0-3 là đúng với những gì diễn ra
U23 Việt Nam thua U23 Trung Quốc 0-3 ở bán kết U23 châu Á 2026. Tỷ số này không hề oan. Trung Quốc đá hay hơn về tổ chức, kỷ luật và cách họ bẻ gãy nhịp chơi của Việt Nam. Bàn mở tỷ số đến từ tình huống phạt góc đầu hiệp hai, rồi họ bồi thêm ngay sau đó bằng một cú cứa lòng ở rìa vòng cấm. Đến cuối trận, Trung Quốc chốt hạ trong thời gian bù giờ.
Với Việt Nam, không có gì để “đổ lỗi” lên cầu thủ hay HLV. Vào thẳng bán kết, thắng liền 4 trận trước đó là thành tích vượt kỳ vọng. Sự tiếc nuối là cảm xúc tự nhiên. Nhưng nó không phủ định một giải đấu khiến người hâm mộ có quyền tự hào.
Lần đầu đá Trung Quốc với tư thế cửa trên
Điều đáng nhớ nhất không chỉ là trận thua. Mà là lần đầu ở một giải chính thức cấp châu lục, Việt Nam bước vào gặp Trung Quốc với vị thế cửa trên. Cách chơi của U23 Việt Nam xuyên suốt giải là chủ động, ưa kiểm soát bóng, thoát pressing trong phạm vi hẹp. Trong khi Trung Quốc thiên về phòng ngự và phản công. Khác biệt “triết lý cầm bóng” này đã được nhiều bài viết trước trận nhấn mạnh.
Chính vì vậy, cảm giác tiếc nuối mới lớn. Nếu xuất trận bằng đội hình tấn công mạnh nhất, với tâm thế phủ đầu, chơi nhanh, áp sát và bóp nghẹt ngay từ đầu, trận đấu có thể đã rẽ sang hướng khác. Không chắc thắng. Nhưng chắc sẽ “đã”. Hàng triệu người hâm mộ Việt Nam chắc hẳn sẽ có những giây phút vô cùng phấn khích khi chứng kiến đội nhà ép sân Trung Quốc, đan lát bóng biến ảo và tạo sóng gió trước thủ môn Li Hao.
Tự đánh mất nhịp thi đấu
Thực tế, U23 Việt Nam nhập cuộc quá thận trọng. Đội hình lùi sâu. Áp sát không đủ rát ở phần sân nhà. Trung Quốc vì thế cầm bóng thoải mái, có thời gian quan sát và chủ động triển khai. Và hệ quả nặng nhất xuất hiện. Việt Nam đánh mất nhịp thi đấu.
Khi không có bóng quá lâu, cầu thủ mất cảm giác xử lý. Phản xạ chậm đi nửa nhịp. Cự ly đội hình lệch dần. Sự tự tin trong những pha đan bóng và thoát pressing, thứ làm nên bản sắc suốt 4 trận thắng trước đó, biến mất. Lúc ấy, đội bóng không chỉ “gãy” ở sân nhà. Mà tấn công cũng thiếu ý tưởng và dễ bị bẻ gãy từ trứng nước.
Hai bàn thua đầu hiệp hai là dấu vết của sự chậm một nhịp
Trung Quốc ghi liền hai bàn chỉ ít phút đầu hiệp hai. Một bàn từ phạt góc với cú đánh đầu. Một bàn từ cú sút đặt lòng khi Việt Nam cho đối thủ quá nhiều khoảng trống ở tuyến hai. Đó là những bàn thua phản ánh đúng trạng thái. Không quyết liệt đủ nhanh. Không áp sát đủ gần. Không phản ứng đủ kịp.
Trung Quốc không phải đội tấn công quá xuất sắc. Họ chủ yếu cầm bóng, luân chuyển rồi tạt hoặc bấm vào vùng cấm. Nhưng khi Việt Nam thụ động, đối thủ có đủ thời gian “rảnh chân” để làm những đường bóng đó trở nên nguy hiểm.
Vẫn là một giải đấu để ngẩng cao đầu
Sau trận, HLV Kim Sang Sik xin lỗi người hâm mộ và nhận trách nhiệm. Thủ môn Trung Kiên cũng thừa nhận Trung Quốc thắng xứng đáng. Những phát biểu ấy cho thấy sự thẳng thắn và bản lĩnh.
Trận thua này chỉ nên được nhìn như một bài học về tâm thế. Khi đã được nhìn là cửa trên, hãy chơi đúng tư thế cửa trên. Chủ động. Áp đặt. Dám đánh phủ đầu. Kết quả có thể vẫn không như ý. Nhưng người xem sẽ nức lòng vì thấy Việt Nam đá đúng bản sắc của mình. Chặng đường còn dài. Và những gì U23 Việt Nam tạo ra ở giải này là một nền tảng để đi tiếp, chứ không phải một lần “ăn may” rồi hết.