Một trại hè không dành cho bóng đá
Mùa hè 2010, khi cả thế giới hướng về World Cup tại Nam Phi, Rodrigo Hernández Cascante lại ở giữa một khu rừng tại Deep River, bang Connecticut. Cậu bé 14 tuổi khi ấy đã thuộc học viện Atlético Madrid, nhưng chuyến đi đến Incarnation Camp không phục vụ bóng đá. Gia đình muốn Rodrigo cải thiện tiếng Anh và có trải nghiệm sống tại Mỹ, điều mà lịch tập luyện ở Tây Ban Nha khiến cậu khó thực hiện theo cách thông thường.
Incarnation Camp gần như tách biệt với nhịp sống bên ngoài. Sóng điện thoại rất yếu, internet hầu như không có, còn việc cập nhật kết quả World Cup phải nhờ những người phụ trách trại. Rodri sau này kể rằng anh ngày nào cũng hỏi xem các trận đấu kết thúc thế nào. Tây Ban Nha lại thua Thụy Sĩ 0-1 ngay trận ra quân, khiến cậu bé cách Madrid hàng nghìn cây số càng sốt ruột.
World Cup len vào khu trại giữa rừng
Rodri nhanh chóng trở thành trường hợp đặc biệt tại Incarnation Camp. Trong lúc nhiều bạn cùng trại không quá quan tâm đến bóng đá, cậu gần như ngày nào cũng muốn chơi. Chris Garrecht-Williams, khi đó phụ trách nhóm thiếu niên từ 14 đến 16 tuổi, thường dành giờ nghỉ trưa chuyền bóng và đánh đầu cùng Rodrigo. Đến cuối mùa hè, 2 người từng thực hiện được chuỗi 120 lần đánh đầu liên tiếp mà bóng không chạm đất.
Khả năng của Rodrigo khiến những người xung quanh sớm nhận ra cậu không giống một thiếu niên chơi bóng thông thường. Jimmy Christensen, một trong những người phụ trách trại năm ấy, nhớ lại rằng các thành viên từng tự hỏi liệu trẻ em Tây Ban Nha đều đá bóng giỏi như vậy hay Rodrigo thực sự là trường hợp đặc biệt.
World Cup vẫn chiếm phần lớn suy nghĩ của cậu. Có thời điểm Rodri phải tham gia chuyến chèo ca nô kéo dài nhiều ngày, gần như không có cách nào cập nhật kết quả. Anh sau này mô tả cảm giác không biết Tây Ban Nha thắng hay thua là một sự hành hạ, nhất là khi đội tuyển quê nhà càng tiến sâu vào giải.
Chiếc tivi 3.000 USD cho trận chung kết
Khi Tây Ban Nha vào tới những trận quyết định, những người phụ trách trại bắt đầu phá lệ. Garrecht-Williams nhớ lại Rodri được tạo điều kiện theo dõi bán kết trên một chiếc máy tính xách tay nhỏ khi Tây Ban Nha đánh bại Đức 1-0.
Đến chung kết gặp Hà Lan, một màn hình nhỏ không còn đủ. Khu sinh hoạt chung được chuẩn bị để cả trại xem trận đấu, dây truyền hình được kéo vào và một chiếc tivi trị giá khoảng 3.000 USD được mua tại Walmart. Garrecht-Williams kể kế hoạch ban đầu thậm chí là mang chiếc tivi trở lại cửa hàng vào ngày hôm sau.
Trận đấu kéo dài sang hiệp phụ trong thế giằng co. Đến phút 116, Andrés Iniesta ghi bàn duy nhất, đưa Tây Ban Nha đến chức vô địch World Cup đầu tiên trong lịch sử. Rodrigo bật dậy, đập mạnh tay xuống giá đỡ khiến chiếc tivi rung lên. Những người phụ trách vừa ăn mừng, vừa lo món đồ đắt tiền mà họ định mang trả sẽ đổ xuống đất.
Với nhiều thiếu niên Mỹ tại khu trại, World Cup trước đó chỉ là một giải đấu đang diễn ra ở rất xa. Sự cuồng nhiệt của Rodrigo khiến họ bị cuốn vào trận chung kết. Christensen sau này nhớ rằng chính cậu bé Tây Ban Nha đã khiến nhiều người trong trại quan tâm đến World Cup hơn bình thường.
Bóng đá vẫn xuất hiện trong mọi hoạt động
Rodri không đến Connecticut chỉ để đá bóng. Incarnation Camp yêu cầu trẻ tham gia hàng loạt hoạt động ngoài trời như chèo ca nô, bơi, nhóm lửa, tự chuẩn bị thức ăn và những chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Chính Rodri từng viết rằng khung cảnh này giống hệt những trại hè Mỹ mà anh từng thấy trong phim.
Nhưng trái bóng vẫn len vào sinh hoạt mỗi ngày. Rodri thường xuyên xin được chơi bóng và còn biến những trò khác thành cơ hội sử dụng đôi chân. Garrecht-Williams từng bị đau vai nên phải dùng chân trong một trò ném bóng; Rodrigo lập tức làm theo và sút những quả bóng cao su về phía các bạn bằng chân phải.
Điều khiến những người từng ở cùng Rodri nhớ lâu hơn kỹ thuật là thái độ. Anh được mô tả là cởi mở, ít phàn nàn và luôn sẵn sàng thử hoạt động mới dù cách nhà gần 5.600 km, vốn tiếng Anh còn hạn chế và phải xa môn thể thao mình yêu thích. Christensen nhớ Rodrigo gần như lúc nào cũng cười, khác với nhiều thiếu niên thường tỏ ra khó chịu khi bị kéo khỏi những thứ quen thuộc.
3 mùa hè trước khi bước vào bóng đá chuyên nghiệp
Rodri tiếp tục trở lại Deep River trong 2 mùa hè tiếp theo. Từ 2010 đến 2012, anh có tổng cộng 3 mùa tại Incarnation Camp; ở lần cuối, anh tham gia với vai trò nhân viên trẻ hỗ trợ những trại sinh nhỏ tuổi hơn. Những người làm việc cùng Rodri khi ấy nhớ anh là một thiếu niên đáng tin cậy, nhiệt tình và sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Con đường bóng đá sau đó tăng tốc rất nhanh. Rodri rời học viện Atlético Madrid để sang Villarreal năm 2013, ra mắt đội một vào tháng 12/2015, trở lại Atlético năm 2018 rồi gia nhập Manchester City năm 2019. Đến năm 2024, tiền vệ người Tây Ban Nha giành Quả bóng vàng sau một giai đoạn thành công ở cả câu lạc bộ lẫn đội tuyển.
16 năm sau mùa hè đầu tiên tại Connecticut, Rodrigo trở lại nước Mỹ trong một vị thế hoàn toàn khác. Anh mang băng đội trưởng Tây Ban Nha tại World Cup 2026, giúp đội tuyển lần thứ 2 lên ngôi vô địch thế giới và nhận Quả bóng vàng dành cho cầu thủ hay nhất giải. Những người ở Incarnation Camp khi ấy mới nhìn thấy rõ khoảng cách giữa cậu bé gầy gò từng ngồi chờ kết quả World Cup và một trong những tiền vệ xuất sắc nhất thế hệ của mình.
Hiện Rodri đang hoàn tất những thủ tục cuối cùng để chuyển từ Manchester City sang Barcelona sau khi đội bóng Anh chấp nhận đề nghị mới nhất. Còn tại Deep River, ký ức về Rodrigo vẫn bắt đầu từ một hình ảnh rất khác: cậu bé 14 tuổi học tiếng Anh giữa rừng Connecticut, ngày nào cũng hỏi kết quả World Cup và khiến cả một khu trại phải tìm cách cho mình xem Tây Ban Nha làm nên lịch sử.