Jude Bellingham dính nghi án "lọt bẫy" tình ái: Ashlyn Castro là ai?

HLV Ancelotti: “Phòng thay đồ Brazil vui hơn Real, bí quyết là gì?”

Ghế HLV Real Madrid: Mourinho bị chặn đường bởi chính huyền thoại CLB

Quang Đăng

Sắp vô địch V-League, CAHN tiếp tục đón thêm tin vui ở sân chơi châu Á

Từ cuộc đua vô địch đến cánh cửa châu lục

Công an Hà Nội đang dẫn đầu V-League 2025/26 với 57 điểm, tạo khoảng cách 11 điểm so với Thể Công Viettel. Nếu thắng Thanh Hóa ở vòng 23 ngày 17-5, đội bóng này nhiều khả năng sớm lên ngôi vô địch. Danh hiệu trong nước mùa này gắn trực tiếp với cơ hội bước ra đấu trường châu Á.

Giấy phép AFC như nền tảng bắt buộc

Trước khi nghĩ đến cúp châu Á, Công an Hà Nội phải vượt qua vòng thẩm định cấp phép của VFF. Trong danh sách 10 CLB được cấp phép dự giải AFC 2026/27, đội bóng này nằm trong nhóm đáp ứng đầy đủ tiêu chí theo quy định, cùng với các CLB như Công an TP.HCM, Hà Nội, Thể Công Viettel, Hà Tĩnh, Hoàng Anh Gia Lai, Nam Định, Ninh Bình, Đà Nẵng, Becamex TP.HCM.

Hai nấc thang AFC chờ nhà vô địch

AFC phân bổ cho Việt Nam 1 suất đá play-off AFC Champions League Elite và 1 suất vào thẳng vòng bảng AFC Champions League Two. Suất play-off thuộc về nhà vô địch V-League 2025/26. Nếu thắng, đội vô địch sẽ góp mặt ở C1 châu Á, nếu thua sẽ xuống chơi C2 châu Á. Như vậy, chức vô địch V-League gần như đảm bảo cho Công an Hà Nội một mùa giải châu lục.

Sẵn sàng cho vai trò đại diện Việt Nam

Với việc đã được cấp phép và đang chiếm ưu thế lớn trong cuộc đua vô địch, Công an Hà Nội ở rất gần vị thế đại diện Việt Nam chinh phục AFC Champions League Elite mùa tới. Từ một cuộc đua trong nước, đội bóng này đứng trước cơ hội trở thành gương mặt tiêu biểu của bóng đá Việt Nam ở cả hai hạng đấu cúp châu Á.

0
425 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Ngoại hạng Anh 2025/2026 & câu chuyện của 5 ông lớn

Tính đến thời điểm hiên tại khi mùa giải chỉ còn 2 vòng đấu nữa là khép lại, bức tranh của nhóm MU, Man City, Arsenal, Chelsea và Liverpool đã hiện ra khá rõ. Arsenal đang nắm quyền tự quyết ở cuộc đua vô địch, Man City còn nguyên cửa lật kèo, MU đã có vé dự Champions League năm tới, Liverpool sống trong cảm giác hụt hơi sau một mùa hè 2025 đầu tư tốn kém, còn Chelsea là đội gây thất vọng lớn nhất sau những tia sáng lẻ loi ở mùa bóng trước. 

Arsenal: Phẩm chất nhà vô địch lên tiếng
Arsenal đang chơi một trong những mùa giải ổn định nhất của mình, bởi họ không còn chỉ đẹp mắt mà đã biết thắng những trận căng thẳng theo cách của một nhà vô địch. Chiến thắng 1-0 trên sân West Ham giúp Pháo thủ hơn Man City 5 điểm dù đá nhiều hơn một trận, trong khi David Raya đã chạm mốc 17 trận sạch lưới và gần như nắm chắc danh hiệu Găng tay vàng dành cho thủ môn hay nhất mùa.

Quan trọng hơn, các tân binh đã giải đúng bài toán mà Arteta thiếu suốt nhiều năm: Zubimendi giúp tăng tính kiểm soát bóng, và đặc biệt là Gyokeres sau giai đoạn chệch choạc đầu mùa đã bùng nổ đúng lúc, nổi bật là màn góp dấu giày vào cả 3 bàn trước Fulham cách đay 2 tuần. 

Man City: Vẫn đáng sợ, nhưng không còn ổn định như trước
Man City vẫn là đối trọng lớn nhất vì họ còn 1 trận đá bù phía trước và vẫn sở hữu tay săn bàn xuất sắc nhất giải. Haaland đã ghi 26 bàn sau trận thắng Brentford, còn Cherki trở thành nguồn sáng sáng tạo với 10 pha kiến tạo ở Premier League ngay trong mùa đầu tiên đặt chân đến nước Anh.

Vấn đề của City nằm ở chỗ họ sở hữu đội hình còn khá trẻ và vì thế còn thiếu đi sự ổn định cần thiết. Trận hòa 3-3 với Everton vào tuần trước cho thấy đội bóng này có thể bùng nổ, nhưng cũng có thể mắc những sai lầm không đáng có. Chưa kể, có 7 cầu thủ đá chính của họ ở trận ấy chưa từng vô địch giải đấu này. City mạnh, nhiều tân binh có chất lượng tốt, nhưng đang thiếu đi độ lọc lõi ở những thời khắc quyết định. 

Manchester United: Sự trở lại đáng ghi nhận
MU không có mùa giải hoàn hảo, nhưng đã biết cách đứng dậy ở những thời điểm khó khăn nhất. Amorim rời ghế vào đầu tháng 1 khi đội đứng thứ 6 trên bảng xếp hạng, Carrick trở lại và lập tức tạo hiệu ứng bằng các chiến thắng trước Man City và Arsenal, rồi sau đó vững vàng đưa đội vươn lên xếp thứ 3 như hiện tại.

Trận thắng Liverpool đầu tháng 5 giúp MU chính thức chốt vé dự Champions League 2026/2027, còn Bruno Fernandes đạt cột mốc 19 kiến tạo trong mùa giải và biến mình thành động cơ quan trọng nhất kéo cả hệ thống tiến lên. Đây là mùa giải Quỷ đỏ chưa có sự thuyết phục hoàn toàn về lối chơi dù đã có cải thiện so với năm trước. Nhưng ít nhất họ đã đã chứng minh được quyết tâm cùng sự nỗ lực, cố gắng, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng hơn phía trước. 

Liverpool: Đầu tư mạnh, thất vọng lớn
Liverpool là đội gây ra sư tiếc nuối lớn nhất trong nhóm Big 5. Họ mở mùa bằng 5 trận thắng liên tiếp, chi rất mạnh trên thị trường với Wirtz, Frimpong, Kerkez, Ekitike và nhiều gương mặt mới, nhưng đến giờ lại đang chật vật ở nhóm tranh vé dự Champions League.

Trang chủ Premier League trong một đánh giá gần đây đã thẳng thắn cho rằng Liverpool đã chơi dưới chuẩn so với kỳ vọng. Wirtz hay Ekitike có những giai đoạn đóng góp tốt, nhưng toàn bộ cỗ máy của HLV Slot thiếu độ trơn tru, chưa kể việc còn đón nhận cú sốc lớn khi Salah tuyên bố ra đi vào cuối mùa. 

Chelsea: Sự tụt dốc của một tập thể non trẻ
Chelsea là đội gây thất vọng nặng nhất trong 5 cái tên này vì họ thay HLV giữa mùa, rơi khỏi top 5 rồi trượt dài trên bảng xếp hạng. Thất bại trước MU hồi giữa tháng 4 khiến họ kém vị trí dự Champions League 10 điểm, và đến ngày 9/5 họ vẫn chỉ đứng thứ chín, vừa cắt được mạch 6 trận thua liên tiếp ở Premier League bằng trận hòa Liverpool.

Điểm sáng hiếm hoi của The Blues mùa này là Joao Pedro, người đã có 15 bàn ở Premier League và 20 bàn trên mọi đấu trường, trong khi Delap lại thi đấu tệ cùng việc dính chấn thương liên miên.

Chelsea vẫn còn cơ hội cứu vớt mùa giải này với trận chung kết FA Cup cuối tuần này gặp Man City. Dù vaayh, nếu chỉ xét giải Ngoại hạng Anh, đây là một năm thất bại toàn diện, với sự thiếu ổn định cũng như bất ổn trên băng ghế huấn luyện.

Xem thêm
0
549 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Messi ở một tầng thu nhập khác

Lionel Messi tiếp tục là cầu thủ hưởng lương cao nhất giải nhà nghề Mỹ mùa thứ ba liên tiếp, với mức thu nhập bảo đảm từ lương và thưởng là 28,33 triệu đô la trong mùa hiện tại, tăng mạnh so với con số 20,45 triệu đô la của năm 2025. Con số này mới chỉ phản ánh phần thi đấu, chưa tính các khoản khác trong hợp đồng.

Đội bóng chi đậm xoay quanh một ngôi sao

Inter Miami đứng đầu giải về tổng thu nhập bảo đảm cho cầu thủ, đạt 54,57 triệu đô la, cao hơn kỷ lục chính họ lập ra một năm trước 7,7 triệu đô la. Trong quỹ lương đó, Messi là người nhận nhiều nhất, còn Rodrigo De Paul, đồng đội của anh, đứng thứ ba toàn giải với 9,6 triệu đô la. Như vậy, riêng hai cái tên này đã chiếm một phần rất lớn trong tổng chi của câu lạc bộ.

Thu nhập cá nhân vượt xa mặt bằng giải đấu

Mức 28,33 triệu đô la của Messi cao hơn rất nhiều so với mức thu nhập bảo đảm trung bình của toàn bộ cầu thủ trong giải là 688.816 đô la. Ngay cả khi so với người đứng thứ hai là Son Heung-min của LAFC với 11,15 triệu đô la, khoảng cách vẫn rất lớn. Điều này cho thấy Inter Miami đang đặt Messi ở vị trí trung tâm trong cấu trúc chi trả của mình.

Hợp đồng dài hạn và vai trò lâu dài

Messi đã gia hạn hợp đồng với Inter Miami đến hết mùa 2028. Chủ sở hữu Jorge Mas từng cho biết tổng thu nhập hàng năm của anh nằm trong khoảng 70 đến 80 triệu đô la, và Messi được kỳ vọng sẽ nắm cổ phần câu lạc bộ sau khi giải nghệ. Như vậy, ảnh hưởng tài chính của Messi với Inter Miami không chỉ nằm ở hiện tại mà còn kéo dài trong tương lai.

Xem thêm
0
371 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh Tuấn

World Cup là sân khấu lớn nhất của bóng đá, nơi chỉ một khoảnh khắc cũng đủ biến cầu thủ thành huyền thoại. Nhưng để lập hat-trick trong một trận đấu ở giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh lại là điều hiếm hơn nhiều. Một cú hat-trick tại World Cup không chỉ nói lên khả năng săn bàn, mà còn phản ánh bản lĩnh, thời điểm và dấu ấn lịch sử. Từ Pelé ở tuổi 17, Geoff Hurst trong trận chung kết 1966, đến Kylian Mbappé trong đêm chung kết nghẹt thở năm 2022, mỗi màn trình diễn đều mang một câu chuyện riêng.

Geoff Hurst: Hat-trick đưa Anh lên đỉnh thế giới

Geoff Hurst là cái tên không thể thiếu khi nhắc đến những cú hat-trick vĩ đại nhất World Cup. Trong trận chung kết năm 1966, Anh đánh bại Tây Đức 4-2 sau hiệp phụ, còn Hurst ghi tới hat-trick. Đó không chỉ là màn trình diễn cá nhân xuất sắc, mà còn là khoảnh khắc định nghĩa lịch sử bóng đá Anh. Cho đến nay, chức vô địch năm 1966 vẫn là danh hiệu World Cup duy nhất của đội tuyển Anh, và Hurst mãi là biểu tượng của ngày vinh quang ấy.

Pelé: Khi nhà vua ra mắt thế giới

World Cup 1958 là nơi Pelé bước ra ánh sáng. Khi mới 17 tuổi, ông lập hat-trick vào lưới Pháp ở bán kết, giúp Brazil thắng 5-2 và tiến vào chung kết. Điều đáng nói là Pelé không chỉ ghi bàn, ông chơi với sự tự tin và cảm hứng vượt xa tuổi đời. Cú hat-trick ấy mở ra hành trình huyền thoại của một cầu thủ sau này được xem là biểu tượng lớn nhất của bóng đá Brazil.

Oleg Salenko: Kỷ lục lạ lùng không dễ bị phá

Không phải siêu sao nào cũng có một trận đấu để đời như Oleg Salenko. Tại World Cup 1994, tiền đạo Nga ghi tới 5 bàn trong chiến thắng 6-1 trước Cameroon. Đây vẫn là kỷ lục ghi bàn trong một trận đấu ở World Cup, vượt xa một cú hat-trick thông thường. Điều đặc biệt là Salenko không có sự nghiệp đội tuyển quá rực rỡ, nhưng chỉ riêng buổi chiều bùng nổ ấy đã đủ giúp ông đi vào lịch sử. Đó là vẻ đẹp khó lường của World Cup: đôi khi huyền thoại được tạo nên chỉ trong 90 phút.

László Kiss: Cú hat-trick nhanh nhất lịch sử

Năm 1982, Hungary thắng El Salvador 10-1 trong trận đấu có cách biệt lớn nhất lịch sử World Cup. Trong cơn mưa bàn thắng ấy, László Kiss trở thành nhân vật đặc biệt khi lập hat-trick chỉ trong 7 phút. Đáng chú ý hơn, ông làm được điều đó sau khi vào sân từ ghế dự bị. Đây là cú hat-trick nhanh nhất lịch sử World Cup, một kỷ lục cho thấy bóng đá đôi khi thay đổi chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Cristiano Ronaldo: Bản lĩnh siêu sao trước Tây Ban Nha

Trận Bồ Đào Nha hòa Tây Ban Nha 3-3 ở World Cup 2018 là một trong những màn trình diễn cá nhân ấn tượng nhất của Cristiano Ronaldo. Anh ghi cả ba bàn cho Bồ Đào Nha, trong đó có cú đá phạt cuối trận đầy lạnh lùng. Ở tuổi 33, Ronaldo trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất lập hat-trick tại World Cup. Đó là trận đấu hội tụ đầy đủ phẩm chất của anh: khát khao, áp lực và khả năng xuất hiện đúng lúc đội bóng cần nhất.

Kylian Mbappé: Vĩ đại ngay cả trong thất bại

Chung kết World Cup 2022 giữa Pháp và Argentina là một trong những trận đấu hay nhất lịch sử giải đấu. Trong đêm ấy, Kylian Mbappé lập hat-trick, kéo Pháp từ thế bị dẫn trước trở lại cuộc đua vô địch. Dù đội tuyển Pháp thất bại trên chấm luân lưu, Mbappé vẫn tạo nên màn trình diễn để đời. Anh trở thành cầu thủ thứ hai lập hat-trick trong một trận chung kết World Cup nam, sau Geoff Hurst. Đây là cú hat-trick mang màu sắc bi tráng: cá nhân vĩ đại, nhưng tập thể không thể chạm cúp.

Gonçalo Ramos: Đêm bùng nổ thay thế Ronaldo

World Cup 2022 cũng chứng kiến một cú hat-trick đáng nhớ khác của Bồ Đào Nha. Gonçalo Ramos được xếp đá chính thay Cristiano Ronaldo ở trận gặp Thụy Sĩ tại vòng 16 đội và lập tức ghi hat-trick trong chiến thắng 6-1. Từ một cầu thủ trẻ ít được chú ý, Ramos bất ngờ trở thành tâm điểm. Cú hat-trick ấy đặc biệt không chỉ vì số bàn thắng, mà còn vì nó diễn ra trong bối cảnh anh thay thế biểu tượng lớn nhất của bóng đá Bồ Đào Nha.

Gabriel Batistuta: Sát thủ của hai kỳ World Cup

Gabriel Batistuta là trường hợp rất đặc biệt trong lịch sử World Cup. Ông lập hat-trick cho Argentina trước Hy Lạp năm 1994, rồi tiếp tục làm điều tương tự trước Jamaica năm 1998. Việc lập hat-trick trong một trận World Cup đã khó, lặp lại điều đó ở hai kỳ khác nhau còn khó hơn nhiều. Batistuta đại diện cho mẫu trung phong cổ điển: mạnh mẽ, trực diện và cực kỳ lạnh lùng trước khung thành.

Những cú hat-trick ở World Cup vì thế không chỉ là những con số trong bảng thống kê. Chúng là những chương nhỏ nhưng rực rỡ trong lịch sử bóng đá. Có cú hat-trick gắn với chức vô địch, có cú hat-trick lập nên kỷ lục, cũng có cú hat-trick trở thành biểu tượng của thất bại đẹp đẽ. Nhưng điểm chung là tất cả đều khiến người hâm mộ nhớ mãi: trong một trận đấu, một cầu thủ có thể tự mình viết nên lịch sử.

Xem thêm
0
90 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Sợi dây giữa hai tiền vệ

Casemiro đặt niềm tin vào Michael Carrick trước hết từ góc nhìn rất cá nhân. Anh nhấn mạnh việc Carrick từng chơi ở đúng vị trí của mình khiến mọi trao đổi chiến thuật trở nên tự nhiên, dễ tiếp nhận. Casemiro mô tả Carrick “nói chuyện với tôi như một tiền vệ nói với một tiền vệ”, và chính cảm giác được đối thoại với người hiểu rõ vai trò trên sân đã tạo nên sự gắn kết chuyên môn giữa hai người.

Cảm nhận từ bên trong sân cỏ

Dù sẽ rời Man Utd khi hết hợp đồng vào mùa hè, Casemiro vẫn dành lời khen cho sự thay đổi của đội bóng dưới thời Carrick. Anh cho rằng Man Utd đang chơi tự tin hơn, tiến bộ qua từng trận và khẳng định “đội bóng chơi rất tốt”. Từ trải nghiệm trực tiếp trên sân, Casemiro đi đến kết luận Carrick “xứng đáng ở lại” và nên được trao cơ hội chính thức.

Người truyền tải giá trị Man Utd

Casemiro không chỉ nói về chiến thuật. Anh kể lại buổi họp trước trận gặp Leeds, khi Carrick giải thích ý nghĩa lịch sử của cuộc đối đầu này, rồi nhắc đến thảm họa Munich 1958 trong cùng tuần. Cách Carrick dùng lịch sử để nói với cầu thủ khiến Casemiro ấn tượng vì “ông ấy biết mình cần đứng ở đâu”. Rio Ferdinand liên hệ ngay tới Sir Alex Ferguson, và Casemiro đồng tình với cách so sánh đó.

Niềm tin bất chấp kết quả

Trận thua Leeds 1-2 tại Old Trafford, nơi Casemiro ghi bàn duy nhất cho đội chủ nhà còn Lisandro Martinez nhận thẻ đỏ, không làm thay đổi đánh giá của anh. Dù kết quả không thuận lợi, Casemiro cho thấy phòng thay đồ vẫn tin vào Carrick. Với anh, nền tảng Man Utd và sự am hiểu CLB của Carrick là lý do đủ mạnh để ông được trao cơ hội lâu dài.

Xem thêm
0
81 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Triết lý “nói chuyện với con người”

Carlo Ancelotti bước vào tuyển Brazil với một cách quản lý đã được thử lửa ở những phòng thay đồ khó nhất châu Âu. Ông nói mình luôn cố gắng xây dựng quan hệ với “con người” trước, rồi mới đến “cầu thủ”, vì trong mắt ông, cầu thủ chỉ là một con người đang chơi bóng. Cách tiếp cận này từng giúp ông giữ yên phòng thay đồ Real Madrid đầy ngôi sao, nơi nhiều HLV khác vấp phải xung đột.

Ở Madrid, ông coi những trụ cột như Casemiro, Kroos, Modric, Benzema, Nacho là nguồn tạo nên bầu không khí, cá tính và sự lãnh đạo trong đội. Khi thế hệ ấy lần lượt rời đi, ông nhìn thấy bài toán tái tạo môi trường chiến thắng, không chỉ là thay thế chất lượng chuyên môn. Với ông, thành công luôn gắn với sự cân bằng giữa tài năng và không khí trong đội.

Chiến thuật là cuộc đối thoại, không phải mệnh lệnh

Ancelotti phản bác quan điểm cho rằng cầu thủ Real Madrid không thích tuân theo chiến thuật. Ông khẳng định đội bóng của mình luôn có kế hoạch rõ ràng, và hai chức vô địch châu Âu trong bốn năm là minh chứng. Điểm khác biệt nằm ở cách ông xây dựng chiến lược: không áp đặt, mà trao đổi.

Ông kể cả trong trận chung kết châu Âu, ý tưởng chiến thuật vẫn được đem ra bàn với cầu thủ. Ông không muốn “những người lính” chỉ biết làm theo lệnh, mà muốn những người hiểu và tin vào điều mình làm. Nhiều điều chỉnh chiến thuật trong sự nghiệp của ông xuất phát từ gợi ý của cầu thủ, như việc để Pirlo lùi xuống đá thấp ở Milan theo chính đề xuất của tiền vệ này.

Đưa tinh thần đó vào tuyển Brazil

Ở đội tuyển Brazil, Ancelotti tiếp tục đặt trọng tâm vào bầu không khí trong đội. Sau 10 trận cầm quân, ông nói điều quan trọng nhất là môi trường trong phòng thay đồ. Ông quan sát cách cầu thủ Brazil sinh hoạt: cùng văn hóa, cùng niềm tin tôn giáo, nói chuyện với nhau, chơi bài với nhau, ít cắm mặt vào điện thoại khi ở cùng đội. Ông cho rằng tình cảm dành cho màu áo đội tuyển là điểm rất khác so với môi trường câu lạc bộ.

Chính nền tảng đó giúp ông tin mình có thể xây dựng một tập thể gắn kết. Ông nhấn mạnh người Brazil “rất yêu đội tuyển, yêu chiếc áo”, và mỗi khi đội tuyển thi đấu trên sân nhà, mọi thứ gần như dừng lại. Với một HLV quen làm việc trong môi trường đòi hỏi cao như Real Madrid, việc gặp một tập thể có sẵn sự gắn bó và niềm tự hào là lợi thế lớn.

Nhìn Real Madrid để hiểu cách ông xử lý quyền lực

Dù đã rời Real, Ancelotti vẫn theo dõi đội bóng cũ và thừa nhận mùa giải hiện tại “không tốt”. Ông nghe tin đồn về khả năng Mourinho trở lại và gọi đó là “người bạn lớn”, tin rằng Mourinho có thể làm tốt ở Madrid. Khi nói về ban lãnh đạo Real, Ancelotti cho rằng đây là câu lạc bộ hiểu rất rõ vấn đề chuyển giao thế hệ và tầm quan trọng của việc xây dựng lại môi trường trong đội.

Trải nghiệm đó giúp ông bước vào Brazil với nhận thức rõ ràng: danh tiếng và lịch sử không tự sinh ra bầu không khí chiến thắng. Nó phải được nuôi dưỡng mỗi ngày, từ những người có cá tính trong phòng thay đồ đến cách HLV đối thoại với họ.

Vòng tròn khép lại ở World Cup

Trên cương vị trợ lý cho Arrigo Sacchi, Ancelotti từng dự World Cup 1994 cùng tuyển Ý và thua Brazil trên chấm phạt đền ở trận chung kết tại Mỹ. Ba thập kỷ sau, ông trở lại sân khấu World Cup ở Bắc Mỹ, lần này trên ghế HLV trưởng của chính Brazil. Ông gọi việc Ý vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp là “không thể tin nổi” và tin rằng nhiều người Ý sẽ chuyển sang ủng hộ Brazil.

Sau 34 năm làm HLV, đây là lần đầu ông dẫn dắt một đội tuyển quốc gia. Ông không né tránh sức ép, coi trách nhiệm phải tranh vô địch cùng Brazil là một vinh dự, nhưng cũng hiểu rất rõ đánh giá cuối cùng về công việc của mình sẽ chỉ dựa trên kết quả của đội tuyển tại World Cup.

Xem thêm
2
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật