Carrick mở đường cho "dàn dự bị" MU sau khi giành vé dự cúp C1

World Cup 2026 gọi tên Palmer: Quyết định gây bất ngờ của Tuchel?

De Gea cam kết ở lại Fiorentina: Chỉ Man United mới đủ sức thay đổi ý định?

Phượng Bùi

World Cup 2026 gọi tên Palmer: Quyết định gây bất ngờ của Tuchel?

Giữa cơn khủng hoảng của Chelsea, Cole Palmer nổi lên như gương mặt gây tranh cãi nhất. Từ chỗ được kỳ vọng là điểm tựa, tiền đạo người Anh đang trở thành biểu tượng cho sự sa sút, khi phong độ tụt dốc kéo dài suốt gần một năm qua.

Từ bùng nổ tới tịt ngòi

Nếu bỏ qua màn trình diễn chói sáng trước Paris Saint-Germain ở chung kết Club World Cup mùa hè năm ngoái, Palmer gần như không còn là chính mình. Kể từ khi huấn luyện viên Mauricio Pochettino rời đi, anh không ghi bàn, không kiến tạo trong 11 trận gần nhất. Trong 59 lần ra sân gần đây cho Chelsea, Palmer có 24 bàn, nhưng chỉ còn 18 nếu loại các quả phạt đền. Tại Ngoại hạng Anh mùa này, anh chỉ góp dấu giày vào 5 bàn thắng bóng sống sau 23 trận. Cú sút hỏng phạt đền trước Matz Sels ở phút bù giờ hiệp một trận thua Nottingham Forest như lát cắt rõ nhất về sự sa sút.

Cái tôi siêu sao, phong độ trung bình

Palmer mang dáng dấp của một ngôi sao lớn nhưng lại chơi ở mức trung bình. Dù gặp vấn đề vùng bẹn và không có một mùa hè nghỉ ngơi trọn vẹn từ năm 2022, việc anh ra sân 26 trong 30 trận gần nhất cho thấy thể trạng không phải nguyên nhân duy nhất. Anh đánh mất khả năng bứt tốc, không còn tạo ra khác biệt, trong khi tỷ lệ thắng của Chelsea lại cao hơn khi anh vắng mặt: 67% so với chỉ 22% khi Palmer thi đấu ở giải quốc nội. Trong bối cảnh đó, việc huấn luyện viên Thomas Tuchel đưa Palmer tới World Cup 2026 bị xem là bất hợp lý, còn ban lãnh đạo Chelsea đứng trước bài toán khó nếu phong độ mờ nhạt kéo dài, nhất là khi Manchester United quan tâm nhưng mức giá đồn đoán vượt 150 triệu euro. 

0
751 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Khi Ronaldo Nazário ghi bàn thứ hai vào lưới Đức trong trận chung kết World Cup 2002, cả thế giới nhìn thấy một nhà vô địch trở lại ngai vàng. Nhưng đằng sau khoảnh khắc ấy không chỉ là câu chuyện của một tiền đạo vĩ đại. Đó còn là hành trình của một con người từng đứng sát mép vực giải nghệ, từng không chắc mình có thể chạy, sút, thậm chí đi lại bình thường như trước.

Bốn năm trước đó, Ronaldo rời World Cup 1998 trong nỗi ám ảnh. Biến cố sức khỏe trước trận chung kết gặp Pháp, thất bại nặng nề của Brazil và những câu hỏi không lời đáp đã tạo nên một vết thương tinh thần. Nhưng cú đánh thật sự vào sự nghiệp của anh đến sau đó, tại Inter Milan.

Cuối năm 1999, Ronaldo dính chấn thương nghiêm trọng ở đầu gối. Sau nhiều tháng điều trị, anh trở lại trong trận gặp Lazio tại Cúp quốc gia Ý tháng 4/2000. Sự chờ đợi khi ấy rất lớn: người hâm mộ muốn thấy “Người ngoài hành tinh” tái xuất, Inter cần niềm cảm hứng, còn Ronaldo cần chứng minh cơ thể mình vẫn thuộc về bóng đá đỉnh cao.

Nhưng lần trở lại ấy chỉ kéo dài vài phút. Trong một pha xử lý, đầu gối phải của Ronaldo sụp xuống. Anh ngã quỵ, ôm chân, gương mặt biến dạng vì đau đớn. Chấn thương lần này còn khủng khiếp hơn: đứt hoàn toàn gân bánh chè. Với một cầu thủ sống bằng tốc độ, sức bật, khả năng đổi hướng và những cú bứt phá không tưởng, đó gần như là bản án treo cho sự nghiệp.

Những tháng sau đó, Ronaldo không còn chiến đấu với hậu vệ, thủ môn hay áp lực của sân vận động. Đối thủ của anh là chính cơ thể mình. Có thời điểm, tám tháng sau ca phẫu thuật, anh vẫn không thể gập đầu gối quá 90 độ. Điều tưởng như đơn giản với người bình thường lại trở thành cột mốc xa vời với một trong những cầu thủ hay nhất hành tinh.

Nỗi sợ lớn nhất khi ấy không chỉ là đau. Đó là cảm giác không biết liệu y học có thể đưa anh trở lại hay không. Một số bác sĩ nghi ngờ khả năng Ronaldo thi đấu đỉnh cao lần nữa. Thậm chí, có cảnh báo rằng anh có thể không bao giờ đi lại bình thường như trước. Với Ronaldo, viễn cảnh ấy đồng nghĩa với việc mất đi bóng đá khi anh mới ở tuổi sung mãn nhất.

Quá trình phục hồi vì thế giống như một cuộc tái sinh chậm chạp. Anh phải học lại cách tin vào đầu gối, học lại từng động tác chịu lực, từng bước chạy, từng pha tăng tốc. Trước World Cup 2002, Ronaldo gần như không góp mặt trong chiến dịch vòng loại của Brazil. Không ai chắc anh đủ sức bước vào một giải đấu khắc nghiệt kéo dài một tháng. Ngay cả suất triệu tập cũng là một canh bạc.

Luiz Felipe Scolari đã chọn tin anh. Và Ronaldo đáp lại niềm tin ấy bằng một trong những màn trở lại vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Anh ghi bàn ngay trận mở màn trước Thổ Nhĩ Kỳ, rồi tiếp tục nổ súng trước Trung Quốc, Costa Rica, Bỉ và lại hạ Thổ Nhĩ Kỳ ở bán kết. Đến chung kết, trước đội tuyển Đức của Oliver Kahn, Ronaldo ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2-0.

Tám bàn thắng, danh hiệu Vua phá lưới, chức vô địch thế giới. Những con số ấy khép lại hành trình tưởng như không thể. Ronaldo không chỉ đánh bại Đức ở Yokohama. Anh đánh bại nỗi đau, ký ức 1998, những lời tiên đoán bi quan và cả viễn cảnh phải rời xa bóng đá mãi mãi.

World Cup 2002 vì thế không chỉ là đỉnh cao trong sự nghiệp Ronaldo Nazário. Đó là bằng chứng rằng có những cuộc trở lại không được bắt đầu từ bàn thắng, mà từ khoảnh khắc một con người học lại cách đứng lên.

Xem thêm
0
173 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Quyết

Tôi chưa từng lớn lên với giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó, bóng đá vẫn đưa tôi đi khắp thế giới.

Nhờ trái bóng, tôi có cơ hội dự World Cup, được sang Ý rồi Anh thi đấu — những điều mà trước đây tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Tôi luôn chơi bóng đơn giản chỉ vì yêu cảm giác được chơi bóng.

Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ là kiểu người cuồng bóng đá. Tôi cũng không xem bóng quá nhiều như những người khác. Điều khiến tôi hạnh phúc chỉ là được chạy trên sân, chạm vào trái bóng và chơi thứ bóng đá thật hồn nhiên, tự nhiên và mộc mạc.

Có lẽ cũng vì thế mà tôi giải nghệ khá sớm.

Theo thời gian, ngọn lửa đam mê trong tôi dần biến mất. Và khi tình yêu dành cho bóng đá không còn đủ lớn nữa, tôi cảm thấy việc tiếp tục thi đấu chẳng khác nào đang tự lừa dối chính mình.

Thời của tôi ở Nhật Bản, chẳng mấy ai mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp cả. Khi ấy, bóng chày mới là môn thể thao số một.

Thực tế, lý do khiến tôi yêu bóng đá lại đến từ một bộ truyện tranh.

Đó là Captain Tsubasa.

Chính bộ truyện ấy đã gieo vào tôi niềm hứng thú với sân cỏ và trở thành động lực đầu tiên để tôi bước theo trái bóng.

Hidetoshi Nakata chia sẻ về hành trình đặc biệt của mình — từ một cậu bé Nhật Bản mê Captain Tsubasa đến biểu tượng bóng đá châu Á tại châu Âu.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Nam Định bước vào Shopee Cup 2025/26 với lực lượng được đánh giá cao, nhưng cách vận hành lại đang bó hẹp trong một kịch bản quen thuộc. Đội bóng thành Nam sở hữu dàn ngoại binh đắt giá, nội binh chất lượng, song gần như mọi đường lên bóng đều dồn cho Nguyễn Xuân Son – chân sút đã ghi 7 bàn chỉ sau 3 trận vòng bảng.

Phụ thuộc tuyệt đối vào Xuân Son

Tiền đạo sinh năm 1997 là điểm đến của hầu hết các pha treo bóng biên lẫn chọc khe xuyên tuyến. Thể hình tốt, khả năng tì đè và dứt điểm đa dạng giúp Xuân Son liên tục định đoạt trận đấu, nhưng cũng tạo ra thói quen dựa dẫm cho cả hệ thống. Nam Định tấn công theo một vòng lặp: tìm mọi cách đưa bóng đến áo số 14, chờ anh giải quyết.

Selangor “bắt bài”, Nam Định lộ hạn chế

Selangor FC là đội đầu tiên khai thác triệt để điểm yếu đó. Đại diện Malaysia luôn bố trí ít nhất hai cầu thủ vây ráp, cô lập Xuân Son khỏi các vệ tinh xung quanh. Khi mũi nhọn chủ lực bị khóa chặt, Nam Định mất hẳn sự đột biến dù cầm bóng 54% và tung ra 20 cú dứt điểm, gấp 3 lần đối thủ nhưng chỉ ghi được một bàn. Ngược lại, Selangor chỉ cần 4 cú sút trúng đích để có hai bàn, với dấu ấn của tiền đạo Moraes – người được chấm 8,1 điểm và nhận danh hiệu hay nhất trận.

Cơ hội sửa sai tại Thiên Trường

Trên đất Malaysia, Xuân Son thi đấu nặng nề, thiếu cảm giác bóng và bị “ngộp” trước hệ thống phòng ngự lùi sâu. Thất bại này giáng mạnh vào tham vọng của Nam Định, biến trận lượt về trên sân Thiên Trường ngày 13/5 thành cơ hội cuối cùng để lật ngược thế cờ. HLV Vũ Hồng Việt cần đánh thức các vệ tinh như Percy Tau, Caio, Akolo để chia lửa trên hàng công, đồng thời để Xuân Son di chuyển rộng hơn, kéo giãn hàng thủ đối phương thay vì chỉ chờ bóng trong vòng cấm. Nếu Nam Định vẫn giữ hình ảnh “đội bóng một người”, cánh cửa tiến xa tại Shopee Cup sẽ ngày càng khép lại.

Xem thêm
0
265 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Arsenal bước vào chuyến làm khách sân London với cảm giác vừa chạm tay vào lịch sử, vừa bị níu lại bởi một khoảnh khắc tưởng nhỏ mà không hề nhỏ của Jeremy Doku. Nếu vượt qua West Ham cuối tuần này rồi tiếp tục hạ Paris Saint-Germain vào cuối tháng, thầy trò Mikel Arteta sẽ sánh ngang tập thể “Bất bại”, tiến gần hình hài “Những vị thần bất tử” trong mắt người hâm mộ.

Bàn gỡ của Doku và hiệu ứng dây chuyền

Pha lập công của Doku vào lưới Everton, giúp Manchester City thoát thua và giữ lại một điểm, đang treo lơ lửng trên đầu Arsenal. Về lý thuyết, trận hòa 3-3 tại Hill Dickinson giúp Arsenal nắm quyền tự quyết. Nhưng ký ức mùa 2013-2014 cho thấy một điểm tưởng như vô nghĩa có thể xoay chuyển cả cuộc đua. Khi đó, Samir Nasri gỡ hòa 2-2 cho Man City trước Sunderland ở phút 88, biến một thất bại thành trận hòa, mở ra hiệu ứng domino khiến Liverpool sụp đổ trong giai đoạn cuối mùa.

Áp lực phải thắng và bài toán hiệu số

Nếu Man City thua Everton, Arsenal chỉ cần hòa West Ham rồi thắng Burnley và Crystal Palace là đủ. Giờ thì khác. Đội bóng của Arteta buộc phải thắng cả ba trận còn lại để tự định đoạt. Chỉ một trận hòa cũng đủ kéo hiệu số bàn thắng bại trở lại thành lưỡi dao hai lưỡi. Sự khác biệt giữa tâm thế “chỉ cần không thua” và “phải thắng bằng mọi giá” là sức nặng tâm lý mà Arsenal phải mang theo đến Đông London.

West Ham, ký ức sụp đổ và cuộc chơi của bốn đội

West Ham từng là điểm gãy của Arsenal mùa trước, khi “Pháo Thủ” dẫn 2-0 rồi bị Jarrod Bowen gỡ hòa, mở màn chuỗi sa sút chỉ mang về 10 điểm trong 7 trận cuối. Lần này, trận derby tại sân London không chỉ định đoạt đỉnh bảng mà còn kéo theo số phận West Ham, Tottenham và cả Man City. Trong bối cảnh chủ nhà vùng vẫy trụ hạng, còn Arsenal vừa vào chung kết Champions League, 90 phút ở Đông London có thể trở thành một trong những cuối tuần giàu cảm xúc nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.

Xem thêm
0
77 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Al Hilal ngược dòng thắng Al Kholood 2-1 trong trận chung kết King’s Cup, qua đó lên ngôi vô địch và tạo đà tâm lý quan trọng trước khi bước vào trận đại chiến với Al Nassr tại Saudi Pro League. Từ chỗ bị dẫn bàn sớm, đội bóng của HLV Simone Inzaghi xoay chuyển tình thế nhờ những khoảnh khắc quyết định của các trụ cột.

Al Kholood gây sốc, Al Hilal vùng lên

Ngay phút thứ 4, Hattan Bahbri kiến tạo để Ramiro Enrique dứt điểm tung lưới Al Hilal, khiến hàng thủ áo xanh chao đảo. Bàn thua sớm không làm Al Hilal sụp đổ. Malcom, Sergej Milinkovic-Savic và đồng đội dồn lên, liên tục bắn phá khung thành Juan Cozzani, đẩy Al Kholood vào thế chống đỡ.

Khoảnh khắc Benzema – Theo Hernandez xoay chuyển cục diện

Phút 42, Nasser Al Dawsari dứt điểm chuẩn xác trong vòng cấm, gỡ hòa cho Al Hilal. Đến phút 45+2, Karim Benzema ghi dấu ấn với đường chuyền quyết định để Theo Hernandez lập công, giúp Al Hilal dẫn ngược 2-1 trước giờ nghỉ. Hai pha bóng liên tiếp này trở thành bước ngoặt của trận chung kết.

Hàng thủ khóa chặt đối thủ và kịch bản nóng bỏng ở Saudi Pro League

Hiệp hai, Al Kholood dâng cao tìm bàn gỡ nhưng vấp phải hàng phòng ngự chắc chắn của Al Hilal. Ruben Neves và Hassan Al Tambakti chỉ huy tuyến dưới kỷ luật, chặn đứng nhiều pha tấn công nguy hiểm. Dù Theo Hernandez rời sân vì chấn thương phút 83, Al Hilal vẫn giữ vững tỷ số 2-1. Chức vô địch King’s Cup trở thành cú hích tinh thần lớn trước trận gặp Al Nassr ngày 13/5, nơi kết quả thắng thua sẽ quyết định việc Al Nassr với Cristiano Ronaldo có thể vô địch sớm hay phải kéo cuộc đua đến vòng cuối.

Xem thêm
2
7,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật