Samuel Eto’o & bản hợp đồng điên rồ nhất lịch sử bóng đá

Nóng BXH C1 sau đêm 21/1: Man City, PSG vẫn “run” chờ vé đi tiếp

Phạm Lý Đức bị “ném đá” dữ dội sau thẻ đỏ trước Trung Quốc: Cộng đồng mạng đang quá khắt khe?

Nam Trần

Trắng tay ở Doha: Bóng bàn Trung Quốc hết thời "bá đạo"?

Thành tích gây thất vọng của cường quốc bóng bàn
Giải WTT Champions Doha 2026 đã khép lại với một kịch bản không ai ngờ tới: đoàn bóng bàn Trung Quốc, vốn là thế lực thống trị suốt nhiều thập kỷ, ra về trắng tay sau khi cử tới 10 vận động viên tranh tài. Thành tích tốt nhất của họ chỉ là ngôi á quân đơn nữ của Chen Xingtong, người thất bại trước Zhu Yuling (Ma Cao, Trung Quốc) trong trận chung kết. Ở nội dung đơn nam, Trung Quốc thậm chí không có đại diện nào góp mặt ở trận đấu cuối cùng, khi Lin Yun Ju (Đài Loan, Trung Quốc) lên ngôi vô địch trước Jang Woo Jin (Hàn Quốc).

Chiến lược giữ sức hay dấu hiệu sa sút?
Dư luận không khỏi bất ngờ và coi đây là một “cú sảy chân xấu hổ” của bóng bàn Trung Quốc, nhất là khi họ đã quen với việc thống trị tuyệt đối ở các giải lớn. Tuy nhiên, cần nhìn nhận sâu hơn: Trung Quốc không mang tới Doha đội hình mạnh nhất, khi các trụ cột như Sun Yingsha hay Wang Chuqin đều vắng mặt ở nội dung đơn. Động thái này phản ánh chiến lược phân bổ thể lực hợp lý cho lịch thi đấu dày đặc của WTT, thay vì dốc toàn lực cho một giải đấu mở màn mùa giải.

Lời cảnh báo cho “đế chế đỏ”
Dù chỉ sử dụng đội hình “tuyến hai”, các tay vợt Trung Quốc vẫn tiến sâu, nhưng kết quả tại Doha đã phơi bày thực tế: khoảng cách giữa họ và phần còn lại của thế giới đang thu hẹp rõ rệt. Các đối thủ quốc tế ngày càng tiệm cận về kỹ thuật, chiến thuật lẫn bản lĩnh thi đấu. Đây không chỉ là một thất bại đơn lẻ, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc cho bóng bàn Trung Quốc: nếu không tiếp tục đổi mới và thích nghi, những cú trượt chân như ở Doha hoàn toàn có thể lặp lại trong tương lai.

1
4,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Ngọc Nguyễn

Vinicius nhận bóng bên cánh trái, thực hiện động tác đảo chân qua người hậu vệ đối phương.

Anh tiếp tục dẫn bóng vào vòng cấm, dứt điểm quyết đoán vào góc xa khung thành.

Bàn thắng nhận được sự cổ vũ lớn từ khán giả trên sân.

Xem thêm
0
916 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Có những cầu thủ không bước ra ánh đèn theo cách ồn ào, nhưng càng đi càng bền, càng chơi càng “ngấm”, để rồi khi khoảnh khắc quyết định xuất hiện, họ là người đứng đúng chỗ, đúng thời điểm. Nguyễn Thanh Nhàn là mẫu cầu thủ như thế. Hành trình của anh không phải con đường tắt, mà là chuỗi ngày tích lũy âm thầm, để đến hôm nay, cái tên Thanh Nhàn được nhắc đến như một trong những tiền đạo giàu năng lượng, giàu khát vọng và rất đáng tin cậy của bóng đá Việt Nam.

Sản phẩm ưu tú của lò đào tạo bóng đá PVF

Sinh ngày 28/7/2003 tại Tây Ninh, Thanh Nhàn sớm bộc lộ tố chất tốc độ cùng tinh thần thi đấu bền bỉ. Trưởng thành từ lò đào tạo PVF, anh được rèn giũa trong môi trường kỷ luật cao, chú trọng thể lực, khả năng di chuyển không bóng và pressing tầm cao. Chính nền tảng ấy tạo nên “thương hiệu” Thanh Nhàn sau này: một tiền đạo không cần quá nhiều chạm, luôn biết cách xuất hiện ở những khoảng trống nguy hiểm và sẵn sàng bào mòn hàng thủ đối phương bằng cường độ hoạt động liên tục.

Bước ngoặt lớn trong sự nghiệp đến khi Thanh Nhàn được đôn lên đội một PVF–CAND. Ở mùa giải hạng Nhất 2022, anh ghi 10 bàn sau 20 trận, giành danh hiệu Vua phá lưới ngay trong lần đầu chinh chiến ở sân chơi chuyên nghiệp. Con số ấy không chỉ phản ánh khả năng săn bàn, mà còn cho thấy sự thích nghi rất nhanh của anh với bóng đá đỉnh cao. Mùa giải tiếp theo, Thanh Nhàn tiếp tục duy trì hiệu suất ghi bàn ổn định, thêm một lần khẳng định anh không phải hiện tượng sớm nở tối tàn, mà là mẫu tiền đạo có thể tạo ra giá trị lâu dài.

Dấu mốc đỉnh cao tại SEA Games 33 với bàn thắng quyết định trước Thái Lan

Ở cấp độ đội tuyển, Thanh Nhàn dần trở thành quân bài chiến thuật quan trọng nhờ tốc độ và khả năng gây áp lực. Nhưng đỉnh cao cảm xúc trong hành trình của anh chắc chắn là SEA Games 33. Trận chung kết gặp U22 Thái Lan là 96 phút căng thẳng đến nghẹt thở, khi mọi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả giải đấu. Và rồi, ở thời khắc tưởng chừng đã cạn kiệt cả sức lực lẫn niềm tin, Thanh Nhàn băng vào dứt điểm, ghi bàn quyết định ấn định chiến thắng 3-2. Đó là khoảnh khắc cả băng ghế dự bị vỡ òa, khán đài bùng nổ, còn Thanh Nhàn gần như gục xuống sân vì kiệt sức lẫn xúc động. Một bàn thắng không chỉ mang về tấm Huy chương vàng, mà còn đưa anh từ một tiền đạo cần mẫn trở thành người hùng của trận chung kết.

Đầu năm 2026, Thanh Nhàn gặp vận đen khi phải đối mặt với thử thách quen thuộc của những cầu thủ tốc độ: chấn thương. Anh gặp vấn đề về cơ và buộc phải chạy đua với thời gian trước thềm VCK U23 châu Á 2026. Việc kịp trở lại ở trận then chốt gặp U23 Saudi Arabia không chỉ mang ý nghĩa về mặt nhân sự, mà còn là cú hích tinh thần lớn cho U23 Việt Nam. Sự xuất hiện của Thanh Nhàn giúp hàng công trở nên linh hoạt hơn, có thêm phương án đánh vào chiều sâu – thứ vũ khí đặc biệt quan trọng ở các trận đấu loại trực tiếp.

Niềm hy vọng lớn cho trận tứ kết đối đầu U23 UAE sắp tới

Bước vào trận tứ kết gặp U23 UAE, kỳ vọng dành cho Thanh Nhàn là rất rõ ràng. Qua những gì UAE thể hiện từ đầu giải, hàng thủ của họ cho thấy không ít khoảng trống, đặc biệt trong khâu chuyển trạng thái và bọc lót hai biên. Đó là “mảnh đất màu mỡ” cho những tiền đạo giàu kỹ thuật, tốc độ và khả năng chạy chỗ như Thanh Nhàn. Chỉ cần một khoảnh khắc bứt tốc, một pha di chuyển cắt mặt hợp lý, anh hoàn toàn có thể tạo ra khác biệt.

Từ cậu bé Tây Ninh miệt mài ở PVF, đến Vua phá lưới hạng Nhất, người hùng SEA Games và niềm hy vọng ở đấu trường châu Á, hành trình của Nguyễn Thanh Nhàn là minh chứng rõ ràng cho giá trị của sự bền bỉ. Không cần hào quang sớm, chỉ cần đúng thời điểm tỏa sáng – và khi thời khắc ấy đến, anh luôn sẵn sàng để trở thành điểm tựa lớn nhất trên hành trình chinh phục vinh quang của đội bóng.

Xem thêm
0
937 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật