nhận chịu sức ép và kéo trận đấu về đúng ranh giới mong manh của một trận chung kết.

Một mùa bất bại, một đêm vỡ mộng

Cú đá phạt đền thành công của Ousmane Dembélé ở phút 65 làm đổi màu trận đấu. Arsenal không còn giữ được lợi thế, nhưng họ vẫn đứng vững qua phần còn lại của hai hiệp chính và cả hiệp phụ. Đến loạt luân lưu, mọi thứ không còn thuộc về chiến thuật hay thế trận. Eberechi Eze đá hỏng, David Raya níu lại hy vọng bằng một pha cản phá, rồi Gabriel Magalhães sút vọt xà ở lượt quyết định. Chỉ vài cú đá đã biến hành trình bất bại thành nỗi đau không dễ nguôi.

Cái giá của ngưỡng cửa cuối cùng

Arsenal không vô địch, nhưng thất bại ấy không giống một sự sụp đổ. Nó giống cái giá cay nghiệt mà một đội bóng đang trưởng thành phải trả ở ngưỡng cửa cao nhất. Họ đã đi qua cả mùa Cúp C1 châu Âu mà không bị đánh bại trong một trận đấu đúng nghĩa, nhưng bóng đá không trao cúp cho sự bền bỉ nếu thiếu khoảnh khắc cuối cùng. Budapest sẽ còn ám ảnh Arsenal rất lâu, bởi họ đã ở rất gần thiên đường, gần đến mức chỉ một cú sút khác đi cũng đủ viết lại lịch sử.

Xem thêm
0
200 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Vô địch quốc nội, vấp ở châu Âu

Arsenal vừa khép lại mùa giải với hai hình ảnh đối lập. Họ chấm dứt 22 năm chờ đợi để nâng cúp Ngoại hạng Anh nhờ khả năng phòng ngự chắc, tận dụng bóng chết và sự lì lợm. Nhưng ở Budapest, trước Paris Saint-Germain trong trận chung kết châu Âu, cách tiếp cận ấy chỉ đủ để kéo trận đấu tới loạt luân lưu, chứ không đủ để chạm tay vào chiếc cúp.

Suốt cả hành trình Champions League, Arsenal không thua trong 90 hay 120 phút, nhưng vẫn rời giải mà không có danh hiệu. Hình ảnh “bất bại nhưng thiếu một bước để chiến thắng” bộc lộ giới hạn của một đội bóng chọn sự an toàn làm nền tảng.

Khi sự thận trọng trở thành gánh nặng

Trước PSG, Arsenal dẫn bàn rất sớm nhờ Kai Havertz. Thay vì tận dụng đà hưng phấn để nới rộng cách biệt, họ co mình lại, chấp nhận nhường bóng và chờ đợi. Tỷ lệ cầm bóng chỉ 26% cho thấy đây không chỉ là sức mạnh kiểm soát của PSG, mà còn là lựa chọn có chủ ý của Arsenal.

Hai lớp phòng tuyến di chuyển song song, bóp nghẹt khoảng trống, kéo dài thời gian. Đó là những gì giúp họ sống sót trong nhiều trận đấu ở Ngoại hạng Anh, nhưng trong một trận chung kết cần cú hích quyết định, cách chơi ấy lại biến thành gánh nặng, buộc đội bóng phải chịu đựng sức ép liên tục.

Chiến thắng bằng mọi giá và cái giá phải trả

Arsenal không chỉ phòng ngự, họ còn kéo trận đấu xuống nhịp độ thấp bằng đủ kiểu trì hoãn. Hơn 31 phút bị mất cho việc câu giờ ở các tình huống đá phạt, phát bóng, ném biên, khởi động lại. Cầu thủ chậm ra sân đầu hiệp hai, ném biên lâu đến mức bị phạt thẻ, những pha ngã vờ của Havertz hay Leandro Trossard không qua mắt được trọng tài.

Đó là những chi tiết khiến Luis Enrique liên tục chỉ tay vào đồng hồ, và cũng là những chi tiết làm xấu đi hình ảnh một nhà vô địch Ngoại hạng Anh. Những gì hợp lệ về luật không đồng nghĩa với việc phù hợp với tầm vóc mà Arsenal muốn xây dựng.

Tham vọng Champions League đòi hỏi cách chơi khác

Trong nước, Arsenal có thể thành công với sự chặt chẽ và tính toán. Nhưng ở châu Âu, những đội bóng dám chơi cởi mở như Liverpool hay Manchester City đã được thưởng bằng chức vô địch. Khi đối đầu các đối thủ cùng đẳng cấp, Arsenal mùa này không thắng nổi Man City ở Ngoại hạng, thua họ ở cúp Liên đoàn, cũng không đánh bại được Liverpool.

Điều đó cho thấy nếu chỉ dựa vào sự an toàn, Arsenal khó bước lên nấc thang tiếp theo. Họ cần một cách tiếp cận khác khi gặp những đội bóng lớn, thay vì lặp lại công thức “không thua là được”.

Thay đổi phải bắt đầu từ băng ghế huấn luyện

Sau trận, Mikel Arteta nói về những quyết định quan trọng để đưa đội bóng lên tầm mới, nhấn mạnh sự tham vọng và tốc độ hành động. Nhưng chính ông cũng là người đã được đầu tư mạnh cho hàng công với Viktor Gyökeres, Eberechi Eze, Noni Madueke, rồi lại để cả ba ngồi ngoài khi trận chung kết bắt đầu.

Khi họ vào sân, đó chỉ là những sự thay người “đổi công lấy công”, không phải tín hiệu cho một thế trận phóng khoáng hơn. Arsenal vì thế vẫn giữ nguyên bộ mặt thận trọng cho tới hết 120 phút. Nếu muốn thoát khỏi hình ảnh một nhà vô địch “an toàn nhưng thiếu cú bứt phá”, Arteta phải là người đầu tiên dám thay đổi cách mình sử dụng con người và cách mình tiếp cận những trận đấu lớn.

Xem thêm
0
121 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Thư

Một Argentina mới lạ tại World Cup 2026

Argentina bước vào World Cup 2026 với dáng dấp rất khác so với bốn năm trước. Ở Qatar, họ đi tìm lời giải cho cơ hội có thể được xem là cuối cùng để chinh phục đỉnh thế giới của Lionel Messi. Còn lần này, họ đến Bắc Mỹ trong vị thế nhà vô địch thế giới, mang theo chiếc cúp vàng cùng áp lực nặng nề trong việc bảo vệ ngai vàng.

Đội bóng của Lionel Scaloni vẫn mạnh, vẫn lạnh lùng, nhưng phía sau vẻ quen thuộc ấy là rất nhiều chi tiết mới: một giải đấu mở rộng, một Messi đã 39 tuổi, và một thế hệ trẻ đang chen chân vào đội hình từng lên đỉnh ở Doha.

Vị thế của nhà vô địch

ĐT Argentina giành quyền dự World Cup 2026 với tư cách đội dẫn đầu vòng loại Nam Mỹ, đạt 38 điểm sau 18 trận, ghi 31 bàn và chỉ thủng lưới 10 lần. Những con số ấy cho thấy đội bóng của Scaloni không sống bằng dư âm tại Qatar, vẫn âm thầm tiến lên bằng thứ bóng đá đầy khó chịu, không đẹp mắt, cuốn hút nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Chức vô địch Copa America cách đây 2 năm là minh chứng cho điều đó.

Họ vẫn giữ được sự chắc chắn, khả năng kiểm soát nhịp trận và bản lĩnh trong các trận đấu lớn. Đây là nền móng quan trọng, bởi bảo vệ chức vô địch luôn luôn là một nhiệm vụ rất khó khăn ở một giải đấu có tính cạnh tranh lớn như World Cup.

Bảng đấu không quá nặng, nhưng không dễ để dạo chơi

Argentina nằm ở bảng J cùng Algeria, Áo và Jordan. Trên lý thuyết, Messi và đồng đội vẫn là ứng viên số một cho ngôi đầu. Tuy nhiên, World Cup 2026 có 48 đội, thể thức dài hơn, số trận nhiều hơn và nhịp giải dễ bào mòn thể lực hơn. Argentina sẽ lần lượt gặp Algeria, Áo rồi Jordan.

Trước đó, đội bóng xứ tango tập trung tại Kansas, đá giao hữu với Honduras và Iceland để rà soát lại đội hình. Với một đội có nhiều cựu binh, cách Scaloni phân phối sức trong giai đoạn đầu giải sẽ là rất cần thiết.

Bộ khung cũ, hơi thở mới

Danh sách 26 cầu thủ vẫn có nhiều gương mặt từng vô địch World Cup 2022 như Emiliano Martínez, Cristian Romero, Nicolás Otamendi, Rodrigo De Paul, Enzo Fernández, Alexis Mac Allister, Lautaro Martínez, Julián Álvarez và Lionel Messi.

Đây là phần lõi tạo nên sự ổn định cho Argentina. Bên cạnh đó, Scaloni cũng trao cơ hội cho những cái tên mới như Leonardo Balerdi, Facundo Medina, Valentín Barco, Giuliano Simeone, José Manuel López và Nico Paz. 

Messi vẫn là trái tim, nhưng tầm ảnh hưởng sẽ giảm sút

Messi vẫn là nhân vật trung tâm của Argentina, cả trong phòng thay đồ lẫn trên sân. Anh đem lại thứ nhịp chơi mà không cầu thủ nào khác có thể thay thế: một đường chuyền mở cơ hội, một pha giữ bóng thoát pressing ấn tượng, một cú đá phạt khiến mọi hàng rào phải nín thở.

Nhưng ở tuổi 39, Messi không còn là người có thể chơi mọi trận với cường độ cao. Vì thế, Argentina cần Lautaro, Julián Álvarez, Mac Allister, Enzo hay Nico Paz chia sẻ gánh nặng tấn công. Nếu Messi là linh hồn, phần còn lại phải cũng cần phải chơi thứ bóng đá tốt nhất của mình để đưa đội bóng tiến xa.

Scaloni và bài toán bảo vệ ngai vàng

Scaloni hiểu Argentina không thể bê nguyên công thức Qatar sang World Cup 2026. Ángel Di María đã giã từ đội tuyển, Paulo Dybala không có tên, còn nhiều vị trí khác phải cạnh tranh đến sát ngày chơi trận ra quân. Điểm mạnh của Argentina nằm ở sự cân bằng: hàng thủ lì lợm, tuyến giữa giàu sức va chạm, hàng công có sự biến hóa để tạo nên nhiều phương án ghi bàn khác nhau. Nhưng thử thách cũng không nhỏ.

Albiceleste phải giữ đôi chân tỉnh táo, tránh chấn thương cho các trụ cột và vượt qua áp lực tâm lý của nhà vô địch. Argentina vẫn đủ sức mơ thêm một lần nữa vô địch World Cup, nhưng hành trình ấy sẽ cần mamg đậm dấu ấn của tập thể nhiều hơn. Vai trò của Messi sẽ cần giảm bớt. Nếu làm được, họ sẽ có cơ hội tạo nên lịch sử tại Bắc Mỹ mùa hè này.

Xem thêm
0
114 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Từ thời Klopp đến thí nghiệm Slot

Sau thời Jurgen Klopp, Liverpool chủ động thay đổi cách vận hành. Thay vì để một cá nhân có sức ảnh hưởng quá lớn, câu lạc bộ xây dựng mô hình nơi huấn luyện viên trưởng giống một mắt xích trong hệ thống, thiên về vai trò “trưởng bộ phận” hơn là nhân vật trung tâm. Arne Slot là người được chọn cho giai đoạn này, với phong cách làm việc khách quan, ít phô diễn cảm xúc.

Ông không tìm cách chinh phục khán giả bằng những câu nói đậm chất khẩu hiệu hay những màn thể hiện trên đường biên. Mọi thứ được đẩy về chuyên môn thuần túy: tập luyện, chiến thuật, thi đấu.

Khi mọi thứ chỉ còn là bóng đá

Chiến lược ấy chỉ vận hành trơn tru khi đội bóng thắng. Mùa đầu tiên, Liverpool vô địch, Slot được nhìn nhận qua lăng kính thành tích. Nhưng đến mùa 2025-26, 20 trận thua trên mọi đấu trường, trong đó có giai đoạn 12 trận với 9 thất bại, đã làm lộ ra điểm yếu của mô hình: khi bóng đá trên sân đi xuống, không còn điểm tựa nào khác để bám vào.

Slot không thiếu cá tính, nhưng ông không chủ động dùng cá tính đó để tạo dựng mối liên hệ với người hâm mộ. Không có những phát biểu gây ấn tượng, không có những lập trường mạnh mẽ, không có hình ảnh “người đại diện cho thành phố” như Klopp từng đảm nhận. Hệ thống xung quanh ông cũng được thiết kế để giảm tối đa sự phụ thuộc vào một con người.

Va chạm với thực tế Premier League

Trong khi đó, môi trường Premier League lại thay đổi nhanh. Kết quả ngày càng bị chi phối bởi bóng chết và khả năng phá vỡ lối chơi áp sát. Liverpool và Slot phản ứng chậm với xu hướng này, khiến nhiều trận đấu trở nên hỗn loạn, thiếu kiểm soát, trái ngược với thứ bóng đá từng giúp họ vô địch.

Song song, những khoảnh khắc ngoài chuyên môn như vụ Martinelli kéo Conor Bradley khỏi sân cho thấy một khoảng trống khác. Slot chọn cách nói nhẹ nhàng, thông cảm với cầu thủ đối phương, trong khi dư luận sục sôi và các bình luận viên dùng những từ rất nặng nề. Hình ảnh một huấn luyện viên “đứng giữa bão” để bảo vệ đội bóng không xuất hiện.

Thông điệp từ quyết định sa thải

Khi chấm dứt hợp đồng với Slot, Liverpool gián tiếp thừa nhận: trong bối cảnh hiện tại, mô hình giảm vai trò huấn luyện viên có giới hạn. Câu lạc bộ vẫn có vẻ muốn tiếp tục con đường này với Andoni Iraola, người đã làm tốt ở Rayo Vallecano và Bournemouth nhưng mới chỉ có danh hiệu Siêu cúp Síp cùng AEK Larnaca.

Dù vậy, việc nhắc đến Klopp như một lựa chọn lý tưởng nếu ông muốn trở lại cho thấy sự giằng co: giữa mong muốn xây dựng một hệ thống ít phụ thuộc vào cá nhân và thực tế rằng ở Liverpool, người ngồi ghế huấn luyện vẫn phải là gương mặt chịu trách nhiệm trước cả một cộng đồng, chứ không chỉ trước bảng xếp hạng.

Xem thêm
0
23 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật