Tài năng bộc lộ sớm nhưng chưa đủ để thành ngôi sao
Ngay từ các đội trẻ Bỉ, Jeremy Doku đã gây choáng ngợp với những pha đi bóng một đối một, cầm bóng từ sân nhà rồi kéo dài 70-80 mét. Shaun Maloney, người từng huấn luyện anh ở tuyển trẻ, kể lại đó chính là hình ảnh Doku bây giờ. Kylian Mbappe cũng từng ngồi trên khán đài ở Rennes, bàn với cha về một cầu thủ có “sức nổ trong vài bước đầu” mà anh chưa từng thấy trong 5 năm chơi chuyên nghiệp.
Man City bỏ hơn 55 triệu bảng để chiêu mộ một cầu thủ như vậy, ở tuổi 23. Tốc độ, sức rướn, khả năng qua người là thứ anh có sẵn. Nhưng để trở thành trụ cột ở một đội bóng tranh cú ăn ba, Doku phải xây thêm phần còn thiếu: tư duy, kỷ luật và cách nhìn nhận chính mình.
Thay đổi bắt đầu từ cách nghĩ về bản thân
Pep Guardiola kể rằng Doku đã có một bước ngoặt trong suy nghĩ: “Tôi là Jeremy Doku, tôi sẽ thắng các trận đấu”. Với Pep, những cầu thủ lớn luôn có kiểu tư duy như vậy, nếu không sẽ dễ rơi vào vùng an toàn. Ông nhấn mạnh mọi thứ “phụ thuộc vào tinh thần”, vào việc cầu thủ có dám đặt mục tiêu trở thành người giỏi nhất hay không.
Doku không chỉ thay đổi trên sân. Anh làm việc với chuyên gia tâm lý thể thao Gabriel Deieno, người đồng hành với nhiều vận động viên đỉnh cao. Sau một trận đấu ấn tượng trước Liverpool, Doku nói về niềm tin vào Chúa như một điểm tựa tinh thần. Trong môi trường mà “chỉ một xao nhãng nhỏ cũng đủ phá hỏng sự nghiệp”, như cách bài viết mô tả, anh đang cố tạo cho mình một nền tảng ổn định ngoài sân cỏ.
Tự soi lại điểm yếu thay vì chỉ tận hưởng điểm mạnh
Doku thừa nhận khi xem lại các bàn thắng mùa này, anh “không thấy bàn nào là đệm bóng cận thành”. Anh chủ động so sánh với Raheem Sterling thời còn ở Man City, người đều đặn có 5-7 bàn kiểu chạy cột hai, chạm bóng đơn giản mỗi mùa. Từ đó, Doku tự đặt mục tiêu phải học cách di chuyển để có những pha lập công dễ hơn, thay vì chỉ ghi những bàn thắng đẹp mắt sau các pha cắt vào trong và dứt điểm góc xa.
Cách anh nói về bản thân cho thấy một cầu thủ không bằng lòng với bộ kỹ năng sẵn có. Những pha rê dắt, những cú sút vào góc xa là thứ đến khá tự nhiên. Phần anh phải học là di chuyển không bóng, chọn vị trí, đọc tình huống để xuất hiện đúng chỗ, đúng lúc.
Học cách chơi cho tập thể trong cả tấn công lẫn phòng ngự
Guardiola giao cho Doku nhiều vai trò khác nhau trong mùa giải. Khi cần, anh rời biên, bó vào giữa để tạo ưu thế quân số, kéo hậu vệ đối phương ra khỏi vị trí, mở khoảng trống cho đồng đội. Khi bám biên trái, anh chấp nhận bị vây bởi hai, ba người để hậu vệ phải người Anh phía sau có không gian băng vào vòng cấm.
Ở chiều ngược lại, Doku phải thích nghi với cách phòng ngự 4-2-4 của Man City. Hai tiền đạo chặn đường chuyền vào giữa, nên hai cánh phải gánh phần việc nặng: vừa áp sát trung vệ, vừa che đường chuyền ra biên, chọn đúng thời điểm gây sức ép. Doku làm tốt đến mức được nhắc tên như một trong những người góp phần làm tê liệt cách triển khai bóng của Arsenal, và trực tiếp đoạt bóng ghi bàn sau các pha pressing tầm cao trước Chelsea, Brentford.
Thử thách từ Pep: giới hạn nằm ở chính Doku
Guardiola đánh giá Doku “cả mùa đều rất hay”, nhưng đồng thời coi đó là lời nhắc nhở: “Giới hạn phụ thuộc vào cậu ấy”. Theo ông, những cầu thủ luôn sống trong trạng thái muốn tốt hơn, chuẩn bị cả cơ thể lẫn tinh thần để tiến bộ, thì sẽ tiến bộ. Doku đang ở đúng ngã rẽ đó: đôi chân đã được thừa nhận, cái đầu đang được mài giũa.
Man City tiến sâu trên ba mặt trận mùa này, và việc họ tiến gần các danh hiệu có phần đóng góp lớn từ khả năng gánh vác hàng công của Doku trong giai đoạn Pep còn loay hoay với đội hình tối ưu. Nhưng với chính Doku, điều quan trọng hơn là anh đã bắt đầu xây dựng được một nền tảng tinh thần và tư duy đủ vững để xứng với tài năng bộc lộ từ rất sớm.